Sau ngày Tuấn không còn giữ ghế, mọi chuyện thật ra đã kết thúc.
Chỉ là chưa ai nói ra.Không có một cuộc chia tay đúng nghĩa.Không có tin nhắn dài.Không có cảnh Thư khóc dưới mưa, còn Tuấn đứng đối diện hỏi vì sao.Không có lời trách móc.Không có câu "mình dừng lại đi".Tình yêu của họ kết thúc lặng lẽ hơn vậy.Nó kết thúc bằng một chiếc ghế không còn được kéo ra.Bằng một chai nước không còn đặt sẵn.Bằng những buổi sáng Thư bước vào lớp, tự chọn chỗ ngồi xa hơn một chút.Bằng cái cách Tuấn không còn ngẩng lên ngay khi nghe tiếng cô bước vào.Bằng sự im lặng của hai người ở cùng một căn phòng học nhưng như đã đi qua hai mùa đời khác nhau.Ban đầu, Thư vẫn còn vấn vương.Cô không thể hết thương Tuấn ngay.Làm sao hết được?Tuấn là cơn mưa đầu khóa.Là chiếc áo khoác ướt.Là người giữ ghế.Là cuốn sổ nâu.Là căn phòng trọ có ánh đèn vàng.Là người đầu tiên khiến cô hiểu được cảm giác yêu đến mức muốn trao hết lòng mình.Có những buổi tối, khi Vũ chưa nhắn, khi căn phòng của cô yên quá, Thư vẫn mở ngăn kéo ra nhìn cuốn sổ nâu.Có lần, cô chạm tay lên dòng chữ cũ:"Chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn, Tuấn sẽ còn giữ."Cô đọc lại.Rồi đóng sổ.Không khóc.Chỉ thấy trong lòng trống một khoảng nhỏ.Một khoảng từng rất ấm.Nhưng khoảng trống ấy không đủ kéo cô quay lại.Vì bên ngoài khoảng trống đó, Vũ đã bước vào quá mạnh.Vũ biết.Anh biết Thư vẫn còn một phần vướng Tuấn.Anh biết cô chưa dứt hẳn vì thương, vì kỷ niệm, vì cảm giác có lỗi.Anh cũng biết rõ điều khác hơn: Thư đã thuộc về anh bằng một phần mà Tuấn chưa bao giờ chạm tới được trọn vẹn.Không phải thuộc về bằng lời hứa.Không phải bằng danh phận.Không phải bằng chiếc ghế.Mà bằng cơn mê.Vũ hiểu phụ nữ theo cách Tuấn không hiểu.Anh biết lúc nào nên im.Biết lúc nào nên nhìn.Biết lúc nào nên lùi để Thư tự bước tới.Và cũng biết lúc nào phải kéo cô ra khỏi những vương vấn cuối cùng bằng chính thứ ham muốn đang cháy trong cô.Sau hôm Thư để Vũ đón ở cổng trường, anh không hỏi nhiều.Anh chở cô đi ăn ở một quán nhỏ có ánh đèn vàng dịu, không giống quán "Mưa Nhỏ", không có kỷ niệm nào của Tuấn. Vũ gọi món cho cô, rót nước, nhìn cô ăn ít rồi nói:"Em vẫn nghĩ tới cậu ấy."Thư khựng lại."Anh đừng nhắc.""Không nhắc thì em vẫn nghĩ."Cô nhìn xuống bàn."Em không muốn nghĩ."Vũ nhìn cô rất lâu."Vậy tối nay đừng nghĩ."Chỉ một câu.Rất thấp.Rất bình tĩnh.Nhưng đủ làm cả người Thư nóng lên.Đêm đó, anh đưa cô về căn hộ của anh.Không phải khách sạn Đà Lạt.Không phải một nơi đi qua rồi rời đi.Là căn hộ riêng của Vũ.Sạch sẽ, rộng, có mùi gỗ, mùi cà phê, mùi nước hoa đàn ông rất nhẹ. Thành phố sáng đèn dưới cửa kính. Không có tiếng Khang ngoài phòng. Không có chiếc giường chật trong phòng trọ. Không có nỗi lo Tuấn có đủ tiền trả phòng hay không. Không có sự vụng về, bối rối, sợ cô đau, sợ cô hối hận.Ở đó, Vũ là chủ thế giới của mình.Và Thư bước vào như người đã biết mình sẽ không còn nguyên vẹn khi bước ra.Lần đó, Vũ không vội.Anh để cô đứng giữa phòng khách, tháo balo xuống, nhìn quanh, im lặng.Rồi anh đi tới."Còn muốn quay về không?"Thư nhìn anh."Về đâu?""Về với chiếc ghế đó."Cô nhắm mắt.Hình ảnh Tuấn hiện lên.Áo sơ mi trắng.Balo cũ.Bàn tay kéo ghế.Ánh mắt buồn khi nói: "Thư tự chọn chỗ ngồi được mà."Một nhát đau rất nhẹ đi qua ngực cô.Nhưng ngay sau đó, Vũ chạm vào tóc cô, kéo cô trở lại hiện tại."Nhìn anh."Cô mở mắt.Vũ ở trước mặt.Không phải kỷ niệm.Không phải mưa cũ.Không phải lời hứa cũ.Là một người đàn ông đang nhìn cô bằng ham muốn rõ ràng, tỉnh táo, không che giấu.Và Thư nhận ra mình không muốn quay về.Đêm ấy, cô lại quên Tuấn.Không phải bằng lý trí.Mà bằng cả cơ thể.Vũ biết cách làm cô rời khỏi mọi suy nghĩ. Biết cách biến sự do dự của cô thành mềm yếu. Biết cách làm cô vừa xấu hổ vừa khao khát, vừa muốn trốn vừa không chịu rời. Mỗi lần ở bên anh, Thư thấy mình không còn phải diễn vai cô gái tử tế, không còn phải nói dối rằng mình chỉ cần được thương dịu dàng.Cô cần nhiều hơn thế.Cô cần cảm giác được đánh thức.Cần cảm giác bị một người đàn ông từng trải nhìn thấu, dẫn dắt, làm cô cháy đến mức không còn nhớ mình từng là ai.Sau đêm đó, Thư không về nhà ngay.Cô nhắn với mẹ rằng học nhóm xong muộn nên ngủ lại nhà Mai.Một lời nói dối.Lạnh.Gọn.Không run.Rồi cô tắt điện thoại.Mai không biết gì.Tuấn không biết gì.Ba mẹ không biết gì.Chỉ có Vũ biết.Và anh nhìn cô khi cô gửi tin nhắn ấy."Em nói dối càng ngày càng dễ."Thư nằm nghiêng trên sofa, tóc rối, mắt còn mệt."Anh khinh em không?""Không.""Sao không?""Vì em đang đi đúng thứ em muốn. Chỉ là em chưa dám nhận mình tàn nhẫn."Cô im.Câu đó đáng lẽ phải đau.Nhưng lúc này, cô đã quá mệt để đau theo kiểu cũ.Vũ ngồi xuống cạnh cô."Em còn thương Tuấn.""Ừ.""Nhưng em không còn muốn cậu ấy như trước."Thư nhắm mắt."Ừ."Nói ra được chữ đó, mọi thứ rõ ràng hơn.Cô còn thương Tuấn.Nhưng không còn muốn trở về làm người yêu của Tuấn.Không còn muốn ngồi cạnh anh, nhận chai nước, nghe anh hỏi cô có ổn không, rồi phải diễn lại một tình yêu đã bị thân thể cô vượt qua.Vũ nhìn cô."Vậy đừng kéo dài quá lâu.""Em biết."Nhưng cô vẫn kéo dài.Không phải vì còn hy vọng với Tuấn.Mà vì cô chưa đủ can đảm để nói một lời kết thúc.Tuấn không hỏi nữa.Anh bắt đầu rút lui theo cách của anh.Ngày hôm sau, trong lớp, Thư ngồi cách Tuấn hai hàng ghế.Lần đầu tiên.Không ai nói gì.Khang nhìn cô, rồi nhìn Tuấn.Mai nhìn Thư rất lâu.Linh cúi đầu, không hiểu rõ nhưng cảm nhận được không khí đã khác.Tuấn không quay xuống.Suốt tiết học, anh ghi bài.Không nhìn cô.Không hỏi cô mệt không.Không đưa tài liệu.Không chờ cô ở cửa.Cuối buổi, khi Thư ra hành lang, Khang đứng chắn trước mặt cô."Thư."Cô dừng lại."Gì?"Khang nhìn cô.Gương mặt nó không còn vẻ đùa cợt."Mày đang làm gì với nó vậy?"Thư hơi cau mày."Khang, đây là chuyện của Thư với Tuấn.""Ừ. Nhưng Tuấn là bạn tao."Câu đó làm cô im.Khang nhìn cô, mắt đỏ lên vì tức."Nó không nói, không có nghĩa là nó không đau. Nó chỉ không muốn mất mặt trước mày thôi."Thư quay đi."Khang đừng nói nữa.""Nó từng giữ ghế cho mày như giữ cả đời nó vậy. Giờ mày không cần nữa thì nói một câu cho rõ. Đừng để nó tự hiểu từng chút như vậy."Câu này làm Thư nhói.Nhưng cô vẫn không đáp.Vì cô biết Khang đúng.Và vì cô không muốn nghe điều đúng đó.Mai bước tới, kéo nhẹ tay Khang."Thôi."Khang vẫn nhìn Thư."Thôi cái gì? Tao nhìn nó mấy ngày nay tao chịu không nổi."Mai nói nhỏ:"Để Tuấn tự quyết."Khang cười khan."Nó tự quyết rồi. Nó đang rút lui đó. Chỉ có người làm đau nó là giả bộ không thấy."Thư đứng lặng.Khang bỏ đi.Mai ở lại.Cô nhìn Thư, mắt buồn."Bà thay đổi rồi."Thư đáp khẽ:"Ừ.""Vì Vũ?"Thư không trả lời.Mai hiểu.Cô không mắng.Chỉ thở dài."Thư, tui không biết bà với anh ta tới đâu. Nhưng tui biết Tuấn không đáng bị đối xử như vậy."Câu đó đáng lẽ khiến Thư bật khóc.Nhưng cô chỉ thấy mệt."Tui biết.""Biết mà vẫn làm?"Thư nhìn Mai.Ánh mắt cô rất lạ.Mệt mỏi, xa cách, và có một chút buông xuôi."Ừ."Mai lặng người.Có lẽ đến lúc ấy, Mai mới hiểu: người trước mặt cô không còn là Thư của những ngày vừa yêu vừa sợ nữa.Thư đã đi qua một cánh cửa khác.Và cô không muốn quay lại.Những ngày sau đó, Vũ gặp Thư nhiều hơn.Ban đầu là sau giờ học.Anh đậu xe cách cổng trường một đoạn, không quá gần để bạn bè cô nhìn thấy rõ. Nhưng cũng không giấu kỹ đến mức như sợ.Thư ra khỏi lớp, đi nhanh xuống cổng, không nhìn về phía Tuấn.Có hôm Tuấn đứng ở hành lang tầng hai, nhìn xuống sân.Anh thấy cô bước lên xe Vũ.Thấy cửa xe đóng lại.Thấy chiếc xe rời đi.Anh đứng yên.Khang đứng bên cạnh, hai tay siết chặt quai balo."Để tao xuống nói chuyện với nó."Tuấn lắc đầu."Không cần.""Mày cứ vậy hả?"Tuấn nhìn theo chiếc xe đã khuất."Ừ.""Sao mày không chửi? Không hỏi? Không kéo nó lại?"Tuấn cười rất nhẹ."Một người đã tự đi thì kéo lại để làm gì?"Khang im.Tuấn quay đi.Từ hôm đó, anh không nhìn xuống sân nữa.Vũ đưa Thư đi ăn.Đi cà phê.Đi xem những nơi mà trước đây cô chỉ nhìn qua mạng.Nhà hàng trên cao.Quán rượu nhẹ có nhạc jazz.Một căn hộ sáng đèn nhìn xuống thành phố.Và sau mỗi buổi ăn, mỗi cuộc trò chuyện, mỗi cái nhìn kéo dài qua bàn, Thư lại trở về căn hộ của Vũ.Cô biết mình đang trượt nhanh.Nhưng cô không dừng.Năm lần sau Đà Lạt, Vũ đưa cô sâu hơn vào cơn mê ấy.Không phải chỉ bằng thân thể.Mà bằng cách anh khiến cô tin rằng phần ham muốn trong cô không có gì đáng xấu hổ.Lần đầu sau khi về Sài Gòn, cô vẫn còn khóc.Khóc vì Tuấn.Khóc vì mình.Vũ không dỗ theo kiểu nói cô không sai.Anh nói:"Em sai với cậu ấy. Nhưng em thật với anh."Câu đó khiến cô vừa đau vừa bám vào anh nhiều hơn.Lần thứ hai, cô không khóc nữa.Cô chủ động đến căn hộ sau giờ học, nói với mẹ rằng có buổi sinh hoạt nhóm ở công ty.Vũ mở cửa, nhìn cô từ đầu đến chân."Em biết mình muốn gì rồi?"Thư không trả lời.Cô bước vào.Cửa đóng lại.Lần thứ ba, cô nhắn trước:"Hôm nay em muốn gặp anh."Chỉ vậy.Không lý do.Không che bằng công việc.Không nói học nhóm.Vũ trả lời:"Anh đón."Đêm đó, trên xe, Thư nhìn thành phố trôi qua ngoài cửa kính và nhận ra mình không còn nghĩ tới Tuấn nữa.Không phải hoàn toàn.Nhưng nếu nghĩ, cũng chỉ như nhớ một mùa đã qua.Lần thứ tư, Tuấn nhắn cho cô giữa buổi tối:"Mai cô Hằng dặn nộp bài nhóm."Thư đang ở căn hộ Vũ.Điện thoại sáng lên trên bàn.Vũ nhìn thấy tên Tuấn."Không trả lời?"Thư cầm điện thoại.Nhắn:"Ừ. Thư biết rồi."Tuấn:"Ừ."Chỉ vậy.Không hỏi cô đang ở đâu.Không hỏi cô với ai.Không còn quyền hỏi.Hoặc đã tự tước quyền đó khỏi mình.Thư đặt điện thoại xuống.Có một chút buồn.Nhưng rất nhanh, Vũ kéo cô về phía anh bằng ánh mắt quen thuộc.Và chút buồn đó tan đi.Lần thứ năm, Thư không còn gọi đó là sai lầm.Cô biết mình đang phản bội.Biết mình đã rời khỏi Tuấn từ lâu.Biết một ngày nào đó mọi người sẽ hiểu.Nhưng cô cũng biết mình đã nghiện cảm giác này.Nghiện Vũ.Nghiện cái cách anh làm cô quên mình từng là cô gái ngồi cạnh một người con trai hiền lành trong giảng đường.Nghiện cảm giác được người đàn ông đó muốn, được anh đưa đi, được anh giữ trong một thế giới mà cô không còn phải nhỏ nhẹ, không còn phải chờ Tuấn hiểu, không còn phải xin lỗi vì cơ thể mình cần nhiều hơn.Cô bắt đầu tới công ty Vũ thường xuyên.Ban ngày, danh nghĩa là thực tập.Cô mặc áo sơ mi, đeo thẻ khách, ngồi trong phòng họp, ghi chép, tham gia vài buổi hỗ trợ sự kiện.Cô làm khá tốt.Thông minh, nhanh nhẹn, biết quan sát.Người trong công ty khen cô.Vũ không thể hiện gì trước mặt người khác.Anh giữ khoảng cách vừa đủ.Gọi cô là "Thư" bằng giọng bình thường.Giao việc như với các sinh viên khác.Nhưng Thư biết.Chỉ cần ánh mắt anh lướt qua cô trong phòng họp, cô đã hiểu tối đó mình sẽ ở đâu.Sau giờ làm, cô ở lại.Có khi vì "hỗ trợ thêm tài liệu".Có khi vì "đợi hết kẹt xe".Có khi không cần lý do.Vũ đưa cô lên căn hộ.Hoặc đưa đi ăn trước.Rồi mọi thứ lại lặp lại.Không còn nhiều giằng xé.Không còn nhiều nước mắt.Ham muốn đã thắng phần ăn năn.Và một khi đã thắng, nó không cần giải thích nhiều nữa.Ở trường, Thư thay đổi rõ.Cô vẫn đi học.Vẫn làm bài.Vẫn chào nhóm bạn.Nhưng không còn ngồi cạnh Tuấn.Cô chọn bàn giữa lớp, gần Linh nhưng không quá gần ai.Có lúc Mai rủ ngồi chung, cô nói:"Thôi, Thư ngồi đây được rồi."Mai nhìn cô.Không ép.Khang không nói chuyện với cô nữa ngoài vài câu xã giao.Linh vẫn nhẹ nhàng, nhưng cũng bối rối vì khoảng cách trong nhóm quá rõ.Tuấn thì ngồi chỗ cũ.Một mình.Chiếc ghế bên cạnh anh có lúc có người khác ngồi.Một bạn nam trong lớp tới trễ, thấy trống thì ngồi xuống.Khang nhìn cái ghế đó, mặt khó coi.Nhưng Tuấn chỉ nói:"Ngồi đi. Trống mà."Trống mà.Một câu đơn giản.Nhưng với Khang, nó đau đến mức không đùa nổi.Từ đó, chiếc ghế không còn là của Thư nữa.Nó trở lại làm một chiếc ghế bình thường.Điều đó có lẽ là cách Tuấn chia tay.Không nói.Không trách.Chỉ trả mọi thứ về bình thường.Có lần, Thư bước vào lớp, thấy người khác ngồi chỗ cũ của mình.Cô khựng lại.Chỉ một giây.Rồi đi tiếp.Ngồi xuống bàn giữa.Cô tưởng mình sẽ đau hơn.Nhưng cô chỉ thấy một cảm giác trống.Như thấy căn nhà cũ đã có người thuê khác.Buồn.Nhưng không đủ để quay lại.Ra về, Vũ đón cô bằng xe hơi.Không còn đậu xa nữa.Anh đậu ở bên kia đường, dưới hàng cây.Thư bước ra, bạn bè nhìn thấy.Mai thấy.Khang thấy.Tuấn cũng thấy.Không ai hỏi.Vũ xuống xe mở cửa cho cô.Rất tự nhiên.Rất đàng hoàng.Như thể anh mới là người có quyền đứng đó.Thư bước lên xe.Trước khi cửa đóng lại, cô nhìn thoáng qua sân trường.Tuấn đứng ở bậc thềm.Áo sơ mi trắng.Balo trên vai.Anh nhìn cô.Không buồn bã lộ liễu.Không phẫn nộ.Chỉ nhìn.Ánh mắt ấy khiến Thư nhớ lại rất nhanh những ngày đầu.Mưa.Áo khoác.Cái ghế.Tin nhắn nửa đêm.Căn phòng trọ.Đêm đầu cô tưởng trời đất đã đổi thay.Tất cả lướt qua như một đoạn phim cũ.Rồi cửa xe đóng lại.Âm thanh bên ngoài tắt đi.Vũ hỏi:"Ăn gì?"Thư quay sang anh."Gì cũng được.""Lại gì cũng được.""Vậy anh chọn."Vũ cười.Chiếc xe rời khỏi cổng trường.Tuấn đứng lại một lúc.Khang đi tới bên cạnh."Mày ổn không?"Tuấn nhìn con đường nơi chiếc xe vừa khuất."Không."Khang im.Tuấn nói tiếp:"Nhưng tao sẽ ổn."Khang nhìn bạn mình.Lần đầu tiên, nó không biết nói gì.Tuấn quay người, đi về phía bãi xe buýt.Không phải vì hết đau.Mà vì đau đến mức không còn muốn đứng đó nữa.Tháng đó, Thư và Tuấn không hề nói lời chia tay.Không ai xóa ảnh.Không ai trả quà.Không ai gửi một tin nhắn dài kết thúc.Chỉ là họ ngừng thuộc về nhau.Tuấn không còn hỏi cô về tới nhà chưa.Thư không còn báo với anh mình đi đâu.Tuấn không còn giữ ghế.Thư không còn tìm chiếc ghế đó.Tuấn không còn xuất hiện trong những lời nói dối của cô.Vì cô không cần nói dối anh nữa.Anh đã tự rời khỏi vị trí người có quyền được biết.Có lần, Thư mở cuốn sổ nâu.Lâu lắm rồi cô không mở.Bên trong vẫn còn những dòng chữ cũ."Chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn, Tuấn sẽ còn giữ."Cô đọc.Ngón tay dừng trên câu đó rất lâu.Rồi cô đóng sổ lại.Không khóc.Chỉ thì thầm:"Xin lỗi."Nhưng lời xin lỗi ấy không gửi tới Tuấn.Không gọi điện.Không nhắn tin.Không nói thành câu trước mặt anh.Nó chỉ rơi xuống căn phòng của cô, nhỏ và muộn.Đêm đó, Vũ đến đón.Cô mặc chiếc váy đen đơn giản, tóc xõa, môi tô nhẹ.Mẹ nhìn cô từ phòng khách."Đi với Vũ hả?""Dạ."Mẹ không còn phản đối.Ba cô cũng không.Vũ đã trở thành người được chấp nhận.Người có công việc.Có xe.Có tương lai.Có phong thái.Có khả năng đưa Thư vào một đời sống mà ba mẹ cô thấy yên tâm hơn.Không ai biết, hoặc không ai muốn biết, đời sống ấy đã kéo cô đi bằng cách nào.Vũ đưa cô đi ăn ở một nhà hàng trên cao.Đèn thành phố lấp lánh dưới chân.Thư ngồi đối diện anh, nhìn ly rượu nhẹ trong tay, nghe anh nói chuyện công việc.Cô thấy mình xa trường học.Xa Tuấn.Xa cái ghế.Xa mưa.Vũ nhìn cô."Đang nghĩ gì?"Cô lắc đầu."Không có gì.""Lại nói dối."Cô cười."Anh biết rồi còn hỏi.""Ừ."Anh nâng ly."Vì đôi khi anh thích nghe em nói dối."Cô nhìn anh, thấy tim mình lại nóng.Sau bữa ăn, họ về căn hộ của Vũ.Thành phố đêm bên ngoài cửa kính.Ánh đèn trong phòng dịu xuống.Thư bước vào vòng tay anh như bước vào một cơn mê quen thuộc.Cô đã không còn chống cự với chính mình nữa.Không còn hỏi như vậy có đúng không.Không còn đem Tuấn ra so sánh từng chút.Không còn tự phán xét mỗi khi ham muốn trong cô trỗi dậy.Cô đã chọn cơn say này.Hoặc để cơn say chọn mình.Cũng không khác nhau nhiều nữa.Trong vòng tay Vũ, Thư trở thành một người khác.Say nồng.Mê muội.Đói khát.Và càng được đáp lại, cô càng chìm sâu.Có những ngày, cô tới công ty chỉ để chờ hết giờ.Có những buổi học, cô ngồi trong lớp mà đầu óc đã ở căn hộ Vũ.Có những lần Tuấn đi ngang qua hành lang, cô thấy anh, nhưng không dừng.Anh cũng không dừng.Hai người chỉ gật đầu.Như những người từng quen.Như những người từng yêu.Như hai mùa mưa đã chảy qua nhau rồi đổ về hai phía khác.Một chiều cuối tháng, trời bất ngờ mưa lớn.Cơn mưa đầu mùa rơi xuống sân trường, dày và trắng.Sinh viên chạy tán loạn tìm chỗ trú.Thư đứng dưới mái hiên cũ.Nơi ngày xưa Tuấn từng kéo cô vào trong để tránh mưa tạt.Nơi ngày xưa cô từng mặc áo khoác của anh.Nơi mọi thứ bắt đầu.Cô đứng đó, nhìn mưa.Bên kia sân, Tuấn cũng đứng dưới một mái hiên khác.Anh không thấy cô lúc đầu.Rồi nhìn sang.Hai người nhìn nhau qua màn mưa.Rất xa.Không ai bước tới.Không ai nhắn tin.Không ai gọi tên.Mưa rơi giữa họ như một bức màn cuối cùng.Thư bỗng thấy mắt mình cay.Không phải vì muốn quay lại.Mà vì cô hiểu một điều rất rõ:Đã có một thời, người con trai bên kia màn mưa từng là cả thế giới của cô.Và bây giờ, anh chỉ còn là một người đứng trong mưa cũ.Điện thoại cô rung.Vũ."Anh tới cổng rồi. Ra được không?"Thư nhìn tin nhắn.Rồi nhìn Tuấn.Tuấn vẫn đứng đó.Anh thấy cô nhìn điện thoại.Có lẽ anh đoán được.Thư cầm túi, bước xuống bậc thềm.Mưa hắt vào vai cô.Ngày xưa, Tuấn sẽ chạy tới che.Hôm nay, anh không nhúc nhích.Không phải vì không còn thương.Mà vì anh đã học được rằng có những người mình không nên che nữa.Thư bước qua sân.Không chạy.Mưa làm tóc cô ướt, áo cô ướt, nhưng cô vẫn đi.Ra tới cổng, xe Vũ đậu dưới hàng cây.Anh mở cửa."Ướt hết rồi.""Không sao."Cô ngồi vào xe.Vũ đưa khăn cho cô."Lau đi."Cô nhận lấy.Xe chạy.Qua kính sau, cô nhìn thấy sân trường mờ trong mưa.Không thấy Tuấn nữa.Hoặc có thấy, cũng không rõ.Cô quay mặt lên phía trước.Vũ lái xe bằng một tay, tay còn lại đặt lên tay cô."Lạnh không?""Không.""Lại nói dối."Thư cười nhẹ.Không phủ nhận.Chiếc xe đi vào dòng mưa thành phố.Phía sau, trường học nhỏ dần.Chiếc ghế nhỏ dần.Tuấn nhỏ dần.Mùa mưa đầu tiên nhỏ dần.Và rồi mất hẳn.Nhiều năm sau, có thể Thư sẽ nhớ lại.Có thể cô sẽ nhớ một người con trai từng giữ ghế cho mình bằng tất cả trái tim.Có thể cô sẽ nhớ cuốn sổ nâu.Nhớ câu "Tuấn vẫn giữ".Nhớ căn phòng trọ có ánh đèn vàng.Nhớ buổi sáng sau lần đầu cô tưởng cả thế giới phải khác đi nhưng ngoài đường mọi thứ vẫn bình thường.Có thể cô sẽ hiểu rằng một mối tình đẹp không phải vì nó thắng được tất cả.Mà vì nó từng thật trong một đoạn đời.Nhưng lúc này, Thư không nghĩ xa như vậy.Cô còn quá trẻ.Quá say.Quá chìm trong Vũ.Quá tin rằng người làm mình mê muội mới là người mình cần.Tối đó, trong căn hộ cao nhìn xuống thành phố, Thư đứng trước cửa kính, nhìn mưa rơi lên những mái nhà xa.Vũ đứng phía sau cô.Anh không hỏi cô có nhớ Tuấn không.Anh biết có.Nhưng anh cũng biết nỗi nhớ ấy đã không còn sức kéo cô về.Anh đặt tay lên vai cô. Rồi xuống ngực cô."Đang nghĩ gì?"Thư nhìn thành phố nhòe mưa.Một lúc sau, cô nói:"Không còn gì nữa."Vũ xoay cô lại.Nhìn thẳng vào mắt cô."Còn anh."Cô nhìn anh.Trong ánh mắt anh vẫn là thứ lửa đã kéo cô đi khỏi mùa mưa cũ.Thư bước tới.Không do dự.Cô ôm anh bằng hai tay siết chặt thân thể hai người.Vũ hai tay lần lượt gỡ từng mảnh vải trên người cô.Và rồi cơn lũ trong cô lại tới.Nó tới như mưa bảo, như mọi lần. Và cô chìm trong đó.Ngoài kia, mưa vẫn rơi.Nhưng không còn là cơn mưa của Tuấn.Không còn chiếc ghế được giữ.Không còn cô gái ngồi cạnh người yêu trong giảng đường, cười đỏ mặt vì một mảnh giấy nhỏ.Chỉ còn Thư của hiện tại.Một Thư đã rời khỏi tình yêu đầu bằng những lời nói dối, bằng ham muốn, bằng sự mê muội, bằng những lần không quay đầu.Và ở đâu đó trong thành phố, có một người con trai từng yêu cô rất dịu dàng, đang tự học cách sống tiếp qua mùa mưa không còn cô.Không ai nói lời chia tay.Không ai đóng cửa thật mạnh.Không ai nguyền rủa.Chỉ có một chiếc ghế trống dần trở lại bình thường.Một cuốn sổ nâu nằm im trong ngăn kéo.Một cơn mưa rơi xuống thành phố.Và một mối tình đẹp đã kết thúc trong khoảng lặng không ai gọi tên.Từ đó về sau, mỗi khi mùa mưa trở lại, Tuấn vẫn đôi khi nhớ.Không nhớ tất cả.Chỉ nhớ một cô gái từng bước vào đời anh dưới cơn mưa đầu khóa.Nhớ mình đã từng kéo ghế cho cô.Nhớ có một thời, anh tin rằng chỉ cần mình giữ đủ lâu, người ấy sẽ còn ngồi lại.Nhưng sau này, Tuấn hiểu.Có những người không rời đi vì mình giữ chưa đủ chặt.Họ rời đi vì trong lòng họ đã có một cơn khát khác.Một con đường khác.Một người khác.Và một mùa mưa khác không còn dành cho mình.Mùa mưa ấy, cuối cùng, không còn Thư.Hết
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!