Cô nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, bên tai vẫn còn vang giọng ba."Con còn nhỏ.""Con chưa hiểu đời.""Tình cảm sinh viên rất dễ làm người ta nhầm lẫn."Những câu đó không lớn tiếng.Không gay gắt.Nhưng cứ nằm lại trong đầu cô như những vệt nước mưa bám trên kính, lau hoài không sạch.Cô quay sang nhìn bàn học.Cuốn sổ nâu của Tuấn nằm trong ngăn kéo.Chiếc kẹp tóc đặt bên cạnh.Đồng hồ ba mẹ tặng nằm trên giá nhỏ.Mọi thứ yên tĩnh, gọn gàng, đúng trật tự.Nhưng lòng cô thì không.Từ trước tới giờ, Thư luôn là đứa con biết nghe lời. Không phải vì cô không có suy nghĩ riêng, mà vì trong nhà này, suy nghĩ riêng của cô thường được xem như một điều cần chỉnh lại. Mẹ cô không hề ghét cô. Ba cô cũng không hề lạnh nhạt. Họ thương cô bằng cách sắp xếp cho cô những con đường an toàn, những lựa chọn hợp lý, những giới hạn mà họ tin là tốt.Nhưng từ khi có Tuấn, Thư bắt đầu biết có những điều không thể chỉ "hợp lý" là đủ.Có những người mình thương không vì họ phù hợp với tiêu chuẩn của gia đình.Có những nơi rất nhỏ nhưng làm mình thở dễ hơn một căn nhà rộng.Có những cái chạm rất khẽ nhưng làm mình hiểu bản thân hơn cả bao năm ngoan ngoãn.Và có một người con trai mà chỉ cần nghĩ tới, trái tim cô đã vừa mềm đi vừa nóng lên.Điện thoại cô sáng lên.Tuấn:"Thư ngủ chưa?"Cô nhìn màn hình.Đã gần một giờ sáng.Cô nhắn:"Chưa."Tuấn:"Tuấn cũng chưa.""Tuấn nghĩ gì?""Thư."Cô đọc một chữ đó, nước mắt lập tức trào ra.Không phải vì buồn.Mà vì sau cả buổi tối phải ngồi trước ba mẹ, phải nghe những câu hỏi về gia đình Tuấn, về tương lai, về chuyện cô "chưa hiểu đời", cuối cùng có một người chỉ nghĩ tới cô.Cô nhắn:"Thư nhớ Tuấn."Tuấn trả lời rất nhanh:"Tuấn cũng nhớ Thư."Cô nhìn dòng chữ ấy, rồi nhắn thêm:"Mai Tuấn vẫn giữ ghế nha.""Ừ. Tuấn giữ.""Dù ba mẹ Thư không thích?""Ừ.""Dù sau này khó hơn?""Ừ.""Tuấn đừng chỉ ừ."Một lúc sau, tin nhắn của anh tới."Tuấn vẫn giữ vì Thư còn muốn ngồi. Chuyện ba mẹ Thư làm Tuấn sợ, nhưng không làm Tuấn bớt thương."Thư ôm điện thoại vào ngực.Câu đó làm cô thấy mình không cô độc.Đêm đó, cô ngủ thiếp đi với điện thoại trong tay.Sáng hôm sau, mẹ cô gõ cửa phòng lúc cô đang chuẩn bị đi học."Thư.""Dạ."Mẹ bước vào, trên tay cầm một ly sữa.Bà đặt ly lên bàn, nhìn cô qua gương."Hôm qua ba mẹ nói chuyện hơi đột ngột. Con có buồn không?"Thư đang chải tóc, tay khựng lại."Dạ có."Mẹ cô thở nhẹ."Mẹ không muốn con buồn. Nhưng mẹ cũng không thể làm như không biết."Thư nhìn mẹ."Con biết.""Thư, mẹ không cấm con nói chuyện với bạn đó. Nhưng từ hôm nay, mẹ muốn con giữ giới hạn."Cô biết chữ "giới hạn" sẽ tới.Nhưng khi nghe, tim vẫn nặng."Giới hạn sao mẹ?""Đi học thì đi học. Làm bài nhóm thì làm bài nhóm. Không đi riêng hai đứa. Không về trễ. Không tới những chỗ không rõ ràng. Không để tình cảm ảnh hưởng việc học."Thư cúi đầu."Mẹ, tụi con không làm gì xấu.""Mẹ không nói con làm xấu. Mẹ nói con phải biết giữ mình."Giữ mình.Hai chữ ấy làm mặt Thư nóng lên.Cô không biết mẹ có cảm nhận được điều gì từ ánh mắt cô sau sinh nhật không. Không biết mẹ có nhìn thấy chiếc kẹp tóc và đoán được trong con gái mình đã có một điều gì đó đổi khác không. Nhưng khi mẹ nói "giữ mình", Thư lập tức nhớ căn phòng trọ có ánh đèn vàng. Nhớ bàn tay Tuấn run. Nhớ nụ hôn dưới mái tôn sau quán nước. Nhớ những tin nhắn đêm sinh nhật.Một phần trong cô xấu hổ.Một phần khác lại muốn bảo vệ những ký ức ấy."Mẹ.""Gì con?""Con biết giữ mình. Nhưng con cũng muốn mẹ tin con."Mẹ nhìn cô thật lâu."Niềm tin không phải chỉ nói là có. Con phải làm cho mẹ thấy."Thư không đáp.Mẹ đi ra khỏi phòng.Cô đứng trước gương, nhìn mình.Hôm nay cô không kẹp chiếc kẹp Tuấn tặng. Cô để nó trong hộp nhỏ trong balo.Không phải vì sợ.Mà vì sáng nay, cô chưa đủ can đảm để đeo nó trước mặt mẹ.Nhưng cô vẫn mang theo.Như mang một bí mật nhỏ tới trường.Khi Thư bước vào lớp, Tuấn đã ở đó.Cái ghế bên cạnh anh vẫn được kéo ra.Chỉ cần nhìn thấy nó, lòng cô đã mềm xuống.Tuấn ngẩng lên.Ánh mắt hai người gặp nhau.Không ai nói gì.Nhưng trong giây phút ấy, cô biết: anh đã chờ.Cô đi tới, ngồi xuống."Chào Tuấn.""Chào Thư."Lời chào bình thường quá.Nhưng cả hai đều nghe được tất cả những gì chưa nói.Khang ngồi phía bên ngoài, nhìn hai người một lúc rồi hiếm khi không chọc. Mai cũng nhìn Thư, nhận ra mắt bạn mình hơi sưng.Mai nhắn riêng dưới bàn:"Ổn không bà?"Thư đọc, nhìn Mai, rồi gật nhẹ.Mai không hỏi thêm.Đó cũng là một kiểu thương.Tiết học bắt đầu. Tuấn đẩy qua một mảnh giấy."Ba mẹ Thư có nói gì thêm không?"Thư viết:"Có. Mẹ nói giữ giới hạn."Tuấn đọc, tay hơi khựng lại.Anh viết:"Thư sợ không?""Sợ.""Tuấn cũng sợ."Thư nhìn anh.Tuấn viết tiếp:"Nhưng Tuấn không lùi."Cô cầm bút, nhìn câu đó rất lâu.Rồi viết:"Thư cũng không lùi."Mảnh giấy được gấp lại.Tuấn cất vào sách.Từ hôm đó, những ranh giới đầu tiên bắt đầu xuất hiện.Không còn những buổi ở lại trường quá lâu mà không cần giải thích.Không còn việc Thư thong thả ngồi quán với nhóm tới chiều muộn.Mỗi ngày sau giờ học, mẹ cô đều nhắn:"Con về chưa?""Con đang ở đâu?""Hôm nay có học nhóm không?""Ai học chung?"Những câu hỏi ấy không quá nặng nếu chỉ nhìn từng câu. Nhưng khi chúng xuất hiện ngày này qua ngày khác, chúng biến thành một sợi dây mảnh, quấn quanh những giờ phút của Thư.Cô bắt đầu phải tính.Nếu ngồi lại với Tuấn mười phút, phải nhắn mẹ sao.Nếu ăn trưa với nhóm, phải chụp bàn ăn cho mẹ yên tâm không.Nếu Tuấn muốn đưa cô ra cổng, phải để Mai đi cùng.Nếu nhớ anh quá, phải đợi tối mẹ ngủ rồi mới dám gọi.Tình yêu của họ không bị cấm hẳn.Nhưng bị buộc phải đi chậm trong một hành lang hẹp.Chính cái hẹp đó làm họ càng nhớ nhau.Có những buổi trưa, cả nhóm ngồi ăn chung, Tuấn và Thư chỉ có thể chạm tay nhau dưới mép bàn một giây rồi rút lại. Một giây thôi mà làm Thư nóng mặt. Có những lúc lên thư viện, Tuấn đi lấy sách ngang qua ghế cô, bàn tay anh khẽ lướt qua vai cô như vô tình. Cô ngồi yên, mắt nhìn xuống trang sách, nhưng cả người như nghe thấy cái chạm ấy rất rõ.Họ bắt đầu có những tin nhắn không còn kể cho Mai hay Khang.Không phải vì xa bạn bè.Mà vì có những điều đã trở thành quá riêng.Thư không kể cho Mai nghe rằng mỗi đêm cô đều nhớ mùi áo Tuấn trong căn phòng trọ.Tuấn không kể với Khang rằng chỉ cần đọc mấy chữ "Thư nhớ bàn tay Tuấn", anh đã ngồi lặng dưới đèn vàng rất lâu.Họ vẫn là nhóm bạn thân.Vẫn ăn chung.Vẫn học chung.Vẫn chọc nhau.Nhưng có một lớp đời sống khác bắt đầu hình thành giữa Tuấn và Thư, nằm dưới những câu nói bình thường.Một lớp rất kín.Rất nóng.Rất dễ làm cả hai quên đi những ranh giới vừa được đặt ra.Một chiều thứ năm, sau buổi học kỹ năng, trời lại mưa.Không lớn như lần ở phòng trọ.Chỉ mưa nhẹ, đủ làm sân trường ướt và hành lang vắng hơn thường ngày.Thư nhận tin nhắn của mẹ:"Hôm nay về sớm. Tối nhà có khách."Cô nhắn lại:"Dạ."Nhưng chân cô không muốn đi.Tuấn đứng cạnh cô dưới mái hiên, tay cầm balo."Mẹ gọi hả?""Nhắn.""Thư phải về?""Ừ."Anh gật."Vậy Tuấn đưa Thư ra cổng.""Mai đâu?""Mai đi với Linh lên phòng khoa rồi."Thư nhìn anh.Cả hai im.Nếu Tuấn đưa cô ra cổng một mình, không có gì sai.Nhưng trong mấy ngày này, mọi điều đều như có mắt nhìn.Tuấn nói:"Hay Tuấn đứng đây nhìn Thư đi ra."Câu đó làm lòng cô đau nhẹ.Không phải vì anh sai.Mà vì anh cẩn thận tới mức làm cả hai giống như đang phạm lỗi chỉ vì muốn đi cạnh nhau.Thư nhìn quanh hành lang.Sinh viên đã về gần hết. Mưa rơi lất phất. Cầu thang phía sau giảng đường vắng.Cô nói nhỏ:"Tuấn đi với Thư một đoạn.""Ừ."Họ đi xuống cầu thang sau.Không nói nhiều.Tiếng mưa ngoài cửa sổ cầu thang làm không gian trở nên kín hơn. Đến chiếu nghỉ giữa tầng hai và tầng một, Thư dừng lại.Tuấn cũng dừng."Sao vậy?"Cô quay lại nhìn anh.Ánh sáng mờ từ cửa sổ rơi lên mặt cô. Tóc cô hơi rối vì gió mưa. Mắt cô có gì đó vừa buồn vừa bướng."Thư ghét cảm giác mình phải sợ khi muốn đứng gần Tuấn."Tuấn im."Tuấn cũng ghét.""Vậy Tuấn ôm Thư đi."Anh nhìn cô."Ở đây?""Ừ.""Lỡ có người...""Ôm một chút thôi."Cô nói "một chút", nhưng giọng lại như người đã nhịn rất lâu.Tuấn đặt balo xuống, bước tới ôm cô.Chỉ một cái ôm.Nhưng vì bị kìm lại nhiều ngày, cái ôm ấy lập tức làm cả hai mềm ra. Thư vòng tay qua lưng anh, vùi mặt vào ngực anh. Tuấn ôm cô chặt hơn lần bình thường, như thể mọi câu hỏi của mẹ cô, mọi ánh mắt của ba cô, mọi giới hạn mới đặt ra đều đang đứng ngoài vòng tay này.Thư thở ra."Thư nhớ Tuấn.""Tuấn ở đây mà.""Nhưng vẫn nhớ."Tuấn cúi xuống, môi chạm nhẹ lên tóc cô."Tuấn cũng nhớ."Cô ngẩng lên."Không phải nhớ kiểu đó."Ánh mắt cô làm tim anh đập mạnh.Tuấn hiểu.Cô không chỉ nhớ anh như nhớ một người yêu ở xa.Cô nhớ cảm giác được gần anh.Nhớ những lần chỉ cần anh chạm vào, cả người cô như sống dậy.Tuấn nhìn xuống cầu thang.Không có ai.Anh nhìn lại cô."Thư muốn hôn không?"Cô không trả lời bằng lời.Cô nhón chân.Nụ hôn ở chiếu nghỉ cầu thang gấp hơn những lần trước.Không có đèn vàng.Không có trà gừng.Không có Khang ngủ dưới sàn.Chỉ có mưa ngoài cửa sổ, tiếng bước chân xa xa ở đâu đó trong dãy nhà, và cảm giác vừa sợ vừa không thể không lại gần.Tuấn giữ eo cô, Thư bám vào vai anh. Cái hôn dài hơn mức "một chút". Khi Tuấn định rời ra, cô giữ anh lại. Anh hiểu và bị cuốn theo. Trong khoảnh khắc đó, cả hai như quên mất mình đang ở trường.Rồi có tiếng cửa mở ở tầng dưới.Thư giật mình tách ra.Tuấn lập tức buông cô, quay sang nhặt balo.Một nhóm sinh viên đi ngang tầng một, cười nói, không nhìn lên.Thư đứng im, mặt đỏ bừng, tim đập mạnh tới mức tay run.Tuấn nhìn cô."Thư ổn không?"Cô bật cười nhỏ, mắt ướt."Tuấn hỏi câu đó trong cầu thang nghe kỳ ghê."Anh cũng cười, nhưng vẫn lo."Mình xuống thôi.""Ừ."Trước khi đi, Thư kéo tay áo anh."Tuấn.""Hả?""Lần sau mình phải cẩn thận hơn.""Ừ.""Nhưng Thư không hối hận."Tuấn nhìn cô.Câu đó giống một ngọn lửa nhỏ đặt vào lòng anh."Tuấn cũng vậy."Họ xuống cầu thang như hai sinh viên bình thường.Ra tới cổng, Thư gọi xe.Tuấn đứng cách cô một khoảng vừa phải. Không nắm tay. Không ôm. Không làm gì để ai nhìn thấy.Nhưng ánh mắt thì không giấu được.Xe tới. Trước khi lên xe, Thư quay lại nhìn anh."Về nhớ nhắn.""Ừ.""Đừng buồn vì ba mẹ Thư.""Tuấn cố.""Đừng chỉ cố."Anh cười."Tuấn sẽ không để họ làm Tuấn lùi."Cô gật."Vậy được."Xe chạy đi.Tuấn đứng nhìn theo.Trong lòng anh, nụ hôn ở cầu thang vẫn còn nóng.Nhưng cùng lúc đó, có một nỗi lo khác bắt đầu rõ hơn.Nếu chỉ vài ngày bị siết lại mà họ đã nhớ nhau tới mức không kìm được như vậy, sau này sẽ ra sao?Nếu gia đình cô cấm mạnh hơn?Nếu họ có thêm nhiều lần riêng tư hơn?Nếu một ngày cả hai đi xa hơn những gì có thể quay lại bằng vài câu "mình cẩn thận hơn"?Tuấn không biết.Nhưng có một điều anh biết rất rõ: anh không còn muốn đứng ở rìa tình yêu của Thư nữa.Anh muốn đi tới.Không chỉ bằng những lời hứa.Mà bằng cả việc chịu trách nhiệm cho những gì họ đang cùng nhau chọn.Tối đó, Thư về nhà.Khách nhà cô là gia đình một người bạn của ba. Bữa cơm có tiếng cười, có chuyện học hành, có những lời khen cô ngoan, học tốt, càng lớn càng xinh. Thư ngồi đó, mỉm cười đúng lúc, trả lời đúng câu, ăn vừa đủ.Nhưng trong đầu cô, cầu thang sau giảng đường vẫn còn đó.Vòng tay Tuấn vẫn còn đó.Nụ hôn gấp gáp trong tiếng mưa vẫn còn đó.Cô thấy mình như đang sống hai đời cùng lúc.Một đời là cô con gái ngoan trong phòng ăn sáng đèn.Một đời là cô gái vừa hôn người yêu ở chiếu nghỉ cầu thang, tim còn đập loạn, môi còn nhớ anh, lòng còn chưa hết run.Điều đáng sợ là cô không thấy đời thứ hai xấu.Cô thấy nó thật.Thật tới mức khi mẹ hỏi:"Sao hôm nay con ít nói vậy?"Cô phải uống một ngụm nước để giấu sự bối rối."Dạ con hơi mệt."Mẹ nhìn cô."Học nhiều quá hả?""Dạ."Mẹ gật."Ăn xong nghỉ sớm.""Dạ."Tối đó, lên phòng, Thư đóng cửa lại, dựa lưng vào cửa một lúc lâu.Cô lấy điện thoại.Tuấn đã nhắn:"Tuấn về rồi. Hôm nay Thư làm Tuấn nhớ quá."Cô đọc, mặt nóng lên.Cô nhắn:"Thư cũng vậy."Tuấn:"Cầu thang nguy hiểm quá."Thư:"Ừ. Nhưng Thư thích."Gửi xong, cô xấu hổ tới mức muốn lấy gối che mặt.Tuấn trả lời sau một lúc:"Tuấn cũng thích. Nhưng mình phải cẩn thận."Thư nhìn dòng đó.Cẩn thận.Từ khi yêu Tuấn, chữ này xuất hiện nhiều quá.Cẩn thận với mẹ.Cẩn thận với bạn bè.Cẩn thận với chỗ đứng.Cẩn thận với thời gian.Cẩn thận với chính ham muốn của mình.Cô hiểu phải cẩn thận.Nhưng càng cẩn thận, phần trong cô càng muốn phá ra.Cô nhắn:"Tuấn có thấy mình đang khó quá không?"Tuấn:"Có.""Tuấn có mệt không?""Có chút."Câu đó làm cô buồn.Nhưng tin nhắn tiếp theo đến rất nhanh."Nhưng Tuấn không muốn mất Thư. Nên khó cũng đi."Thư nhìn dòng chữ ấy rất lâu.Rồi cô mở ngăn kéo, lấy cuốn sổ nâu ra.Lật đến trang Tuấn viết về căn phòng trọ.Cô đọc lại đoạn đó."Có một sự tin tưởng làm Tuấn thấy mình phải sống cho đàng hoàng hơn."Cô vuốt nhẹ lên dòng chữ.Đàng hoàng.Trước đây, Thư nghĩ "đàng hoàng" là làm đúng những gì ba mẹ mong: đi học, về nhà, không nói dối, không làm gì khiến người lớn buồn.Bây giờ, cô bắt đầu hiểu "đàng hoàng" còn có thể là một điều khác.Là yêu một người thật lòng và không biến tình yêu đó thành trò chơi.Là muốn gần nhau nhưng vẫn hỏi nhau có ổn không.Là bị cuốn đi nhưng vẫn biết dừng lại.Là không dùng thân thể để giữ nhau, nhưng cũng không phủ nhận thân thể là một phần của tình yêu.Là cả hai cùng chịu trách nhiệm cho sự gần gũi đang lớn lên từng ngày.Cô nhắn cho Tuấn:"Tuấn.""Hả?""Sau này nếu mình có đi xa hơn, Tuấn phải hứa với Thư một điều."Tuấn trả lời chậm hơn."Hứa gì?""Không được để Thư thấy mình bị bỏ lại một mình với cảm giác tội lỗi."Một lúc rất lâu không có tin nhắn.Thư nhìn màn hình, tim đập nhanh.Rồi Tuấn gọi.Cô bắt máy, giọng nhỏ:"Alo."Giọng Tuấn rất nghiêm."Thư.""Dạ.""Tuấn hứa. Nếu sau này mình đi xa hơn, Tuấn sẽ không để Thư một mình. Không để Thư thấy chuyện đó là lỗi của Thư. Không để Thư phải tự xấu hổ trong khi Tuấn thì im lặng."Thư nhắm mắt.Nước mắt chảy xuống."Tuấn hiểu Thư nói gì hả?""Hiểu.""Thư sợ.""Tuấn cũng sợ.""Nhưng Thư vẫn muốn gần Tuấn.""Tuấn biết.""Có phải như vậy là hư không?""Không.""Thiệt không?""Thiệt. Thư yêu Tuấn. Tuấn yêu Thư. Mình muốn gần nhau là thật. Nhưng vì nó thật nên mình càng phải thương nhau tử tế."Câu đó làm cô khóc.Không phải vì đau.Mà vì nhẹ nhõm.Cô nằm xuống giường, kéo mền lên tới ngực."Tuấn.""Ừ.""Thư thấy mình càng ngày càng dính Tuấn hơn.""Tuấn cũng vậy.""Thư sợ nếu một ngày bị cấm, Thư chịu không nổi.""Vậy mình đừng nghĩ tới một ngày đó tối nay.""Vậy nghĩ gì?""Nghĩ mai Tuấn giữ ghế."Cô bật cười trong nước mắt."Lúc nào cũng ghế.""Vì ghế là khởi đầu.""Còn bây giờ?""Bây giờ là nhiều hơn cái ghế rồi."Thư im.Câu đó đúng quá.Bây giờ giữa họ đã có nhiều hơn cái ghế.Có căn phòng trọ.Có chiếc kẹp tóc.Có cuốn sổ nâu.Có nụ hôn ở cầu thang.Có những tin nhắn họ không dám cho ai đọc.Có một dòng khao khát đang lớn lên từng ngày, làm họ vừa sợ vừa không thể quay lại mức trong trẻo ban đầu."Tuấn ngủ ngon," cô nói nhỏ."Người yêu ngủ ngon.""Mai giữ ghế nha.""Ừ. Tuấn giữ."Cúp máy xong, Thư nằm rất lâu không ngủ.Dưới nhà, mọi người đã yên. Căn nhà rộng trở lại với sự im lặng quen thuộc. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi lất phất.Cô đưa tay chạm nhẹ lên môi mình.Vẫn còn nhớ Tuấn.Rồi cô đặt tay lên cuốn sổ nâu bên cạnh gối.Cô biết từ đây, tình yêu của họ sẽ không dễ hơn.Ba mẹ đã biết.Những giới hạn đã được đặt ra.Những lần gặp riêng sẽ khó hơn, hiếm hơn, và vì hiếm nên càng dễ làm họ bị cuốn vào nhau.Cô cũng biết mình đang bắt đầu giấu bạn bè nhiều hơn. Mai có thể đoán cô và Tuấn đang thay đổi, nhưng Mai không còn biết hết. Khang chứng kiến vài chuyện, nhưng cũng chỉ là phần bề mặt. Phần sâu nhất bây giờ nằm trong những cuộc gọi lúc khuya, trong những cái chạm rất nhanh, trong ánh mắt mỗi khi hai người ngồi cạnh nhau mà không thể làm gì hơn.Thư sợ.Nhưng nỗi sợ ấy không làm cô muốn lùi.Ngược lại, nó làm cô giữ chặt hơn.Vì mỗi lần ba mẹ nói "con chưa hiểu đời", cô lại muốn nói rằng có lẽ đúng, cô chưa hiểu hết đời.Nhưng cô hiểu mình.Hiểu rằng khi ở cạnh Tuấn, cô không chỉ được yêu.Cô được sống thật.Và một khi đã biết cảm giác sống thật là gì, trở lại làm cô con gái chỉ biết ngoan ngoãn như trước trở nên khó hơn rất nhiều.Sáng hôm sau, Tuấn lại đến lớp sớm.Anh kéo chiếc ghế bên cạnh ra.Đặt lên đó một chai nước nhỏ.Và một mảnh giấy.Khi Thư tới, cô nhìn thấy mảnh giấy trước khi nhìn anh.Trên đó viết:"Thư vẫn muốn ngồi cạnh Tuấn không?"Cô ngồi xuống.Lấy bút, viết bên dưới:"Muốn. Hôm nay, ngày mai, và cả những ngày khó hơn."Tuấn đọc dòng chữ đó, mắt anh dịu đi.Khang ngồi bên cạnh liếc thấy, rồi lặng lẽ quay đi.Lần này nó không chọc.Mai từ phía trước quay xuống, nhìn Thư, rồi nhìn Tuấn. Cô không biết hết chuyện tối qua, nhưng cô nhận ra có điều gì đó đã sâu hơn giữa hai người.Mai chỉ nói:"Học đi hai người. Thi giữa kỳ tới nơi rồi."Thư bật cười.Tuấn cũng cười.Thầy bước vào lớp.Tiếng sinh viên im dần.Bài học bắt đầu.Bên ngoài, sân trường còn ướt sau mưa.Bên trong, Thư ngồi cạnh Tuấn, tay đặt lên trang vở, chiếc kẹp tóc nằm trong balo, cuốn sổ nâu ở nhà, trái tim vẫn còn run vì tất cả những gì đang lớn lên giữa họ.Tình yêu ấy chưa đi tới tận cùng.Nhưng nó đã không còn đứng ở đầu đường nữa.Nó đang bước vào những ngày riêng tư hơn.Nồng hơn.Dồn nén hơn.Và cũng nguy hiểm hơn.Những ngày mà chỉ cần một ánh mắt, một cầu thang vắng, một cơn mưa rơi đúng lúc, hai người đã có thể quên hết những lời dặn dò ngoài kia.Nhưng dù biết vậy, Thư vẫn ngồi xuống chiếc ghế Tuấn giữ.Vì cô muốn.Vì anh vẫn giữ.Vì cả hai đều chưa sẵn sàng để lùi.Và vì từ sâu trong lòng, họ đều hiểu rằng tình yêu này, một khi đã có cả trái tim lẫn thân thể cùng lên tiếng, sẽ không còn là thứ có thể được đặt lại gọn gàng vào một cái hộp mang tên "giới hạn" nữa.Hết phần 16
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!