Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 32: Cánh cửa mở ra

Nhấn play để nghe...


Sau hôm nhận phong bì thực tập, Thư không còn giả vờ được nữa.

Cô đọc bản giới thiệu ba lần.
Lần đầu đọc vì ba mẹ bảo.
Lần thứ hai đọc vì thật sự thấy đó là cơ hội tốt.
Lần thứ ba đọc vì ở cuối trang có tên Vũ.
Vũ Trần.
Người phụ trách chương trình.
Cái tên ấy nằm ngay ngắn ở cuối tờ giấy, không cần nhắn tin, không cần gọi điện, không cần phá lệnh chặn, vẫn bước vào phòng cô một cách hợp lý đến mức cô không thể giận.
Thư ngồi trước bàn học rất lâu.
Cuốn sổ nâu của Tuấn nằm trong ngăn kéo.
Phong bì của Vũ nằm trên bàn.
Một bên là tình yêu.
Một bên là cơ hội.
Nhưng cô biết, nếu chỉ có cơ hội thì lòng cô đã không rối đến vậy.
Điều làm cô rối là Vũ.
Là ánh mắt anh.
Là cách anh nói chuyện.
Là sự bình tĩnh của anh.
Là cảm giác khi đứng trước anh, cô không cần giấu rằng mình không còn là cô gái ngây thơ của mấy tháng trước.
Với Tuấn, cô được thương.
Với Vũ, cô thấy mình bị đánh thức.
Điều đó quá khác nhau.
Và càng ngày, sự khác ấy càng lớn.
Ngày hôm sau, Thư nói với Tuấn về phong bì.
Hai người ngồi ở ghế đá sau thư viện. Trời nắng nhẹ, không mưa. Sinh viên đi ngang qua từng nhóm. Không gian mở khiến cả hai đều phải giữ giọng bình tĩnh.
Tuấn đọc bản giới thiệu.
Đọc rất kỹ.
Không bỏ qua dòng nào.
Khi thấy tên Vũ ở cuối trang, tay anh khựng lại một chút.
Rồi anh gấp giấy lại, đưa trả cho cô.
"Cơ hội tốt."
Thư nhìn anh.
"Tuấn nói thật hả?"
"Ừ."
"Tuấn không đau hả?"
"Có."
"Vậy sao Tuấn nói tốt?"
"Vì nó tốt thật."
Câu đó làm cô nghẹn.
Tuấn nhìn xuống sân.
"Tuấn không muốn vì Tuấn mà Thư bỏ một cơ hội. Nhưng Tuấn cũng không giả vờ là Tuấn thoải mái."
"Vậy Tuấn muốn Thư làm sao?"
Anh nhìn cô.
"Tuấn muốn Thư tự biết mình muốn gì."
Thư mệt mỏi nhắm mắt.
Lại câu đó.
Tự biết.
Tự chọn.
Tự rõ.
Dạo này ai cũng trả cô về với chính cô.
Tuấn không níu.
Vũ không ép.
Ba mẹ không ép trực tiếp, nhưng đặt trước mặt cô một con đường khác.
Còn cô thì cứ đứng giữa, mệt mỏi với chính sự không rõ ràng của mình.
"Thư có thể đi thử," Tuấn nói.
Cô mở mắt nhìn anh.
"Tuấn nói gì?"
"Đi thử buổi giới thiệu. Nếu Thư thấy không ổn thì dừng."
"Tuấn chịu được hả?"
Anh cười nhẹ.
"Không biết. Nhưng Tuấn không muốn biến mình thành người cản Thư."
Cô nhìn anh rất lâu.
Tuấn lúc nào cũng vậy.
Ngay cả khi đau, anh vẫn cố tốt.
Càng tốt, càng làm cô thương.
Nhưng cũng càng làm cô thấy mệt.
Vì trong sự tốt ấy, anh luôn đặt cô vào một nơi phải tự cân nhắc đạo đức, tự biết giới hạn, tự không làm anh đau.
Còn Thư lúc này, có những lúc cô không muốn cân nhắc nữa.
Cô muốn được kéo đi.
Muốn được một người đàn ông mạnh hơn cô trong khoảnh khắc cô yếu.
Muốn không phải lúc nào cũng tự giữ mình.
Và ý nghĩ đó lại làm cô nhớ tới Vũ.
Buổi giới thiệu diễn ra vào sáng thứ bảy.
Thư nói với Tuấn.
Nói với Mai.
Nói với mẹ.
Lần này cô không giấu.
Chính vì không giấu, mọi thứ tưởng như đàng hoàng hơn.
Mẹ cô rất vui.
Ba cô chỉ gật đầu, nói:
"Đi xem cho biết."
Mai nghe xong thì im lâu.
"Bà chắc không?"
"Chỉ là buổi giới thiệu."
"Thư, với bà bây giờ không có gì 'chỉ là' hết."
Thư cúi đầu.
"Thư biết."
"Tuấn sao?"
"Tuấn nói Thư có thể đi thử."
Mai thở ra.
"Tuấn thương bà quá nên nhiều lúc làm tui tức."
"Sao?"
"Vì nó cứ mở cửa cho bà tự chọn, trong khi nó đang đau."
Thư im.
Mai nói tiếp:
"Nhưng thôi. Đi thì đi. Chỉ nhớ một điều: đừng dùng chữ 'cơ hội' để che chữ 'muốn'."
Câu đó theo Thư tới tận sáng thứ bảy.
Đừng dùng chữ cơ hội để che chữ muốn.
Cô đứng trước gương, chọn một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây đen đơn giản. Không váy. Không quá đẹp. Không quá cố tình.
Nhưng càng cố bình thường, cô càng thấy mình đang chuẩn bị.
Cô buộc tóc thấp, rồi lại tháo ra.
Kẹp chiếc kẹp tóc Tuấn tặng lên.
Nhìn mình trong gương.
Rồi tháo xuống.
Cuối cùng, cô để tóc xõa.
Không mang kẹp.
Khi nhận ra mình không mang kẹp của Tuấn, lòng cô nhói lên.
Nhưng cô vẫn không quay lại lấy.
Công ty của Vũ nằm trong một tòa nhà kính ở quận trung tâm.
Sáng thứ bảy, khu vực ấy ít đông hơn ngày thường. Sảnh tòa nhà rộng, sàn bóng, thang máy sáng, người ra vào mặc đồ công sở. Thư đứng trước quầy lễ tân, tự nhiên thấy mình nhỏ hơn thế giới này.
Đây không phải căng tin.
Không phải thư viện.
Không phải quán "Mưa Nhỏ".
Không phải phòng trọ có đèn vàng.
Đây là một đời sống khác.
Một đời sống sạch sẽ, chuyên nghiệp, trưởng thành.
Và Vũ thuộc về nơi này.
Anh xuất hiện ở cửa thang máy lúc chín giờ kém năm.
Áo sơ mi xanh nhạt, quần tây tối màu, đồng hồ ở cổ tay. Vừa nhìn thấy Thư, anh hơi khựng lại, rồi mỉm cười.
Không quá vui.
Không tỏ ra thắng.
Chỉ như thể anh đã biết cô rồi sẽ đến.
"Chào em."
"Dạ em chào anh."
"Em tới đúng giờ."
"Em không muốn trễ."
"Anh biết."
Chỉ hai chữ "anh biết" thôi mà đã làm Thư khó chịu.
Vì hình như anh thật sự biết.
Anh dẫn cô và vài sinh viên khác vào phòng họp nhỏ. Buổi giới thiệu diễn ra rất nghiêm túc. Có slide, có lịch trình, có người phụ trách nhân sự, có tài liệu phát tay. Vũ nói chuyện trước nhóm, giọng rõ, bình tĩnh, thu hút. Anh không nhìn Thư quá nhiều. Không ưu ái cô trước mặt người khác. Không làm gì để cô khó xử.
Chính điều đó lại làm cô bị cuốn.
Vì anh không cần cố.
Anh đứng ở đó, thuộc về thế giới đó, tự tin, vững vàng, nói về công việc, con người, thị trường, kỹ năng, kinh nghiệm.
Thư ngồi nghe, lần đầu thấy rõ khoảng cách giữa Tuấn và Vũ không chỉ nằm ở tình cảm.
Nó nằm ở giai đoạn đời.
Tuấn còn đang cố qua từng kỳ thi, từng ca làm thêm, từng đồng tiền nhà nghỉ khiến anh tự ái.
Vũ đã đứng trong một phòng họp, điều phối cả một chương trình, nói chuyện như người quen dẫn dắt người khác.
Thư ghét mình vì đã so sánh.
Nhưng cô vẫn so sánh.
Sau buổi giới thiệu, mọi người ra ngoài nhận tài liệu. Một vài sinh viên hỏi Vũ thêm về vị trí hỗ trợ sự kiện. Anh trả lời từng người, kiên nhẫn nhưng không dài dòng.
Khi tới lượt Thư, cô định chỉ nói:
"Cám ơn anh."
Nhưng Vũ nhìn cô, hỏi:
"Em thấy sao?"
"Chương trình tốt."
"Anh không hỏi chương trình."
Cô nhìn anh.
Anh nói nhỏ hơn, đủ để chỉ cô nghe:
"Anh hỏi em thấy sao khi ở đây."
Thư im.
Ở đây.
Không phải ở công ty.
Mà là ở gần anh, trong thế giới của anh.
"Lạ," cô nói thật.
"Lạ tốt hay lạ xấu?"
"Em chưa biết."
Vũ gật.
"Ít nhất là thật."
Câu đó làm cô nhớ Tuấn.
Mình nói thật.
Đừng giấu.
Đừng trốn.
Cô lập tức thấy có lỗi.
"Anh Vũ."
"Ừ?"
"Em có nói với Tuấn là hôm nay em tới."
"Anh đoán vậy."
"Anh ấy biết."
"Ừ."
"Em không muốn giấu nữa."
Vũ nhìn cô.
Lần này, ánh mắt anh dịu đi.
"Vậy tốt."
Cô không ngờ anh nói vậy.
"Anh không... khó chịu?"
"Vì em nói thật với người yêu em?"
"Dạ."
"Không. Anh không muốn em trở thành người nói dối vì anh."
Câu đó làm Thư khựng lại.
Vũ không tốt như Tuấn.
Không dịu như Tuấn.
Không trong như Tuấn.
Nhưng anh không tầm thường.
Chính điều đó mới nguy hiểm.
Nếu Vũ là người xấu, cô có thể ghét.
Nếu anh thô lỗ, cô có thể tránh.
Nếu anh chỉ muốn kéo cô khỏi Tuấn bằng những lời trắng trợn, cô có thể khinh.
Nhưng anh lại tỉnh.
Từng trải.
Biết lùi.
Biết nói đúng lúc.
Và biết để cô tự bước tới.
"Anh sắp đi Singapore hả?" cô hỏi.
"Mẹ em nói?"
"Dạ."
"Ừ. Một tuần."
"Vậy chương trình này..."
"Anh vẫn phụ trách, nhưng tuần sau chưa bắt đầu ngay. Nếu em đăng ký, người nhân sự sẽ liên hệ."
Cô gật.
"Anh không hỏi em có đăng ký không hả?"
Vũ nhìn cô.
"Anh muốn hỏi. Nhưng anh nghĩ em đang có quá nhiều người hỏi em muốn gì rồi."
Thư im.
Câu đó lại đúng.
"Anh chỉ nói một câu," Vũ tiếp tục. "Nếu em tới đây vì chương trình, anh sẽ đối xử với em như một sinh viên thực tập. Nếu em tới vì anh, em nên biết rõ điều đó trước khi bước vào."
Mặt cô nóng lên.
Câu nói quá thẳng.
Nhưng không thô.
"Anh lúc nào cũng bắt người khác tự nhận."
"Không. Anh chỉ không thích những cái cớ đẹp."
Cô nhìn anh.
"Vậy nếu em nói em tới vì chương trình thì sao?"
"Anh sẽ tin phần đó."
"Phần đó?"
"Ừ. Vì có thể không phải toàn bộ."
Thư không nói được gì.
Ở Tuấn, cô thấy mình có thể khóc.
Ở Vũ, cô thấy mình không thể trốn.
Hai cảm giác đó đều mạnh.
Nhưng rất khác.
Trước khi ra về, Vũ đưa cô thêm một tập tài liệu.
"Cái này là phần không phát chung. Không có gì đặc biệt, chỉ là vài case study dễ hiểu hơn."
Thư nhận.
"Cám ơn anh."
"Ừ."
Cô quay đi.
Đi được vài bước, Vũ gọi:
"Thư."
Cô quay lại.
"Dạ?"
"Cái kẹp tóc lần trước đâu?"
Cả người cô khựng lại.
Cô không ngờ anh nhớ.
"Em... không đeo."
"Anh biết."
Anh nhìn tóc cô.
"Không đeo cũng đẹp."
Lời khen rất nhẹ.
Nhưng Thư thấy tim mình đập mạnh.
Vì anh không chỉ khen cô đẹp.
Anh nhìn ra cô đã chọn không mang một dấu hiệu của Tuấn khi tới gặp anh.
Và anh không nói thẳng điều đó.
Chỉ hỏi.
Rồi khen.
Cô quay đi rất nhanh.
Trên đường về, cô ngồi trên xe, tay ôm tập tài liệu. Điện thoại trong túi rung.
Tuấn:
"Buổi giới thiệu xong chưa?"
Cô nhìn tin nhắn.
Không muốn giấu.
"Xong rồi."
"Thư thấy sao?"
Câu hỏi giống Vũ.
Nhưng từ Tuấn, nó làm cô thấy đau.
Cô nhắn:
"Chương trình tốt. Công ty chuyên nghiệp. Anh Vũ phụ trách phần giới thiệu rất rõ."
Gửi xong, cô nín thở.
Tuấn trả lời sau một lúc:
"Ừ. Thư có muốn đăng ký không?"
Cô nhìn ra cửa kính.
Những tòa nhà cao lùi lại phía sau.
"Thư chưa biết."
Tuấn:
"Ừ. Mình nói sau."
Cô nhắn thêm, vì đã hứa nói thật:
"Hôm nay anh Vũ có hỏi cái kẹp tóc. Thư không đeo."
Tin nhắn gửi đi.
Lần này, Tuấn không trả lời lâu hơn.
Thư nhìn màn hình.
Năm phút.
Mười phút.
Cuối cùng, anh nhắn:
"Cám ơn Thư đã nói."
Lại câu đó.
Nhưng lần này, cô đọc ra sự đau rất rõ.
Cô muốn nhắn:
"Thư xin lỗi."
Nhưng xin lỗi vì cái gì?
Vì không đeo kẹp?
Vì Vũ nhớ?
Vì cô thấy tim đập khi Vũ khen?
Vì cô đã cố bình thường mà vẫn không bình thường?
Cô không nhắn gì thêm.
Chiều đó, Tuấn đi làm.
Thư về nhà, đặt tập tài liệu lên bàn.
Mẹ hỏi:
"Buổi giới thiệu sao?"
"Dạ tốt."
"Mẹ nói rồi. Cơ hội tốt."
"Dạ."
"Con có đăng ký không?"
"Con chưa biết."
Mẹ nhìn cô.
"Con nên đăng ký. Không phải vì Vũ, mà vì con."
Câu đó làm Thư ngẩng lên.
Lần đầu tiên, mẹ nói một câu mà cô không thể phản bác ngay.
Không phải vì Vũ.
Vì con.
Nhưng vấn đề là cô không còn biết phần nào là vì mình, phần nào là vì Vũ.
Tối đó, Tuấn gọi.
Giọng anh mệt.
"Thư."
"Dạ."
"Tuấn hỏi một câu, Thư trả lời thật nha."
"Ừ."
"Hôm nay Thư có vui không?"
Cô im.
Câu hỏi này khó hơn "chương trình tốt không".
Cô không muốn làm anh đau.
Nhưng đã hứa nói thật.
"Có một phần vui."
Đầu dây bên kia im.
Cô nói tiếp:
"Vì chương trình hay. Vì Thư thấy một môi trường mới. Và... vì Thư thấy mình được mở ra một thế giới khác."
"Có phải vì Vũ không?"
Nước mắt cô trào ra.
"Có một phần."
Tuấn hít vào rất khẽ.
"Ừ."
"Tuấn đau hả?"
"Có."
"Thư xin lỗi."
"Thư không cần xin lỗi vì nói thật."
"Nhưng sự thật làm Tuấn đau."
"Giấu còn đau hơn."
Cô khóc.
"Tuấn, Thư không muốn trở thành người xấu."
"Tuấn biết."
"Nhưng sao Thư cứ..."
"Vì Thư đang muốn hai thứ cùng lúc."
Câu đó làm cô lặng đi.
Tuấn nói tiếp:
"Thư muốn Tuấn, vì Tuấn là tình yêu của Thư. Nhưng Thư cũng muốn cái thế giới mà Vũ mở ra. Không chỉ công việc. Cả cảm giác khi ở gần anh ta."
Cô không thể phủ nhận.
"Ừ," cô nói rất nhỏ.
Ở đầu dây bên kia, Tuấn nhắm mắt.
Nói ra được câu đó, cả hai như cùng nghe một vết nứt lớn hơn.
"Vậy mình phải làm sao?" Thư hỏi.
Tuấn cười buồn.
"Lần này Tuấn không biết thật."
"Tuấn đừng nói vậy."
"Nhưng thật."
"Thư không muốn mất Tuấn."
"Tuấn biết. Nhưng Thư cũng không muốn đóng cánh cửa kia hoàn toàn."
Cô khóc không thành tiếng.
"Tuấn ghét Thư không?"
"Không."
"Sao Tuấn không ghét?"
"Vì Tuấn vẫn thương."
Câu đó làm cô đau hơn.
Có lẽ nếu Tuấn ghét, mọi thứ sẽ dễ hơn.
Nếu anh mắng cô, cô có thể giận lại.
Nếu anh bỏ đi ngay, cô có thể nói mình bị bỏ.
Nhưng anh vẫn thương.
Và chính sự thương ấy làm cô thấy mình không còn đường trốn khỏi sự thật: cô đang làm đau người thương cô nhất.
Một lúc sau, Tuấn nói:
"Thư đăng ký đi."
Cô sững lại.
"Gì?"
"Đăng ký chương trình đó."
"Tuấn nói thật hả?"
"Ừ."
"Tuấn chịu được hả?"
"Không biết."
"Vậy sao Tuấn nói vậy?"
"Vì nếu Tuấn bảo Thư đừng đi, Thư sẽ ở lại bên Tuấn với một câu hỏi chưa trả lời. Tuấn không muốn sống trong câu hỏi đó."
"Còn nếu Thư đi rồi..."
Cô không nói hết.
Nếu cô đi rồi gần Vũ hơn?
Nếu cô bị cuốn mạnh hơn?
Nếu cô nhận ra Tuấn không đủ?
Nếu cô rời xa anh?
Tuấn hiểu.
Giọng anh thấp xuống:
"Nếu Thư đi rồi không còn chọn Tuấn nữa, thì dù Tuấn giữ lại bây giờ cũng chỉ là giữ tạm."
Thư bật khóc.
"Tuấn tàn nhẫn quá."
"Tuấn không muốn tàn nhẫn. Tuấn chỉ mệt vì sợ."
"Thư xin lỗi."
"Ừ."
"Tuấn có còn giữ ghế không?"
Một khoảng lặng rất dài.
Rồi anh nói:
"Có. Nhưng Thư phải hiểu, từ hôm nay, cái ghế đó không phải để giữ Thư khỏi đi. Nó chỉ là chỗ Tuấn dành cho Thư nếu Thư còn muốn ngồi."
Câu đó làm cô khóc nức nở.
Tuấn không dỗ.
Anh để cô khóc.
Rồi nói:
"Thư ngủ đi. Mai mình gặp."
"Tuấn."
"Ừ."
"Thư yêu Tuấn."
Anh im một giây.
"Tuấn cũng yêu Thư."
Lần này, anh nói rất rõ.
Nhưng sau đó không có lời hứa nào thêm.
Cuộc gọi kết thúc.
Thư ngồi trên giường rất lâu.
Trên bàn là tập tài liệu thực tập.
Trong ngăn kéo là cuốn sổ nâu.
Trong điện thoại là tin nhắn của Tuấn.
Vũ vẫn bị chặn.
Nhưng tên anh nằm trên từng trang giấy.
Tuấn vẫn ở đó.
Nhưng đã buông tay khỏi việc giữ cô bằng mọi giá.
Cô đứng dậy, đi tới bàn.
Cầm mẫu đăng ký chương trình.
Điền họ tên.
Ngày sinh.
Trường.
Ngành học.
Số điện thoại.
Tới ô "Lý do muốn tham gia", cô dừng lại.
Viết:
"Em muốn hiểu rõ hơn môi trường kinh doanh thực tế và hiểu rõ hơn định hướng của bản thân."
Câu đó rất đúng.
Và cũng rất thiếu.
Cô nhìn nó.
Rồi không sửa.
Sáng hôm sau, Thư tới lớp.
Tuấn đã ngồi đó.
Ghế vẫn được giữ.
Chai nước vẫn trên bàn.
Không có mảnh giấy.
Cô ngồi xuống.
"Chào Tuấn."
"Chào Thư."
Cô mở balo, lấy mẫu đăng ký đã điền ra.
Đặt lên bàn giữa hai người.
"Thư điền rồi."
Tuấn nhìn tờ giấy.
Rất lâu.
Rồi gật.
"Ừ."
"Tuấn có muốn đọc không?"
"Không cần."
"Tuấn giận hả?"
"Không. Tuấn chỉ đang học cách để Thư tự đi con đường của Thư."
Cô nhìn anh, mắt đỏ.
"Còn đường của mình thì sao?"
Tuấn nhìn cô.
"Để xem sau khi Thư đi, Thư còn muốn quay về đường đó không."
Câu nói nhẹ.
Nhưng như một nhát cắt.
Khang ngồi bên ngoài, nghe không rõ nhưng thấy mặt hai người, nó im hẳn.
Mai quay xuống, nhìn tờ giấy trên bàn, rồi nhìn Thư.
Cô hiểu.
Không cần ai nói.
Thư gấp tờ giấy lại, cất vào balo.
Thầy bước vào.
Lớp học bắt đầu.
Tuấn mở sách.
Thư cũng mở sách.
Hai người ngồi cạnh nhau.
Chiếc ghế vẫn được giữ.
Nhưng lần đầu tiên, Thư hiểu rằng có khi đáng sợ nhất không phải là lúc một người buông tay.
Mà là lúc người đó vẫn giữ chỗ cho mình, nhưng không còn chắc mình sẽ trở về.
Bên ngoài, trời không mưa.
Mùa mưa tạm ngưng.
Và chính khoảng trời khô ráo ấy làm mọi thứ hiện ra rõ hơn.
Không còn màn mưa nào để che.
Không còn lý do nào để đổ lỗi.
Chỉ có một tờ đăng ký trong balo Thư.
Một người đàn ông bị chặn nhưng vẫn đứng ở cuối con đường mới.
Và một chàng trai vẫn ngồi cạnh cô, giữ chiếc ghế cũ bằng trái tim đang học cách đau trong im lặng.
Hết phần 32

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách