Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 4: Quán cà phê sau cổng trường

Nhấn play để nghe...


Sáng thứ hai, Sài Gòn nóng từ rất sớm.

Nắng đổ xuống sân trường thành từng mảng sáng chói, phản lên nền gạch còn hơi ẩm sau mấy cơn mưa cuối tuần. Sinh viên đi qua đi lại đông nghẹt, người ôm laptop, người cầm ly cà phê sữa đá, người vừa đi vừa nói chuyện điện thoại. Tiếng xe ngoài cổng, tiếng giày dép trên hành lang, tiếng mấy nhóm bạn cười giỡn tạo thành cái âm thanh rất riêng của một buổi sáng đại học.
Tuấn tới lớp trước giờ học gần mười lăm phút.
Anh không biết mình tới sớm vì sợ trễ hay vì muốn nhìn thấy Thư trước khi tiết học bắt đầu. Có lẽ là cả hai. Nhưng nếu Khang hỏi, chắc chắn Tuấn sẽ nói là vì "quen dậy sớm".
Phòng học còn thưa người. Tuấn chọn dãy ghế giữa, chỗ mà mấy hôm nay nhóm hay ngồi. Anh đặt balo xuống, lấy giáo trình ra, mở đúng trang thầy dặn đọc trước. Mắt nhìn chữ, nhưng đầu óc cứ trôi đi đâu.
Tối qua, anh và Thư nhắn tin tới khuya.
Không phải kiểu nhắn liên tục không ngừng, mà là chậm rãi. Có lúc Thư trả lời sau mười phút, Tuấn vẫn chờ. Có lúc Tuấn đi tắm, Thư cũng không giục. Họ kể cho nhau nghe những điều rất nhỏ. Thư nói cô không thích ăn hành. Tuấn nói anh thích cá kho tiêu má nấu. Thư gửi hình con mèo hàng xóm hay nằm trước cửa nhà cô. Tuấn gửi hình con hẻm phòng trọ sau mưa, đèn vàng hắt xuống mặt nước.
Đến gần nửa đêm, Thư nhắn:
"Tuấn ngủ đi, mai học sớm."
Tuấn trả lời:
"Thư ngủ trước đi."
Thư nhắn:
"Tuấn cứ vậy hoài. Lúc nào cũng nhường."
Tuấn gõ:
"Không phải nhường. Tuấn muốn biết Thư ngủ yên rồi mới ngủ."
Tin nhắn đó gửi xong, Tuấn đã thấy mình hơi quá lời. Nhưng Thư không né. Cô chỉ trả lời:
"Vậy Thư ngủ đây. Tuấn cũng ngủ ngon nha."
Một câu bình thường, nhưng làm Tuấn vui tới mức sáng nay thức dậy vẫn còn nhớ.
Anh đang nghĩ tới đó thì Khang từ cửa lớp bước vô, tay cầm ly cà phê, mắt nhìn Tuấn như nhìn một hiện tượng lạ.
"Ê."
Tuấn ngẩng lên.
"Gì?"
"Mày tới sớm dữ vậy?"
"Ừ."
"Đừng nói với tao là mày tới sớm để đọc bài nha. Tao không tin."
"Tin hay không tùy mày."
Khang kéo ghế ngồi xuống kế bên, đặt ly cà phê lên bàn.
"Đọc bài gì mà sách mở trang này, còn mắt mày nhìn ra cửa?"
Tuấn im.
Khang cười hề hề.
"Chờ Thư chứ gì?"
Tuấn gấp sách lại.
"Mày không nói chuyện bình thường được hả?"
"Được chứ. Bình thường tao hay nói đúng."
Tuấn nhìn Khang bằng ánh mắt lạnh. Khang lập tức giơ hai tay.
"Rồi rồi. Tao sợ rồi. Mà nói thiệt, mày thích người ta thì cứ từ từ. Thư nhìn vậy nhiều người để ý lắm đó."
Câu đó làm Tuấn khựng lại.
"Sao mày biết?"
Khang chỉ ra cửa lớp.
"Thì nhìn là biết. Con gái đẹp kiểu đó, lại hiền hiền, trắng trẻo, tóc dài, nói chuyện dễ thương. Mày tưởng có mình mày thấy hả?"
