Ba ngày.Chỉ ba ngày.Đúng hơn, cô chặn anh đủ lâu để nói với chính mình rằng mình đã cố.Đủ lâu để nhắn với Tuấn rằng cô đã làm điều cần làm.Đủ lâu để nhìn Tuấn nhẹ đi một chút, để chiếc ghế bên cạnh anh bớt lạnh, để cái nắm tay dưới bàn trở lại dù còn dè dặt.Nhưng không đủ lâu để phần trong cô thôi nhớ.Không phải nhớ như nhớ Tuấn.Không phải kiểu nhớ làm người ta mềm lòng, muốn dựa vào vai ai đó và nghe tiếng mưa rơi.Cái nhớ dành cho Vũ khác.Nó không dịu.Nó âm ỉ.Nó giống một cánh cửa bị khóa nhưng bên kia vẫn có tiếng động.Ban đầu, Thư ghét cảm giác ấy.Cô ghét vì nó làm cô thấy mình xấu xa.Ghét vì Tuấn vẫn thương cô.Ghét vì mỗi sáng anh vẫn giữ ghế.Ghét vì anh cố tin cô đang quay lại, trong khi chính cô biết trong lòng mình không còn nguyên vẹn như trước.Nhưng càng ghét, cô càng nghĩ.Vũ không cần nhắn.Không cần gọi.Không cần xuất hiện trước cổng trường.Anh chỉ cần tồn tại trong đầu cô bằng vài câu nói, vài ánh nhìn, vài lần anh đứng trong phòng họp với dáng vẻ điềm tĩnh của một người đàn ông đã biết mình muốn gì.Và Thư, sau tất cả những lần gần Tuấn, sau những căn phòng có ánh đèn vàng, sau những đêm cô tưởng mình đã bước qua một ngưỡng lớn của tình yêu, bắt đầu hiểu ra một điều khiến cô vừa xấu hổ vừa không cưỡng lại được.Cô không chỉ muốn được yêu.Cô muốn được khao khát.Không phải kiểu khao khát vụng về, run rẩy, cứ dừng lại để hỏi cô có ổn không.Không phải kiểu yêu vừa chạm vào đã lo mình làm sai.Tuấn thương cô quá kỹ.Dịu dàng quá kỹ.Cẩn thận quá kỹ.Những ngày đầu, điều đó khiến Thư cảm động.Nhưng càng về sau, chính sự cẩn thận ấy làm cô hụt.Cô thấy mình như một ngọn lửa đang cháy mà Tuấn cứ đứng bên cạnh, hai tay che gió, sợ ngọn lửa tắt, trong khi điều cô muốn nhiều lúc không phải được che.Cô muốn được bùng lên.Vũ nhìn cô theo cách đó.Không nói ra.Nhưng ánh mắt anh có.Mỗi lần anh nhìn, Thư thấy rõ mình không còn là cô sinh viên ngoan ngồi cạnh Tuấn nữa. Cô thấy mình là một người đàn bà trẻ đang được một người đàn ông từng trải nhìn thấy từ dưới lớp áo nghiêm chỉnh, dưới giọng nói lễ phép, dưới cái cách cô cố làm người tử tế.Ánh mắt đó làm cô sợ.Và làm cô thích.Sự thật là vậy.Cô thích.Chiều thứ tư, sau giờ học, Tuấn rủ cô ở lại thư viện ôn bài."Mai kiểm tra môn cô Hằng," anh nói. "Thư còn chưa chắc phần cuối."Nếu là trước đây, cô sẽ ở lại ngay.Ngồi đối diện Tuấn.Nhắn tin dưới bàn.Cười vì mấy câu chọc của Khang.Rồi để Tuấn đưa ra cổng.Nhưng hôm đó, Thư đã có một kế hoạch khác.Một kế hoạch cô tự nói với mình là không có gì nghiêm trọng.Chỉ là nộp mẫu đăng ký thực tập.Chỉ là tới công ty.Chỉ là gặp nhân sự.Chỉ là công việc.Cô nhìn Tuấn, nói rất tự nhiên:"Hôm nay Thư phải về sớm. Mẹ dặn về ăn cơm với dì."Tuấn hơi khựng."Vậy hả?""Ừ.""Có cần Tuấn đưa ra cổng không?""Không cần đâu. Tuấn ở lại học đi."Câu nói dối trôi ra dễ hơn cô tưởng.Không run.Không nghẹn.Không nhìn xuống.Cô còn mỉm cười được.Tuấn nhìn cô một giây.Rồi gật."Ừ. Về tới nhà nhắn Tuấn.""Ừ."Cô đứng dậy, thu sách.Khang ngồi bên cạnh nghe loáng thoáng, ngẩng lên."Ủa, Thư về hả?""Ừ, nhà có việc."Khang nhìn cô.Rồi nhìn Tuấn.Không biết vì sao, ánh mắt nó làm cô khó chịu.Như thể nó nghi ngờ.Nhưng Khang không nói gì.Chỉ gật."Vậy về cẩn thận."Mai không có ở đó.May.Nếu Mai ở đó, có lẽ cô không nói dối dễ vậy.Ra khỏi cổng trường, Thư không về nhà.Cô gọi xe tới công ty Vũ.Suốt quãng đường, điện thoại nằm trong tay cô. Tuấn nhắn:"Thư lên xe chưa?"Cô nhìn tin nhắn.Rồi trả lời:"Rồi. Đang về."Lời nói dối thứ hai trong vòng mười phút.Và lần này, cô chỉ thấy tim đập nhanh chứ không còn thấy sợ như trước.Có lẽ con người ta quen với nói dối nhanh hơn mình tưởng.Công ty buổi chiều đông hơn thứ bảy.Thang máy nhiều người ra vào. Tiếng giày, tiếng điện thoại, tiếng người nói chuyện công việc. Thư đứng trong thang máy, ôm tập hồ sơ trước ngực, nhìn con số tầng tăng dần.Cô đã tự nhủ mình chỉ tới nộp giấy.Không gặp Vũ cũng được.Nhưng khi cửa thang máy mở ra, người đầu tiên cô thấy là anh.Vũ đứng cách quầy lễ tân không xa, đang nói chuyện với một nhân viên nam. Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn nhẹ tới khuỷu tay, dáng cao, vai rộng, gương mặt bình tĩnh.Thấy cô, anh dừng câu chuyện nửa nhịp.Chỉ nửa nhịp thôi.Nhưng Thư thấy.Anh nói thêm vài câu với nhân viên kia rồi bước về phía cô."Em tới nộp hồ sơ?""Dạ.""Nhân sự ở phòng bên trong. Anh dẫn em qua.""Không cần đâu, em hỏi lễ tân được."Vũ nhìn cô.Không cười lớn.Chỉ hơi cong môi."Em sợ đi cạnh anh?"Thư nóng mặt."Không.""Vậy đi."Anh quay người trước.Thư đi theo.Khoảng cách giữa họ rất đúng mực. Không chạm. Không gần quá. Nhưng chỉ cần đi sau anh, Thư đã nghe mình không còn bình thường.Vũ có một kiểu hiện diện rất rõ.Không ồn.Không làm màu.Nhưng ở gần anh, cô thấy mình bị kéo vào.Dáng đi của anh chắc. Vai anh thẳng. Giọng anh khi chào người khác trầm và gọn. Anh thuộc về nơi này như Tuấn thuộc về chiếc ghế trong lớp.Chỉ khác là thế giới của Vũ sáng, rộng, trưởng thành.Còn thế giới của Tuấn nhỏ hơn, chật hơn, đầy những cố gắng.Ý nghĩ đó làm Thư thấy mình tàn nhẫn.Nhưng cô vẫn nghĩ.Phòng nhân sự nằm ở cuối hành lang. Vũ gõ cửa, giới thiệu cô với chị phụ trách rồi định rời đi.Trước khi ra, anh nói:"Xong thì nhắn anh. Anh có vài phút."Thư nhìn anh."Em đâu còn số anh.""Em chặn mà."Câu đó được nói rất bình thường.Không trách.Không giận.Nhưng mặt Thư nóng bừng.Chị nhân sự đang xem hồ sơ, không để ý.Vũ nhìn cô thêm một giây."Không sao. Em biết cách mở lại nếu muốn."Nói xong, anh đi.Thư đứng đó, tay ôm hồ sơ, lòng rối lên vì một câu quá ngắn.Em biết cách mở lại nếu muốn.Anh không hỏi tại sao cô chặn.Không hỏi cô có nhớ không.Không cần.Anh chỉ đặt quyền chọn lại vào tay cô.Và Thư ghét việc mình thích điều đó.Buổi nộp hồ sơ diễn ra nhanh. Chị nhân sự rất thân thiện, giải thích rằng chương trình quan sát chỉ cần đi ba buổi mỗi tuần, có thể linh hoạt theo lịch học. Nếu đồng ý, tuần sau sẽ bắt đầu buổi định hướng."Em suy nghĩ thêm cũng được," chị nói. "Nhưng hồ sơ của em có người giới thiệu nên khả năng được nhận cao.""Dạ.""Anh Vũ giới thiệu hả?"Thư khựng nhẹ."Dạ... chắc vậy."Chị cười."Ảnh ít khi giới thiệu sinh viên lắm. Chắc thấy em hợp."Thấy em hợp.Câu đó ở lại.Khi bước ra khỏi phòng, Thư thấy Vũ đang đứng bên cửa kính cuối hành lang, nghe điện thoại. Anh nói tiếng Anh rất trôi chảy, giọng chắc và nhanh. Thư đứng cách vài bước, không muốn nghe, nhưng cũng không đi.Một lát sau, anh kết thúc cuộc gọi, quay lại."Xong rồi?""Dạ.""Sao?""Chị nói tuần sau có thể bắt đầu.""Em muốn bắt đầu không?""Em chưa biết.""Lại chưa biết."Cô cau mày."Anh thích ép người khác trả lời liền lắm hả?""Không. Anh chỉ thấy em hay dùng 'chưa biết' để kéo dài những điều em đã biết một nửa."Thư nhìn anh."Anh lúc nào cũng nói như thể hiểu em lắm.""Không phải hiểu hết. Nhưng đủ thấy em đang nói dối."Cô cứng người."Em nói dối gì?"Vũ bước tới gần hơn một chút.Không quá gần.Nhưng đủ làm cô thấy lưng mình chạm nhẹ vào bức tường kính phía sau."Em nói với ai để tới đây?"Tim Thư đập mạnh.Cô quay mặt đi."Không liên quan tới anh.""Có phải nói với bạn trai là về nhà?"Cô nhìn anh.Lần này, anh không cười.Ánh mắt anh thẳng, sắc, có chút tối.Thư thấy mặt mình nóng lên.Không chỉ vì bị bắt trúng.Mà vì cách anh nói hai chữ "bạn trai".Không ghen.Không thách.Nhưng có một sự chiếm lĩnh ngầm khiến cô khó thở."Anh đừng hỏi.""Vậy là đúng.""Anh Vũ.""Ừ.""Anh biết em có người yêu.""Anh biết.""Vậy sao anh vẫn..."Cô không nói hết.Vũ nhìn cô rất lâu.Rồi nói:"Vì em vẫn tới."Câu đó đánh thẳng vào cô.Không quanh co.Không đạo đức giả.Vì em vẫn tới.Đúng.Không ai kéo cô lên xe.Không ai buộc cô tới đây.Không ai bắt cô nói dối Tuấn.Cô tự tới.Vì muốn.Vì tò mò.Vì trong lòng cô có một phần không hề ngoan như Tuấn vẫn thương.Thư nhìn xuống."Em chỉ tới nộp hồ sơ.""Ừ. Và cũng để gặp anh."Cô ngẩng lên."Anh tự tin quá.""Vậy anh sai không?"Cô không trả lời.Sự im lặng của cô là câu trả lời.Vũ nhìn cô, ánh mắt chậm lại. Lần này, anh nhìn cô không giống trong phòng họp. Không giống người phụ trách chương trình. Không giống anh bạn của cô Hạnh.Anh nhìn cô như một người đàn ông nhìn một người đàn bà trẻ đang đứng trước mình và cố phủ nhận điều cả hai đều biết.Ánh mắt đó làm Thư tê đi.Không cần chạm.Không cần lời thô.Chỉ một ánh nhìn đủ làm cô nhớ tới tất cả những thiếu hụt mà cô từng không dám gọi tên bên Tuấn.Tuấn yêu cô bằng sự run rẩy.Vũ làm cô run.Hai điều đó khác nhau.Và cô biết mình đang nghiêng.Điện thoại trong túi rung.Thư giật mình.Cô lấy ra.Tuấn."Thư về tới nhà chưa?"Màn hình hiện giữa hai người.Vũ nhìn thấy tên Tuấn.Không nói gì.Chỉ nhìn cô.Thư cảm giác như cả hành lang im xuống.Cô có thể nói thật.Có thể nhắn: "Thư đang ở công ty nộp hồ sơ."Có thể cứu lại một phần gì đó.Nhưng dưới ánh mắt Vũ, cô lại nghe một phần trong mình nổi lên.Phần thích nguy hiểm.Phần không muốn bị Tuấn kéo về bằng sự đúng đắn.Phần muốn giữ khoảnh khắc này riêng.Cô nhắn:"Rồi. Thư mới về."Gửi.Lời nói dối thứ ba.Lần này, Vũ nhìn cô lâu hơn.Không khen.Không cười.Chỉ nói:"Em nói dối giỏi hơn anh nghĩ."Câu đó đáng lẽ phải làm cô xấu hổ.Nó có làm cô xấu hổ.Nhưng bên dưới sự xấu hổ là một cảm giác khác, tối hơn.Như thể anh vừa nhìn thấy bộ mặt thật của cô và không quay đi.Thư bỏ điện thoại vào túi."Anh khinh em hả?""Không.""Vậy anh nghĩ gì?""Anh nghĩ em không ngoan như người ta tưởng."Câu này anh đã nói trước đây.Nhưng hôm nay, trong hành lang công ty, sau khi cô vừa nói dối Tuấn ngay trước mặt anh, nó không còn chỉ là một lời trêu.Nó giống một sự xác nhận.Và Thư thấy trong lòng mình có gì đó buông ra.Một sợi dây.Một lớp vỏ.Một nỗ lực làm cô gái tốt.Cô hỏi rất nhỏ:"Vậy anh còn muốn nói chuyện với em không?"Vũ nhìn cô.Ánh mắt anh đậm hơn."Có."Một chữ.Không vòng vo.Không che.Tim Thư đập mạnh."Em có người yêu," cô nói, như nhắc anh, cũng như nhắc chính mình."Anh biết.""Tuấn rất thương em.""Anh biết.""Em vừa nói dối anh ấy.""Anh thấy.""Vậy sao anh còn...""Vì anh muốn em."Câu đó làm cả người Thư cứng lại.Vũ nói rất thấp.Không đủ để ai khác nghe.Không thô.Không vồ vập.Nhưng rõ ràng đến mức Thư không thể giả vờ không hiểu.Cô đứng chết lặng.Từ "muốn" ấy khác hoàn toàn với cách Tuấn từng nói muốn cô.Tuấn nói như sợ làm cô đau.Vũ nói như một điều hiển nhiên.Như một người đàn ông biết ham muốn của mình và không xin lỗi vì nó.Thư thấy máu trong người mình nóng lên.Cô không bước tới.Nhưng cũng không lùi.Vũ nhìn phản ứng đó, giọng trầm xuống:"Và anh nghĩ em cũng muốn anh. Chỉ là em đang cố dùng Tuấn, gia đình, chương trình thực tập và một đống lý do tử tế để không phải nói ra."Thư run lên."Anh im đi.""Nếu anh sai, em đi đi."Cô đứng yên.Không đi.Vũ nhìn cô.Không chạm.Chỉ nhìn.Và chính vì anh không chạm, sự đứng yên của Thư càng trở thành câu trả lời.Ở cuối hành lang, tiếng thang máy mở ra.Có người bước ra.Thư giật mình lùi một bước.Vũ lập tức trở lại bình thường."Anh phải họp."Giọng anh điềm tĩnh như chưa có gì xảy ra.Thư vẫn còn thở không đều."Em về đi. Và lần sau, nếu tới vì anh, đừng gọi nó là nộp hồ sơ."Nói xong, anh quay đi.Thư đứng lại vài giây.Rồi bước nhanh về thang máy.Trong thang máy, cô nhìn mình trong vách kim loại mờ.Mặt cô đỏ.Mắt sáng bất thường.Cô ghét hình ảnh đó.Nhưng cũng nhận ra mình chưa từng nhìn thấy mình như vậy bên Tuấn sau những ngày căng thẳng.Tuấn làm cô khóc.Vũ làm cô nóng.Sự thật thô bạo đến mức cô không cần thêm triết lý nào nữa.Ra khỏi tòa nhà, Thư gọi xe về.Trên đường, Tuấn nhắn:"Thư ăn cơm chưa?"Cô nhìn tin nhắn.Lòng hơi nhói.Nhưng không còn đủ mạnh để làm cô quay đầu.Cô trả lời:"Chưa. Lát Thư ăn.""Thư có mệt không?""Không. Thư ổn."Cô nói dối tiếp.Dễ dàng hơn.Tối đó, Thư ăn cơm với ba mẹ.Mẹ hỏi chuyện nộp hồ sơ."Con nộp chưa?"Thư khựng lại.Cô không ngờ mẹ hỏi."Dạ... rồi."Mẹ vui ra mặt."Tốt. Vậy khi nào bắt đầu?""Chị nhân sự nói tuần sau."Ba gật."Cơ hội tốt. Con nên nghiêm túc."Thư cúi đầu ăn.Không nói rằng hôm nay cô đã đứng ở hành lang với Vũ.Không nói rằng anh nói muốn cô.Không nói rằng cô không bỏ đi.Không nói rằng khi Tuấn hỏi cô về nhà chưa, cô đã nói dối ngay trước mặt người đàn ông khác.Cô im.Và sự im lặng ấy không còn run rẩy.Nó bắt đầu trở thành một đời sống riêng.Đêm đó, Tuấn gọi."Thư.""Dạ.""Thư nghe giọng lạ quá. Có chuyện gì không?"Trái tim cô khựng lại.Tuấn vẫn nhận ra.Luôn luôn nhận ra.Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà."Không. Chắc Thư hơi mệt.""Hôm nay Thư có đọc tài liệu thực tập nữa không?""Có một chút.""Nộp hồ sơ chưa?"Cô im nửa giây.Rồi nói:"Chưa. Thư còn suy nghĩ."Lời nói dối thứ tư.Lần này là nói bằng giọng.Không phải tin nhắn.Đầu dây bên kia, Tuấn im."Ừ.""Tuấn sao vậy?""Không. Tuấn chỉ hỏi.""Tuấn không tin Thư hả?"Câu đó bật ra theo bản năng.Một cách phòng thủ.Một cách đẩy lỗi.Tuấn im lâu hơn.Rồi nói:"Tuấn đang cố tin."Cô nhắm mắt.Nếu là Thư của trước đây, câu đó đủ làm cô thú nhận.Nhưng Thư của hôm nay chỉ thấy mệt.Mệt vì phải đối diện với ánh mắt đau của Tuấn.Mệt vì mỗi lời nói thật đều kéo theo một cuộc nói chuyện dài.Mệt vì tình yêu với anh trở thành một nơi cô phải cẩn thận từng bước.Còn với Vũ, cô chỉ cần đứng đó và bị nhìn thấu.Cô nói:"Tuấn đừng làm Thư thấy như bị hỏi cung."Tuấn khựng lại."Tuấn xin lỗi."Lại xin lỗi.Anh lại xin lỗi.Và chính điều đó làm cô khó chịu hơn."Thư mệt. Thư ngủ nha.""Ừ."Một khoảng lặng."Ngủ ngon, Thư.""Ngủ ngon."Cô cúp máy.Không đợi anh nói thêm.Điện thoại tối lại.Căn phòng im.Thư nằm yên, tim đập nhanh.Cô biết mình vừa làm Tuấn đau.Nhưng kỳ lạ là cảm giác tội lỗi không còn phủ kín cô như trước.Nó vẫn có.Nhưng nằm dưới một lớp nóng âm ỉ khác.Cô mở điện thoại.Vào danh sách chặn.Tên Vũ nằm đó.Chỉ cần một thao tác.Cô nhìn rất lâu.Rồi mở chặn.Không nhắn.Chỉ mở.Nhưng ngay khoảnh khắc đó, cô biết mình đã bước qua một ranh giới khác.Không phải ranh giới của thân thể.Mà là ranh giới của lựa chọn.Cô đã không còn chỉ bị kéo.Cô tự mở cửa.Vài phút sau, điện thoại rung.Vũ."Anh biết em sẽ mở."Thư nhìn tin nhắn, cả người tê đi.Cô nhắn lại:"Anh tự tin quá."Vũ:"Không. Anh nhớ ánh mắt em lúc chiều."Thư cắn môi."Anh đừng nhắn nữa."Vũ:"Vậy em chặn lại đi."Cô nhìn màn hình.Không chặn.Không trả lời.Một lát sau, Vũ nhắn tiếp:"Ngủ đi. Hôm nay em nói dối đủ rồi."Câu đó làm cô vừa tức vừa run.Anh biết.Anh thấy.Anh không tha cho cô bằng sự dịu dàng.Nhưng cô lại không muốn anh tha.Cô tắt màn hình, nằm nghiêng qua một bên.Bên ngoài cửa sổ, thành phố không mưa.Không có tiếng mưa để làm mềm mọi thứ.Chỉ có bóng tối.Và trong bóng tối ấy, Thư hiểu rất rõ:Cô vẫn yêu Tuấn.Nhưng tình yêu ấy không còn đủ để giữ cô khỏi ham muốn đang lớn lên trong mình.Cô vẫn thấy Tuấn đáng thương.Vẫn thấy anh tốt.Vẫn thấy anh là người đã đi cùng cô qua những mùa mưa đầu tiên.Nhưng khi nghĩ tới Vũ, cô không thấy thương.Cô thấy muốn.Một chữ thôi.Trần trụi.Đáng xấu hổ.Nhưng thật.Sáng hôm sau, Tuấn vẫn giữ ghế.Thư bước vào lớp, ngồi xuống bên cạnh anh.Anh đẩy chai nước qua."Thư uống đi.""Ừ."Tuấn nhìn cô."Đêm qua Thư ngủ được không?""Được.""Thư còn mệt không?""Không."Anh gật.Không hỏi thêm.Thư mở sách.Trong balo cô, tờ xác nhận nộp hồ sơ thực tập nằm giữa tập vở.Trong điện thoại, Vũ đã trở lại danh bạ.Trong lòng cô, một lời nói dối mới đã mọc rễ.Khang ngồi bên ngoài nhìn cô lâu hơn thường lệ."Thư."Cô quay sang."Gì?""Không có gì."Nó định nói rồi thôi.Mai bước vào lớp, thấy ánh mắt Khang, thấy mặt Thư, thấy Tuấn đang cố bình thường.Cô hiểu có gì đó không ổn.Nhưng không ai nói.Thầy vào lớp.Tiết học bắt đầu.Tuấn ngồi cạnh cô, vẫn là Tuấn.Vẫn giữ ghế.Vẫn thương.Vẫn tin thêm một chút dù lòng đã đầy vết nứt.Còn Thư ngồi bên cạnh anh, tay ghi bài, mặt bình tĩnh, thỉnh thoảng còn quay sang mỉm cười.Nhìn từ ngoài, họ vẫn là một đôi.Nhưng từ bên trong, Thư biết mình đã bắt đầu sống hai đời.Một đời ngồi cạnh Tuấn.Một đời mở cửa cho Vũ.Và điều đáng sợ nhất là cô không còn thấy mình bị xé đôi như trước.Cô bắt đầu thấy quen.Quen với việc được Tuấn thương vào ban ngày.Và được Vũ làm lòng mình nóng lên trong bóng tối.Có những phản bội không bắt đầu bằng một cái hôn.Không bắt đầu bằng một căn phòng.Không bắt đầu bằng một lần chạm.Nó bắt đầu từ lúc một người nói dối mà không còn run.Và sáng hôm đó, khi Tuấn đặt tay lên mép bàn, gần tay cô như một thói quen cũ, Thư nhìn bàn tay ấy, thấy thương.Nhưng điện thoại trong balo rung lên một cái rất nhẹ.Không cần mở ra, cô cũng biết là ai.Tim cô đập nhanh.Không phải vì sợ.Mà vì chờ.Hết phần 33
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!