Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Tiếng Búa Gõ Khuya

Tác giả: Vĩnh Thụy | Ngày: 05/08/2026 05:06 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: Truyện nhiều phần, truyện sex lãng mạn, thợ mộc, biên tập viên, chung cư, điêu khắc, nghệ thuật

Truyện đã hoàn thành (21 phần)

← Phần trước Phần sau →

Phần 1: Căn Hộ Đối Diện

Nhấn play để nghe...
Cỡ chữ: 18px
Highlight:


Mùa thu năm ấy đến sớm hơn dự kiến. Những cơn gió đầu mùa lùa qua khe cửa sổ cũ kỹ của khu chung cư ven sông, mang theo mùi nước pha lẫn hơi ẩm của gỗ mục nơi hành lang dài.

Minh Anh đứng giữa đống thùng carton trong căn hộ tầng ba, thở dài trước cái kệ sách bằng gỗ sồi mà cô không thể tự dịch chuyển nổi. Căn hộ nhỏ, chỉ có một phòng ngủ nhìn ra dãy hành lang chung, nhưng ánh sáng buổi chiều chiếu xiên qua ô cửa kính lớn tạo nên những vệt vàng ấm áp trên sàn gỗ. Cô chọn nơi đây vì sự yên tĩnh — và vì cô cần một không gian để quên đi tiếng ồn của mối tình vừa kết thúc bằng những câu nói nặng nề.
Tiếng gõ cửa vang lên không đúng lúc.
Minh Anh quay lại, tay còn đang cầm cuộn băng dính. Qua ô cửa kính mờ, cô thấy một bóng người đàn ông cao lớn, vai rộng, mặc chiếc áo thun xám đã phai màu vì giặt nhiều lần.
"Chào," anh ta nói khi cô mở cửa. Giọng trầm, không vội vàng. "Tôi ở đối diện. Nghe tiếng kéo đồ đạc, nghĩ là có người mới chuyển đến."
Minh Anh gật đầu, ngón tay vô thức vén tóc rối ra sau tai. "Vâng, tôi vừa chuyển đến sáng nay."
Người đàn ông nhìn qua vai cô vào đống hỗn độn bên trong. Ánh mắt anh dừng lại ở chiếc kệ sách nghiêng ngả giữa phòng khách. "Cần giúp không?"
Cô do dự. Bản năng tự vệ của một người phụ nữ sống một mình mách bảo cô nên từ chối. Nhưng có điều gì đó ở đôi tay anh — những ngón tay dài, đầy vết chai sần, móng tay cắt ngắn gọn gàng — khiến cô nghĩ đến sự cẩn thận hơn là nguy hiểm.
"Thực ra," cô nói, mỉm cười ngại ngùng, "cái kệ sách đó nặng quá. Tôi định để nó sát tường bên kia."
Anh gật đầu, không nói thêm lời nào, bước vào. Mùi gỗ thoang thoảng theo anh — không phải mùi nước hoa đắt tiền hay mùi thuốc lá, mà là mùi của gỗ tươi, của mùn cưa, của thứ gì đó thô ráp và thật.
Họ cùng nghiêng chiếc kệ. Nó nặng hơn Minh Anh tưởng tượng, và khi cô trượt chân trên sàn gỗ trơn, bàn tay anh nhanh chóng đỡ lấy cánh tay cô từ phía sau.
"Coi chừng."
Hai từ ngắn gọn, nhưng hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền qua lớp áo sơ mi mỏng của cô làm Minh Anh khựng lại. Cô không ngã. Anh cũng không buông tay ngay. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cả hai đứng im, giữ lấy chiếc kệ sách chưa đặt xuống, và cô cảm nhận được nhịp thở đều đặn phía sau lưng mình.
"Được rồi," anh nói, giọng nhẹ hơn một chút. Anh buông tay, và cô cảm thấy một cái gì đó lạnh nhẹ nơi cánh tay.
Họ đặt kệ sát tường. Minh Anh xoay người lại, hai má hơi nóng. "Cảm ơn anh nhiều. Tôi là Minh Anh."
"Quang Dũng." Anh phủi bụi trên quần jean. "Tôi ở 302, đối diện. Nếu cần gì... cứ gõ cửa. Nhưng tôi thường ở xưởng dưới tầng một buổi tối."
Anh quay đi, bước qua hành lang, mở cửa căn hộ đối diện. Trước khi vào trong, anh dừng lại, nhìn cô một lần nữa qua khoảng không hẹp giữa hai cánh cửa.
"Chào mừng đến khu nhà này, Minh Anh."
Cửa đóng lại. Nhưng mùi gỗ thì ở lại trong không khí căn hộ của cô suốt buổi chiều.
Tối hôm đó, khi dọn dẹp xong, Minh Anh đứng trước cửa sổ phòng ngủ kéo rèm. Đối diện, cửa sổ căn hộ 302 vẫn sáng đèn. Cô thấy bóng Quang Dũng đứng bên bàn, cúi người làm việc với thứ gì đó cô không nhìn rõ — có lẽ là gỗ, có lẽ là đá. Anh ngồi xuống, và ánh đèn vàng hắt lên góc cạnh khuôn mặt anh, tạo nên những đường nét sâu sắc, tĩnh lặng.
Minh Anh định kéo rèm lại, nhưng ngay lúc ấy, Quang Dũng ngẩng đầu lên.
Hai ánh mắt gặp nhau qua khoảng cách của con hẻm hành lang và hai ô cửa kính đối diện. Không ai cười. Không ai vẫy tay. Nhưng Minh Anh không kéo rèm ngay. Cô đứng đó thêm ba giây, tim đập hơi nhanh một chút so với bình thường, rồi mới để bóng tối che lấp mình.
Ngoài kia, tiếng tàu điện rầm rập chạy qua cầu sông xa. Nhưng trong căn hộ nhỏ tầng ba, mùi gỗ và cái chạm tay ban chiều vẫn còn đọng lại trên da, như một lời hứa thầm lặng rằng đây mới chỉ là khởi đầu.

Hết phần 1

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

← Phần trước Phần sau →

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách