Sau buổi tối gặp Vũ, Thư cố sống như không có gì xảy ra.
Cô vẫn đi học.Vẫn ngồi cạnh Tuấn.Vẫn để anh giữ ghế.Vẫn nhận chai nước anh đặt sẵn trên bàn.Vẫn cười khi Khang nói xàm.Vẫn để Mai nhìn mình bằng ánh mắt lo lắng mà giả bộ không hiểu.Nhưng trong lòng Thư có một vệt gợn rất nhỏ.Nhỏ thôi.Như một giọt mực rơi xuống ly nước trong.Ban đầu tưởng không đáng kể.Nhưng càng để lâu, màu nước càng khác.Sáng thứ hai, Tuấn tới lớp sớm như thường lệ. Anh kéo ghế cho cô, đặt chai nước lên bàn, kẹp một mảnh giấy nhỏ dưới quyển tập.Khi Thư tới, anh nhìn cô."Chào Thư.""Chào Tuấn."Cô ngồi xuống.Mở mảnh giấy."Cuối tuần Thư ổn không?"Chỉ một câu hỏi bình thường.Nhưng Thư biết anh hỏi về người khách hôm chủ nhật.Cô cầm bút, viết:"Ổn."Một chữ.Viết xong, cô thấy nó ngắn quá.Cô viết thêm:"Không có gì đâu."Tuấn đọc, gật nhẹ.Anh không hỏi nữa.Chính việc anh không hỏi làm Thư vừa nhẹ nhõm vừa thấy có lỗi.Nếu anh ghen nhiều hơn, có lẽ cô sẽ dễ giận anh hơn.Nếu anh tra hỏi, có lẽ cô sẽ tự nhủ mình không sai.Nhưng Tuấn chỉ im, tin cô, ngồi cạnh cô, để tay mình gần tay cô dưới mép bàn như mọi ngày.Sự tin tưởng ấy làm cô đau.Trong giờ học, Thư cố ghi bài. Nhưng cứ vài phút, hình ảnh tối hôm chủ nhật lại hiện lên.Ban công nhà cô.Ánh đèn đường vàng nhạt.Giọng Vũ trầm và bình tĩnh."Em ngoan, nhưng không phải không có ý riêng."Câu đó cứ ở lại.Không phải vì nó ngọt ngào hơn lời Tuấn.Không phải vì Vũ hiểu cô hơn Tuấn.Không ai hiểu cô như Tuấn.Nhưng Vũ nhìn cô theo một kiểu khác.Tuấn nhìn Thư như người yêu một điều quý.Vũ nhìn Thư như người đàn ông nhận ra một người phụ nữ đang bị giấu dưới lớp dịu dàng.Sự khác nhau đó làm cô hoang mang.Một lúc sau, Tuấn đẩy qua một mảnh giấy khác."Thư hôm nay mất tập trung."Cô giật mình.Viết lại:"Có hả?""Có.""Vì bài khó."Tuấn nhìn cô.Cô không nhìn lại.Anh viết:"Ừ. Vậy lát Tuấn giảng lại cho Thư."Thư đọc dòng đó, lòng mềm xuống.Tuấn luôn vậy.Không ép cô nói.Không bắt cô thú nhận.Chỉ lặng lẽ ở đó, như một cái ghế đã được kéo ra sẵn.Cô viết:"Cám ơn người giữ ghế."Tuấn đọc, khóe môi cong lên."Không có gì, người ngồi ghế."Câu đùa cũ.Nhưng hôm nay làm mắt cô cay.Buổi trưa, cả nhóm ăn ở căng tin. Khang kể chuyện thằng Phúc hồi cấp ba của nó mới mua xe cũ mà khoe như siêu xe. Mai vừa ăn vừa mắng Khang vì chỉ học mấy câu tủ. Linh ngồi nghe, thỉnh thoảng cười.Thư ngồi cạnh Tuấn, tay cầm đũa, nhưng ăn rất chậm.Mai để ý."Thư, bà mệt hả?""Không. Chắc ngủ hơi ít."Khang lập tức chen vào:"Ngủ ít là bệnh chung của sinh viên có tình yêu."Tuấn liếc nó."Ăn đi.""Tao đang ăn đây. Nhưng với tư cách bạn cùng phòng, tao thấy mày cũng mất ngủ dữ lắm."Mai nhìn Tuấn."Ông cũng mất ngủ hả?"Tuấn ho nhẹ."Ôn thi."Khang cười khẩy:"Ừ. Ôn thi môn cảm xúc nâng cao."Thư cúi đầu, mặt đỏ lên.Nếu là trước đây, những câu chọc của Khang chỉ làm cô ngượng.Bây giờ, nó làm cô sợ bị nhìn thấu.Bởi vì đúng là cô và Tuấn đã có quá nhiều điều không nói với nhóm nữa.Những lần hẹn kín.Những lời nói dối.Những căn phòng xa lạ.Những câu hỏi trong bóng tối.Những giây phút sau đó, khi Tuấn lo còn cô thì nằm im tự hỏi vì sao mình vẫn thấy còn điều gì chưa được gọi tên.Mai nhìn cô rất lâu.Nhưng không hỏi giữa bàn ăn.Chiều hôm đó, Thư có tiết tự học ở thư viện. Tuấn ngồi đối diện cô, giải bài tập. Ánh nắng cuối ngày rơi qua cửa kính, nằm thành từng ô vuông trên bàn.Thư nhìn anh.Tuấn đang cúi đầu, lông mày hơi nhíu, tay cầm bút. Anh có dáng vẻ rất tập trung, rất nghiêm túc. Cổ tay anh hơi gầy, ngón tay có vết chai nhỏ do làm thêm. Cô nhớ bàn tay đó trên tay mình, trên lưng mình, nhớ sự cẩn thận gần như vụng về của anh.Cô thương anh.Rất thương.Chính vì thương nên cô càng sợ cái phần bất mãn mơ hồ trong mình.Tuấn ngẩng lên, bắt gặp cô đang nhìn."Sao vậy?""Không có gì.""Mặt Thư buồn."Cô cười nhẹ."Tuấn lúc nào cũng phát hiện.""Vì Tuấn nhìn Thư nhiều."Câu đó làm cô mềm ra.Cô đưa tay qua bàn, rất khẽ chạm vào tay anh."Tuấn.""Ừ.""Tối nay Thư muốn nói chuyện lâu với Tuấn."Anh nhìn cô."Chuyện gì?""Không biết. Chỉ muốn nghe giọng Tuấn."Anh gật."Ừ. Tối Tuấn gọi."Nhưng tối hôm đó, khi Tuấn gọi, mẹ Thư lại ngồi trong phòng cô.Bà không thường làm vậy.Bà mang lên một đĩa trái cây, đặt lên bàn, rồi ngồi xuống mép giường."Con đang học hả?""Dạ.""Gần thi rồi, giữ sức.""Dạ."Điện thoại trên bàn rung.Tên Tuấn hiện lên.Thư nhìn thấy.Mẹ cũng nhìn thấy.Căn phòng im đi một nhịp."Mẹ ngồi đây chút," mẹ nói.Thư cầm điện thoại lên, tắt cuộc gọi.Tim đau nhẹ.Một lát sau, tin nhắn Tuấn tới:"Thư bận hả?"Cô nhắn nhanh:"Mẹ đang trong phòng. Lát Thư gọi."Mẹ nhìn cô."Tuấn hả?"Thư đặt điện thoại xuống."Dạ."Mẹ im lặng một lúc.Rồi nói:"Mẹ có nói chuyện với cô Hạnh hôm qua."Thư không đáp."Anh Vũ hỏi thăm con."Tay Thư khựng lại trên quyển sách."Dạ.""Cô Hạnh nói hôm nào nếu con rảnh, anh Vũ có thể dẫn con đi tham quan công ty. Dù sao con học quản trị, nhìn môi trường thực tế cũng tốt."Thư ngẩng lên."Mẹ.""Sao con nhìn mẹ như vậy?""Con biết mẹ muốn gì."Mẹ cô thở nhẹ."Mẹ không bắt con làm gì. Mẹ chỉ muốn con có cơ hội nhìn rộng hơn.""Con có người yêu rồi.""Mẹ biết.""Vậy tại sao mẹ cứ...""Vì có người yêu không có nghĩa là con đã chọn đúng."Câu đó làm Thư đau."Ba mẹ không hề biết Tuấn.""Mẹ biết đủ để lo.""Không. Mẹ chỉ biết nhà Tuấn nghèo hơn mình."Mẹ khựng lại.Không khí trong phòng trở nên nặng."Thư, con nói chuyện với mẹ kiểu đó từ khi nào?"Thư cắn môi.Câu hỏi ấy như một mũi kim.Từ khi nào?Từ khi cô biết mình có thể nói "không".Từ khi cô bước vào căn phòng trọ của Tuấn.Từ khi cô biết một người con trai có thể hỏi cô "ổn không" trước khi chạm vào cô.Từ khi cô hiểu mình không chỉ là đứa con gái để ba mẹ sắp đặt.Nhưng cô không thể nói những điều đó.Cô cúi đầu."Con xin lỗi."Mẹ nhìn cô rất lâu.Rồi đứng dậy."Mẹ không muốn cãi nhau với con. Nhưng cuối tuần này cô Hạnh mời mẹ con mình đi uống nước. Anh Vũ cũng có. Con đi với mẹ.""Con không muốn.""Đi một buổi uống nước với người quen của mẹ không phải phản bội ai hết."Thư im."Con càng tránh, mẹ càng thấy con đang bị tình cảm làm cho mất tỉnh táo."Câu đó khiến cô không còn đường nói.Mẹ đi ra khỏi phòng.Cửa đóng lại.Thư ngồi im trước bàn học, ngực phập phồng vì tức và buồn.Điện thoại rung.Tuấn:"Thư gọi được chưa?"Cô nhìn màn hình.Một phần cô muốn gọi ngay, khóc với anh, kể hết rằng mẹ lại nhắc tới Vũ, rằng cô bị ép đi uống nước, rằng cô thấy mình bị kéo đi như một đứa trẻ.Nhưng phần khác không muốn nhắc Vũ với Tuấn nữa.Vì mỗi lần nhắc, cô lại thấy ánh mắt anh tối đi.Cô nhắn:"Thư mệt quá. Mai mình nói nha."Tuấn trả lời sau vài giây:"Ừ. Thư ngủ sớm. Người yêu ngủ ngon."Cô nhìn câu "người yêu ngủ ngon".Nước mắt rơi xuống.Cô đã không nói dối Tuấn.Nhưng cũng không nói thật.Và đây là lần đầu tiên cô nhận ra có những sự giấu giếm không cần lời nói dối rõ ràng vẫn đủ làm tình yêu xa đi một chút.Cuối tuần, Thư đi uống nước với mẹ.Quán cà phê nằm trong một khu trung tâm sang hơn những quán sinh viên cô thường đi. Máy lạnh nhẹ, nhạc piano nhỏ, bàn ghế gỗ tối màu. Mẹ cô mặc áo dài cách tân màu xanh đậm. Cô Hạnh đã ngồi sẵn, bên cạnh là Vũ.Vũ hôm nay mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên một chút, đồng hồ ở cổ tay. Anh đứng dậy khi thấy mẹ con cô tới."Chào cô. Chào Thư.""Dạ em chào anh."Anh kéo ghế cho mẹ cô trước, rồi kéo ghế cho Thư.Cử chỉ lịch sự.Tự nhiên.Không hề gượng.Tuấn cũng từng kéo ghế cho cô rất nhiều lần. Nhưng Tuấn kéo ghế với sự dịu dàng của một chàng trai yêu lần đầu. Vũ kéo ghế như một người đàn ông quen chăm sóc phụ nữ, không cần nghĩ nhiều, không sợ mình làm sai.Thư thấy mình lại so sánh.Và lập tức thấy có lỗi.Cô ngồi xuống.Mẹ và cô Hạnh nói chuyện cũ, chuyện gia đình, chuyện công việc. Vũ thỉnh thoảng tham gia, nhưng không giành lời. Khi nói chuyện với người lớn, anh chững chạc. Khi quay sang Thư, giọng anh mềm hơn một chút."Em thi giữa kỳ chưa?""Dạ sắp.""Căng không?""Dạ cũng có.""Ngành quản trị học nhiều lý thuyết, nhưng ra làm sẽ thấy con người mới là phần khó nhất.""Anh làm trưởng phòng kinh doanh hả?""Ừ. Cũng mới vài năm thôi.""Vậy chắc anh giỏi giao tiếp lắm."Vũ cười."Giao tiếp không phải nói nhiều. Là biết lúc nào nên nói, lúc nào nên im, và người đối diện đang giấu gì."Thư khựng lại."Anh thích đoán người khác quá ha.""Không phải thích. Nghề dạy vậy.""Vậy anh đoán em đang giấu gì?"Câu hỏi vừa ra khỏi miệng, cô đã hối hận.Mẹ cô đang nói chuyện với cô Hạnh, không để ý.Vũ nhìn cô.Không cười ngay.Ánh mắt anh điềm tĩnh, sâu, dừng trên gương mặt cô, rồi rất khẽ lướt xuống chiếc kẹp tóc cô đang cài.Hôm nay, không hiểu vì sao, cô đã đeo chiếc kẹp Tuấn tặng.Có lẽ như một cách tự nhắc mình.Có lẽ như một cách đem Tuấn theo.Vũ nhìn thấy."Em đang cố chứng minh với chính mình rằng em đã chọn rồi."Tim Thư rơi xuống một nhịp.Cô nhìn anh.Anh nói tiếp, giọng thấp hơn:"Nhưng người thật sự chắc chắn thường không cần chứng minh nhiều như vậy."Mặt cô nóng lên."Anh nói chuyện nguy hiểm quá.""Anh chỉ trả lời câu em hỏi.""Vậy anh nghĩ em chưa chắc chắn?""Anh nghĩ em đang rất yêu một người. Nhưng yêu một người và hiểu hết chính mình là hai chuyện khác nhau."Câu đó làm Thư im.Không phải vì cô đồng ý.Mà vì nó chạm đúng vào điều cô đang sợ.Từ sau những lần gần Tuấn, cô đúng là bắt đầu hiểu mình theo một cách khác. Và điều cô hiểu ra không phải lúc nào cũng khớp với tình yêu dịu dàng mà Tuấn dành cho cô.Vũ nhìn cô."Anh xin lỗi nếu anh nói quá thẳng."Thư cầm ly nước, uống một ngụm để che bối rối."Không sao.""Em giận không?""Không.""Vậy là anh chưa quá giới hạn."Từ "giới hạn" làm cô khựng lại.Vũ nhận ra."Em không thích chữ đó?""Không phải.""Có vẻ có."Cô nhìn anh, hơi bực."Anh lúc nào cũng đọc người khác vậy hả?""Không. Chỉ người làm anh chú ý."Câu nói ấy không lớn.Không sỗ sàng.Nhưng đủ rõ.Thư thấy mặt mình nóng bừng.Cô quay sang nhìn mẹ.Mẹ và cô Hạnh vẫn đang nói chuyện vui vẻ. Thỉnh thoảng mẹ nhìn qua, thấy Vũ và Thư đang nói chuyện, ánh mắt bà dịu đi. Rõ ràng bà hài lòng.Điều đó làm Thư vừa khó chịu vừa bối rối.Vũ không nói gì thêm vài giây.Rồi anh hỏi:"Bạn trai em biết hôm nay em đi uống nước với anh không?"Thư nhìn anh."Anh biết em có bạn trai?""Mẹ em có nói.""Vậy anh còn hỏi?""Anh muốn biết em có nói với cậu ấy không."Câu hỏi quá thẳng.Thư có thể nói dối.Nhưng trước ánh mắt Vũ, cô không biết vì sao lại thấy khó nói dối hơn cả với mẹ."Không."Vũ gật.Không tỏ vẻ thắng.Không cười đắc ý.Chỉ gật, như ghi nhận một sự thật."Vậy em đang bắt đầu có bí mật với cậu ấy."Câu đó làm Thư đau."Chỉ là một buổi uống nước với mẹ.""Ừ. Nhưng nếu chỉ vậy, em đã nói rồi."Thư đặt ly xuống."Anh Vũ, anh không biết gì về tụi em.""Đúng. Anh không biết. Nhưng anh biết một điều: khi một người bắt đầu không kể cho người yêu nghe về một cuộc gặp, cuộc gặp đó không còn bình thường nữa."Cô nhìn anh, giận thật."Anh tự tin quá.""Có thể.""Và hơi vô duyên."Lần này Vũ cười."Ừ. Câu đó anh nhận."Thư không ngờ anh nhận dễ như vậy, nên sự giận của cô bị hụt một đoạn.Vũ nhìn cô, giọng dịu hơn:"Anh không có ý làm em khó chịu. Chỉ là anh thấy em thú vị. Và anh không muốn giả vờ như anh không thấy.""Thấy gì?""Thấy em đang cố ngoan trong khi bên trong em không ngoan như vậy."Thư nín thở.Câu đó như một bàn tay đặt lên đúng bí mật cô không muốn ai chạm.Tuấn biết cô không còn ngoan theo kiểu cũ.Nhưng Tuấn nói điều đó bằng sự nâng niu.Vũ nói bằng sự chắc chắn của một người đã nhìn thấy rất nhiều phụ nữ tự giấu mình.Sự khác nhau ấy làm cô sợ.Và cũng làm cô bị kéo vào.Cô đứng dậy."Em vào nhà vệ sinh một chút.""Ừ."Trong nhà vệ sinh, Thư đứng trước gương, mở vòi nước, rửa tay dù tay không bẩn.Mặt cô đỏ.Không phải vì Vũ đụng vào cô.Anh chưa hề đụng.Không phải vì anh nói lời thô lỗ.Anh không hề.Nhưng từng câu của anh như lột từng lớp áo vô hình trong cô."Em đang cố chứng minh với chính mình rằng em đã chọn rồi.""Yêu một người và hiểu hết chính mình là hai chuyện khác nhau.""Em đang bắt đầu có bí mật với cậu ấy.""Em đang cố ngoan trong khi bên trong em không ngoan như vậy."Thư nhìn mình trong gương.Cô ghét anh.Ít nhất cô muốn ghét anh.Nhưng sự thật là cô bị anh làm cho rối.Bởi vì có những điều anh nói cô không thể phủ nhận hoàn toàn.Cô lấy điện thoại ra.Tin nhắn của Tuấn đã tới từ mười phút trước."Thư đang làm gì?"Cô nhìn màn hình.Ngón tay đặt trên bàn phím.Cô định nhắn:"Thư đang uống nước với mẹ và cô Hạnh. Anh Vũ cũng ở đây."Nhưng rồi hình dung ra phản ứng của Tuấn.Cái im lặng.Chữ "ừ".Câu "Tuấn đang ghen nhưng không trách Thư".Sự buồn dịu dàng đó.Cô thấy mệt.Và tội lỗi.Cuối cùng, cô nhắn:"Thư đi uống nước với mẹ. Lát về nhắn Tuấn."Không nhắc Vũ.Tin nhắn gửi đi.Cô nhìn nó.Lần này, cô biết mình đã giấu thật.Không phải vì sợ mẹ.Mà vì sợ Tuấn.Khi quay lại bàn, Vũ nhìn cô một cái.Không hỏi.Nhưng ánh mắt ấy như đã biết.Điều đó làm cô bực.Và cũng làm cô run.Buổi uống nước kết thúc lúc gần năm giờ.Mẹ cô rõ ràng rất vui. Cô Hạnh còn vui hơn. Trước khi về, Vũ đưa danh thiếp cho Thư."Nếu em cần hỏi gì về ngành, cứ nhắn anh. Không nhất thiết phải qua cô hay mẹ em."Thư nhìn tấm danh thiếp.Đáng lẽ cô nên từ chối.Nhưng mẹ cô đang đứng bên cạnh.Và Vũ đưa rất lịch sự.Cô nhận."Dạ."Anh nhìn cô, cười nhẹ."Đừng lo. Anh không nhắn trước nếu em không nhắn."Câu đó khiến cô ngẩng lên.Anh nói như thể biết cô đang sợ điều gì.Mẹ cô thì nói ngay:"Có gì con cứ hỏi anh Vũ. Người ta đi làm rồi, kinh nghiệm nhiều, tốt cho con."Thư gật."Dạ."Trên xe về nhà, mẹ cô nói:"Con thấy anh Vũ sao?""Bình thường.""Bình thường mà nói chuyện cũng lâu.""Anh ấy hỏi về ngành học."Mẹ cười nhẹ."Người chững chạc nói chuyện khác sinh viên con ha?"Thư quay ra cửa kính."Mẹ đừng so sánh.""Mẹ chỉ nói vậy."Không khí trong xe im đi.Tối đó, Tuấn gọi.Thư nhìn tên anh sáng trên màn hình, tim nặng.Cô bắt máy."Tuấn.""Hôm nay Thư đi với mẹ vui không?""Cũng bình thường.""Chỉ có Thư với mẹ hả?"Câu hỏi làm cô khựng lại.Có lẽ mẹ cô đã đăng gì đó? Hoặc Tuấn chỉ hỏi vu vơ?"Có cô bạn của mẹ nữa."Cô trả lời."Ừ."Tuấn im.Thư nghe ra.Anh đang chờ cô nói tiếp.Cô biết mình phải nói: "Có anh Vũ."Nhưng cổ họng cô nghẹn lại.Một giây.Hai giây.Ba giây.Cô không nói.Tuấn nói trước:"Vậy Thư mệt không?""Mệt chút.""Ngủ sớm nha.""Tuấn.""Ừ?""Tuấn có buồn không?""Sao Tuấn buồn?""Không biết. Nghe giọng Tuấn vậy."Tuấn cười rất nhẹ."Tuấn chỉ nhớ Thư."Câu đó làm cô muốn khóc.Cô nằm xuống giường."Thư cũng nhớ Tuấn.""Mai gặp nha. Tuấn giữ ghế.""Ừ. Mai Thư tới ngồi."Sau khi cúp máy, cô nhìn lên trần nhà rất lâu.Điện thoại nằm trong tay.Trong túi xách, tấm danh thiếp của Vũ vẫn còn đó.Cô chưa bỏ đi.Chưa nhắn.Chưa làm gì cả.Nhưng việc nó nằm trong túi cô đã giống như một vật lạ trong căn phòng kín.Cô đứng dậy, lấy danh thiếp ra.Vũ Trần.Trưởng phòng kinh doanh.Số điện thoại.Email.Tên công ty.Tất cả rất rõ ràng, rất trưởng thành, rất thuộc về một thế giới khác hẳn giảng đường, căng tin, giấy nhắn, phòng trọ, nhà nghỉ giá rẻ, và những lần Tuấn lo không đủ tiền.Cô nhìn tấm danh thiếp.Rồi mở ngăn kéo.Đặt nó dưới cuốn sổ nâu của Tuấn.Ngay khi làm vậy, cô thấy tim mình thắt lại.Như thể cô vừa đặt một bí mật mới bên dưới một tình yêu cũ.Không.Không phải tình yêu cũ.Tuấn chưa cũ.Tuấn vẫn là hiện tại của cô.Vẫn là người cô yêu.Vẫn là người giữ ghế.Vẫn là người đầu tiên.Vẫn là người cô vừa nói "mai Thư tới ngồi".Thư đóng ngăn kéo lại thật nhanh.Nhưng trong đêm đó, khi nằm xuống, cô không ngủ được.Cô nhớ Tuấn.Nhớ vòng tay anh.Nhớ sự dịu dàng làm cô thấy mình được thương.Rồi lại nhớ ánh mắt Vũ.Nhớ cách anh nói "em đang cố ngoan".Nhớ cảm giác bị anh nhìn thẳng vào phần cô còn đang cố hiểu.Thư kéo mền che mặt.Nước mắt chảy ra, nóng và lặng.Cô thì thầm trong bóng tối:"Thư yêu Tuấn mà."Như một lời nhắc.Như một lời xin lỗi.Như một cách tự giữ mình khỏi một điều gì đó chưa kịp xảy ra nhưng đã bắt đầu có hình.Ngoài cửa sổ, Sài Gòn không mưa.Nhưng trong lòng cô, một mùa mưa khác đang âm thầm kéo tới.Hết phần 22
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!