Ngày thứ hai ở Bến Tre bắt đầu bằng tiếng gà gáy và mùi khói bếp.
Thư tỉnh dậy khi trời còn chưa sáng hẳn. Căn phòng nữ của đoàn vẫn còn lờ mờ ánh đèn ngủ. Mấy bạn nằm trên chiếu, người xoay lưng, người trùm áo khoác, người ôm balo làm gối. Quạt máy quay đều đều, thổi mùi gió đồng quê lẫn với mùi dầu gội, mùi kem chống muỗi và mùi áo tình nguyện đã phơi qua một đêm.Thư nằm yên, mắt nhìn lên mái tôn.Đây là lần đầu tiên cô ngủ xa nhà mà không có căn phòng riêng, không có máy lạnh, không có cái giường quen, không có mẹ gõ cửa nhắc tắt đèn. Mọi thứ bất tiện hơn rất nhiều. Chiếu hơi cứng. Muỗi dù đã mắc màn vẫn vo ve đâu đó. Tiếng côn trùng ngoài vườn râm ran cả đêm.Vậy mà lạ.Thư thấy lòng mình nhẹ hơn ở nhà.Cô quay đầu nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trời còn xanh xám. Hàng dừa đứng im trong sương sớm. Xa xa có tiếng ai chèo xuồng khua nước rất khẽ. Không khí mộc mạc đến mức làm người ta tự nhiên muốn thở chậm lại.Mai nằm cạnh cô, mở mắt lơ mơ."Bà thức rồi hả?""Ừ. Không ngủ được nữa.""Nhớ Tuấn hả?"Thư giật mình, kéo mền lên che nửa mặt."Mai mới mở mắt đã nói gì vậy?"Mai cười, giọng còn ngái ngủ:"Tui nói đúng quá nên bà mới phản ứng vậy.""Không có.""Thôi đi. Hôm qua nguyên tối hai người ngồi ngoài thềm nắm tay sau cái balo, tưởng tụi tui không thấy hả?"Thư đỏ mặt."Mai thấy hả?""Thấy chút chút. Khang cũng thấy chút chút. Linh chắc cũng thấy nhưng hiền nên không nói."Thư úp mặt xuống gối."Trời ơi."Mai bật cười khẽ, sợ đánh thức mấy bạn khác."Có gì đâu mà ngại. Hai người dễ thương mà. Với lại nắm tay thôi chứ có làm gì đâu."Thư im một lúc, rồi nhỏ giọng:"Mai.""Hả?""Tui thấy mình thích Tuấn nhiều hơn mỗi ngày."Mai xoay người nghiêng qua nhìn cô. Dù phòng còn tối, Thư vẫn cảm nhận được ánh mắt bạn mình dịu lại."Vậy là vui hay sợ?""Cả hai.""Tuấn biết chưa?""Chưa. Tui chưa nói kiểu đó.""Nhưng chắc Tuấn cảm nhận được."Thư nhìn ra cửa sổ. Gió sớm thổi vào làm rèm vải lay nhẹ."Tối qua lúc dựa vai Tuấn, tui thấy yên lắm. Giống như ở cạnh Tuấn thì mình không cần cố làm cô con gái ngoan, không cần suy nghĩ coi nói vậy có đúng ý ai không. Tui chỉ là tui thôi."Mai im lặng vài giây."Vậy quý lắm đó Thư."Thư gật rất nhẹ."Ừ. Nên tui sợ."Mai thở dài:"Bà lúc nào cũng sợ trước.""Tại vui quá. Tui sợ nó không thật."Mai đưa tay vỗ nhẹ lên vai cô."Nó thật. Chính vì thật nên bà mới sợ."Câu đó ở lại với Thư suốt buổi sáng.Khi đoàn tập trung ăn sáng, Tuấn đã ngồi bên dãy bàn nam, trước mặt là tô bún nước lèo bốc khói. Anh đang nói chuyện với một anh phụ trách địa phương, thỉnh thoảng cười. Thư vừa bước vào sân đã thấy anh. Không phải vì anh nổi bật nhất, dù thật ra anh cũng nổi bật. Mà vì trong đám đông, ánh mắt cô đã quen tìm anh trước.Tuấn quay lại đúng lúc.Thấy Thư, anh cười nhẹ.Chỉ một nụ cười thôi, nhưng làm buổi sáng của cô sáng hơn nhiều.Khang ngồi cạnh Tuấn, nhìn theo ánh mắt anh rồi nói lớn:"Ê Thư, qua đây ngồi luôn đi. Tuấn sáng giờ ăn bún mà nhìn ra cửa hoài, tưởng nó chờ đoàn kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm."Cả bàn cười ồ.Thư đỏ mặt, còn Tuấn đặt đũa xuống, nhìn Khang:"Mày ăn đi."Khang làm bộ sợ:"Rồi, tui ăn. Nhưng sự thật đâu có bịt miệng được."Mai kéo Thư ngồi xuống bàn bên nữ, cười:"Bữa nay khỏi uống cà phê cũng tỉnh ha bà."Thư cúi đầu ăn sáng, nhưng khóe miệng cứ cong lên.Sau bữa sáng, đoàn chia thành nhiều nhóm. Tuấn được phân ra sân cùng nhóm nam sơn lại hàng rào cũ của trường. Thư cùng Mai và Linh phụ trách lớp học kỹ năng cho mấy bé nhỏ. Cả buổi sáng, họ không nói chuyện riêng được nhiều, chỉ thỉnh thoảng nhìn thấy nhau qua sân.Nhưng có những cái nhìn còn nói nhiều hơn lời.Mỗi lần Thư đứng trước lớp, cầm phấn vẽ hình mặt cười lên bảng, Tuấn lại nhìn qua từ phía hàng rào. Áo anh dính vài vệt sơn trắng, mồ hôi ướt sau gáy. Thư thấy, lòng vừa thương vừa buồn cười. Một lần, cô lấy khăn giấy từ túi ra, đi ngang qua sân như vô tình, rồi đưa cho anh."Tuấn lau mồ hôi đi."Khang đứng trên thang thấp, cầm cọ sơn, lập tức nói:"Ủa sao tui cũng đổ mồ hôi mà không ai đưa khăn?"Mai từ trong lớp bước ra, ném cho Khang một cái khăn giấy đã vo tròn:"Nè. Lau đi cho bớt nói."Khang chụp lấy:"Mai, bà thô lỗ nhưng có tình."Mai trợn mắt:"Ông muốn tui lấy lại không?"Thư cười, còn Tuấn nhận khăn giấy từ tay cô. Khi ngón tay hai người chạm nhau, cả hai đều im một nhịp. Nắng buổi sáng rực lên trên sân trường, trẻ con chạy vòng quanh, tiếng cười vang khắp nơi. Vậy mà cái chạm nhỏ ấy vẫn đủ làm Thư nghe tim mình đập.Tuấn lau trán, rồi nói nhỏ:"Cám ơn Thư.""Tuấn đừng làm quá sức.""Ừ.""Trưa phải ăn đàng hoàng.""Ừ.""Đừng chỉ nói ừ cho qua."Tuấn nhìn cô, ánh mắt cười:"Thư dặn giống người yêu ghê."Thư đứng khựng lại.Mặt cô nóng lên ngay giữa sân."Tuấn..."Anh nói xong cũng hơi bất ngờ với chính mình, nhưng lần này không xin lỗi. Anh chỉ nhìn cô, giọng thấp hơn:"Tuấn nói lỡ.""Lỡ thiệt không?"Tuấn im một chút."Không thiệt lắm."Thư cầm xấp giấy trong tay, ngón tay siết lại. Cô muốn nói gì đó, nhưng phía sau mấy đứa nhỏ gọi:"Chị Thư ơi, vô kể chuyện tiếp đi chị!"Cô quay lại, rồi nhìn Tuấn một lần nữa."Tối nói chuyện."Câu đó làm ánh mắt Tuấn sáng lên."Ừ. Tối nói."Khang đứng gần đó, cầm cọ sơn, nhìn theo Thư đi vào lớp. Nó chép miệng:"Ê Tuấn, tao thấy mày sắp tiêu rồi."Tuấn cầm lại cây cọ."Tao tiêu gì?""Tiêu đời độc thân."Tuấn cười, không đáp.Cả ngày hôm đó trôi qua bằng công việc, tiếng cười và mồ hôi.Buổi chiều, đoàn tổ chức trò chơi cho trẻ em. Tuấn phụ trách kéo co. Thư đứng bên ngoài cổ vũ. Mấy đứa nhỏ hét rần trời, bụi đất bay lên mù mịt, đứa nào cũng cười tới đỏ mặt. Tuấn đứng phía sau nhóm nam sinh, cúi xuống hướng dẫn mấy bé cách nắm dây. Cánh tay anh rám nắng, gân nổi nhẹ khi kéo thử sợi dây thừng. Nhiều bạn nữ trong đoàn nhìn anh, cười nhỏ với nhau.Thư thấy.Lần này, cô không buồn. Cô chỉ nghĩ:"Ừ, Tuấn của mình đẹp trai thiệt."Nghĩ xong, cô giật mình vì hai chữ "của mình".Cô quay mặt đi, giả bộ uống nước.Mai đứng cạnh, nhìn vẻ mặt cô liền hỏi:"Nghĩ gì mà tự đỏ mặt vậy?""Không có.""Lại không có. Tui nghe câu này riết muốn thuộc lòng."Thư không cãi.Bên kia sân, Tuấn quay lại tìm cô. Khi ánh mắt hai người gặp nhau, Thư bất giác giơ tay vẫy nhẹ. Tuấn cũng giơ tay đáp lại. Mấy đứa nhỏ thấy vậy, la lên:"Anh Tuấn, chị Thư vẫy anh kìa!"Cả nhóm sinh viên cười rần.Bé Nhi hôm qua chạy tới ôm eo Thư, ngước lên hỏi:"Chị ơi, anh Tuấn có phải người yêu chị chưa?"Thư suýt sặc nước."Nhi, sao em hỏi hoài vậy?""Tại em thấy ảnh nhìn chị hoài."Mai đứng bên cạnh cười muốn gập người.Thư ngồi xuống ngang bé Nhi, cố giữ giọng nghiêm:"Em còn nhỏ, đừng hỏi chuyện người lớn nhiều quá."Bé Nhi chớp mắt:"Vậy khi nào lớn em hỏi tiếp được không?"Thư chịu thua. Cô xoa đầu bé:"Được rồi, đi chơi tiếp đi."Bé Nhi chạy đi, nhưng trước khi chạy còn quay lại nói rất to:"Anh Tuấn ơi, chị Thư mắc cỡ kìa!"Lần này cả sân nghe hết.Thư che mặt. Tuấn đứng bên kia, cười tới mức phải cúi xuống chỉnh sợi dây thừng để giấu.Khang vỗ vai anh:"Trẻ em là thiên thần. Nói toàn sự thật."Tuấn thấp giọng:"Mày với bé Nhi hợp nhau đó.""Ý mày nói tao thiên thần hả?""Không. Nhiều chuyện."Khang cười ha hả.Chiều dần xuống. Mây kéo về từ phía con rạch sau trường, xám dày và nặng. Gió bắt đầu mạnh hơn, thổi rào rạt qua hàng dừa. Anh phụ trách đoàn nhìn trời, nói tối nay có thể mưa lớn, nên buổi tập văn nghệ phải chuyển vào nhà văn hóa xã thay vì ngoài sân.Sau bữa cơm chiều, mưa bắt đầu rơi.Ban đầu chỉ là vài giọt to rơi xuống sân xi măng, để lại những dấu tròn sẫm màu. Rồi trong chưa đầy mười phút, mưa đổ xuống ào ào. Mái tôn nhà sinh hoạt vang lên như trống. Gió thổi tạt nước vào hiên. Đèn vàng trong nhà văn hóa bật sáng, làm không gian bên trong ấm hơn giữa cơn mưa lớn.Cả đoàn kéo nhau vào nhà văn hóa. Mấy bộ bàn ghế được dẹp sang một bên, giữa phòng chừa khoảng trống để tập văn nghệ. Khang ôm đàn guitar, Mai phát lời bài hát cho mọi người. Linh phụ trách danh sách tiết mục. Mấy anh chị địa phương đem trà nóng và bánh khoai mì ra mời.Không khí ồn ào, vui như một cái trại hè.Thư ngồi ở dãy ghế bên phải, tay cầm ly trà nóng. Hơi nước bốc lên làm kính mắt Linh bên cạnh mờ đi. Tuấn ngồi cách cô vài ghế, đang phụ anh phụ trách chỉnh dây loa. Áo anh hơi ướt ở vai vì lúc nãy chạy qua sân lấy thùng dụng cụ. Tóc còn dính nước mưa.Thư nhìn anh, lòng lại lo.Khi Tuấn đi ngang qua, cô gọi nhỏ:"Tuấn."Anh dừng lại:"Hả?""Tóc Tuấn ướt kìa.""Chút thôi.""Lại chút thôi."Cô lấy khăn giấy trong túi ra đưa anh."Lau đi."Tuấn nhận, cúi xuống lau tóc. Khang ngồi phía sau lập tức ngân nga:"Có người lo từng giọt mưa rơi trên tóc ai..."Mai lấy tập lời bài hát quạt vô đầu nó."Ông im cho tui nghe mưa."Khang ôm đầu:"Bạo lực học đường!"Thư đỏ mặt nhưng không né. Tuấn nhìn cô, ánh mắt dịu lại.Khoảng tám giờ, cả đoàn tập xong tiết mục. Mưa vẫn không nhỏ. Trời đêm ngoài cửa đen kịt, chỉ thấy màn nước trắng dưới ánh đèn hiên. Một số bạn bắt đầu chơi trò nói thật, một số ngồi đánh đàn hát. Tiếng hát, tiếng cười, tiếng mưa hòa vào nhau tạo thành một thứ âm thanh vừa náo nhiệt vừa buồn.Thư ngồi một lúc rồi thấy ngộp. Không phải vì đông người, mà vì trong lòng cô có điều chưa nói với Tuấn. Câu "tối nói chuyện" từ buổi sáng cứ nằm ở đó. Cô biết nếu không nói, đêm nay cô sẽ không ngủ được.Cô đứng dậy, đi ra hiên.Hiên nhà văn hóa có mái tôn rộng, nhìn ra sân ướt mưa. Nước chảy thành dòng từ mép mái xuống nền đất. Xa xa, hàng dừa đen sẫm nghiêng trong gió. Không khí mát và ẩm, mùi mưa quê rất rõ, khác với mưa Sài Gòn. Nó có mùi đất, mùi lá, mùi sông nước.Thư đứng tựa nhẹ vào cột hiên, hai tay ôm ly trà đã nguội. Cô nhìn mưa mà lòng run.Một lát sau, có tiếng bước chân phía sau.Không cần quay lại, cô cũng biết là Tuấn.Anh đứng cách cô một đoạn vừa phải."Thư ra đây lạnh không?""Không. Trong đó hơi ồn.""Ừ."Tuấn bước tới đứng cạnh cô, nhưng vẫn giữ một khoảng. Cả hai cùng nhìn ra mưa. Bên trong, tiếng Khang hát sai lời vọng ra, rồi tiếng Mai la. Thư bật cười nhỏ."Khang lúc nào cũng vậy.""Ừ. Không có nó chắc buồn.""Tuấn với Khang thân ghê.""Ở kế phòng, với lại nó tốt. Nói nhiều nhưng tốt.""Mai cũng vậy. Hay chọc nhưng thương Thư."Tuấn quay sang:"Thư nhớ nhà không?"Thư nghĩ một chút."Có. Nhưng không nhiều như Thư tưởng.""Sao vậy?""Không biết. Chắc tại ở đây vui. Có Mai, có mọi người..."Cô ngừng lại.Tuấn nhìn cô, chờ.Thư cười nhẹ, nhưng không nhìn anh:"Có Tuấn."Mưa ngoài hiên rơi mạnh hơn. Tuấn cảm thấy trong ngực mình có gì đó tràn lên rất chậm.Anh nói:"Tuấn cũng vậy.""Tuấn nhớ nhà không?""Có. Nhưng về miền Tây nên thấy gần nhà hơn.""Tuấn có nhớ quê Tuấn hơn không?""Có. Nhất là khi Thư nói muốn tới."Thư quay sang nhìn anh."Thư nói thiệt mà.""Tuấn biết.""Tuấn sợ Thư tới rồi thấy không quen hả?"Tuấn im.Thư nhìn anh rất lâu, rồi nói:"Tuấn lại nghĩ nữa."Anh cười nhẹ."Ừ. Thói quen.""Tuấn đang nghĩ Thư là con gái thành phố, nhà đầy đủ, chắc không chịu nổi quê Tuấn phải không?"Tuấn không trả lời ngay.Nhưng sự im lặng của anh đã là câu trả lời.Thư đặt ly trà xuống bệ cửa, quay hẳn sang anh."Tuấn, Thư không thích Tuấn vì Tuấn giống thế giới của Thư. Thư thích Tuấn vì Tuấn làm Thư thấy có một thế giới khác mà Thư muốn biết."Tuấn nhìn cô.Mưa rơi phía sau cô thành một bức màn trắng. Ánh đèn vàng từ trong nhà hắt ra, phủ lên gương mặt Thư một lớp sáng ấm. Tóc cô hơi rối vì gió, vài sợi dính bên má. Mắt cô trong, nghiêm túc, không trốn tránh."Thư không biết sau này sẽ ra sao," cô nói tiếp. "Thư cũng không biết ba mẹ Thư sẽ nghĩ gì. Nhưng hiện tại, Thư muốn biết về Tuấn. Muốn biết quê Tuấn, nhà Tuấn, những chuyện Tuấn từng trải qua. Thư không muốn Tuấn cứ đứng xa rồi tự nghĩ giùm Thư."Tuấn thấy cổ họng mình nghẹn lại."Thư...""Tuấn đã nói Thư đừng im khi ghen, đừng giấu khi sợ. Vậy Tuấn cũng đừng giấu Thư mấy nỗi lo đó."Anh nhìn cô. Rất lâu.Rồi anh nói nhỏ:"Tuấn sợ mình không đủ tốt cho Thư."Thư nghe câu đó, mắt dịu hẳn xuống."Đủ tốt là sao?""Là có gì đó chắc chắn hơn. Có tiền hơn. Có tương lai rõ hơn. Có thể làm ba mẹ Thư yên tâm hơn.""Tuấn mới năm nhất mà.""Nhưng Tuấn vẫn nghĩ.""Tuấn nghĩ xa quá.""Vì Tuấn không muốn thương Thư mà làm Thư khổ."Câu đó khiến Thư lặng đi.Mưa rơi ào ào, gió thổi tạt vài giọt nước vào hiên. Bên trong nhà văn hóa, tiếng hát nhỏ dần vì mọi người chuyển sang nói chuyện. Ngoài này, chỉ còn hai người đứng cạnh nhau, giữa một điều vừa đẹp vừa đau.Thư bước gần hơn một chút."Vậy Tuấn có thương Thư không?"Tuấn sững lại.Đây là lần đầu tiên chữ "thương" xuất hiện giữa họ.Không phải "để ý".Không phải "thích".Là "thương".Một chữ miền Nam nghe mềm nhưng nặng, dịu nhưng sâu. Nó không chỉ là rung động. Nó có cả lo, cả nhớ, cả muốn giữ, cả sợ người kia buồn.Tuấn nhìn Thư. Anh đã định chờ lâu hơn, định để mọi thứ chắc chắn hơn. Nhưng dưới cơn mưa này, trước ánh mắt ấy, anh không thể nói dối."Có."Giọng anh rất thấp."Tuấn thương Thư."Thư đứng yên.Mắt cô ướt lên, không biết vì gió mưa hay vì câu đó.Tuấn nói tiếp, chậm và rõ hơn:"Không biết từ lúc nào. Chắc từ những ngày Tuấn giữ ghế cho Thư. Từ lúc Thư mua cà phê cho Tuấn. Từ lúc Thư ngủ trên vai Tuấn. Từ lúc Thư nắm tay Tuấn trong thư viện. Tuấn không biết gọi sao cho đúng, nhưng bây giờ Tuấn biết rồi. Tuấn thương Thư."Thư cúi đầu, môi run nhẹ.Cô đã đợi một điều gì đó như vậy, nhưng khi nghe thật, lòng cô vẫn như không kịp đỡ. Câu nói của Tuấn không hoa mỹ. Không trau chuốt. Không giống mấy câu trong tiểu thuyết cô từng đọc. Nhưng chính vì vậy nó thật đến mức làm cô đau nhẹ trong ngực.Tuấn nhìn cô:"Thư không cần trả lời liền."Thư bật cười trong nước mắt."Sao lần nào Tuấn cũng nói Thư không cần trả lời liền?""Vì Tuấn sợ ép Thư.""Nhưng có những câu Thư muốn trả lời liền."Tuấn im.Thư ngẩng lên nhìn anh."Thư cũng thương Tuấn."Mưa ngoài hiên như rơi mạnh hơn.Tuấn đứng bất động.Thư nói rất nhỏ, nhưng từng chữ rõ ràng:"Thư thương Tuấn. Không chỉ thích nữa. Thư thương cách Tuấn lo cho Thư, cách Tuấn im lặng khi Thư cần yên, cách Tuấn sợ làm Thư khó xử nhưng vẫn ở cạnh Thư. Thư thương cả lúc Tuấn nghĩ nhiều, dù nhiều khi Thư muốn la Tuấn. Thư thương Tuấn vì ở cạnh Tuấn, Thư thấy mình là mình."Tuấn không biết mình đã thở ra từ lúc nào.Anh nhìn cô, ánh mắt sâu và run. Trong khoảnh khắc đó, mọi nỗi lo về gia đình, tiền bạc, tương lai, sự khác biệt giữa hai người đều lùi xa. Không biến mất. Nhưng lùi đủ xa để anh có thể nghe rõ câu "Thư cũng thương Tuấn".Anh hỏi khẽ:"Thư có chắc không?"Thư gật đầu."Có.""Dù Tuấn còn nhiều thứ chưa có?""Thư đâu thương mấy thứ Tuấn chưa có. Thư thương Tuấn."Câu đó đánh thẳng vào lòng anh.Tuấn bước gần hơn một chút. Khoảng cách giữa họ bây giờ chỉ còn rất gần. Gió thổi tóc Thư bay lên, một lọn tóc dính vào môi cô. Tuấn đưa tay lên, nhẹ nhàng vén nó ra sau tai.Lần này, tay anh không rút lại ngay.Đầu ngón tay anh dừng rất khẽ bên tóc cô, rồi hạ xuống. Thư nhìn anh, không né. Mắt cô long lanh, môi hơi run, hơi thở nhẹ nhưng nhanh hơn.Tuấn nói:"Thư, Tuấn muốn nắm tay Thư."Thư đưa tay ra.Anh nắm lấy.Bàn tay cô nhỏ trong tay anh, ấm và run. Tuấn siết rất nhẹ, như sợ mạnh hơn sẽ làm hư điều gì quý. Thư bước gần thêm một chút, đến mức cô nghe được nhịp thở của anh giữa tiếng mưa.Bên trong nhà văn hóa, tiếng Khang bỗng vang lên:"Ê Tuấn đâu rồi? Thư đâu rồi?"Mai lập tức nói:"Ông để người ta yên chút đi!"Tiếng cười rộ lên trong nhà. Thư và Tuấn nghe thấy, cả hai cùng bật cười nhỏ. Cái căng thẳng dịu xuống một chút, nhưng bàn tay vẫn không buông.Thư nói:"Mình vô không? Tụi nó kiếm."Tuấn nhìn cô."Thư muốn vô không?"Cô nhìn mưa ngoài hiên."Chưa.""Vậy đứng thêm chút."Họ đứng bên nhau dưới mái hiên, tay nắm tay. Mưa rơi trắng sân. Gió lạnh hơn, nhưng Thư không thấy lạnh. Tuấn đứng sát hơn, che cho cô khỏi hướng gió tạt. Vai anh gần vai cô. Hơi ấm từ anh lan qua khoảng cách rất nhỏ.Một lúc sau, Thư khẽ nghiêng đầu, tựa vào vai anh.Không phải vì buồn ngủ như trên xe.Lần này cô hoàn toàn tỉnh.Tuấn cứng người một giây, rồi thả lỏng. Anh nghiêng nhẹ đầu xuống, má gần chạm tóc cô. Mùi tóc Thư lẫn với mùi mưa, mùi gió quê, mùi áo xanh tình nguyện ẩm ẩm. Tất cả hòa thành một ký ức mà anh biết nhiều năm sau mình vẫn sẽ nhớ.Thư nói nhỏ:"Tuấn.""Hả?""Bây giờ mình là gì của nhau?"Câu hỏi đó làm tim anh đập mạnh.Anh nhìn xuống bàn tay họ đang nắm. Rồi nhìn cô."Nếu Thư đồng ý, Tuấn muốn Thư làm người yêu Tuấn."Thư ngẩng lên.Ánh mắt cô chạm ánh mắt anh."Tuấn hỏi vậy hả?""Ừ.""Hỏi lại cho đàng hoàng đi."Tuấn hơi bất ngờ, rồi bật cười rất nhẹ. Nhưng khi nói lại, giọng anh nghiêm túc hơn bao giờ hết."Thư làm người yêu Tuấn nha."Thư nhìn anh. Câu này cô đã tưởng tượng có thể sẽ nghe ở sân trường, trong quán cà phê, dưới hàng cây, hoặc trong một tin nhắn khuya. Nhưng cuối cùng nó đến ở một mái hiên nhà văn hóa xã, giữa cơn mưa miền Tây, khi tóc cô rối vì gió và tay cô đang nằm trong tay anh.Cô thấy như không còn nơi nào hợp hơn."Ừ," Thư nói. "Thư làm người yêu Tuấn."Tuấn không cười ngay. Anh nhìn cô như cần chắc mình vừa nghe đúng. Rồi gương mặt anh mềm ra, ánh mắt sáng lên theo cách Thư chưa từng thấy.Anh cúi đầu."Tuấn ôm Thư được không?"Thư đỏ mặt, nhưng không né."Được."Tuấn buông tay cô ra, rồi nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô.Cái ôm đầu tiên của họ không vội, không chặt quá. Tuấn ôm như sợ Thư tan mất. Thư tựa vào ngực anh, hai tay đặt nhẹ sau lưng anh. Áo anh còn hơi ẩm vì mưa, nhưng người anh ấm. Cô nghe được nhịp tim anh, nhanh và mạnh. Cô bất giác mỉm cười, vì biết anh cũng run như mình.Tuấn đặt cằm rất nhẹ lên tóc cô."Thư.""Ừ?""Tuấn vui quá."Thư cười trong ngực anh."Thư biết.""Sao biết?""Tim Tuấn đập nhanh quá."Tuấn khựng lại, rồi cười thấp."Thư cũng vậy."Cô ngại quá, vùi mặt vào ngực anh thêm chút nữa.Cái ôm ấy kéo dài không lâu, nhưng đủ để hai người cảm nhận rõ ràng rằng từ đây mọi thứ đã khác. Thư không còn chỉ là cô gái anh để ý trong lớp. Tuấn không còn chỉ là người con trai cô thích. Họ đã gọi tên nhau trong đời mình bằng một vị trí mới.Người yêu.Hai chữ ấy vừa ngọt vừa lạ.Khi Thư ngẩng lên, khoảng cách giữa hai gương mặt rất gần.Tuấn nhìn cô. Ánh mắt anh dừng lại nơi mắt cô trước, rồi rất khẽ rơi xuống môi cô. Thư nhận ra. Tim cô như ngừng một nhịp.Cô có thể quay đi.Nhưng cô không quay.Tuấn hỏi bằng giọng gần như thì thầm:"Thư..."Cô biết anh muốn hỏi gì, dù anh chưa nói hết.Thư nhìn anh, mặt đỏ lên, nhưng ánh mắt không trốn."Ừ."Chỉ một chữ.Tuấn cúi xuống rất chậm, như cho cô đủ thời gian đổi ý. Thư nhắm mắt.Nụ hôn đầu của họ chạm vào nhau nhẹ đến mức gần như một hơi thở.Môi Tuấn ấm, hơi run. Môi Thư mềm, ngại ngùng. Không có sự vội vã, không có tham lam. Chỉ là một cái chạm rất khẽ giữa hai người vừa thú nhận rằng mình thương nhau. Tiếng mưa rơi ngoài hiên như xa dần. Gió ngừng lại trong một khoảnh khắc. Thư cảm thấy bàn tay Tuấn đặt sau lưng mình siết nhẹ hơn một chút, còn tay cô vô thức bám vào vạt áo anh.Nụ hôn chỉ kéo dài vài giây.Nhưng khi Tuấn rời ra, cả hai đều đứng im như vừa đi qua một cánh cửa khác.Thư mở mắt. Mặt cô đỏ tới tận tai. Cô cúi đầu, không dám nhìn anh.Tuấn cũng không bình tĩnh hơn. Anh thở rất nhẹ, ánh mắt vừa vui vừa lo."Thư có sao không?"Thư bật cười vì câu hỏi đó."Tuấn hỏi gì kỳ vậy?""Tuấn sợ...""Sợ gì?""Sợ làm Thư sợ."Thư nhìn anh. Trong lòng cô mềm đến mức muốn khóc. Ngay cả sau nụ hôn đầu, điều đầu tiên anh nghĩ vẫn là cô có sợ không.Cô lắc đầu."Thư không sợ.""Thiệt không?""Thiệt."Tuấn nhìn cô, rồi cười. Một nụ cười rất hiền, rất nhẹ, rất Tuấn.Thư đưa tay chạm vào ngón tay anh."Nhưng Tuấn làm Thư run.""Tuấn cũng run.""Vậy huề."Anh nắm lại tay cô.Bên trong, Khang lại la:"Nếu hai người ngoài đó bị mưa cuốn trôi thì báo một tiếng nha!"Mai la theo:"Khang! Ông vô duyên vừa thôi!"Thư và Tuấn bật cười. Không khí lãng mạn bị Khang phá một nửa, nhưng kỳ lạ là họ không thấy mất vui. Vì tình yêu của họ từ đầu đã có những tiếng chọc ghẹo như vậy: Khang nhiều chuyện, Mai cà khịa, Linh cười hiền, bé Nhi hỏi thẳng. Tất cả làm chuyện tình này vừa mơ màng vừa rất đời.Tuấn nhìn Thư:"Mình vô nha?"Thư gật đầu."Ừ. Không thôi Khang ra lôi vô thiệt."Trước khi vào, Tuấn kéo nhẹ tay cô lại."Thư.""Hả?""Cho Tuấn nhìn người yêu Tuấn một chút."Mặt Thư lại đỏ lên."Tuấn mới có người yêu là nói chuyện khác liền đó.""Vì Tuấn vui."Thư mím môi cười."Nhìn đủ chưa?""Chưa.""Vậy nhìn thêm ba giây thôi."Tuấn thật sự nhìn cô thêm ba giây. Ba giây ấy làm Thư vừa ngại vừa hạnh phúc. Rồi cô kéo tay anh:"Vô đi."Hai người bước vào nhà văn hóa.Ngay lập tức, Khang ngẩng lên nhìn. Ánh mắt nó lướt qua mặt Thư đỏ hồng, rồi qua vẻ mặt Tuấn quá đỗi bình yên. Nó nheo mắt."Ủa?"Mai cũng nhìn thấy. Cô không hỏi, chỉ cười rất sâu.Linh ngẩng lên, rồi cũng mỉm cười.Khang đứng dậy, chỉ tay vào hai người:"Có chuyện. Chắc chắn có chuyện."Tuấn bình tĩnh kéo ghế cho Thư ngồi xuống."Ngồi đi Thư."Khang trợn mắt:"Trời ơi, cách gọi nghe dịu hẳn. Có biến."Mai nhéo tay Khang:"Ông im để người ta ngồi."Thư ngồi xuống cạnh Mai, mặt vẫn còn nóng. Mai ghé sát tai cô, hỏi rất nhỏ:"Rồi hả?"Thư nhìn Mai, không nói, chỉ cúi đầu cười.Mai đưa tay che miệng, mắt sáng lên:"Trời ơi."Khang nhìn Tuấn, hạ giọng:"Mày tỏ tình rồi hả?"Tuấn cầm ly trà, đáp rất thấp:"Ừ."Khang há miệng. Rồi nó vỗ vai Tuấn mạnh một cái:"Được lắm con. Cuối cùng cũng thành người."Tuấn nhăn mặt:"Mày khen hay chửi vậy?""Khen. Nhưng tao xúc động quá nên lời lẽ hơi lộn xộn."Khang quay qua nhìn Thư, nghiêm túc hiếm thấy:"Thư, giao thằng này cho bà. Nó khờ nhưng tốt."Thư đỏ mặt, nhưng ánh mắt dịu."Ừ. Thư biết."Khang nghe xong lại muốn la lên, nhưng Mai bịt miệng nó kịp.Đêm đó, sau khi mọi người dần mệt và chuẩn bị về phòng ngủ, mưa vẫn còn rơi lất phất. Đoàn chia nhau dọn ghế, tắt loa, gom ly giấy. Tuấn và Thư không có thêm khoảnh khắc riêng nào dài. Nhưng từ lúc trở vào, giữa họ đã có một sự thân mật mới. Không cần ngồi sát. Không cần nắm tay trước mặt mọi người. Chỉ cần ánh mắt chạm nhau, cả hai đều nhớ mình đã là gì của nhau.Khi về tới nhà sinh hoạt, nữ đi về phòng nữ, nam về phòng nam. Trước cửa hành lang, Tuấn đứng lại."Thư ngủ ngon."Xung quanh có mấy bạn đi qua, nên anh chỉ nói vậy.Thư ôm balo trước ngực, nhìn anh."Tuấn cũng ngủ ngon."Khang đứng sau Tuấn, làm bộ ho:"Người yêu ngủ ngon đi kìa."Mai từ phía phòng nữ nói vọng ra:"Khang, ông bớt đi."Tuấn và Thư nhìn nhau, cùng cười.Trước khi bước vào phòng, Thư quay lại rất khẽ. Tuấn vẫn đứng đó. Anh không vẫy tay, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt ấm tới mức làm cô muốn chạy lại ôm anh thêm lần nữa.Nhưng cô không làm.Cô chỉ đưa tay lên chạm nhẹ vào môi mình, rất nhanh, như sợ ai thấy.Rồi cô vào phòng.Đêm đó, phòng nữ tắt đèn nhưng không ngủ ngay. Mai nằm cạnh Thư, thì thầm:"Nụ hôn đầu hả?"Thư kéo mền che mặt."Mai...""Rồi, tui hiểu. Không hỏi chi tiết. Nhưng vui không?"Thư im lặng rất lâu.Rồi cô nói nhỏ:"Vui. Và run."Mai cười trong bóng tối:"Vậy là đúng rồi."Bên phòng nam, Khang cũng không tha cho Tuấn."Ê, kể nghe coi."Tuấn nằm trên chiếu, nhìn mái tôn tối."Kể gì?""Nụ hôn đầu dưới mưa chứ gì. Tao thấy mặt mày là biết."Tuấn quay lưng lại."Ngủ đi."Khang cười khà khà:"Rồi, không kể. Nhưng tao mừng cho mày thiệt."Tuấn im vài giây."Ừ. Cám ơn mày."Khang cũng im một lúc, rồi nói nhỏ:"Thương người ta thì thương cho tử tế nha."Tuấn nhìn vào bóng tối."Ừ. Tao biết."Ngoài trời, mưa vẫn rơi nhẹ trên mái nhà sinh hoạt. Không còn ào ạt như lúc ở nhà văn hóa, chỉ còn từng nhịp nhỏ, đều, dịu. Thư nằm trong phòng nữ, tay chạm nhẹ lên môi, nhớ lại khoảnh khắc dưới mái hiên. Tuấn nằm ở phòng nam, tay đặt lên ngực, nơi nhịp tim vẫn chưa chậm hẳn.Họ ở rất gần nhau, chỉ cách một hành lang, vài bức tường mỏng, một cơn mưa đêm.Nhưng trong lòng, họ còn gần hơn thế.Từ đêm đó, câu chuyện của Tuấn và Thư có một ngày để nhớ.Ngày họ đứng dưới mái hiên nhà văn hóa xã.Ngày mưa rơi trắng sân.Ngày chữ "thương" được nói ra.Ngày Thư trở thành người yêu của Tuấn.Và ngày nụ hôn đầu, rất khẽ, rất run, đã đặt lên tuổi trẻ của họ một dấu mưa không bao giờ phai.Hết phần 10
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!