Tin trường tổ chức chuyến đi tình nguyện về miền Tây được thông báo vào một buổi sáng thứ hai.
Cả lớp QTKD 1 đang vừa học vừa ngáp sau cuối tuần thì cô cố vấn bước vào, tay cầm xấp giấy đăng ký. Cô nói khoa sẽ phối hợp với Đoàn trường tổ chức chương trình "Áo xanh về quê em" ở một xã nhỏ thuộc tỉnh Bến Tre. Sinh viên tham gia sẽ đi ba ngày hai đêm, hỗ trợ dạy học cho trẻ em, dọn dẹp sân trường, phát quà và tổ chức đêm văn nghệ.Vừa nghe tới "ba ngày hai đêm", cả lớp lập tức ồn lên.Khang ngồi phía ngoài, mắt sáng rỡ:"Đi đi mọi người. Đại học mà không đi tình nguyện là phí thanh xuân."Mai liếc nó:"Ông nói vậy chứ chắc xuống đó ngủ là chính.""Không. Tao sẽ cống hiến sức trẻ.""Cống hiến bằng cách ngủ trên xe hả?"Khang vỗ ngực:"Ngủ cũng là giữ sức để phục vụ cộng đồng."Linh cười nhỏ. Tuấn thì nhìn tờ giấy đăng ký được chuyền xuống bàn, không nói. Anh đã từng về miền Tây nhiều lần, nhưng toàn là về quê, về vườn, về nhà. Còn đi với lớp, đi cùng Thư, lại là chuyện khác.Thư ngồi cạnh anh, cầm tờ giấy đọc kỹ. Tóc cô hôm nay cột thấp sau gáy, vài sợi mềm rơi bên má. Cô đọc tới dòng "ở lại nhà sinh hoạt cộng đồng của xã" thì hơi khựng.Tuấn nhìn cô:"Thư muốn đi không?""Muốn.""Nhưng?"Thư thở nhẹ:"Không biết ba mẹ Thư có cho không."Tuấn im.Câu đó như một bóng mây nhỏ đi ngang buổi sáng. Với những người khác, đi tình nguyện là chuyện đăng ký, đóng tiền, xếp đồ. Với Thư, nó còn là một cuộc xin phép, một lần phải chứng minh mình đủ lớn để được đi xa khỏi nhà.Mai nghiêng qua:"Bà cứ đăng ký đi. Về xin sau."Thư cười buồn:"Nhà tui không có kiểu đó đâu. Phải xin trước."Khang nói:"Vậy nói là đi với lớp, có thầy cô, có đoàn trường, an toàn tuyệt đối."Mai thêm:"Có tui đi chung nữa. Bà nói mẹ bà muốn thì gọi tui xác nhận."Khang giơ tay:"Có tao nữa."Mai liếc nó:"Ông xác nhận xong chắc mẹ Thư càng không cho.""Ê, xúc phạm nha."Thư bật cười. Tuấn nhìn cô cười, lòng nhẹ đi một chút.Cô quay sang anh:"Tuấn có đi không?""Có thể.""Có thể là sao?""Nếu Thư đi thì Tuấn đi."Câu nói đó làm cả bàn im một nhịp.Mai đưa tay che miệng, mắt long lanh như nghe được câu thoại phim tình cảm. Khang há miệng, rồi đập nhẹ xuống bàn:"Trời ơi, trưởng nhóm của chúng ta đã tiến hóa. Câu này quá được."Thư đỏ mặt:"Tuấn nói gì vậy..."Tuấn cũng thấy mình nói hơi lộ, nhưng lần này anh không rút lại. Anh chỉ cầm tờ giấy đăng ký, viết tên mình vào."Tuấn đăng ký trước."Thư nhìn dòng chữ "Nguyễn Minh Tuấn" trên giấy, lòng cô như bị ai chạm nhẹ. Cô cầm bút, do dự mấy giây, rồi viết tên mình ngay dưới tên anh."Lê Hoàng Anh Thư."Hai cái tên nằm gần nhau trên tờ giấy đăng ký. Chỉ là danh sách sinh viên tham gia, vậy mà Thư nhìn nó lâu hơn cần thiết.Khang chồm qua nhìn, rồi gật gù:"Tên hai người đứng kế nhau nhìn hợp ghê."Mai cười:"Ông khỏi nói tụi nó cũng thấy rồi."Tuấn ho nhẹ, kéo tờ giấy qua cho Mai và Khang ký tiếp.Buổi tối hôm đó, Thư xin phép ba mẹ.Bữa cơm nhà cô diễn ra yên lặng như thường lệ. Ba Thư ngồi đầu bàn, vừa ăn vừa xem tin tức trên iPad. Mẹ cô gắp thức ăn cho chồng, thỉnh thoảng hỏi Thư vài câu về việc học. Căn nhà sạch đẹp, bàn ăn đầy đủ món, ánh đèn vàng ấm áp. Nhưng mỗi lần ngồi đó, Thư vẫn có cảm giác mình phải giữ người ngay ngắn, lời nói vừa đủ, cảm xúc không được vượt quá khuôn.Cô chờ tới khi bữa ăn gần xong mới nói:"Ba mẹ, trường con có chuyến đi tình nguyện ba ngày hai đêm ở Bến Tre. Lớp con nhiều bạn đi. Con muốn xin phép ba mẹ cho con đi."Mẹ cô đặt đũa xuống trước."Ba ngày hai đêm?""Dạ.""Ngủ lại ở đâu?""Dạ ở nhà sinh hoạt cộng đồng của xã. Có thầy cô và đoàn trường đi cùng."Ba Thư ngẩng lên:"Có cần thiết không?"Thư siết nhẹ tay dưới bàn."Dạ, đây là hoạt động của khoa. Không bắt buộc, nhưng con muốn tham gia. Đi để học thêm kỹ năng, làm việc nhóm, với lại có điểm rèn luyện."Mẹ cô hỏi ngay:"Nhóm con có ai đi?""Dạ có Mai, Linh, Khang..."Bà nhìn cô:"Và Tuấn?"Thư khựng lại."Dạ... Tuấn cũng đi. Tuấn là trưởng nhóm bài thuyết trình của tụi con."Mẹ cô không nói liền. Sự im lặng đó làm Thư thấy căng trong ngực.Ba cô hỏi:"Tuấn là bạn nam cho con mượn áo hôm bữa?""Dạ.""Nhà ở đâu?""Dạ quê Vĩnh Long, đang ở trọ gần trường."Mẹ cô nhìn ba cô, rồi quay lại nhìn Thư:"Con mới quen bạn đó không lâu.""Dạ, nhưng tụi con đi theo đoàn trường, không phải đi riêng.""Ba mẹ không cấm con tham gia hoạt động. Nhưng con phải hiểu, con gái đi xa qua đêm không đơn giản."Thư cúi đầu:"Dạ, con hiểu. Con sẽ ở chung với các bạn nữ. Con sẽ gọi về cho ba mẹ mỗi tối. Con không đi đâu riêng."Ba cô im lặng một lúc, rồi nói:"Có thầy cô phụ trách thì được. Nhưng phải gửi lịch trình, số điện thoại người phụ trách, địa chỉ nơi ở. Và đi đâu cũng báo."Thư ngẩng lên, mắt sáng ra."Dạ, vậy là ba cho con đi hả?"Ba cô nhìn cô:"Ba cho, nếu mẹ con đồng ý."Thư quay sang mẹ.Mẹ cô nhìn cô rất lâu. Ánh mắt ấy khiến niềm vui trong lòng Thư phải đứng lại, không dám chạy quá nhanh.Cuối cùng bà nói:"Được. Nhưng mẹ nói trước, con phải giữ chừng mực. Đặc biệt là với bạn nam. Mẹ không muốn nghe ai nói con đi học mà yêu đương linh tinh."Thư cúi đầu, giọng nhỏ:"Dạ.""Con hiểu không?""Dạ, con hiểu."Tối đó, khi về phòng, Thư nhắn cho Tuấn."Thư được đi rồi."Tuấn trả lời gần như liền:"Thiệt hả?""Ừ. Nhưng phải gửi lịch trình, số điện thoại phụ trách, rồi tối nào cũng gọi về.""Vậy tốt rồi. Có hơi phiền nhưng được đi là tốt.""Tuấn vui không?""Vui."Một lúc sau, anh nhắn thêm:"Rất vui."Thư nằm trên giường, nhìn hai chữ "rất vui" mà mỉm cười. Cô tưởng tượng Tuấn bên phòng trọ, chắc đang ngồi ở mép giường, tay cầm điện thoại, mặt bình thường nhưng mắt đã cười.Cô nhắn:"Vậy Tuấn đi là vì Thư hả?"Tuấn:"Ừ."Thư đỏ mặt, kéo mền lên."Tuấn nói thẳng quá."Tuấn:"Thư hỏi mà."Thư:"Vậy nếu Thư không đi thì Tuấn không đi thiệt hả?"Tuấn:"Có thể Tuấn vẫn đi. Nhưng chắc không vui bằng."Thư nhìn dòng chữ đó, lòng ngọt lịm."Vậy xuống đó Tuấn phải lo học sinh, không được lo cho Thư quá nha."Tuấn:"Cái đó khó."Thư bật cười.Ba ngày trước chuyến đi, cả lớp như có hội. Nhóm chat liên tục hiện tin nhắn hỏi đem gì, mặc gì, có cần áo khoác không, có được mang đàn không, có ai say xe không. Khang gửi danh sách đồ cần mang dài tới mức Mai phải nhắn:"Ông đi tình nguyện hay chuyển nhà?"Khang trả lời:"Người có tầm nhìn luôn chuẩn bị cho mọi tình huống."Mai:"Tình huống nào cần ba bịch snack, hai bộ bài, một cái gối cổ và bình xịt muỗi size đại?"Khang:"Tất cả tình huống."Thư đọc nhóm chat mà cười suốt. Tuấn ít nhắn, nhưng mỗi lần Thư hỏi riêng, anh đều trả lời rất kỹ."Thư có cần đem áo khoác không?""Có. Tối ở quê có thể gió lạnh.""Đem giày hay dép?""Giày dễ đi hơn. Nhưng đem thêm dép lê.""Có cần thuốc say xe không?""Nếu Thư hay say xe thì đem. Tuấn cũng mua phòng hờ.""Tuấn mua cho Tuấn hả?""Cho Thư."Thư đọc tới đó, tim lại mềm.Ngày khởi hành, cả đoàn tập trung ở sân trường lúc năm giờ rưỡi sáng.Trời còn mờ. Đèn sân trường vẫn sáng vàng. Sinh viên mặc áo thun xanh tình nguyện, đeo balo, kéo vali nhỏ, đứng thành từng nhóm vừa ngáp vừa cười. Xe khách màu trắng đậu trước cổng, khoang hành lý mở sẵn. Mấy anh chị trong Đoàn trường cầm danh sách điểm danh, tiếng gọi tên vang lên giữa buổi sáng còn lạnh.Thư được tài xế nhà chở tới. Cô bước xuống xe, mặc áo thun xanh giống mọi người, quần jean, tóc cột cao. Gương mặt còn hơi buồn ngủ nhưng sáng. Trên vai cô đeo balo nhỏ, tay kéo vali màu kem.Mẹ cô không đi theo, nhưng trước khi xuống xe đã dặn qua điện thoại:"Nhớ gọi về. Không đi riêng. Có gì phải báo cô phụ trách."Thư trả lời:"Dạ, con biết."Cúp máy, cô thở nhẹ. Vừa quay lại, cô đã thấy Tuấn đứng cách đó không xa.Anh cũng mặc áo tình nguyện màu xanh. Màu áo làm da anh trông khỏe hơn, vai rộng hơn. Anh đứng giữa mấy bạn nam, nhưng Thư vẫn nhận ra anh ngay. Tuấn đang xách thùng nước phụ mấy anh chị Đoàn, tóc hơi rối vì sáng sớm, cánh tay săn chắc nổi nhẹ khi anh nâng thùng lên.Có hai bạn nữ gần đó nhìn anh rồi nói nhỏ với nhau. Một người cười, ánh mắt dừng trên anh khá lâu.Thư thấy.Cảm giác ghen nhẹ thoáng qua, nhưng lần này cô không khó chịu lâu. Cô biết anh đang ở đó. Và khi Tuấn quay đầu, thấy cô, ánh mắt anh lập tức đổi hướng về phía cô như tự nhiên nhất trên đời.Anh đặt thùng nước xuống, bước tới."Thư tới rồi hả?""Ừ.""Ngủ được không?""Ít lắm. Hồi hộp.""Có ăn sáng chưa?""Chưa. Sớm quá, Thư ăn không vô."Tuấn nhíu mày."Không ăn dễ say xe.""Thư biết, nhưng..."Tuấn mở balo, lấy ra một cái bánh bao nhỏ và hộp sữa."Ăn chút đi."Thư nhìn anh."Tuấn chuẩn bị sẵn hả?""Ừ. Tuấn đoán Thư sẽ không ăn."Thư vừa cảm động vừa buồn cười."Tuấn làm như hiểu Thư lắm vậy.""Cũng đang học.""Vậy học được gì rồi?""Thư hay quên ăn khi hồi hộp. Hay cắn môi khi lo. Hay nói 'không sao' lúc có sao."Thư nhìn anh, tim ấm lên."Tuấn học kỹ quá.""Ừ. Môn này Tuấn muốn điểm cao."Câu đó làm Thư đỏ mặt ngay giữa sân trường.Khang kéo vali đi tới, nghe được khúc cuối, lập tức la nhỏ:"Trời ơi, ai nhập vô Tuấn vậy? Mới sáng đã thả câu."Mai đứng sau lưng Khang, mắt còn ngái ngủ nhưng vẫn kịp cười:"Tuấn tiến bộ nhanh quá. Thư coi chừng đó."Thư vội cúi xuống mở bánh bao, giả bộ ăn.Tuấn nhìn Khang:"Mày muốn phụ khiêng đồ không?"Khang lập tức đổi giọng:"Tao chỉ là người quan sát xã hội. Tao không can thiệp."Sau khi điểm danh, cả đoàn lên xe.Xe có bốn mươi mấy chỗ, mùi máy lạnh, mùi ghế nệm và mùi dầu gió lẫn với nhau. Mọi người ùa lên chọn chỗ. Khang nhanh chân chiếm hàng ghế gần giữa, la lên:"Nhóm mình ở đây! Tuấn, Thư, Mai, Linh, lẹ!"Mai kéo Linh ngồi cặp ghế bên kia lối đi. Khang ngồi ghế phía trước. Còn lại cặp ghế cạnh cửa sổ cho Tuấn và Thư.Thư đứng ở lối đi, hơi ngập ngừng.Tuấn hỏi:"Thư muốn ngồi cửa sổ không?""Muốn. Nhưng Tuấn ngồi đâu?""Tuấn ngồi ngoài.""Tuấn có bị say xe không?""Không.""Vậy Thư ngồi trong nha.""Ừ."Thư bước vào ghế trong, đặt balo dưới chân. Tuấn ngồi xuống bên ngoài, vai anh gần vai cô. Ghế xe không rộng lắm. Chỉ cần hai người xoay nhẹ là tay có thể chạm nhau. Thư nhìn ra cửa sổ, nhưng trong lòng lại để ý hơi ấm của Tuấn bên cạnh.Khang quay xuống:"Ê hai người. Có cần tao đổi chỗ để ngồi giữa không?"Mai từ bên kia lối đi lập tức nói:"Ông muốn sống thì ngồi yên đó."Khang cười:"Tao hỏi cho có lệ thôi. Chứ tao rất tôn trọng không gian riêng tư của đôi bạn cùng tiến."Thư đỏ mặt:"Khang nói hoài."Tuấn bình tĩnh:"Nói nữa là lát xuống xe mày tự khiêng vali."Khang quay lên ngay:"Im. Tao ngủ."Xe bắt đầu lăn bánh lúc sáu giờ mười.Sài Gòn buổi sáng sớm còn hơi vắng, nhưng càng ra đường lớn, xe cộ càng đông. Qua cửa kính, Thư nhìn thấy những hàng quán mở cửa, người bán bánh mì đứng bên lề, mấy cô chú công nhân chạy xe máy áo khoác kín mít, những tòa nhà cao dần lùi lại phía sau.Tuấn lấy trong balo ra một chai nước, mở nắp rồi đưa cho Thư."Uống chút đi. Đừng uống nhiều quá.""Tuấn giống mẹ Thư ghê."Tuấn khựng.Thư thấy vậy bật cười:"Ý Thư là Tuấn hay dặn dò.""Vậy chắc Tuấn nói nhiều quá.""Không. Thư thích."Cô nói xong mới thấy mình lỡ lời, liền quay ra cửa sổ. Tuấn nhìn nghiêng gương mặt cô, thấy má cô hơi ửng lên.Anh nói nhỏ:"Vậy Tuấn dặn tiếp.""Dặn gì?""Nếu buồn ngủ thì ngủ. Tới nơi Tuấn gọi.""Thư sợ ngủ dựa trúng Tuấn."Tuấn nhìn cô."Dựa cũng được."Thư quay lại, mắt mở to."Tuấn..."Anh nhìn thẳng phía trước, giọng bình tĩnh nhưng tai đỏ:"Ghế chật mà."Khang phía trước không biết có nghe không, bỗng ho một tiếng rất giả. Mai ném cái khăn giấy qua đầu nó."Ngủ đi ông."Xe chạy ra khỏi thành phố. Nhà cửa thưa dần. Đường mở rộng, hai bên bắt đầu có những mảng xanh của ruộng, vườn, ao nước. Nắng sớm rải lên mặt đường, chiếu qua cửa kính làm gương mặt Thư sáng lên. Một lúc sau, tiếng nói cười trên xe lắng xuống. Nhiều bạn bắt đầu ngủ. Có người đeo tai nghe. Có người tựa đầu vào cửa sổ. Khang ngủ trước tiên, miệng còn ngậm nửa câu nói dang dở.Thư ban đầu cố nhìn cảnh bên ngoài, nhưng sau khi ăn bánh bao và uống thuốc chống say xe Tuấn đưa, mắt cô bắt đầu nặng. Xe lắc nhẹ qua từng đoạn đường, máy lạnh thổi đều đều, tiếng bánh xe chạy trên mặt đường tạo thành một nhịp ru ngủ.Tuấn nhìn sang."Thư buồn ngủ hả?""Chút thôi.""Ngủ đi.""Không sao."Tuấn cười rất nhẹ:"Lại không sao."Thư mím môi."Thư sợ ngủ xấu.""Tuấn thấy rồi."Cô quay phắt sang:"Thấy hồi nào?""Trong thư viện."Thư nhớ tới tấm ảnh Khang chụp, mặt đỏ lên."Lúc đó khác.""Khác sao?""Thư không biết Tuấn nhìn.""Vậy bây giờ Thư biết, Tuấn sẽ không nhìn."Thư nhìn anh nghi ngờ:"Thiệt không?""Thiệt."Cô nhìn anh thêm một chút, rồi cuối cùng cũng nhắm mắt, đầu tựa vào thành ghế.Năm phút đầu, Thư còn ngồi thẳng. Mười phút sau, xe hơi nghiêng khi vào cua, đầu cô trượt nhẹ khỏi thành ghế. Tuấn thấy, nhưng chưa kịp làm gì thì cô đã nghiêng về phía anh.Đầu Thư chạm vai Tuấn.Rất nhẹ.Nhưng cả người Tuấn cứng lại.Thư hình như đã ngủ, hơi thở đều. Mái tóc cô chạm vào cổ áo anh, mềm và thơm. Vai anh là chỗ dựa của cô, và điều đó làm tim Tuấn đập nhanh tới mức anh sợ cô nghe thấy. Anh ngồi im, không dám nhúc nhích. Tay đặt trên đùi cũng khựng lại. Một nửa người anh căng lên vì sợ chỉ cần động một chút sẽ làm cô tỉnh.Bên ngoài cửa kính, nắng trải trên những cánh đồng xanh. Trong xe, nhạc nhẹ được anh phụ trách bật nhỏ. Mấy bạn phía trước ngủ gật. Khang ngáy khò khò ở ghế trên.Tuấn cúi mắt nhìn Thư.Cô ngủ rất yên. Hàng mi dài khép lại, môi mềm, gương mặt nghiêng vào vai anh. Cô không còn vẻ lo lắng vì ba mẹ, không còn sự ngại ngùng vì bạn bè chọc. Chỉ là một cô gái hai mươi tuổi mệt vì dậy sớm, tin tưởng dựa vào vai anh giữa chuyến xe về miền Tây.Cảm giác đó làm Tuấn vừa hạnh phúc vừa sợ.Anh nghĩ:"Thư tin mình tới vậy sao?"Một lúc sau, cổ Thư có vẻ không thoải mái. Cô khẽ cựa, mày nhíu lại. Tuấn chần chừ, rồi rất nhẹ nhàng chỉnh vai mình thấp xuống một chút để cô dựa dễ hơn. Động tác nhỏ thôi, nhưng làm lưng anh hơi mỏi. Anh vẫn ngồi yên.Mai ở ghế bên kia lối đi quay sang, thấy cảnh đó. Cô định cười, nhưng rồi lại im. Ánh mắt Mai dịu đi. Cô lấy điện thoại ra, định chụp, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Có những khoảnh khắc đẹp vì nó không bị ai lấy mất bằng camera.Tuy vậy, Khang thì khác.Nó thức dậy nửa chừng vì tê cổ, quay xuống nhìn, thấy Thư đang tựa vai Tuấn, còn Tuấn ngồi thẳng như tượng đá. Mắt Khang sáng lên. Nó vừa định mở miệng, Mai đã đưa tay chỉ thẳng vào mặt nó, không nói tiếng nào.Khang hiểu tín hiệu đó là "mày mà phá là mày chết".Nó lập tức quay lên, kéo áo khoác trùm đầu ngủ tiếp. Nhưng trước khi ngủ, nó lẩm bẩm rất nhỏ:"Đẹp đôi thiệt."Tuấn nghe được, nhưng không đáp.Xe chạy gần hai tiếng thì dừng ở trạm nghỉ.Anh phụ trách đoàn đứng lên thông báo:"Mọi người xuống nghỉ mười lăm phút nha. Ai đi vệ sinh, mua nước thì tranh thủ. Nhớ quay lại xe đúng giờ."Tiếng người tỉnh dậy rộn lên. Thư giật mình mở mắt. Mất vài giây cô mới nhận ra mình đang dựa vào vai Tuấn.Cô ngồi bật dậy, mặt đỏ bừng."Trời ơi, Thư xin lỗi."Tuấn xoay nhẹ vai, cố giấu sự tê mỏi."Không sao.""Thư dựa lâu không?""Không lâu."Khang phía trước quay xuống ngay:"Hơn một tiếng thôi à."Thư mở to mắt:"Hơn một tiếng?"Tuấn liếc Khang."Mày không nói không ai nói mày câm."Khang cười:"Tao nói sự thật khoa học."Thư nhìn vai Tuấn, lo lắng:"Tuấn mỏi lắm không?""Không."Cô cau mày."Tuấn lại nói không."Tuấn cười:"Có mỏi chút."Thư lập tức đưa tay chạm nhẹ lên vai anh, rồi khựng lại vì nhận ra mình đang làm gì. Đầu ngón tay cô đặt trên vai Tuấn, cảm nhận lớp cơ rắn dưới áo thun xanh. Tuấn cũng khựng.Không khí giữa hai người nóng lên rất nhanh.Thư rút tay lại, quay mặt đi."Xuống xe đi."Tuấn nhìn cô, mắt có chút cười."Ừ."Trạm nghỉ đông người. Sinh viên ùa xuống, kéo giãn tay chân, mua nước, mua bánh. Không khí miền Tây đã khác Sài Gòn. Trời rộng hơn, nắng vàng hơn, gió mang mùi cây cỏ và đất ẩm. Phía xa có mấy hàng dừa, mấy quán võng, vài chiếc xe khách đậu nối nhau.Thư đi cạnh Tuấn, vẫn còn ngại vì chuyện dựa vai. Mai kéo Linh đi vệ sinh trước. Khang chạy đi mua bánh bao chiên. Rốt cuộc chỉ còn Tuấn và Thư đứng ở quầy nước.Tuấn hỏi:"Thư uống gì?""Nước suối thôi.""Không uống trà sữa hả?""Đang đi xe, Thư sợ say.""Ừ. Vậy nước suối."Anh lấy hai chai nước. Thư định trả tiền nhưng Tuấn đã đưa tiền trước."Tuấn lại trả.""Có hai chai nước thôi.""Nhưng lần nào cũng Tuấn.""Vậy lần sau Thư trả.""Lần sau Tuấn cũng nói vậy."Tuấn nhìn cô, cười nhẹ:"Vậy Thư giành nhanh hơn."Thư nhận chai nước từ tay anh. Ngón tay họ chạm nhau trong một giây. Không phải lần đầu, nhưng sau giấc ngủ trên vai anh, cái chạm đó bỗng làm cô thấy người hơi nóng. Cô cúi xuống vặn nắp chai, nhưng nắp hơi chặt.Tuấn thấy vậy, đưa tay:"Đưa Tuấn."Thư đưa chai cho anh. Anh mở nắp rất dễ, rồi đưa lại. Cử chỉ nhỏ, tự nhiên, nhưng trong lòng Thư nó lại dịu dàng quá mức.Cô nói:"Hồi nãy Thư ngủ có làm Tuấn khó chịu không?""Không.""Thiệt?""Thiệt.""Tuấn không được nói để Thư đỡ ngại."Tuấn nhìn cô."Thư dựa vai Tuấn, Tuấn vui còn không kịp."Thư đỏ mặt."Tuấn...""Tuấn nói thiệt.""Tuấn càng ngày càng...""Càng ngày càng sao?""Càng ngày càng làm Thư không biết trả lời."Tuấn cười. Nắng rơi lên gương mặt anh, làm ánh mắt anh sáng hơn. Thư nhìn anh, tự nhiên lòng cô có một cảm giác rất lạ: muốn thời gian dừng lại ở cái trạm nghỉ ven đường này, nơi không có mẹ gọi điện, không có lịch học, không có Vy, không có Huy, không có những điều phải nghĩ xa. Chỉ có Tuấn đứng trước mặt cô, tay cầm chai nước, nói những câu thật lòng bằng giọng trầm và chậm.Khang chạy lại, trên tay cầm bịch bánh."Ê hai người, ăn bánh bao chiên không?"Mai đi phía sau:"Khang mua năm cái mà nói mua cho cả nhóm, trong đó ông ăn ba cái rồi."Khang phản đối:"Tao ăn thử chất lượng."Mai nói:"Ông thử kỹ quá."Cả nhóm đứng dưới bóng cây ở trạm nghỉ, vừa ăn bánh vừa cười. Thư cắn một miếng nhỏ, bánh giòn và nóng. Tuấn đứng cạnh cô. Có lúc vai hai người chạm nhẹ vì Khang chen qua, Thư không né. Tuấn cũng không.Khi lên xe lại, Thư ngồi vào chỗ cửa sổ. Tuấn ngồi ngoài. Xe vừa chạy được một lúc, Khang quay xuống, giọng đầy ẩn ý:"Thư, lát buồn ngủ thì cứ dựa vai Tuấn nha. Vai nó sinh ra để phục vụ cộng đồng."Mai ném cái khăn giấy lần nữa:"Ông im!"Thư đỏ mặt, còn Tuấn nhìn Khang bằng ánh mắt muốn xử. Nhưng trong lòng anh lại vui.Xe tiếp tục đi về phía Bến Tre. Đường bắt đầu nhiều cầu nhỏ, nhiều kênh rạch, nhiều vườn cây. Qua cửa kính, Thư nhìn thấy những hàng dừa nước, những căn nhà mái tôn ven sông, những chiếc ghe nhỏ nằm im dưới bóng cây. Cảnh vật mộc mạc, dịu dàng, làm cô thấy lòng mình chậm lại.Tuấn nghiêng qua hỏi:"Thư từng về miền Tây chưa?""Có đi du lịch với gia đình vài lần, nhưng toàn ở resort hoặc khu du lịch. Chưa đi kiểu này.""Vậy lần này Thư sẽ thấy khác.""Khác sao?""Thiệt hơn."Thư nhìn anh."Tuấn nhớ quê không?""Có.""Quê Tuấn giống vậy hả?""Cũng có sông, có vườn, có đường nhỏ, có mưa chiều. Nhưng mỗi nơi một khác.""Mai mốt Tuấn kể Thư nghe về quê Tuấn nha.""Thư muốn nghe hả?""Muốn."Tuấn nhìn cô. Trong lòng anh bỗng có một mong muốn rất rõ: một ngày nào đó, đưa Thư về quê mình. Cho cô thấy con đường đất trước nhà, cây xoài sau vườn, bến sông nơi anh từng tắm hồi nhỏ, căn bếp má anh nấu cá kho. Ý nghĩ đó vừa ngọt vừa xa. Xa vì anh chưa biết liệu một cô gái như Thư có thật sự thuộc về thế giới đơn sơ ấy được không.Nhưng rồi anh nhớ câu cô nói trong thư viện:"Đừng tự nghĩ Tuấn thua người khác rồi buồn một mình."Anh tự nhắc mình dừng lại.Thư bỗng hỏi:"Tuấn đang nghĩ gì?""Không có gì."Cô nhìn anh."Tuấn cũng nói không có gì lúc có gì."Tuấn bật cười."Bị Thư bắt bài rồi.""Vậy nói đi."Tuấn im một chút, rồi nói:"Tuấn nghĩ có dịp sẽ kể Thư nghe về quê Tuấn.""Chỉ kể thôi hả?""Vậy Thư muốn gì?"Thư nhìn ra cửa sổ, giọng nhỏ nhưng rõ:"Có dịp, Thư muốn tới."Tuấn đứng lặng trong lòng."Thư muốn về quê Tuấn?""Ừ. Muốn coi nơi Tuấn lớn lên."Anh nhìn cô. Gương mặt Thư nghiêng về phía cửa kính, nắng lướt qua hàng mi. Câu cô nói đơn giản, không hứa hẹn, không nghĩ xa. Nhưng với Tuấn, nó như một cái chạm vào phần sâu nhất trong anh. Quê anh là nơi anh tự hào, nhưng cũng là nơi anh từng sợ người thành phố nhìn vào rồi thấy nghèo. Vậy mà Thư nói muốn tới, bằng giọng tự nhiên như thể thế giới của anh đáng được biết.Tuấn nói khẽ:"Ừ. Có dịp Tuấn đưa Thư đi."Thư quay lại, cười:"Nhớ nha.""Tuấn nhớ."Xe lắc nhẹ. Thư ngồi một lúc rồi lại buồn ngủ. Lần này cô không cố chống. Cô nhìn Tuấn, hơi ngại:"Tuấn...""Hả?""Nếu Thư ngủ..."Tuấn hiểu, nhưng vẫn hỏi:"Thì sao?"Cô nhìn xuống tay mình:"Nếu lỡ dựa nữa, Tuấn đừng ngồi cứng quá. Mỏi thì kêu Thư dậy."Tuấn cười rất nhẹ:"Ừ.""Tuấn hứa đi.""Tuấn hứa."Thư gật đầu, rồi nhắm mắt. Vài phút sau, đầu cô lại nghiêng về phía anh. Lần này, Tuấn không cứng người như lần đầu. Anh chỉ nhẹ nhàng điều chỉnh vai, để cô dựa thoải mái hơn. Cô ngủ yên, một bàn tay đặt trên đùi, ngón tay hơi co lại.Tuấn nhìn bàn tay ấy.Anh nhớ bàn tay trong thư viện. Nhớ cái móc tay út dưới hàng cây. Nhớ cảm giác cô đặt tay lên tay anh vì không muốn anh buồn.Anh không nắm tay cô. Không phải vì không muốn. Mà vì cô đang ngủ, và anh muốn mọi gần gũi giữa hai người đều đến từ sự tỉnh táo, từ sự đồng ý rõ ràng, từ cái cách cô nhìn anh và chọn anh.Anh chỉ ngồi yên.Vai anh ấm dưới mái đầu của cô.Trái tim anh cũng vậy.Gần trưa, xe tới xã.Đoàn được đón bởi mấy anh chị địa phương và thầy cô trường tiểu học. Sân trường nhỏ, nền xi măng có vài chỗ nứt, xung quanh là hàng cây phượng và mấy luống hoa mười giờ. Trẻ con đứng ngoài hàng rào nhìn đoàn sinh viên áo xanh, mắt sáng rỡ. Vài đứa vẫy tay, vài đứa cười ngại rồi chạy mất.Khi xe dừng, Thư thức dậy. Lần này cô biết mình đã dựa vai Tuấn thêm lần nữa. Cô ngồi thẳng, nhìn anh:"Tuấn có mỏi không?""Có chút.""Tuấn có kêu Thư dậy đâu.""Thư ngủ ngon.""Tuấn hứa rồi mà.""Tuấn quên."Thư nhìn anh, giả bộ nghiêm:"Tuấn xấu."Tuấn cười:"Ừ. Tuấn xấu."Cô muốn mắng thêm, nhưng thấy vai anh hơi cứng khi anh đứng dậy lấy balo xuống, cô lại thấy thương. Cô đưa tay chạm nhẹ vào vai anh:"Tối về Thư kiếm dầu xoa cho Tuấn."Tuấn khựng.Khang đứng phía trước nghe được, lập tức quay lại:"Gì? Xoa dầu? Trời ơi, tao mới ngủ một giấc mà hai người tiến triển tới chăm sóc vật lý trị liệu rồi hả?"Mai kéo vali đi ngang, đạp nhẹ vào giày Khang."Ông đi xuống xe dùm tôi."Thư đỏ mặt tới mức không dám nhìn Tuấn. Tuấn thì cầm balo, mắt có chút cười.Đoàn sinh viên được chia nhóm nhận chỗ ở. Nam ngủ trong một phòng lớn bên nhà sinh hoạt cộng đồng, nữ ngủ ở phòng kế bên, ngăn cách bằng hành lang. Mọi thứ đơn giản: chiếu trải dưới sàn, quạt máy, vài ổ điện, nhà tắm chung phía sau. Với Thư, đây là trải nghiệm hoàn toàn mới.Mai đặt balo xuống cạnh cô:"Ổn không bà?"Thư nhìn căn phòng rộng, mấy chiếc chiếu xếp chồng, cửa sổ nhìn ra vườn dừa phía sau."Ổn. Lạ thôi."Linh cười:"Ở đây chắc tối nghe côn trùng nhiều lắm."Thư nhìn ra cửa sổ. Gió từ ngoài vườn thổi vào, mang theo mùi lá cây và đất. Xa xa có tiếng gà, tiếng trẻ con cười, tiếng ai đó gọi nhau bằng giọng miền Tây kéo dài.Cô chợt nhớ lời Tuấn:"Thiệt hơn."Đúng là khác. Khác với thành phố, khác với căn phòng máy lạnh của cô, khác với mọi thứ được sắp đặt sẵn ở nhà. Ở đây có chút bụi, chút nóng, chút bất tiện. Nhưng nó thật.Buổi trưa, đoàn ăn cơm tại nhà sinh hoạt. Cơm trắng, cá kho, canh chua, rau luộc, nước mắm ớt. Thư ngồi cùng nhóm nữ, còn Tuấn ngồi ở dãy bàn nam phía bên kia. Thỉnh thoảng cô nhìn qua, thấy anh ăn rất ngon. Cách anh ngồi giữa không gian quê này tự nhiên hơn ở trường. Anh nói chuyện với mấy anh địa phương bằng giọng miền Tây mềm hơn, cười nhiều hơn. Thư nhận ra đây là một phần khác của Tuấn mà cô chưa từng thấy.Một Tuấn thuộc về sông nước, vườn cây, bữa cơm giản dị.Và phần đó làm cô thích anh hơn.Sau bữa trưa, cả đoàn nghỉ một tiếng rồi bắt đầu công việc đầu tiên: dọn dẹp sân trường và chuẩn bị lớp học cho buổi chiều. Nam khiêng bàn ghế, quét sân, treo băng rôn. Nữ phân quà, lau bàn, trang trí bảng. Tuấn cùng Khang khiêng mấy chồng bàn học cũ từ kho ra. Áo thun xanh của anh ướt mồ hôi sau lưng. Cánh tay anh căng lên khi nâng bàn. Mấy bạn nữ trong đoàn nhìn qua không ít.Thư đang lau bảng, vô tình thấy. Cảm giác ghen nhẹ lại tới, nhưng lần này kèm theo một niềm tự hào kỳ lạ.Tuấn đẹp trai, mạnh mẽ, được người khác nhìn là chuyện bình thường.Nhưng khi anh quay lại, giữa sân trường ồn ào, ánh mắt anh vẫn tìm cô trước.Thư mỉm cười.Tuấn cũng cười.Mai đứng bên cạnh thấy hết, nói nhỏ:"Bà cười gì đó?""Không có.""Lại không có."Thư không cãi. Cô lau bảng tiếp, nhưng lòng nhẹ như có gió thổi qua.Chiều đó, Thư được phân dạy nhóm trẻ lớp ba đọc truyện. Tuấn phụ trách nhóm nam sinh lớp năm chơi trò chơi và hướng dẫn xếp hàng nhận quà. Nhưng cứ mỗi lúc rảnh, anh lại nhìn về phía lớp Thư.Cô ngồi giữa mấy đứa nhỏ, cầm quyển truyện tranh, giọng đọc mềm và rõ. Một bé gái ngồi sát bên cô, tay nắm vạt áo cô không buông. Thư cúi xuống cười, xoa đầu bé. Ánh nắng chiều rơi qua cửa lớp, phủ lên tóc cô một màu vàng nhạt.Tuấn đứng ngoài sân nhìn vào, lòng bỗng mềm đi.Khang đi ngang, vỗ vai anh:"Ê, nhìn vừa thôi. Trẻ em người ta thấy mắc cỡ."Tuấn không quay lại:"Mày lo nhóm của mày đi."Khang nhìn vào lớp, rồi nói:"Thư nhìn hiền ghê ha. Kiểu con gái sau này làm mẹ chắc dịu lắm."Tuấn khựng.Câu đó làm tim anh chạm vào một ý nghĩ quá xa. Anh chưa dám nghĩ tới tương lai kiểu đó. Anh và Thư mới chỉ thích nhau, mới nắm tay, mới dựa vai trên xe. Nhưng khi Khang nói vậy, trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh Thư trong một căn nhà nhỏ, tóc buộc nhẹ, cười với mấy đứa trẻ. Ý nghĩ đó làm anh vừa hạnh phúc vừa hoảng."Đừng nói xa quá," Tuấn nói.Khang cười:"Tao nói đại thôi. Mày làm gì căng."Nhưng Tuấn biết mình căng vì anh không thấy câu đó vô nghĩa.Buổi chiều kết thúc trong tiếng cười của trẻ con. Đoàn sinh viên mệt rã rời nhưng vui. Sau khi phát quà, mấy đứa nhỏ chạy lại ôm các anh chị. Một bé gái tên Nhi cứ bám lấy Thư, hỏi:"Chị ơi, mai chị còn dạy tụi em không?"Thư cúi xuống:"Có. Mai chị còn ở đây.""Chị đừng về nha."Thư cười, mắt dịu:"Chị ở thêm hai ngày nữa."Bé Nhi chỉ về phía Tuấn đang đứng gần đó:"Anh kia là người yêu chị hả?"Thư đứng hình.Tuấn nghe được, cũng khựng lại.Khang ở phía sau lập tức bụm miệng cười. Mai quay mặt đi, vai rung lên.Thư đỏ bừng:"Không... không phải. Anh đó là bạn chị."Bé Nhi nhìn Thư, rồi nhìn Tuấn, vẻ không tin:"Bạn mà sao ảnh nhìn chị hoài?"Cả đám sinh viên gần đó cười ồ. Thư muốn tan thành mây.Tuấn bước tới, ngồi xổm xuống ngang bé Nhi, giọng rất nghiêm túc:"Em giỏi quan sát quá."Bé Nhi cười toe:"Vậy là đúng hả anh?"Tuấn nhìn Thư một thoáng. Cô đỏ mặt, mắt vừa ngại vừa cảnh cáo.Anh cười nhẹ:"Chị Thư là người anh rất quý."Câu trả lời không xác nhận, cũng không phủ nhận. Nhưng đủ làm mọi người lại cười.Bé Nhi gật gù như hiểu chuyện lớn:"Vậy anh phải quý chị nhiều nha."Tuấn nhìn Thư, giọng thấp hơn:"Anh biết rồi."Thư cúi mặt, tim đập như trống.Tối xuống rất nhanh ở miền quê.Sau bữa cơm chiều, cả đoàn tập trung ở sân trường để tập văn nghệ cho đêm giao lưu ngày mai. Đèn được treo tạm trên dây, ánh sáng vàng phủ xuống sân xi măng. Gió từ vườn dừa phía sau thổi qua mát rượi. Xa xa có tiếng ếch kêu, tiếng côn trùng, tiếng ghe máy chạy trên con rạch nhỏ.Khang ôm cây đàn guitar mượn của anh phụ trách, ngồi giữa sân hát mấy bài tình ca cũ. Mai ngồi cạnh, chê nó hát sai nhịp nhưng vẫn hát theo. Linh vỗ tay nhẹ. Mấy bạn khác tập múa, tập trò chơi.Tuấn và Thư ngồi trên bậc thềm lớp học, cách nhóm một đoạn nhỏ. Không quá riêng tư, nhưng cũng đủ để nói chuyện.Thư nhìn trời. Ở quê, trời đêm nhiều sao hơn Sài Gòn. Cô ngẩng mặt lên, mắt sáng."Đẹp quá."Tuấn nhìn cô."Ừ. Đẹp."Thư quay sang:"Tuấn nhìn trời hay nhìn Thư?"Tuấn không né:"Nhìn Thư."Cô đỏ mặt, nhưng không trách. Cô chỉ cúi xuống cười."Tuấn bữa nay nói thẳng ghê.""Ở đây dễ nói hơn.""Sao vậy?""Chắc vì ở đây giống quê. Tuấn thấy mình là mình hơn."Thư im một chút, rồi nói:"Thư thích Tuấn lúc ở đây.""Ở trường thì không thích hả?""Có. Nhưng ở đây Tuấn cười nhiều hơn. Nhìn nhẹ hơn."Tuấn nhìn ra sân, nơi Khang đang hát sai lời và bị Mai la. Anh cười nhẹ:"Ở trường Tuấn hay nghĩ nhiều.""Còn ở đây?""Vẫn nghĩ. Nhưng ít hơn chút."Thư nhìn anh. Gió thổi làm tóc cô bay nhẹ. Cô đưa tay giữ tóc, rồi nói:"Vậy trong ba ngày này, Tuấn nghĩ ít thôi nha.""Khó đó.""Thì tập.""Thư thích bắt Tuấn tập ghê.""Vì Tuấn nhiều tật xấu.""Ví dụ?""Bỏ bữa. Nói không sao lúc có sao. Nghĩ nhiều. Tự chê mình."Tuấn nhìn cô:"Còn gì nữa không?"Thư suy nghĩ, rồi cười rất nhẹ:"Hay làm Thư nhớ."Câu đó làm Tuấn im.Tiếng đàn của Khang ở sân bỗng chuyển sang một bài tình ca chậm. Gió thổi qua, mang theo mùi cỏ ẩm. Đèn vàng làm gương mặt Thư mềm hơn. Tuấn nhìn cô, cảm giác muốn nắm tay cô lại dâng lên.Anh không hỏi bằng lời. Chỉ đặt bàn tay mình lên bậc thềm, gần tay cô.Thư nhìn thấy.Cô ngồi yên vài giây, rồi đặt tay mình lên tay anh, rất nhẹ.Tuấn khép tay lại, nắm lấy.Không ai nhìn thấy, vì tay họ khuất sau cái balo đặt bên cạnh. Nhưng với họ, cả sân trường như lặng đi. Bàn tay Thư sau một ngày làm việc hơi ấm hơn trong thư viện. Có một vết phấn trắng nhỏ còn dính ở đầu ngón tay. Tuấn dùng ngón cái phủi nhẹ."Dính phấn nè."Thư nhìn xuống:"Lúc chiều lau bảng.""Thư dạy tụi nhỏ dễ thương lắm.""Tuấn nhìn hả?""Có.""Nhìn hoài hả?""Ừ."Thư cười, mặt đỏ nhưng mắt không né nữa."Bé Nhi nói đúng ha.""Câu nào?""Bạn mà sao ảnh nhìn chị hoài."Tuấn cũng cười."Ừ. Bé Nhi nói đúng."Thư cúi đầu, tay vẫn nằm trong tay anh.Một lúc sau, cô nói nhỏ:"Tuấn.""Hả?""Ba ngày này chắc Thư sẽ vui lắm."Tuấn nhìn cô."Ừ. Tuấn cũng vậy."Cô siết tay anh nhẹ hơn một chút."Nhưng vui quá Thư lại sợ.""Thư sợ sau khi về lại Sài Gòn, mọi thứ khó lại hả?"Thư quay sang nhìn anh, ngạc nhiên vì anh nói đúng."Ừ."Tuấn im một lúc, rồi nói:"Vậy trong ba ngày này, mình cứ vui trước. Khó để về Sài Gòn tính."Thư nhìn anh, mắt dịu xuống:"Tuấn mà cũng nói vậy hả?""Ừ. Hôm nay Tuấn tập nghĩ ít."Thư bật cười."Giỏi."Tuấn nhìn nụ cười của cô, lòng anh ấm tới mức gần như đau. Anh biết những khó khăn vẫn ở đó: gia đình Thư, sự khác biệt giữa hai người, những ánh mắt của người khác, những nỗi tự ti trong chính anh. Nhưng đêm nay, dưới trời sao miền Tây, bàn tay Thư trong tay anh, anh không muốn nghĩ tới tất cả.Anh chỉ muốn nhớ.Nhớ chuyến xe cô dựa vai anh.Nhớ câu cô nói muốn về quê anh.Nhớ bé Nhi hỏi anh có phải người yêu chị Thư không.Nhớ bàn tay cô đang nằm yên trong tay anh, như một lời đồng ý không cần gọi tên.Ở giữa sân, Khang hát lớn một câu sai nhịp. Mai la:"Khang! Ông hát bài buồn mà nghe như quảng cáo bán vé số vậy!"Cả sân cười rần.Thư cũng cười, nghiêng người nhẹ về phía Tuấn. Vai cô chạm vào vai anh. Lần này cô không rời ra ngay. Tuấn cũng ngồi yên, để vai mình làm chỗ dựa cho cô thêm một lần nữa.Chỉ khác là lần này, Thư không ngủ.Cô tỉnh táo.Cô biết mình đang dựa vào anh.Và Tuấn biết cô đã chọn làm vậy.Đêm ở miền Tây chậm rãi trôi qua, mềm như tiếng gió qua vườn dừa. Trong ba ngày ngắn ngủi ấy, Tuấn và Thư chưa biết họ sẽ bước tới đâu. Nhưng ngay khoảnh khắc này, họ đã cùng rời khỏi Sài Gòn, rời khỏi những bức tường quen thuộc, rời khỏi những lời dặn dò luôn làm lòng Thư nặng đi.Ở một nơi xa nhà, giữa sân trường nhỏ, giữa tiếng bạn bè cười giỡn và tiếng trẻ con gọi nhau ngoài cổng, tình cảm của họ được thở.Tự do hơn một chút.Thật hơn một chút.Và nguy hiểm hơn một chút.Vì có những chuyến đi không chỉ đưa người ta tới một vùng đất khác.Nó còn đưa hai trái tim tới gần nhau hơn mức cả hai kịp chuẩn bị.Hết phần 9
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!