Tuấn không trả lời. Anh biết Khang nói đúng. Từ mấy ngày đầu, anh đã thấy nhiều ánh mắt dừng lại trên Thư. Có mấy bạn nam trong lớp hay kiếm cớ hỏi cô bài. Có anh khóa trên hôm sinh hoạt câu lạc bộ cũng đứng nói chuyện với cô khá lâu. Tuấn không có quyền khó chịu, vì anh và Thư chưa là gì của nhau. Nhưng cái cảm giác ấy vẫn cứ âm ỉ.
Khang hạ giọng:
"Mày không nói, coi chừng thằng khác nói trước."
Tuấn nhìn xuống bàn.
"Nói gì? Mới quen có mấy ngày."
"Ờ, mới quen. Nhưng có người mới quen một ngày đã thích rồi đó thôi."
Tuấn liếc nó.
"Mày nói ai?"
"Có ai đâu. Tao nói xã hội nói chung."
Đúng lúc đó, ngoài cửa có tiếng Mai.
"Ê hai ông, xã hội gì mà nghe nghiêm trọng vậy?"
Mai đi vô cùng Thư và Linh. Mai mặc áo thun vàng, tóc ngắn cột nửa đầu, mặt lúc nào cũng lanh. Linh đeo kính, ôm một chồng tài liệu. Còn Thư đi giữa hai người, mặc áo trắng tay lỡ và chân váy xanh nhạt. Tóc cô buông dài, vài lọn tóc ôm nhẹ bên mặt. Cô không trang điểm đậm, chỉ thoa chút son màu hồng nhạt, vậy mà cả lớp như sáng lên khi cô bước vô.
Tuấn nhìn cô.
Thư cũng nhìn Tuấn.
Chỉ một giây thôi, nhưng đủ làm cả hai cùng nhớ lại tin nhắn tối qua.
Mai đặt balo xuống, thấy Tuấn ngồi sẵn thì cười.
"Bữa nay trưởng nhóm tới sớm nha. Có động lực gì đặc biệt không?"
Khang lập tức chen vô:
"Có chứ. Động lực màu trắng, tóc dài, mới bước vô lớp đó."
Thư đỏ mặt.
"Khang nói gì kỳ vậy."
Tuấn thấp giọng:
"Khang, mày muốn tao quăng ly cà phê của mày không?"
Khang ôm ly cà phê vô ngực.
"Không. Cà phê vô tội."
Mai cười muốn sặc. Linh ngồi xuống, nhỏ nhẹ nói:
"Mọi người vui quá."
Thư ngồi vào chỗ cạnh Tuấn. Hôm nay cô có vẻ tự nhiên hơn một chút, nhưng khi vai hai người gần nhau, cô vẫn im lặng vài giây. Tuấn đẩy cuốn giáo trình qua phía cô.
"Hôm qua thầy dặn đọc trang này."
Thư nhìn anh.
"Tuấn đọc rồi hả?"
"Đọc sơ."
Khang ngó qua, nói nhỏ với Mai:
"Đọc sơ mà tới sớm mười lăm phút ngồi canh cửa lớp."
Mai bụm miệng cười. Thư nghe thấy, cúi xuống mở tập, nhưng khóe môi không giấu được.
Tiết học hôm đó không quá khó, nhưng Thư có vẻ hơi mất tập trung. Cô ghi bài chậm hơn mọi khi, lâu lâu lại chống cằm nhìn ra cửa sổ. Tuấn để ý.
Đến giữa tiết, anh xé một góc giấy nhỏ, viết mấy chữ rồi đẩy qua.
"Thư buồn ngủ hả?"
Thư nhìn mảnh giấy, quay sang Tuấn. Anh vẫn nhìn lên bảng, làm như không có gì. Cô cầm bút viết lại:
"Không. Thư đang suy nghĩ chút."
Tuấn đọc rồi viết:
"Suy nghĩ chuyện gì?"
Thư ngập ngừng. Cô cắn nhẹ đầu bút, rồi viết:
"Không biết nói sao."
Tuấn nhìn dòng chữ, không hỏi tiếp. Anh chỉ viết:
"Nếu muốn nói thì Tuấn nghe."
Thư đọc câu đó. Một cảm giác mềm mại chạy qua lòng cô. Không ép, không tò mò, không vội. Tuấn lúc nào cũng vậy. Anh đứng gần nhưng không bước quá giới hạn. Chính vì vậy mà cô lại muốn bước về phía anh nhiều hơn.
Cô viết:
"Ra chơi nói được không?"
Tuấn gật nhẹ.
Mười phút giải lao, lớp ồn lên ngay lập tức. Khang kéo Mai và Linh đi mua nước dưới căng tin, cố ý nhìn Tuấn nháy mắt một cái trước khi đi. Tuấn làm bộ không thấy.
Trong lớp chỉ còn lác đác vài người. Thư ngồi yên, tay xoay cây bút. Tuấn quay sang.
"Thư muốn nói gì?"
Thư nhìn xuống bàn.
"Tối qua mẹ Thư lại nhắc chuyện đi học phải tập trung, đừng quen bạn lung tung."
Tuấn im lặng.
"Không phải mẹ Thư nói Tuấn. Mẹ đâu biết Tuấn. Nhưng nhà Thư từ trước tới giờ vậy đó. Ba mẹ quản nhiều. Thư đi đâu cũng phải báo. Làm gì cũng phải đúng ý. Nhiều khi Thư thấy mình lớn rồi mà vẫn như con nít."
Tuấn nghe, trong lòng chùng xuống. Anh nhớ ánh mắt nghiêm của mẹ Thư qua lời cô kể, nhớ câu "được cưng quá cũng mệt".
"Thư có khó chịu lắm không?" anh hỏi.
"Có. Nhưng Thư cũng hiểu ba mẹ thương. Chỉ là... nhiều lúc Thư muốn tự quyết cái gì đó cho mình."
"Ví dụ?"
Thư quay qua nhìn anh. Ánh mắt cô trong veo nhưng có chút gì rất sâu.
"Ví dụ như muốn chơi với ai, muốn đi đâu sau giờ học, muốn thích ai..."
Câu cuối cùng nhỏ hẳn xuống.
Tuấn nhìn Thư. Khoảng cách giữa họ rất gần. Tiếng lớp ồn ào ngoài hành lang vọng vào, nhưng trong khoảnh khắc đó, Tuấn chỉ nghe được tiếng tim mình.
"Thư có thích ai rồi hả?"
Anh hỏi xong mới thấy mình quá liều.
Thư cúi đầu, mặt đỏ lên.
"Tuấn hỏi vậy kỳ quá."
"Xin lỗi."
Thư im một lúc, rồi nói:
"Chưa biết nữa."
"Chưa biết là sao?"
"Là... có cảm giác, nhưng chưa dám chắc."
Tuấn không nói tiếp. Nhưng câu đó như một ngọn lửa nhỏ rơi vào lòng anh. Không đủ cháy bùng, nhưng đủ làm mọi thứ ấm lên và nguy hiểm hơn.
Khang từ ngoài cửa ló đầu vô đúng lúc không khí đang lặng.
"Ê hai người, nước nè."
Mai đứng sau lưng nó, đánh vô vai nó.
"Ông vô vô duyên quá."
Khang ngơ ngác.
"Gì? Tao đem nước mà cũng sai hả?"
Thư vội ngồi thẳng lại. Tuấn nhận chai nước từ tay Khang.
"Cám ơn."
Khang nhìn mặt Tuấn, rồi nhìn mặt Thư, ánh mắt sáng lên.
"À... tao hiểu rồi."
Mai kéo ghế ngồi xuống.
"Ông hiểu thì im."
"Ừ, tao im. Tao là người tinh tế."
Mai liếc nó.
"Ông mà tinh tế chắc tui là hoa hậu."
Buổi học tiếp tục. Nhưng từ sau cuộc nói chuyện ngắn đó, giữa Tuấn và Thư có thêm một lớp im lặng khác. Không nặng nề. Ngược lại, nó giống như một bí mật mới được đặt giữa hai người. Cô chưa nói thích anh. Anh cũng chưa nói thích cô. Nhưng cả hai đều cảm thấy mình đang đứng rất gần một ranh giới.
Tan học, nhóm hẹn chiều ra quán cà phê sau cổng trường để bàn tiếp bài thuyết trình. Quán tên "Mưa Nhỏ", nằm trong con hẻm cạnh trường, phía trước có giàn hoa giấy màu hồng rủ xuống. Bảng hiệu gỗ cũ, bên trong bật nhạc Trịnh rất khẽ. Sinh viên trong trường hay tới vì đồ uống rẻ, có ổ cắm điện và góc ngồi nhìn ra sân sau đầy cây.
Thư vốn định về nhà sau tiết học, nhưng Mai rủ:
"Bà ở lại chút đi. Làm bài nhóm mà. Về trễ xíu chắc không sao đâu."
Thư do dự.
"Để Thư nhắn mẹ."
Tuấn đứng bên cạnh, không nói. Anh không muốn gây áp lực. Nhưng trong lòng anh mong cô ở lại.
Thư nhắn tin xong, chờ một lúc. Điện thoại báo tin mẹ cô trả lời:
"Làm bài xong về liền. Không đi đâu khác."
Thư thở nhẹ.
"Thư đi được. Nhưng chắc chỉ một tiếng thôi."
Khang vỗ tay.
"Rồi, nhóm mình đầy đủ. Đi thôi."
Quán "Mưa Nhỏ" chiều đó khá đông. Nhóm Tuấn chọn bàn trong góc gần cửa sổ. Mai và Linh ngồi một bên. Khang ngồi đầu bàn. Tuấn và Thư ngồi cạnh nhau, vì chỉ còn hai chỗ sát cửa kính.
Ngoài sân sau, nắng chiều rơi lên mấy chậu cây, vàng nhạt và lặng. Trong quán có mùi cà phê mới pha, mùi gỗ cũ và mùi mưa còn đọng đâu đó từ mấy ngày trước. Nhạc phát rất nhỏ, giọng ca buồn buồn khiến không khí tự nhiên chậm lại.
Tuấn gọi cà phê sữa đá. Thư gọi bạc xỉu ít đá. Mai gọi trà đào. Khang gọi sinh tố bơ nhưng dặn "ít ngọt, nhiều bơ, đẹp trai uống". Chị phục vụ nghe xong cười.
Mai lắc đầu.
"Ông đi đâu cũng nói nhảm được."
Khang tỉnh queo.
"Cuộc đời thiếu tao là buồn lắm."
Tuấn mở laptop, bắt đầu chia nội dung thuyết trình. Nhưng quán cà phê không giống thư viện. Ở đây ánh đèn ấm hơn, ghế sát hơn, tiếng nhạc mềm hơn, và Thư ngồi cạnh anh gần tới mức mỗi lần cô nghiêng người nhìn màn hình, tóc cô lại chạm nhẹ lên vai anh.
Tuấn cố tập trung vào bài. Nhưng mùi tóc Thư cứ làm anh lạc nhịp.
"Phần này mình nên đưa ví dụ công ty nào?" Thư hỏi.
"Có thể lấy Google hoặc Vinamilk."
"Google thì dễ tìm tài liệu hơn."
"Ừ. Vậy lấy Google."
Thư gõ vào laptop. Tuấn cúi gần hơn để nhìn dòng chữ. Bên ngoài nhìn vào, hai người giống như một cặp đang ngồi học chung hơn là hai bạn mới quen trong nhóm. Mai nhìn thấy, huých tay Linh. Linh cười hiền. Khang thì khỏi nói, nó nhìn như đang xem phim tình cảm chiếu miễn phí.
"Ê trưởng nhóm," Khang nói, "mày coi slide hay coi tóc người ta vậy?"
Thư khựng tay. Tuấn ngẩng lên, mặt không đổi nhưng tai hơi đỏ.
"Mày rảnh thì tìm ví dụ đi."
"Đang tìm nè. Tao tìm thấy ví dụ sống động trước mắt."
Mai che mặt.
"Trời ơi, ông làm ơn để người ta yên."
Thư cúi xuống uống bạc xỉu. Ly nước lạnh làm môi cô ướt nhẹ. Tuấn lỡ nhìn thấy, rồi vội quay lại màn hình. Anh tự mắng mình trong đầu:
"Đàng hoàng lại coi Tuấn."
Càng cố đàng hoàng, anh càng nhận ra Thư đẹp theo một cách rất khó làm người ta bình tĩnh. Không phải chỉ vì gương mặt hay vóc dáng. Mà vì cô có sự mềm mại của một người con gái đang dần mở lòng. Khi cô cười, mọi thứ quanh cô như dịu xuống. Khi cô im, người ta lại muốn hỏi cô đang nghĩ gì.
Khoảng nửa tiếng sau, một giọng nam vang lên bên cạnh bàn.
"Ủa, Thư?"
Thư ngẩng lên.
Trước mặt cô là một anh sinh viên cao, mặc áo sơ mi xanh nhạt, đeo đồng hồ kim loại, tóc chải gọn. Anh ta trông lớn hơn nhóm Tuấn vài tuổi, chắc là khóa trên. Nụ cười tự tin, ánh mắt nhìn Thư rất rõ là không phải chỉ tình cờ gặp người quen.
"Anh Huy," Thư hơi bất ngờ. "Anh cũng ở đây hả?"
"Ừ. Anh hẹn bạn làm đề án. Không ngờ gặp em."
Mai ghé mắt nhìn Thư, rồi nhìn Huy. Khang cũng ngồi thẳng dậy như bắt được tín hiệu drama. Tuấn không nói gì, tay vẫn đặt trên bàn phím laptop, nhưng ánh mắt đã dừng lại.
Huy nhìn quanh bàn.
"Mấy em làm bài nhóm hả?"
Thư gật đầu.
"Dạ. Tụi em làm thuyết trình môn Nhập môn quản trị."
"À, môn đó dễ mà. Hồi anh học điểm cao lắm. Cần tài liệu thì nói anh gửi cho."
"Dạ, em cám ơn."
Huy lấy điện thoại ra.
"Em còn dùng số cũ không? Hay anh gửi qua Facebook?"
Thư hơi lúng túng.
"Dạ gửi Facebook cũng được."
Huy cười.
"Vậy lát anh nhắn."
Anh ta nói xong nhưng chưa đi ngay. Ánh mắt Huy lướt qua Tuấn, dừng một thoáng ở laptop trước mặt anh.
"Em là trưởng nhóm hả?"
Tuấn ngẩng lên.
"Dạ."
Huy cười nhạt, kiểu đàn anh nói với đàn em.
"Ừ. Có gì khó cứ hỏi. Mấy môn năm nhất chủ yếu biết cách lấy lòng thầy cô thôi."
Tuấn nhìn Huy, giọng bình tĩnh:
"Dạ, tụi em sẽ tự làm trước. Khi nào cần thì tụi em hỏi sau."
Không khí hơi khựng.
Huy nhìn Tuấn thêm một giây. Có lẽ anh ta nhận ra trong câu trả lời lịch sự đó có một ranh giới rất rõ. Huy cười lại, nhưng nụ cười không còn thoải mái như trước.
"Ok. Vậy anh không làm phiền. Thư, lát anh nhắn em."
"Dạ."
Huy đi về phía bàn bên kia. Thư nhìn theo một chút rồi quay lại, thấy Tuấn đang nhìn màn hình laptop. Mặt anh bình thường, nhưng quai hàm hơi siết.
Mai là người phá vỡ im lặng trước.
"Anh đó là ai vậy bà?"
"Anh Huy. Bạn của chị họ Thư. Ảnh học khóa trên, cũng khoa mình."
Khang chớp mắt.
"Khóa trên, đẹp trai, tự tin, có vẻ thích Thư."
Thư lập tức nói:
"Không có đâu."
Khang nhún vai.
"Tao là con trai, tao biết ánh mắt đó."
Mai quay qua Tuấn, cố tình hỏi:
"Trưởng nhóm thấy sao?"
Tuấn đóng nhẹ laptop.
"Thấy mình còn nhiều bài phải làm."
Giọng anh đều đều. Nhưng Thư nghe ra có gì đó khác. Cô cúi xuống nhìn ly bạc xỉu, tự nhiên thấy lòng không yên.
Buổi làm bài sau đó bớt vui. Tuấn vẫn hướng dẫn nhóm, vẫn nói chuyện bình thường, nhưng không còn cười nhiều. Mỗi lần Huy ở bàn bên kia nhìn qua, Thư lại thấy Tuấn im hơn. Cô muốn giải thích, nhưng giải thích gì bây giờ? Cô và Tuấn chưa là gì của nhau. Cô không thể nói "Thư không thích anh đó" khi Tuấn chưa hỏi.
Gần sáu giờ, Thư nhận được tin nhắn của mẹ.
"Con về chưa?"
Cô thở nhẹ.
"Thư phải về rồi."
Tuấn gật đầu.
"Ừ. Để Tuấn đưa Thư ra cổng."
Khang định nói gì đó, nhưng Mai kéo tay nó lại.
"Để người ta đi."
Tuấn và Thư bước ra khỏi quán. Chiều đã xuống thấp. Hẻm sau trường có mùi nước mưa cũ, mùi đồ ăn từ mấy quán nhỏ, mùi khói xe lẫn trong không khí ẩm. Hai người đi cạnh nhau, nhưng lần này im lặng nhiều hơn mọi khi.
Thư là người lên tiếng trước.
"Tuấn giận hả?"
Tuấn nhìn cô.
"Giận gì?"
"Chuyện anh Huy."
"Không. Tuấn có quyền gì giận."
Câu đó làm Thư chựng lại.
"Tuấn nói vậy nghe buồn."
Tuấn im một lúc.
"Xin lỗi. Tuấn không cố ý."
Họ dừng dưới gốc cây gần cổng trường. Sinh viên đi ngang qua từng nhóm, tiếng cười nói trôi qua như nước. Nhưng giữa Tuấn và Thư lại có một khoảng lặng căng mỏng.
Thư nhìn anh.
"Anh Huy chỉ là người quen. Thư không thân."
Tuấn quay sang. Ánh mắt anh dịu xuống một chút.
"Thư không cần giải thích với Tuấn."
"Nhưng Thư muốn nói."
Câu đó rất nhẹ, nhưng đánh thẳng vào lòng Tuấn.
Anh nhìn cô lâu hơn. Gió chiều thổi qua làm tóc Thư bay nhẹ. Cô đứng trước mặt anh, mắt trong, môi hơi mím lại, dáng vẻ vừa bối rối vừa nghiêm túc. Cô có thể không cần giải thích, nhưng cô vẫn chọn nói. Chỉ vậy thôi đã đủ làm cái cảm giác nặng trong lòng Tuấn tan đi một nửa.
"Tuấn biết rồi," anh nói.
"Tuấn còn khó chịu không?"
Tuấn nhìn ra đường, rồi cười nhẹ.
"Còn chút."
Thư bất ngờ, rồi cũng bật cười.
"Tuấn nói thiệt ghê."
"Thư dặn có sao thì nói thiệt mà."
Thư nhớ lại câu nói hôm trước dưới cây dù. Lòng cô mềm xuống.
"Vậy tại sao Tuấn khó chịu?"
Tuấn quay lại nhìn cô. Anh im lặng vài giây, rồi nói:
"Vì thấy người khác nhìn Thư kiểu đó, Tuấn không thích."
Mặt Thư nóng lên.
"Kiểu đó là kiểu gì?"
"Kiểu Tuấn nhìn Thư."
Câu nói rơi xuống rất khẽ, nhưng làm cả hai cùng đứng yên.
Lần này, Tuấn không né nữa. Thư cũng không né. Họ nhìn nhau giữa cổng trường chiều, giữa dòng người qua lại, giữa một điều chưa có tên nhưng đã quá rõ để giả vờ không thấy.
Điện thoại Thư reo lên, phá tan khoảnh khắc ấy. Cô nhìn màn hình. Tài xế xe công nghệ gọi.
"Dạ, em ra liền."
Cô tắt máy, nhưng vẫn đứng thêm một giây.
"Tuấn."
"Hả?"
"Thư không thích anh Huy."
Tuấn nhìn cô.
"Ừ."
"Thư nói vậy thôi."
"Tuấn nghe rồi."
Thư cắn nhẹ môi, rồi quay đi về phía chiếc xe đang đợi. Trước khi lên xe, cô nhìn lại.
"Về tới phòng nhắn Thư nha."
Tuấn gật đầu.
"Ừ. Thư về cẩn thận."
Chiếc xe chạy đi. Tuấn đứng nhìn theo, lòng vẫn còn nóng vì câu vừa nói ra.
"Kiểu Tuấn nhìn Thư."
Anh không tin mình đã nói câu đó.
Nhưng anh cũng không hối hận.
Tối đó, Thư về tới nhà nhưng không nhắn liền. Cô ngồi trước bàn học, mở laptop, nhìn slide nhóm mà không đọc được chữ nào. Trong đầu cô cứ vang lên giọng Tuấn:
"Vì thấy người khác nhìn Thư kiểu đó, Tuấn không thích."
"Kiểu Tuấn nhìn Thư."
Cô đưa tay chạm nhẹ lên má mình. Vẫn còn nóng.
Điện thoại sáng lên.
Tuấn:
"Tuấn về tới phòng rồi. Thư về chưa?"
Thư trả lời:
"Thư về rồi."
Một lúc sau, cô nhắn thêm:
"Hôm nay Tuấn làm Thư hết hồn."
Tuấn:
"Chuyện gì?"
Thư:
"Câu ở cổng trường."
Tuấn im khá lâu. Thư nhìn dấu ba chấm hiện lên rồi biến mất mấy lần.
Cuối cùng anh nhắn:
"Tuấn xin lỗi nếu làm Thư khó xử."
Thư đọc câu đó, lòng chùng xuống. Cô không muốn anh xin lỗi. Cô muốn anh hiểu rằng cô đã vui, đã bối rối, đã nghĩ về câu nói đó suốt cả đường về.
Cô gõ:
"Không khó xử."
Rồi cô dừng lại.
Một lát sau, cô gõ tiếp:
"Chỉ là Thư chưa biết trả lời sao."
Tuấn đọc tin, ngồi im trong phòng trọ. Ngoài cửa, Khang đang gõ cửa rủ ăn hủ tiếu nhưng anh không nghe. Tất cả sự chú ý của anh dồn vào màn hình nhỏ trên tay.
Anh nhắn:
"Thư không cần trả lời liền."
Thư:
"Tuấn lúc nào cũng vậy."
Tuấn:
"Vậy là sao?"
Thư:
"Lúc nào cũng làm Thư thấy yên tâm."
Tuấn nhìn câu đó, tim đập chậm lại nhưng sâu hơn.
Anh nhắn:
"Vậy tốt."
Thư nằm xuống giường, ôm điện thoại. Căn phòng rộng và lạnh, nhưng lòng cô không còn trống. Cô nghĩ tới quán cà phê sau cổng trường, tới ánh đèn vàng, tới lúc tóc mình chạm vai Tuấn, tới gương mặt anh khi Huy đứng trước bàn. Một chút ghen của Tuấn làm cô thấy vui. Không phải vì cô muốn anh đau, mà vì trong sự khó chịu vụng về đó, cô nhìn thấy mình quan trọng với anh.
Cô nhắn:
"Tuấn ngủ sớm nha."
Tuấn:
"Thư cũng vậy."
Thư nhìn màn hình, do dự rất lâu. Rồi cô gõ:
"Mai mình ngồi chung nữa nha."
Tin nhắn gửi đi, cô úp điện thoại xuống ngực, tim đập liên hồi.
Bên kia, Tuấn đọc câu đó rồi bật cười một mình. Không lớn, chỉ là một nụ cười không thể kìm lại.
Anh nhắn:
"Ừ. Mai mình ngồi chung."
Ngoài trời đêm Sài Gòn không mưa. Nhưng trong lòng hai người, mọi thứ vẫn ướt mềm như sau một cơn mưa đầu mùa.
Có những lời tỏ tình chưa cần nói thành câu.
Có khi chỉ là một chỗ ngồi được giữ lại.
Một chai nước mua sẵn.
Một ánh mắt không thích người khác nhìn em.
Một câu "mai mình ngồi chung nữa nha".
Và thế là đủ để một chuyện tình bước thêm một bước rất khẽ, nhưng không thể quay lại như trước được nữa.
Hết phần 4

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách