Sáng hôm sau, Thư thức dậy với cảm giác mình đã ngủ sai chỗ.
Không phải vì căn phòng xa lạ.Cô vẫn ở trong phòng mình.Trần nhà trắng.Rèm cửa màu kem.Bàn học gọn gàng.Chiếc đồng hồ ba mẹ tặng nằm cạnh hộp bút.Cuốn sổ nâu của Tuấn nằm trong ngăn kéo.Và bên dưới cuốn sổ ấy, tấm danh thiếp của Vũ.Chính vì nhớ tới nó, cô nằm im rất lâu.Một vật nhỏ thôi.Một tấm giấy cứng, in tên, số điện thoại, chức danh, công ty.Không có gì ghê gớm.Nhưng từ tối qua tới giờ, Thư có cảm giác trong ngăn kéo của mình không còn chỉ có kỷ niệm với Tuấn nữa. Ở đó có thêm một thứ khác, lạnh hơn, sắc hơn, trưởng thành hơn, giống như một cái cạnh nhọn vừa lặng lẽ đặt vào giữa tình yêu của cô.Cô ngồi dậy, mở ngăn kéo.Cuốn sổ nâu ở trên.Tấm danh thiếp nằm dưới.Thư nhìn hai thứ ấy.Một thứ là chữ viết tay của Tuấn, những dòng giấy ngà, mùi mực, mùi đèn vàng, mùi phòng trọ.Một thứ là chữ in sắc nét, chức danh rõ ràng, địa chỉ văn phòng, số điện thoại, email.Hai thế giới.Một thế giới cô đã bước vào bằng tất cả sự run rẩy của tuổi trẻ.Một thế giới cô chưa bước vào, nhưng chỉ mới nhìn thấy cửa đã nghe tim mình đập khác đi.Cô lấy cuốn sổ nâu ra trước.Mở tới trang Tuấn viết:"Chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn, Tuấn sẽ còn giữ."Câu đó vẫn làm cô mềm lòng.Vẫn làm cô nhớ anh.Vẫn làm cô thấy mình có lỗi vì đã nghĩ tới người đàn ông khác.Cô ôm cuốn sổ vào ngực."Thư vẫn muốn ngồi cạnh Tuấn," cô thì thầm.Nhưng câu nói ấy không còn chắc như những ngày đầu.Không phải vì cô hết yêu.Mà vì trong lòng cô bắt đầu có một vùng chưa biết gọi tên.Một vùng mà tình yêu của Tuấn chạm vào bằng sự dịu dàng, nhưng chưa chắc đã đánh thức hết.Điện thoại rung.Tuấn."Thư dậy chưa?"Cô nhìn tin nhắn, môi tự mềm xuống."Dậy rồi.""Ngủ được không?""Không nhiều.""Sao vậy?"Cô nhìn câu hỏi.Vì nghĩ tới anh.Vì nghĩ tới Vũ.Vì nghĩ tới chính mình.Vì trong đầu có quá nhiều thứ không dám nói.Cô nhắn:"Chắc tại sắp thi."Tuấn:"Ừ. Hôm nay Tuấn giữ ghế."Cô đọc câu đó.Trong lòng vừa ấm vừa đau."Thư tới ngồi."Gửi xong, cô đóng ngăn kéo lại.Tấm danh thiếp nằm lại dưới cuốn sổ nâu.Không bị bỏ đi.Cũng không được lấy ra.Như một bí mật đang đợi thời điểm.Ở trường, Tuấn vẫn như mọi ngày.Anh tới sớm, giữ ghế, đặt chai nước, hỏi cô ăn sáng chưa. Khang ngồi bên ngoài, vừa cắn bánh mì vừa than môn Quản trị nhân sự đáng lẽ nên được thay bằng môn "Quản trị giấc ngủ". Mai mắng nó. Linh cười.Tất cả bình thường tới mức Thư gần như tin rằng tối qua không có gì đáng kể.Cho tới khi Tuấn đẩy qua một mảnh giấy."Hôm nay mắt Thư buồn."Cô đọc dòng chữ ấy, tim khựng lại.Tuấn luôn nhìn thấy.Điều đó trước đây làm cô hạnh phúc.Bây giờ làm cô sợ.Cô viết:"Thư chỉ mệt.""Vì thi?""Ừ."Tuấn nhìn cô.Cô không nhìn lại.Anh viết thêm:"Chiều nay học xong Tuấn đưa Thư ra cổng nha."Một lời đề nghị rất nhỏ.Nhưng Thư bỗng thấy nghẹn.Vì cô biết, ra cổng là nơi họ phải buông tay.Cô nhớ những nơi không phải buông.Phòng trọ.Nhà nghỉ.Những căn phòng có cửa khép lại.Cô thấy mặt mình nóng lên vì chính ý nghĩ đó.Cô viết:"Ừ."Tuấn nhận lại mảnh giấy, cẩn thận kẹp vào sách.Cử chỉ ấy quen quá.Dịu quá.Và làm cô thấy mình càng tệ hơn.Buổi trưa, khi cả nhóm kéo nhau xuống căng tin, Mai đi chậm lại cạnh Thư."Bà ổn thiệt không?"Thư cười."Ổn mà.""Đừng cười kiểu đó với tui."Thư im.Mai hạ giọng:"Hôm qua mẹ bà dẫn đi uống nước hả?"Thư nhìn Mai."Sao bà biết?""Bà nhắn tui chủ nhật có khách. Xong tối qua mặt bà như người mất hồn. Dễ đoán thôi."Thư cúi đầu."Ừ. Có đi.""Có người con trai đó không?"Thư không đáp ngay.Mai hiểu."Bà nói Tuấn chưa?""Chưa."Mai thở ra."Thư.""Thư biết.""Biết mà còn giấu?""Thư mệt khi Tuấn ghen."Mai nhìn cô lâu hơn.Câu đó làm cả hai cùng im.Vì nó không giống Thư của trước đây.Thư của trước đây chỉ sợ Tuấn buồn.Bây giờ, trong câu nói ấy có một chút mệt mỏi, một chút tránh né, một chút muốn giữ riêng một vùng không bị tình yêu của Tuấn soi vào.Mai nói nhỏ:"Bà nghe tui nói nè. Giấu vì sợ người yêu đau là một chuyện. Nhưng giấu vì mình muốn giữ lại cảm giác từ người khác, đó là chuyện khác."Thư ngẩng lên."Thư không có..."Cô muốn phủ nhận.Nhưng câu nói kẹt lại.Mai không ép.Cô chỉ nhìn Thư bằng ánh mắt rất buồn."Tui không phán xét bà. Nhưng bà phải trung thực với chính bà trước đã."Thư thấy cổ họng nghẹn lại."Thư yêu Tuấn.""Tui biết.""Thư thật sự yêu Tuấn.""Tui biết.""Vậy tại sao..."Cô không nói hết câu.Tại sao một ánh mắt của Vũ lại khiến cô nhớ?Tại sao một tấm danh thiếp lại nằm dưới cuốn sổ nâu?Tại sao cô không kể với Tuấn?Tại sao tối qua khi Vũ nói "em đang cố ngoan", cô lại thấy như có người gọi đúng tên phần cô đang giấu?Mai đặt tay lên vai cô."Yêu một người không có nghĩa là mình không bao giờ rung động trước ai khác. Nhưng mình chọn làm gì với cái rung động đó mới là chuyện quan trọng."Thư nhìn bạn, mắt đỏ lên."Thư thấy mình tệ quá.""Thấy tệ thì dừng lại trước khi nó thành chuyện khó sửa."Câu đó theo Thư suốt cả buổi chiều.Dừng lại trước khi nó thành chuyện khó sửa.Nhưng dừng bằng cách nào?Vứt tấm danh thiếp?Nói hết với Tuấn?Từ chối mọi lần gặp Vũ?Hay chỉ cần đừng nhắn?Cô tự nhủ: chỉ cần không nhắn là được.Chỉ cần để mọi thứ ở đó, như một cuộc gặp vì mẹ, như một người quen xã giao, như một lời khen khiến cô hơi rối rồi sẽ qua.Nhưng tới tối, sau bữa cơm, khi mẹ cô nói:"Cô Hạnh nhắn hỏi con có cần tài liệu thực tế về kinh doanh không. Anh Vũ nói công ty anh có mấy bài giới thiệu nội bộ khá hay, nếu con muốn thì có thể hỏi."Thư biết cánh cửa đó lại mở.Cô đang rửa ly trong bếp.Tay khựng lại."Dạ thôi, con tự học được."Mẹ nhìn cô."Con cứ cứng đầu vậy làm gì? Người ta có kinh nghiệm, chỉ cho con thì tốt. Mẹ đâu bắt con làm gì.""Con không thích phiền người khác.""Vũ nó chủ động nói, không phiền."Thư im.Mẹ cô nói tiếp, giọng nhẹ nhưng có ý:"Con học quản trị mà chỉ quanh quẩn với mấy bạn sinh viên thì biết tới đâu? Người đi làm thật nói chuyện khác lắm.""Tuấn cũng học giỏi.""Mẹ không nói Tuấn học dở.""Nhưng mẹ luôn so sánh."Mẹ thở ra."Vì con không chịu nhìn.""Nhìn gì?""Nhìn rằng một người đàn ông chỉ thương con thôi chưa chắc đã đủ để đi với con cả đời."Câu đó làm Thư cứng người."Con mới năm hai. Sao mẹ nói cả đời?""Vì mẹ thấy con đang yêu như thể đó là cả đời."Thư không trả lời được.Cô đặt cái ly lên kệ."Con lên phòng học."Lên tới phòng, cô đóng cửa lại, tim đập mạnh vì tức.Cô lấy điện thoại ra định nhắn Tuấn, nhưng dừng lại.Nếu kể, anh lại buồn.Lại tự ti.Lại nói anh không có gì nhiều.Lại hỏi cô có muốn ngồi cạnh anh nữa không.Đêm nay cô không muốn dỗ ai.Cô cũng không muốn bị dỗ.Cô muốn được nói chuyện với một người không làm cô thấy mình phải bảo vệ họ khỏi nỗi đau.Ý nghĩ đó vừa xuất hiện, cô lập tức thấy sợ.Cô mở ngăn kéo.Lấy tấm danh thiếp ra.Nhìn số điện thoại.Đặt xuống.Lấy lên.Đặt xuống.Rồi tự mắng mình:"Chỉ hỏi tài liệu thôi."Một cái cớ.Cô biết.Nhưng vẫn mở điện thoại, nhập số.Tin nhắn đầu tiên rất ngắn:"Em là Thư. Mẹ em nói anh có tài liệu thực tế về kinh doanh. Nếu tiện, anh gửi em tham khảo được không ạ?"Cô nhìn tin nhắn rất lâu.Ngón tay đặt trên nút gửi.Không gửi.Rồi điện thoại rung.Tuấn:"Thư học xong chưa?"Cô giật mình, như bị bắt quả tang.Cô thoát khỏi khung tin nhắn với Vũ, mở tin Tuấn."Chưa. Thư đang đọc tài liệu.""Đừng học khuya quá.""Ừ.""Tuấn nhớ Thư."Thư nhìn câu đó.Lòng mềm xuống.Đáng lẽ cô nên dừng lại ở đây.Nên nhắn với Tuấn rằng mẹ lại nhắc Vũ.Nên nói mình đang rối.Nên cho tình yêu của họ một cơ hội được soi sáng bằng sự thật.Nhưng cô lại thấy mệt.Mệt vì cứ phải giải thích.Mệt vì cứ phải kéo Tuấn ra khỏi tự ti.Mệt vì mỗi lần nói tới Vũ, dù chưa có gì, cô cũng như người có lỗi.Cô nhắn:"Thư cũng nhớ Tuấn. Tuấn ngủ sớm nha."Tuấn:"Người yêu ngủ ngon trước?""Ừ. Người yêu ngủ ngon."Sau khi gửi tin nhắn đó, cô quay lại khung tin nhắn với Vũ.Và bấm gửi.Tin nhắn đi rồi.Không thể lấy lại.Thư đặt điện thoại xuống bàn, đứng dậy đi quanh phòng như người vừa làm một việc rất lớn.Chưa đầy hai phút sau, điện thoại rung.Vũ:"Chào Thư. Anh nhớ em. Tài liệu thì có. Nhưng nếu chỉ gửi file thì hơi khô. Khi nào em rảnh, anh có thể giải thích cho dễ hiểu hơn."Chữ "Anh nhớ em" trong câu đầu làm Thư khựng lại.Không phải "anh nhớ ra em".Mà là "anh nhớ em".Một câu có thể hiểu vô tư.Cũng có thể không vô tư.Cô đọc lại lần nữa.Tim đập nhanh.Cô nhắn:"Dạ, em chỉ cần tài liệu thôi cũng được."Vũ:"Được. Anh gửi. Nhưng anh nghĩ em sẽ hỏi nhiều hơn tài liệu."Thư nhìn dòng đó.Anh lại vậy.Luôn nói như thể biết cô đang nghĩ gì trước khi chính cô chịu nhận.Cô nhắn:"Sao anh nghĩ vậy?"Vũ:"Vì hôm trước ở quán, em hỏi anh đoán em giấu gì. Người thật sự chỉ muốn tài liệu sẽ không hỏi câu đó."Thư đỏ mặt.Cô cầm điện thoại nằm xuống giường."Anh hay suy diễn quá."Vũ:"Có thể. Nhưng thường anh suy diễn không sai lắm."Cô đọc, vừa bực vừa muốn cười.Đúng lúc đó, Tuấn nhắn thêm:"Mai Tuấn giữ ghế. Thư ngủ ngon thật nha."Thư nhìn hai khung tin nhắn.Một bên là Tuấn.Ghế.Ngủ ngon.Giữ.Một bên là Vũ.Đoán.Nhìn thấu.Thách thức.Cô thấy mình như đứng giữa hai thứ ánh sáng: ánh đèn vàng ấm của căn phòng trọ và ánh đèn trắng lạnh của một văn phòng cao tầng chưa từng bước vào.Cô trả lời Tuấn trước:"Ừ. Mai Thư tới ngồi."Rồi trả lời Vũ:"Vậy anh gửi tài liệu trước đi. Có gì em hỏi sau."Vũ:"Được. Nhưng anh thích nói chuyện trực tiếp hơn."Cô không trả lời nữa.Một lát sau, anh gửi file.Kèm theo một tin:"Ngủ sớm. Người đang cố ngoan thường hay mất ngủ."Thư nhìn câu đó, cả người nóng lên.Cô lập tức tắt màn hình.Nhưng chữ ấy vẫn ở lại."Người đang cố ngoan."Đêm đó, Thư không ngủ sớm như đã nói với Tuấn.Cô mở file Vũ gửi.Đọc được vài trang thì bỏ dở.Không phải vì tài liệu khó.Mà vì cô cứ nhìn tên người gửi.Vũ Trần.Tới gần một giờ sáng, cô mở lại cuộc trò chuyện với Vũ.Không nhắn.Chỉ đọc lại.Rồi mở cuộc trò chuyện với Tuấn.Đọc lại câu:"Mai Tuấn giữ ghế."Cô thấy mắt mình cay.Vì Tuấn không biết.Tuấn không biết trong lúc anh nói ngủ ngon, cô đang nhắn với một người khác.Tuấn không biết tấm danh thiếp nằm dưới cuốn sổ nâu.Tuấn không biết mẹ cô đang mở đường.Tuấn không biết trong cô có một vùng đang bị kéo ra khỏi anh từng chút một.Sáng hôm sau, Tuấn vẫn giữ ghế.Thư tới lớp với mắt hơi thâm.Anh nhìn thấy ngay."Thư ngủ ít hả?""Ừ. Học hơi khuya.""Nói dối."Câu đó làm cô giật mình.Tuấn chưa từng nói như vậy với cô bằng giọng đó.Cô nhìn anh.Anh nhìn lại, ánh mắt không giận, chỉ buồn."Thư học khuya thật không?"Tim cô đập mạnh.Cô có học.Nhưng không chỉ học."Có.""Chỉ học thôi?"Câu hỏi ấy khiến Thư thấy bị dồn vào góc.Cô không thích cảm giác đó."Tuấn đang hỏi cung Thư hả?"Tuấn khựng lại."Không. Tuấn chỉ...""Chỉ gì?"Anh im.Khang ngồi bên cạnh lập tức cảm nhận không khí khác thường.Nó nhìn hai người, rồi giả bộ cúi xuống tìm đồ trong balo.Mai từ bàn trước quay xuống, cũng thấy.Không ai nói gì.Tuấn hạ giọng:"Tuấn xin lỗi. Tuấn không nên hỏi vậy."Thư nhìn xuống bàn.Cơn khó chịu tan đi rất nhanh, để lại cảm giác tội lỗi còn nặng hơn.Vì anh xin lỗi.Trong khi người giấu là cô.Cô nói nhỏ:"Thư cũng xin lỗi.""Không sao."Nhưng có sao.Cả hai đều biết.Tiết học hôm ấy dài như một ngày.Lần đầu tiên sau rất lâu, Tuấn và Thư ngồi cạnh nhau mà không nắm tay dưới bàn.Chiếc ghế vẫn ở đó.Người giữ ghế vẫn ở đó.Người ngồi ghế vẫn ở đó.Nhưng giữa họ có một khoảng trống rất mảnh.Mảnh tới mức người ngoài không thấy.Nhưng chính vì mảnh, nó càng nguy hiểm.Buổi trưa, Tuấn rủ:"Chiều nay Thư có muốn ra quán cũ không?"Cô nhìn anh."Chiều nay Thư phải về sớm."Thật ra cô không phải về sớm.Cô chỉ thấy mình chưa sẵn sàng ở riêng với anh hôm nay.Tuấn gật."Ừ."Chỉ vậy.Không hỏi thêm.Không giữ.Không giận.Sự im lặng của anh làm cô thấy mình như vừa làm rơi một thứ gì đó rất quý.Chiều hôm ấy, Thư về nhà thật.Mẹ đi vắng.Nhà rộng và yên.Cô lên phòng, mở điện thoại.Tin nhắn của Vũ hiện lên lúc ba giờ mười lăm."Em đọc tài liệu chưa? Có chỗ nào khó không?"Cô nhìn màn hình.Đáng lẽ có thể không trả lời.Nhưng cô trả lời."Em đọc rồi. Có vài chỗ chưa hiểu."Vũ:"Tối nay anh rảnh khoảng 8 giờ. Gọi được không?"Thư nhìn câu hỏi.Gọi.Không phải nhắn.Gọi nghĩa là nghe giọng.Là bước thêm một bước.Cô nhắn:"Chắc không tiện. Nhà em có ba mẹ."Vũ:"Vậy khi nào tiện thì em gọi. Anh không ép."Hai chữ "không ép" làm cô nhớ Tuấn.Nhưng ở Vũ, nó có sắc thái khác.Không ép, vì anh đủ tự tin rằng nếu cô muốn, cô sẽ tự quay lại.Và Thư ghét việc mình hiểu điều đó.Tối đó, sau bữa cơm, cô nói với mẹ:"Con lên phòng học bài."Mẹ gật."Ừ. Đừng thức khuya."Ba cô đang xem tin tức.Không ai biết cô lên phòng, đóng cửa, ngồi trước bàn học, đặt điện thoại trước mặt như đặt một vật nguy hiểm.Tuấn nhắn lúc 7 giờ 45:"Hôm nay Thư có vẻ buồn. Tối nói chuyện chút không?"Cô nhìn tin nhắn.Đúng lúc đó, Vũ nhắn:"Anh đang rảnh. Nếu em có câu hỏi."Hai tin nhắn cùng nằm trên màn hình.Một người hỏi cô có buồn không.Một người chờ cô hỏi câu hỏi mà chính cô cũng không chắc là về tài liệu.Cô nhắm mắt.Rồi nhắn cho Tuấn:"Hôm nay Thư mệt. Muốn ngủ sớm. Mai nói nha."Tuấn:"Ừ. Người yêu ngủ ngon. Tuấn thương Thư."Cô nhìn chữ "thương".Tim đau.Sau đó, cô nhấn gọi cho Vũ.Cuộc gọi được bắt sau hai hồi chuông.Giọng Vũ vang lên, trầm và rất bình tĩnh:"Anh nghe."Chỉ hai chữ.Nhưng khác với giọng Tuấn.Tuấn khi nghe máy luôn có một chút vội, một chút lo, một chút mừng.Vũ thì như đã biết cô sẽ gọi."Em... em muốn hỏi chỗ trong tài liệu.""Ừ. Em hỏi đi."Thư mở file.Ban đầu họ thật sự nói về tài liệu.Vũ giải thích rõ, dễ hiểu, có ví dụ thực tế. Anh không vội kéo câu chuyện đi chỗ khác. Càng như vậy, Thư càng thấy mình thoải mái hơn. Anh thông minh, chững chạc, nói chuyện có nhịp, biết lúc nào dừng để cô hỏi.Sau gần nửa tiếng, phần tài liệu đã hết.Nhưng cuộc gọi chưa kết thúc.Vũ hỏi:"Hôm nay em đi học thế nào?""Bình thường.""Cãi nhau với bạn trai?"Thư im."Sao anh lại hỏi vậy?""Giọng em không giống người chỉ hỏi bài."Cô thở ra."Anh lúc nào cũng đoán.""Lần này đúng không?"Cô không đáp.Vũ không ép.Anh nói:"Không cần kể nếu em không muốn. Nhưng anh nghĩ người làm em buồn chưa chắc là người xấu. Có khi chỉ là người không hiểu hết phần em đang cần."Câu đó làm Thư nắm chặt điện thoại."Anh không biết gì về Tuấn.""Ừ. Anh không biết cậu ấy. Anh chỉ nghe giọng em.""Giọng em nói gì?""Nói rằng em đang được thương. Nhưng chưa chắc đang được hiểu hết."Thư thấy sống lưng mình lạnh đi.Cô đứng dậy, đi ra cửa, kiểm tra xem cửa đã khóa chưa.Rồi quay lại ngồi xuống giường."Anh nói như vậy với ai cũng được hả?""Không. Với người anh thấy đáng để nói.""Anh đang tán tỉnh em hả?"Câu hỏi bật ra nhanh hơn cô nghĩ.Đầu dây bên kia im một nhịp.Rồi Vũ cười khẽ."Anh tưởng em biết rồi."Tim Thư đập mạnh tới mức cô phải đặt tay lên ngực."Em có người yêu.""Anh biết.""Vậy anh không nên.""Có lẽ.""Có lẽ?""Ừ. Có lẽ anh không nên. Nhưng anh không thích giả vờ rằng anh không bị em thu hút."Mặt cô nóng bừng.Không phải kiểu nóng khi Tuấn nói "Tuấn thương Thư".Mà là một kiểu nóng khác.Trực diện hơn.Nguy hiểm hơn."Anh Vũ...""Anh vẫn đang giữ khoảng cách. Em có thể cúp máy bất cứ lúc nào."Thư nhìn điện thoại.Cô có thể cúp.Nên cúp.Phải cúp.Nhưng cô không cúp.Vũ nói tiếp, giọng thấp hơn:"Anh không cần em trả lời gì tối nay. Nhưng em nên thành thật với mình. Có những người làm mình thấy an toàn. Có những người làm mình thấy mình sống mạnh hơn. Hiếm khi một người làm được cả hai."Câu đó như một nhát dao rất mỏng.Vì nó chạm vào đúng điểm khác nhau giữa Tuấn và Vũ.Tuấn làm cô an toàn.Vũ làm cô thấy mình bị đánh thức theo một kiểu khác.Nhưng nghĩ như vậy là phản bội.Cô đứng dậy."Em phải ngủ.""Ừ. Ngủ đi.""Anh đừng nói với mẹ em là em gọi.""Anh không nói.""Và... đừng nhắn em nhiều.""Anh sẽ đợi em nhắn."Lại câu đó.Đợi.Nhưng không giống Tuấn đợi ghế.Vũ đợi như người biết con mồi sẽ quay lại vì tò mò.Thư ghét ý nghĩ ấy.Nhưng chính ý nghĩ ấy lại làm tim cô đập nhanh.Cô cúp máy.Căn phòng im lặng.Cô đứng giữa phòng, tay cầm điện thoại, người lạnh đi.Mình vừa làm gì vậy?Tuấn tưởng cô ngủ.Cô nói với anh mình mệt.Rồi cô gọi cho Vũ.Không phải để hỏi tài liệu nữa.Ít nhất, không chỉ vậy.Cô mở tin nhắn của Tuấn."Người yêu ngủ ngon. Tuấn thương Thư."Nước mắt rơi xuống ngay.Cô gõ:"Tuấn, Thư xin lỗi."Nhưng không gửi.Xóa.Gõ lại:"Tuấn ngủ chưa?"Xóa.Cuối cùng, cô chỉ đặt điện thoại xuống.Tắt đèn.Nằm trong bóng tối.Đêm đó, cô không mở cuốn sổ nâu.Không đọc lời Tuấn.Không nhìn tấm danh thiếp.Vì cô sợ cả hai.Sợ tình yêu làm cô có lỗi.Sợ sự tò mò làm cô sống.Và sợ nhất là một điều cô không dám thừa nhận:Có thể cô đang bắt đầu muốn được một người khác nhìn thấy phần mà Tuấn, vì quá thương cô, vẫn luôn chạm vào rất nhẹ.Hết phần 23
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!