Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 21: Những câu hỏi trong bóng tối

Nhấn play để nghe...


Sau lần đầu tiên ở nhà nghỉ, Tuấn và Thư tự hứa sẽ cẩn thận hơn.

Nhưng lời hứa ấy chỉ tồn tại được đúng năm ngày.
Ngày thứ sáu, Thư nhắn cho Tuấn lúc gần nửa đêm:
"Tuấn."
"Ừ."
"Thư nhớ."
Tuấn nhìn hai chữ đó rất lâu.
Anh đang ngồi trong phòng trọ, trước mặt là cuốn giáo trình mở ra nhưng không đọc nổi. Khang đã ngủ dưới sàn. Đèn bàn vàng dịu như mọi tối, nhưng từ sau ngày Thư bước qua ranh giới ấy cùng anh, ánh đèn này không còn chỉ gợi việc học, việc làm thêm, những đêm cô đơn ở thành phố.
Nó gợi Thư.
Gợi buổi chiều ba tiết trống.
Gợi giọng cô nói "Thư không hối hận."
Gợi cách cô nhìn anh sau đó, tinh nghịch hơn, táo bạo hơn, như thể một phần nào đó trong cô đã được mở ra và không chịu khép lại nữa.
Tuấn nhắn:
"Nhớ Tuấn hả?"
Thư trả lời rất nhanh:
"Nhớ Tuấn. Và nhớ lúc gần Tuấn."
Tuấn đặt điện thoại xuống bàn một giây.
Tim anh đập mạnh.
Anh muốn cô.
Rất muốn.
Nhưng cùng với ham muốn đó là một nỗi lo cứ nằm trong ngực anh như một viên đá nhỏ. Mỗi lần Thư nhắn những câu như vậy, anh vừa hạnh phúc vì được cô muốn, vừa thấy mình phải gồng lên để không làm cô thất vọng.
Anh nhắn lại:
"Tuấn cũng nhớ."
Thư:
"Khi nào mình gặp riêng nữa?"
Tuấn nhìn dòng chữ ấy, im lâu.
Rồi viết:
"Tuấn chưa có nhiều tiền."
Gửi xong, anh lập tức hối hận.
Không phải vì câu đó sai.
Mà vì nó làm mọi thứ đang nóng bỗng lạnh đi.
Thư đọc tin nhắn trong phòng mình, nằm dưới ánh đèn ngủ màu vàng nhạt. Cô biết Tuấn không có ý trách. Nhưng câu đó vẫn làm lòng cô khựng lại.
Cô nhắn:
"Tiền để Thư lo cũng được mà."
Tuấn:
"Tuấn không muốn vậy."
"Nhưng Thư muốn gặp Tuấn."
"Tuấn cũng muốn gặp Thư."
"Vậy sao mình cứ bị kẹt vì tiền?"
Tuấn không trả lời ngay.
Thư nhìn màn hình, cảm thấy một nỗi bực rất nhỏ len vào trong ngực. Cô biết mình không nên bực. Tuấn không sai. Anh không có nhiều tiền. Anh còn đi làm thêm, còn gửi tiền về nhà, còn phải tính từng bữa ăn, từng tháng tiền phòng.
Nhưng cô cũng không sai.
Cô có tiền tiêu vặt. Cô có thể trả. Với cô, việc đó đơn giản.
Với anh, nó không đơn giản.
Chính sự khác nhau đó lần đầu tiên làm Thư thấy tình yêu không chỉ bị gia đình ngăn cản từ bên ngoài. Nó còn có những chỗ vênh rất nhỏ nằm ngay giữa hai người.
Một lát sau, Tuấn nhắn:
"Để Tuấn tính. Cuối tuần này Tuấn nhận tiền làm thêm."
Thư đọc xong, thấy lòng mềm lại.
Cô nhắn:
"Thư không cần Tuấn phải gồng."
Tuấn:
"Nhưng Tuấn cần thấy mình đang cùng Thư gánh chuyện này, không phải để Thư gánh hết."
Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu.
Rồi nhắn:
"Ừ. Vậy cuối tuần."
Tuấn:
"Cuối tuần."
"Tuấn có muốn không?"
Lần này, anh trả lời nhanh.
"Muốn."
Thư mỉm cười trong bóng tối.
Chỉ một chữ ấy thôi cũng đủ làm cô ngủ muộn thêm rất lâu.
Cuối tuần đó, Thư nói với mẹ rằng cô phải học nhóm ôn thi ở thư viện trung tâm.
Mẹ hỏi:
"Có Mai không?"
Câu hỏi ấy xuất hiện gần như mọi lần.
Thư đã quen với việc chuẩn bị sẵn câu trả lời.
"Dạ có. Có cả Linh nữa."
Nói dối lần đầu làm cô run.
Nói dối lần thứ hai làm cô sợ.
Đến lần thứ ba, cô bắt đầu thấy mình bình tĩnh hơn.
Điều đó mới đáng sợ nhất.
Cô không muốn trở thành người nói dối dễ dàng. Nhưng mỗi lần nghĩ tới Tuấn, tới việc được ở bên anh trong vài giờ không ai chen vào, cô lại tự biện hộ: cô không nói dối để làm điều xấu; cô nói dối vì không ai cho cô một cách nào khác để được sống thật với tình yêu của mình.
Cô ghét chính lý do đó.
Nhưng vẫn dùng nó.
Trước khi đi, cô mặc áo sơ mi trắng và váy dài xanh nhạt. Nhìn mình trong gương, cô thấy mình rất giống một cô gái đi học nhóm.
Nhưng trong túi xách, ngoài tập vở, còn có chiếc kẹp tóc Tuấn tặng.
Và trong lòng cô, có một cuộc hẹn không liên quan gì tới thư viện.
Tuấn đợi cô ở con đường phía sau trường.
Anh mặc áo thun đen, quần jeans, tóc hơi rối vì gió. Vừa thấy cô, ánh mắt anh sáng lên rồi lập tức trầm xuống. Từ sau những lần gần nhau, ánh mắt Tuấn luôn có hai tầng như vậy: vui vì thấy cô, và nặng vì biết mình đang bước vào một điều không thể coi nhẹ.
Thư đi tới.
"Tuấn đợi lâu chưa?"
"Không lâu."
"Nói thật."
"Mười lăm phút."
Cô nhăn mặt.
"Sao tới sớm vậy?"
"Tuấn hồi hộp."
Thư bật cười.
"Lần nào Tuấn cũng hồi hộp."
"Ừ."
"Với Thư mà vẫn hồi hộp hả?"
"Với Thư nên mới hồi hộp."
Câu đó làm cô mềm xuống.
Cô muốn nắm tay anh ngay giữa đường.
Nhưng không dám.
Họ bắt xe.
Lần này, cả hai im lặng hơn lần trước. Không phải vì không muốn nói, mà vì giữa họ có một thứ mong chờ quá rõ, nói ra lại càng làm nó lớn hơn.
Thư nhìn ra cửa kính, thấy thành phố lướt qua: những quán cơm bình dân, những tiệm hoa, những bảng hiệu cũ, những cặp đôi đi chung xe máy, một bà cụ bán vé số ngồi dưới mái hiên.
Tất cả đều bình thường.
Chỉ có cô thấy mình đang đi vào một buổi chiều không bình thường.
Khi vào phòng, nỗi sợ của lần trước ít hơn.
Căn phòng vẫn xa lạ, nhưng Thư đã biết mình đến đây vì điều gì. Cô không còn ngồi cứng ở mép giường như lần đầu. Cô đặt túi xuống, cởi chiếc kẹp tóc trong túi ra, đưa cho Tuấn.
"Tuấn kẹp cho Thư."
Anh nhận chiếc kẹp.
Nhìn nó, anh nhớ sinh nhật cô. Nhớ mái tôn sau quán nước. Nhớ câu "Đẹp vì kẹp hay vì Thư?"
Anh đứng sau cô, nhẹ nhàng kẹp tóc cho cô.
"Xong rồi."
"Đẹp không?"
"Đẹp."
"Vì kẹp hay vì Thư?"
Tuấn nhìn cô qua gương.
"Vì Thư."
Cô mỉm cười.
Rồi quay lại hôn anh.
Không hỏi.
Không chờ.
Không còn quá ngại.
Tuấn hơi bất ngờ, rồi ôm cô. Cái ôm của anh vẫn chặt, vẫn ấm, vẫn có sự cẩn trọng quen thuộc. Nhưng lần này, Thư muốn nhiều hơn sự cẩn trọng đó. Cô muốn anh quên đi một chút. Muốn anh đừng chỉ nâng niu cô như một thứ dễ vỡ. Muốn anh nhìn cô như người phụ nữ anh khao khát, không chỉ như cô gái cần được bảo vệ.
Cô rời môi anh, nhìn thẳng vào mắt anh.
"Tuấn."
"Ừ."
"Hôm nay Tuấn đừng lo quá."
Anh thở khẽ.
"Tuấn sẽ cố."
"Không. Đừng cố kiểu căng thẳng. Thư muốn Tuấn vui."
"Tuấn vui mà."
"Nhưng mặt Tuấn lúc nào cũng như đang thi môn khó."
Anh bật cười.
Cô cũng cười.
Nhờ vậy, căn phòng dịu xuống.
Họ ngồi bên nhau một lúc. Tuấn hỏi cô mấy hôm nay có bị mẹ nghi ngờ không. Thư kể qua loa. Cô không nói hết mình đã quen với việc nói dối hơn trước. Không nói rằng chính điều đó làm cô vừa sợ vừa thấy tự do. Không nói rằng mỗi lần mẹ hỏi "có Mai không", cô lại thấy hình ảnh Mai đứng ở hành lang, mắt lo lắng, nói: "Đừng tự ôm một mình."
Có những điều cô bắt đầu giấu cả Tuấn.
Không phải vì không yêu anh.
Mà vì cô sợ nếu nói hết, anh lại lo.
Và mỗi lần anh lo quá nhiều, cô lại thấy mình bị kéo về phía tội lỗi.
Cô không muốn tội lỗi.
Cô muốn yêu.
Muốn được gần anh.
Muốn được sống trong phần mình đã phát hiện ra từ sau buổi chiều ba tiết trống.
Buổi chiều ấy trôi qua trong sự gần gũi vừa quen vừa mới.
Không còn vụng về hoàn toàn như lần đầu.
Không còn xa lạ như lần đầu ở nhà nghỉ.
Tuấn đã chủ động hơn một chút, đúng như cô muốn. Anh hôn cô lâu hơn. Ôm cô chặt hơn. Đôi khi anh quên hỏi trong vài giây, rồi lại giật mình hỏi. Mỗi lần vậy, Thư vừa thương vừa hơi sốt ruột.
Cô biết anh đang cố.
Biết anh muốn làm cô vui.
Biết anh yêu cô.
Nhưng cũng chính vì thấy anh "cố", cô nhận ra sự tự nhiên giữa hai người không giống nhau.
Với cô, ham muốn đang trào lên như nước sau mưa.
Với Tuấn, ham muốn cũng có, nhưng luôn đi kèm một cái thắng rất mạnh: lo, ngại, tự hỏi, sợ sai, sợ làm cô tổn thương.
Có những lúc cô muốn anh mạnh dạn hơn.
Có những lúc cô muốn anh đọc được cơ thể mình mà không cần cô phải nói.
Có những lúc cô muốn anh dẫn cô đi, thay vì cứ chờ cô gật đầu từng bước.
Nhưng rồi chỉ cần nhìn thấy ánh mắt anh, cô lại mềm lòng.
Vì ánh mắt ấy quá thương.
Sau đó, khi mọi thứ lắng xuống, Thư nằm quay mặt về phía cửa sổ, im lặng hơn bình thường.
Tuấn nhận ra ngay.
Anh chống tay ngồi dậy một chút.
"Thư."
"Dạ?"
"Thư sao vậy?"
"Không sao."
"Thư nói thật."
Cô im.
Tuấn đặt tay lên vai cô, rất nhẹ.
"Thư không vui hả?"
Câu hỏi ấy làm cô đau.
Cô quay lại.
"Có vui."
"Nhưng?"
Cô nhìn anh.
Không biết phải nói sao.
Nói rằng cô vui nhưng vẫn có cảm giác thiếu?
Nói rằng anh dịu dàng quá, thương quá, nhưng đôi khi chính sự dịu dàng ấy làm cô cảm thấy cơn sóng trong mình không được đẩy tới tận cùng?
Nói rằng cô ghét bản thân vì vừa được yêu tử tế đã bắt đầu muốn nhiều hơn?
Không thể.
Ít nhất là chưa.
Cô mỉm cười, đưa tay chạm lên mặt anh.
"Thư chỉ mệt."
Tuấn vẫn không tin hẳn.
Nhưng anh không ép.
"Vậy nằm nghỉ chút rồi về."
"Ừ."
Cô tựa vào ngực anh.
Tuấn ôm cô.
Vòng tay anh ấm.
Rất ấm.
Thư nhắm mắt, tự mắng mình.
Đừng nghĩ nữa.
Tuấn thương mày.
Tuấn ở đây.
Tuấn là người đầu tiên.
Tuấn là người đã giữ ghế, giữ tay, giữ lời hứa.
Mày còn muốn gì nữa?
Nhưng câu hỏi đó không biến mất.
Nó chỉ nằm sâu hơn.
Trên đường về, Tuấn đưa cho cô một ít tiền.
"Gì vậy?"
"Tiền lần trước."
"Tuấn..."
"Thư cầm đi."
"Không cần mà."
"Cần."
Anh nói nhẹ nhưng cứng.
Thư nhìn anh.
Cuối cùng, cô nhận.
Không phải vì cô cần số tiền đó.
Mà vì cô hiểu nếu không nhận, Tuấn sẽ càng thấy mình nhỏ lại trong mối quan hệ này.
Nhưng khi cầm tiền trong tay, cô lại thấy một nỗi buồn rất lạ.
Họ vừa trải qua một buổi chiều thuộc về yêu đương, thân thể, khao khát, tin tưởng.
Vậy mà cuối cùng vẫn phải quay về với tiền.
Ai trả.
Ai nợ.
Ai đủ.
Ai thiếu.
Thư không trách Tuấn.
Nhưng lần đầu tiên, cô thấy tình yêu của họ có những chỗ rất đời.
Rất không thơ.
Và rất dễ làm người ta mệt.
Tối đó, Thư nói với mẹ rằng học nhóm xong hơi mệt nên muốn ngủ sớm.
Mẹ nhìn cô.
"Dạo này con hay mệt."
"Dạ thi giữa kỳ nên căng."
"Con có chuyện gì giấu mẹ không?"
Câu hỏi ấy làm máu trong người cô như đông lại.
Cô nhìn mẹ.
"Dạ không."
Mẹ im lặng.
Rồi gật đầu.
"Vậy nghỉ đi."
Thư lên phòng, đóng cửa.
Lần này cô không gọi Tuấn ngay.
Cô mở máy tính.
Không biết vì sao, cô quay lại những trang mình đã đọc hôm trước. Những bài tâm sự của phụ nữ. Những câu chuyện về yêu đương, hôn nhân, ham muốn, sự hòa hợp, sự khác nhau giữa hai người yêu nhau nhưng không cùng nhịp trong chuyện thân mật.
Cô đọc kỹ hơn.
Ban đầu chỉ là tò mò.
Rồi càng đọc, cô càng thấy tim đập mạnh.
Có người viết rằng họ yêu chồng, nhưng không thấy được thấu hiểu trong thân thể.
Có người viết rằng phụ nữ cũng cần được dẫn dắt, được lắng nghe, được khám phá, không phải chỉ là người tiếp nhận.
Có người viết rằng sự thỏa mãn không đơn giản nằm ở việc hai người đã gần nhau, mà còn ở việc người kia có thật sự hiểu nhịp thở, sự chờ đợi, những vùng im lặng của cơ thể mình hay không.
Thư đọc tới đâu, mặt nóng tới đó.
Nhưng cô không tắt nữa.
Cô tiếp tục đọc.
Không phải để phản bội Tuấn trong ý nghĩ.
Mà để hiểu mình.
Cô bắt đầu nhận ra, hóa ra không phải cứ yêu nhau, tin nhau, trao cho nhau tất cả thì tự nhiên mọi thứ sẽ hòa hợp hoàn toàn.
Có những điều phải học.
Có những điều phải nói.
Có những điều người này tưởng đã đủ, nhưng người kia vẫn thấy thiếu.
Cô đặt tay lên ngực, nghe tim mình đập.
"Có phải mình kỳ không?"
Cô tự hỏi.
Rồi lắc đầu.
Không.
Có lẽ cô không kỳ.
Có lẽ cô chỉ là người có nhu cầu gần gũi mạnh hơn cô từng biết.
Có lẽ từ trước tới giờ cô bị sống trong một khuôn quá ngoan, nên khi tình yêu mở ra cánh cửa đầu tiên, mọi thứ trong cô ào ra nhanh hơn người khác.
Nhưng nếu vậy, Tuấn có theo kịp không?
Câu hỏi ấy làm lòng cô chùng xuống.
Điện thoại rung.
Tuấn:
"Thư ngủ chưa?"
Cô nhìn màn hình, không trả lời ngay.
Một phút sau, anh nhắn tiếp:
"Hôm nay Thư có buồn gì không?"
Thư nhắm mắt.
Anh luôn nhận ra.
Luôn vậy.
Cô nhắn:
"Không buồn. Chỉ suy nghĩ."
"Về tụi mình?"
"Ừ."
"Thư nói Tuấn nghe được không?"
Cô nhìn câu hỏi.
Có thể nói không?
Có thể nói rằng cô yêu anh, nhưng đôi khi cô muốn anh táo bạo hơn?
Có thể nói rằng cô đang tìm hiểu chính cơ thể mình qua những bài viết xa lạ trên mạng, và càng đọc càng nhận ra trong cô có những đòi hỏi mà cô chưa dám gọi tên?
Có thể nói rằng sau những lần gần nhau, cô hạnh phúc nhưng chưa hoàn toàn thỏa mãn theo cách cô mơ hồ mong đợi?
Không.
Cô chưa thể.
Vì cô sợ làm anh đau.
Cô nhắn:
"Thư chỉ thấy mình thay đổi nhanh quá."
Tuấn:
"Tuấn cũng thấy."
"Tuấn có sợ không?"
"Có. Nhưng Tuấn vẫn thương Thư."
Cô đọc câu đó, mắt cay lên.
Anh thương cô.
Anh luôn trả lời bằng tình thương.
Trong khi câu hỏi trong cô lại đang dần trôi sang một vùng khác — vùng của sự hòa hợp, của thân thể, của những điều tình thương chưa chắc đủ để giải quyết.
Cô thấy mình tệ.
Rất tệ.
"Tuấn."
"Ừ."
"Nếu có lúc Thư khó hiểu, Tuấn có ghét Thư không?"
"Không."
"Nếu Thư đòi hỏi nhiều hơn?"
"Tuấn sẽ cố hiểu."
Lại là "cố".
Cô nhìn chữ đó, ngực nghẹn lại.
Cô không muốn một người phải cố mãi.
Cô muốn có lúc anh tự nhiên cùng nhịp với cô.
Nhưng cô không dám nói.
Cô chỉ nhắn:
"Người yêu ngủ ngon."
Tuấn:
"Người yêu của Tuấn ngủ ngon. Đừng tự sợ mình."
Câu đó làm cô bật khóc.
Vì anh không biết, càng ngày cô càng sợ không phải vì mình muốn Tuấn.
Mà vì cô sợ một ngày nào đó, chính Tuấn sẽ không đủ với phần ham muốn đang lớn lên trong cô.
Vài ngày sau, mẹ Thư thông báo nhà có khách.
"Chiều chủ nhật con ở nhà nha."
Thư đang ngồi ở bàn ăn, ngẩng lên.
"Có ai tới hả mẹ?"
"Một cô bạn cũ của mẹ. Lâu rồi mới gặp lại. Cô ấy có con trai làm trong thành phố, cũng ghé qua ăn cơm."
Thư không nghĩ nhiều.
"Dạ."
Mẹ nhìn cô.
"Con mặc đàng hoàng một chút."
Câu đó làm cô khựng lại.
"Dạ?"
"Khách tới nhà mà."
"Dạ."
Nhưng khi mẹ quay đi, Thư thấy trong lòng hơi bất an.
Tối đó, cô nhắn cho Tuấn:
"Chủ nhật nhà Thư có khách. Mẹ bảo mặc đàng hoàng."
Tuấn:
"Khách gì?"
"Bạn cũ của mẹ. Có con trai cô ấy nữa."
Tuấn trả lời chậm hơn.
"Ừ."
Thư nhìn chữ đó, biết anh lại ghen.
Cô nhắn:
"Tuấn đang ghen hả?"
"Có chút."
"Thư còn chưa gặp người ta."
"Tuấn biết. Nhưng Tuấn vẫn ghen."
Cô mỉm cười.
"Ngốc."
Tuấn:
"Ừ. Người yêu của Thư ngốc."
"Chủ nhật xong Thư nhắn Tuấn."
"Ừ."
Cô đặt điện thoại xuống.
Không biết vì sao, lòng vẫn không yên.
Chủ nhật, mẹ chọn cho Thư một chiếc váy màu trắng kem, đơn giản nhưng tôn dáng. Cô buộc tóc nửa đầu. Khi đứng trước gương, cô thấy mình trông khác hơn những lần gặp khách trước đây.
Không phải vì váy.
Mà vì cô không còn là cô gái chưa biết gì về ánh mắt đàn ông nữa.
Từ sau Tuấn, cô biết khi một người con trai nhìn mình bằng ham muốn, ánh mắt đó khác thế nào. Biết cảm giác bị khao khát có thể làm mình run ra sao. Biết mình không chỉ là "con gái ngoan" trong mắt gia đình, mà còn là một người phụ nữ đang thức dậy bên trong.
Khách tới lúc năm giờ chiều.
Cô bạn cũ của mẹ tên là cô Hạnh. Người phụ nữ nói chuyện nhỏ nhẹ, ăn mặc sang, cười rất duyên. Đi cùng cô là con trai bà.
Anh tên Vũ.
Ba mươi tuổi.
Cao, vai rộng, mặc sơ mi xám nhạt, đồng hồ kim loại ở cổ tay, giọng nói trầm và rất tự tin. Không quá đẹp trai kiểu làm người ta choáng ngay từ đầu, nhưng có một sự từng trải khiến anh bước vào phòng khách như thể đã quen với mọi ánh nhìn.
Khi mẹ giới thiệu:
"Đây là Thư, con gái chị."
Vũ nhìn cô.
Không vồ vập.
Không lộ liễu.
Chỉ nhìn thẳng, mỉm cười.
"Chào em."
"Dạ em chào anh."
Ánh mắt anh dừng trên cô lâu hơn một giây.
Rất ngắn.
Nhưng Thư nhận ra.
Trước đây, nếu một người đàn ông lớn tuổi nhìn cô như vậy, chắc cô sẽ bối rối và khó chịu. Nhưng lần này, cô chỉ thấy tim mình khựng lại một cách lạ lùng.
Không phải vì thích ngay.
Không phải vì quên Tuấn.
Mà vì ánh mắt ấy khác ánh mắt Tuấn.
Tuấn nhìn cô như người nâng một ly nước đầy, sợ nghiêng quá sẽ đổ.
Vũ nhìn cô như người biết rõ ly nước ấy có thể làm mình khát.
Sự khác nhau đó quá rõ.
Và quá nguy hiểm.
Bữa cơm hôm ấy, Vũ nói chuyện rất khéo. Anh không cố thể hiện quá nhiều, nhưng mỗi câu đều vừa đủ. Anh nói về công việc kinh doanh, về việc đi công tác, về thành phố thay đổi, về những người trẻ mới ra trường. Ba cô có vẻ hài lòng. Mẹ cô thì càng rõ hơn.
Thư ngồi đó, trả lời khi được hỏi, cười đúng lúc.
Vũ không tán tỉnh cô trước mặt người lớn.
Nhưng có những lúc anh nhìn cô khi cô không chuẩn bị. Một ánh nhìn bình thản, thẳng thắn, không lúng túng. Có lúc cô cúi xuống lấy khăn giấy, ngẩng lên thì bắt gặp anh đang nhìn mình. Anh không vội quay đi. Chỉ mỉm cười nhẹ, như thể việc bị bắt gặp cũng không làm anh ngại.
Thư là người quay đi trước.
Mặt hơi nóng.
Điều đó làm cô bực chính mình.
Sau bữa cơm, mẹ cố tình để Thư và Vũ ra ban công lấy trái cây.
"Thư, con phụ anh Vũ đem dĩa trái cây ra ngoài đi."
"Dạ."
Ban công nhà cô nhìn xuống con đường trước nhà. Đèn đường đã bật. Không khí sau mưa nhẹ và mát.
Thư đặt dĩa trái cây lên bàn nhỏ.
Vũ đứng cạnh, không quá gần.
"Em còn học năm mấy?"
"Năm hai."
"Ngành gì?"
"Quản trị kinh doanh."
"Vậy sau này chắc gặp anh trong nghề."
Cô cười nhẹ.
"Dạ, chắc còn lâu."
"Không lâu đâu. Nhìn em không giống người chậm."
Thư hơi bất ngờ.
"Sao anh biết?"
Vũ nhìn cô, mỉm cười.
"Cách em nghe người lớn nói chuyện. Em ngoan, nhưng không phải không có ý riêng."
Câu đó làm Thư khựng lại.
Rất ít người lớn nhìn cô như vậy.
Họ thường chỉ thấy cô ngoan.
Tuấn thấy phần cô muốn tự do.
Còn người đàn ông này, chỉ mới gặp một buổi, đã nói như thể thấy qua lớp ngoan ngoãn bên ngoài.
Cô không thích cảm giác bị nhìn thấu.
Nhưng cũng không thể phủ nhận nó làm cô chú ý.
"Anh đoán thôi," Vũ nói.
"Anh đoán nhiều vậy chắc nguy hiểm."
Anh cười.
"Anh làm kinh doanh. Không đoán được người khác thì khó sống."
Cô bật cười.
Tiếng cười ấy nhẹ, tự nhiên hơn cô muốn.
Vũ nhìn cô.
Lần này ánh mắt anh dừng lại lâu hơn.
"Em cười đẹp hơn lúc ngồi trong bàn ăn."
Thư im.
Lời khen không thô.
Nhưng không né tránh.
Cô không biết trả lời sao.
"Dạ, cám ơn anh."
"Anh khen thật. Không cần căng."
Cô nhìn anh.
"Em đâu có căng."
"Có. Em đang tự nhắc mình phải giữ khoảng cách."
Câu đó làm cô giật mình.
Vũ mỉm cười.
"Anh nói sai thì thôi."
Thư nhìn ra đường.
"Anh nói chuyện thẳng ghê."
"Thẳng vừa đủ thôi. Thẳng quá người ta sợ."
"Vậy anh nghĩ em có sợ không?"
"Có. Nhưng không hẳn vì anh."
Thư quay lại nhìn anh.
Ánh mắt Vũ rất bình tĩnh.
Quá bình tĩnh.
Như thể anh đã quen với việc phụ nữ bối rối trước mình, quen với việc đọc ra những điều người ta chưa nói.
Và chính sự bình tĩnh đó làm Thư thấy nguy hiểm.
Tuấn không bao giờ nhìn cô như vậy trong lần đầu gặp.
Tuấn sẽ ngại.
Sẽ hỏi cô có khó chịu không.
Sẽ lùi lại.
Vũ thì không lùi.
Anh cũng không tiến quá mức.
Anh chỉ đứng đó, vững vàng, như một người biết mình có thời gian.
Trong phòng khách, mẹ cô gọi:
"Thư, đem thêm nước cho khách đi con."
"Dạ."
Cô quay vào.
Trước khi đi, Vũ nói nhỏ:
"Rất vui được gặp em."
Cô đáp:
"Dạ."
Nhưng tim cô đập nhanh hơn bình thường.
Tối đó, sau khi khách về, mẹ cô nói rất tự nhiên:
"Anh Vũ được đó con. Chững chạc, có công việc tốt, nói chuyện lễ phép."
Thư đang dọn ly, tay khựng lại.
"Mẹ nói vậy là sao?"
"Mẹ nói vậy thôi. Người như vậy đáng để con học hỏi."
"Con có người yêu rồi."
Mẹ nhìn cô.
"Mẹ biết."
Câu "mẹ biết" ấy làm không khí lặng xuống.
Rồi bà nói tiếp:
"Có người yêu không có nghĩa là con không được tiếp xúc với người đàng hoàng khác. Con còn trẻ, nên nhìn rộng ra."
Thư thấy lòng bốc lên một nỗi khó chịu.
"Tuấn cũng đàng hoàng."
"Mẹ không nói cậu ấy không đàng hoàng."
"Nhưng mẹ không thích Tuấn."
"Vì mẹ lo cho con."
Câu đó quen quá.
Quen tới mức Thư mệt.
Cô không tranh luận nữa.
"Con lên phòng học bài."
Vừa đóng cửa phòng, cô lấy điện thoại nhắn cho Tuấn.
"Khách về rồi."
Tuấn trả lời ngay:
"Người đó sao?"
Thư nhìn câu hỏi.
Cô muốn nói: bình thường.
Nhưng không hoàn toàn bình thường.
Cô muốn nói: anh ta lịch sự.
Nhưng điều làm cô chú ý không chỉ là lịch sự.
Cô muốn nói: anh ta nhìn Thư rất khác.
Nhưng nếu nói vậy, Tuấn sẽ buồn.
Cô nhắn:
"Cũng bình thường. Lớn tuổi hơn. Nói chuyện được."
Tuấn:
"Mẹ Thư thích hả?"
"Có vẻ vậy."
Một lúc sau.
Tuấn:
"Ừ."
Lại một chữ "ừ".
Thư thấy mệt vì chữ đó.
Cô nhắn:
"Tuấn đừng vậy."
"Tuấn không sao."
"Tuấn đang ghen."
"Ừ. Nhưng Tuấn không trách Thư."
Câu này trước đây làm cô rất thương.
Hôm nay vẫn thương.
Nhưng không đủ làm cô nhẹ hoàn toàn.
Cô nằm xuống giường.
Nhớ Tuấn.
Nhớ vòng tay anh.
Nhớ sự tử tế của anh.
Rồi bất chợt nhớ ánh mắt Vũ ngoài ban công.
Cô lập tức thấy có lỗi.
Như thể chỉ cần nhớ ánh mắt ấy thôi đã là phản bội.
Cô nhắn cho Tuấn:
"Thư yêu Tuấn."
Tuấn trả lời:
"Tuấn cũng yêu Thư."
Cô nhìn dòng chữ ấy.
Nước mắt chảy xuống.
Không biết vì sao.
Có lẽ vì cô thật sự yêu Tuấn.
Và cũng vì lần đầu tiên, cô thấy trong lòng mình xuất hiện một thứ tò mò không dành cho anh.
Rất nhỏ.
Rất nguy hiểm.
Nhưng có thật.
Đêm đó, Thư lại mở máy tính.
Không phải để đọc về cơ thể nữa.
Mà chỉ ngồi nhìn màn hình trắng.
Cô không gõ gì.
Không tìm gì.
Chỉ ngồi đó rất lâu, trong căn phòng yên tĩnh, với cảm giác mình đang đứng trước một ngã rẽ chưa hiện rõ hình thù.
Một bên là Tuấn.
Ánh đèn vàng.
Cuốn sổ nâu.
Những lần yêu vụng về nhưng thật.
Một bên là một người đàn ông vừa mới xuất hiện.
Chưa có gì.
Chưa phải gì.
Chỉ là một ánh mắt, vài câu nói, một sự từng trải khiến cô thấy mình bị nhìn thấy theo một cách khác.
Thư tắt máy.
Tự trách mình.
"Mày đang nghĩ gì vậy?"
Cô lấy cuốn sổ nâu ra, mở tới trang Tuấn viết:
"Chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn, Tuấn sẽ còn giữ."
Cô đọc câu đó.
Rồi ôm sổ vào ngực.
"Thư vẫn muốn ngồi cạnh Tuấn," cô thì thầm.
Nhưng ngoài cửa sổ, thành phố đêm vẫn sáng.
Và ở đâu đó trong lòng cô, có một câu hỏi rất nhỏ vừa được sinh ra.
Nếu một ngày cô muốn đứng dậy thì sao?
Câu hỏi ấy làm cô sợ đến mức không dám nghĩ tiếp.
Cô nhắm mắt.
Ép mình nhớ Tuấn.
Ép mình nhớ tình yêu.
Ép mình ngủ.
Nhưng trong bóng tối, lần đầu tiên, căn phòng trọ có ánh đèn vàng không còn là hình ảnh duy nhất hiện lên.
Có thêm ban công nhà cô.
Ánh mắt một người đàn ông xa lạ.
Và cảm giác bị nhìn thẳng vào phần đàn bà trong mình mà Tuấn, vì quá thương cô, đôi khi vẫn không dám chạm tới.
Hết phần 21

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách