Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 5: Vai áo có mùi mưa

Nhấn play để nghe...


Sáng hôm sau, Tuấn tới lớp sớm.

Không phải sớm hơn mười lăm phút như hôm trước, mà gần hai mươi phút.
Anh tự nói với mình là vì muốn coi lại bài thuyết trình, nhưng lúc đặt balo xuống dãy ghế quen, tay anh đã vô thức kéo cái ghế bên cạnh ra một chút, như để dành chỗ cho ai đó.
Phòng học còn vắng. Ánh nắng sớm xuyên qua khung cửa sổ dài, rơi thành từng vệt trên mặt bàn. Bụi phấn mỏng bay trong không khí. Ngoài hành lang, mấy nhóm sinh viên nói chuyện rì rầm, tiếng bước chân vọng lại từng đợt.
Tuấn mở giáo trình ra, nhưng mắt lại nhìn về phía cửa.
"Mai mình ngồi chung nữa nha."
Tin nhắn tối qua của Thư cứ nằm trong đầu anh từ lúc thức dậy tới giờ. Một câu ngắn thôi, nhưng làm anh thấy vui theo kiểu không thể nói ra với ai. Không phải vì được ngồi cạnh một cô gái đẹp. Cũng không chỉ vì Thư có vẻ để ý anh. Mà vì trong câu đó, Thư đã chọn anh một chút. Giữa bao nhiêu chỗ ngồi trong lớp, giữa bao nhiêu người có thể nói chuyện, cô muốn ngồi cùng anh.
Với Tuấn, như vậy đã là nhiều.
Khang bước vô lớp, thấy Tuấn ngồi đó, liền đứng khựng lại ngay cửa.
"Trời đất."
Tuấn ngẩng lên.
"Gì nữa?"
Khang đi tới, kéo ghế ngồi xuống, nhìn cái ghế trống bên cạnh Tuấn rồi cười.
"Mày tới sớm để giữ ghế hả?"
"Không."
"Không mà cái ghế kế bên được kéo ra sẵn, ngay ngắn, sạch sẽ, như ghế VIP."
Tuấn đóng sách lại.
"Mày muốn ngồi đó không?"
Khang vội xua tay.
"Không. Tao đâu có ngu. Ghế đó giờ có chủ rồi."
Tuấn im, nhưng khóe môi hơi nhúc nhích.
Khang chống cằm, nhìn anh bằng vẻ nghiêm trọng giả tạo.
"Tuấn à, với tư cách bạn cùng phòng trọ, cùng quê miền Tây, tao có lời khuyên chân thành."
"Nói."
"Mày thích người ta thì thích đàng hoàng. Đừng có lạnh lạnh, im im quá. Con gái nhiều khi người ta cần nghe rõ chứ không phải đoán hoài."
Tuấn nhìn ra cửa lớp.
"Tao biết."
"Biết thì tốt. Nhưng cũng đừng vội quá. Thư nhìn hiền nhưng nhà chắc không dễ đâu."
Tuấn quay lại nhìn Khang.
"Sao mày biết?"
"Hôm qua nghe Thư nói mẹ nhắn hối về là tao biết rồi. Nhà quản kỹ kiểu đó, sau này mày mệt."
Tuấn im.
Khang không nói bằng giọng chọc nữa. Nó hiếm khi nghiêm túc, nhưng một khi đã nghiêm túc thì thường nói trúng.
Tuấn nhìn cái ghế trống bên cạnh, lòng thoáng nặng. Anh và Thư mới chỉ đứng ở bước đầu. Một chỗ ngồi chung, vài tin nhắn khuya, mấy câu nói lưng chừng. Vậy mà anh đã bắt đầu nghĩ tới chuyện khó khăn. Có lẽ vì từ nhỏ tới lớn, Tuấn quen nhìn đời bằng con mắt thực tế. Cái gì đẹp quá, anh thường sợ nó không thuộc về mình.
"Ê, tới rồi kìa."
Khang hất cằm về phía cửa.
Thư bước vào cùng Mai và Linh.
Hôm nay cô mặc áo sơ mi trắng mỏng vừa phải, bên ngoài khoác áo cardigan màu be nhạt, váy dài qua gối. Tóc cô cột nửa đầu, phần còn lại buông xuống lưng. Vẻ đẹp của Thư không ồn ào. Cô đi giữa lớp, không cố gây chú ý, nhưng ánh mắt của nhiều người vẫn tự nhiên dừng lại nơi cô.
Có một bạn nam bàn trên quay sang nhìn theo. Một bạn khác đang nói chuyện cũng khựng lại nửa câu. Tuấn thấy hết. Trong lòng anh lại thoáng lên cảm giác khó chịu quen thuộc, nhưng lần này anh biết cách giữ nó lại.
Thư nhìn thấy Tuấn. Ánh mắt cô sáng lên rất khẽ.
Cô đi tới dãy ghế quen. Thấy cái ghế bên cạnh Tuấn được kéo ra sẵn, cô hơi khựng. Mai đứng sau lưng lập tức nhướng mày.
"Ủa, ai chu đáo dữ ta?"
Khang giơ tay.
"Không phải tui nha. Tui chỉ là nhân chứng."
Thư đỏ mặt, nhưng vẫn ngồi xuống cạnh Tuấn.
"Chào Tuấn."
"Chào Thư."
Chỉ vậy thôi.
Nhưng cả hai đều cười.
Mai ngồi xuống bên kia Thư, nghiêng qua nói nhỏ:
"Bà ơi, tui thấy ghế này chắc từ nay có bảng tên của bà rồi."
Thư cúi xuống lấy tập.
"Mai nói nhỏ thôi."
"Tui nói nhỏ mà. Nhưng mặt bà nói lớn quá."
Thư đưa tay che má. Tuấn nghe được, làm bộ mở sách, nhưng trong lòng vừa ngại vừa vui.
Tiết học bắt đầu. Thầy giảng bài mới, lớp khá yên. Tuấn ghi chép đều, Thư cũng chăm chú hơn hôm qua. Có lúc cô nghiêng qua mượn tập anh coi một ý thầy nói nhanh. Có lúc Tuấn cúi xuống chỉ cho cô dòng cần ghi. Hai người đã bớt vụng về hơn, nhưng mỗi lần vai chạm vai, tay chạm tay, vẫn có một sự im lặng rất nhỏ len vào giữa họ.
Giữa tiết, Thư đẩy qua một mảnh giấy.
"Hôm nay Tuấn tới sớm hả?"
Tuấn nhìn dòng chữ, viết lại:
"Ừ."
"Để giữ ghế hả?"
Tuấn ngừng bút. Anh quay sang nhìn Thư. Cô đang nhìn lên bảng, gương mặt bình thản, nhưng khóe môi hơi cong.
Tuấn viết:
"Ừ."
Thư đọc xong, mặt đỏ lên. Cô cắn nhẹ môi, rồi viết tiếp:
"Vậy mai Thư cũng tới sớm."
"Tại sao?"
"Để khỏi phụ lòng người giữ ghế."
Tuấn đọc câu đó, cúi đầu cười. Anh không cười lớn, chỉ là một nụ cười rất thấp, nhưng Thư thấy. Và chỉ vì thấy anh cười, cả buổi sáng của cô bỗng nhẹ hẳn.
Đến giờ nghỉ, Khang và Mai rủ cả nhóm chiều nay ghé quán "Mưa Nhỏ" làm tiếp slide.
"Bữa nay phải xong phần dàn ý," Mai nói. "Không thôi sát ngày thuyết trình lại chạy như vịt."
Khang gật gù.
"Mai nói đúng. Mình phải sống có trách nhiệm, làm việc có kế hoạch."
Mai nhìn nó.
"Ông nói câu đó nghe xúc động ghê. Vậy chiều ông đừng ngủ quên nữa nha."
Khang uống nước, tỉnh queo.
"Tao ngủ quên là do não tao cần tái tạo năng lượng sáng tạo."
Linh cười nhỏ.
"Chiều mình đi được."
Thư mở điện thoại coi lịch, rồi nói:
"Chiều Thư chỉ ở được tới năm giờ rưỡi thôi."
Mai thở dài.
"Ba mẹ bà hả?"
Thư gật đầu.
"Ừ. Mẹ Thư dặn về sớm."
Tuấn ngồi cạnh, không nói. Anh muốn hỏi cô có mệt không, nhưng trước mặt mọi người lại thôi.
Chiều hôm đó trời âm u từ lúc ba giờ. Mây dày phủ lên sân trường, làm ánh sáng chuyển sang màu xám dịu. Gió thổi qua hàng cây dầu, lá rơi lác đác xuống nền gạch. Cái kiểu trời này ở Sài Gòn thường báo hiệu một cơn mưa lớn, nhưng sinh viên trong trường dường như đã quen. Ai cũng chỉ nhìn trời một cái rồi tiếp tục đi.
Nhóm Tuấn tới quán "Mưa Nhỏ" sau tiết học cuối. Quán vẫn mở nhạc nhẹ, vẫn có mùi cà phê và gỗ cũ. Lần này, họ ngồi bàn ngoài hiên sau, nơi có mái che bằng kính mờ nhìn ra mấy chậu cây. Nếu mưa xuống, chắc sẽ nghe rất rõ tiếng nước gõ trên mái.
Tuấn ngồi cạnh Thư. Khang và Mai ngồi đối diện. Linh mở laptop bên cạnh Mai.
Hôm nay Thư có vẻ vui hơn. Cô nói nhiều hơn, cười nhiều hơn. Mỗi lần Khang pha trò, cô cười nghiêng đầu, tóc rơi xuống vai. Tuấn vừa nghe nhóm bàn bài vừa lặng lẽ nhìn những chi tiết nhỏ đó. Anh nhận ra mình bắt đầu thích cả những điều rất bình thường ở Thư. Cách cô cầm ly bằng hai tay. Cách cô cau mày khi sửa câu văn. Cách cô nói "chỗ này chưa mượt" rồi ngồi suy nghĩ rất lâu chỉ để đổi một chữ.
Lúc Thư cúi xuống chỉnh slide, một lọn tóc rơi xuống trước mặt. Cô định vén, nhưng tay đang đặt trên bàn phím. Tuấn nhìn thấy, rồi cuối cùng vẫn không làm gì. Anh sợ mình quá thân mật.
Thư ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt anh.
"Sao Tuấn nhìn Thư?"
Tuấn hơi khựng.
"Có tóc rơi xuống."
Thư đưa tay vén tóc ra sau tai.
"Vậy sao Tuấn không nói?"
"Tuấn đang định nói."
Khang ngồi đối diện liền chồm tới:
"Tuấn đang định vén giùm mà sợ quê đó."
Tuấn nhìn nó.
"Mày không nói không ai nói mày câm đâu."
Mai cười muốn sặc.
"Ông Khang này đúng là sinh ra để phá khoảnh khắc."
Thư đỏ mặt. Nhưng lần này, cô không cúi đầu né hẳn. Cô chỉ nhìn Tuấn, đôi mắt có chút cười.
"Lần sau Tuấn nói là được."
Tuấn gật nhẹ.
"Ừ. Lần sau Tuấn nói."
Bên ngoài, trời bắt đầu mưa.
Ban đầu chỉ là vài giọt lộp độp trên mái kính. Rồi rất nhanh, mưa dày lên, ào xuống như trút. Sân sau quán mờ đi sau màn nước trắng. Mấy chậu cây rung nhẹ trong gió. Không khí mát hẳn, mùi đất ẩm và lá cây bay vào hiên.
Thư quay ra nhìn mưa.
"Đẹp quá."
Tuấn nhìn cô thay vì nhìn mưa.
"Thư thích mưa hả?"
"Thích nếu không phải đi ngoài đường."
"Ừ. Mưa Sài Gòn bất tử lắm."
Mai ngồi đối diện than:
"Chết rồi. Tui không đem áo mưa."
Khang chỉ ly sinh tố bơ.
"Ngồi đây chờ tạnh. Có gì đâu. Thanh xuân là phải kẹt mưa ở quán cà phê chứ."
Mai liếc nó.
"Thanh xuân của ông chắc toàn ngủ quên với mắc mưa."
Khang cười:
"Vậy mới đáng nhớ."
Nhóm tiếp tục làm bài, nhưng mưa làm không khí đổi khác. Tiếng nước gõ trên mái kính đều đều như một lớp nhạc riêng. Quán thưa khách dần. Ánh đèn vàng bật lên, phản xuống mặt bàn. Thư ngồi gần Tuấn hơn một chút vì gió tạt nhẹ từ phía sân sau. Tuấn thấy cô khẽ rùng mình.
"Thư lạnh hả?"
"Có chút."
Tuấn cởi áo khoác ngoài đặt lên vai cô.
Lần này, anh làm rất tự nhiên. Không hỏi quá nhiều. Không chần chừ như hôm đầu tiên. Chỉ nhẹ nhàng khoác lên, rồi quay lại nhìn laptop.
Thư ngồi yên.
Áo khoác của Tuấn còn ấm. Mùi vải sạch, mùi nắng nhạt, mùi rất riêng của anh bao quanh cô. Thư kéo nhẹ mép áo, trong lòng bỗng lặng xuống. Cảm giác này quen mà mới. Hôm đầu tiên, áo khoác của Tuấn giúp cô đỡ lạnh vì mưa. Hôm nay, nó làm cô thấy mình được che chở.
Cô nói nhỏ:
"Cám ơn Tuấn."
"Ừ."
Khang ngồi đối diện thấy hết, nhưng lần này nó không chọc. Có lẽ ngay cả Khang cũng nhận ra khoảnh khắc đó đẹp quá, chọc vô sẽ hư.
Mai nhìn Thư, rồi mỉm cười rất nhẹ.
Khoảng năm giờ rưỡi, Thư nhìn điện thoại. Màn hình hiện ba cuộc gọi nhỡ của mẹ. Mặt cô thay đổi.
"Chết rồi."
Tuấn quay sang.
"Sao vậy?"
"Mẹ Thư gọi. Chắc hỏi sao chưa về."
Cô gọi lại ngay. Mọi người im lặng. Giọng mẹ Thư vọng ra không lớn, nhưng Tuấn ngồi gần vẫn nghe được vài câu đứt quãng.
"Con đang ở đâu?"
"Dạ con ở quán cà phê gần trường làm bài nhóm."
"Mẹ nói mấy giờ về?"
"Dạ con biết. Nhưng trời đang mưa lớn..."
"Con đặt xe về liền. Đừng lấy lý do trời mưa."
Thư cắn môi.
"Dạ. Con về liền."
Cô tắt máy. Không khí vui lúc nãy như bị kéo xuống. Thư thu dọn laptop, động tác hơi vội.
Mai lo lắng:
"Mưa lớn vậy sao bà về?"
"Thư phải về. Mẹ Thư giận rồi."
Khang nhìn ra ngoài.
"Đợi chút cho bớt mưa đi. Mưa vậy đặt xe cũng khó."
Thư lắc đầu.
"Không được. Thư phải về."
Tuấn đứng dậy.
"Tuấn đưa Thư ra cổng."
Thư nhìn anh.
"Mưa lớn lắm."
"Tuấn có áo mưa."
"Nhưng..."
"Đi."
Giọng Tuấn không lớn, nhưng chắc. Anh lấy áo mưa trong balo ra, loại áo mưa cánh dơi màu xanh đậm. Rồi anh nhìn Thư vẫn đang khoác áo anh.
"Thư cứ mặc áo khoác đi. Trùm áo mưa bên ngoài."
Thư muốn trả lại áo khoác, nhưng nhìn ánh mắt Tuấn, cô biết có nói anh cũng không lấy.
Mai đứng lên:
"Hay để tui đi chung?"
Tuấn lắc đầu.
"Không cần. Khang đưa Mai với Linh ra sau. Tuấn đưa Thư là được."
Khang gật đầu, lần này nghiêm túc.
"Ừ. Mưa lớn, mày coi chừng xe ngoài đường nha."
Tuấn và Thư bước ra trước quán. Mưa đổ trắng con hẻm. Nước chảy thành dòng nhỏ dọc lề đường. Tuấn bung áo mưa, đưa cho Thư đứng vào trước.
Áo mưa cánh dơi không rộng lắm. Muốn cả hai cùng che, Thư phải đứng sát bên Tuấn. Anh kéo phần áo mưa phủ qua vai cô, còn mình cầm mép bên kia.
"Đi chậm thôi," Tuấn nói.
"Ừ."
Họ bước ra màn mưa.
Ngay lập tức, tiếng mưa bao phủ hết mọi thứ. Nước rơi trên áo mưa lộp bộp, bắn lên giày, tạt vào ống quần. Gió thổi mạnh làm áo mưa bay lên, Tuấn dùng một tay giữ, tay còn lại vô thức đặt nhẹ sau lưng Thư để cô khỏi trượt.
"Cẩn thận."
Thư gật đầu. Dưới áo mưa, khoảng cách giữa hai người gần tới mức cô nghe được hơi thở của Tuấn. Cánh tay anh ở phía sau không ôm, chỉ đỡ rất nhẹ, nhưng đủ làm tim cô đập nhanh. Cô bước từng bước theo anh, bàn tay nắm mép áo mưa, thỉnh thoảng chạm vào tay anh.
Con hẻm ngập nước lấp xấp. Xe máy chạy ngang làm nước bắn tung lên. Tuấn kéo Thư nép vào sát tường.
Một chiếc xe chạy nhanh qua, nước văng mạnh. Tuấn theo phản xạ xoay người chắn cho Thư. Nửa lưng anh hứng trọn nước tạt. Thư hoảng.
"Tuấn!"
"Không sao."
"Lại không sao nữa."
Tuấn nhìn cô qua màn mưa dưới mũ áo.
"Lần này có sao chút. Ướt rồi."
Thư vừa lo vừa buồn cười.
"Tuấn còn giỡn được hả?"
"Không giỡn Thư lại lo."
Câu đó làm cô im. Vì đúng là cô đang lo. Lo thiệt. Cái cảm giác thấy Tuấn ướt vì che cho mình làm Thư vừa thương vừa xót, như thể cô nợ anh một điều gì đó dù anh chưa bao giờ kể công.
Ra tới cổng trường, khu vực đón xe đông nghẹt. Nhiều sinh viên đứng trú mưa, ai cũng cầm điện thoại đặt xe. Giá xe tăng cao, tài xế hủy liên tục. Thư mở app, nhíu mày.
"Không đặt được."
Tuấn nhìn trời. Mưa chưa có dấu hiệu ngớt.
"Ba mẹ Thư có thể cho tài xế tới không?"
"Mẹ đang giận. Chắc không đâu."
"Vậy chờ chút."
"Nhưng mẹ Thư..."
Điện thoại Thư lại reo. Mẹ cô.
Thư nghe máy, giọng nhỏ:
"Dạ con đang đặt xe."
Bên kia nói gì đó rất lâu. Thư cúi đầu. Tuấn đứng cạnh, nghe không rõ từng chữ, chỉ thấy sắc mặt cô trắng đi một chút.
"Dạ. Con biết rồi. Con sẽ về ngay."
Cô tắt máy. Mắt hơi đỏ.
Tuấn hỏi:
"Mẹ la Thư hả?"
Thư lắc đầu, nhưng giọng nghẹn.
"Không sao."
Tuấn nhìn cô.
"Thư cũng nói không sao hoài."
Câu đó làm Thư bật cười rất khẽ, nhưng mắt lại ướt. Không biết vì mưa tạt hay vì tủi thân.
"Thư mệt quá Tuấn."
Chỉ một câu thôi. Rất nhỏ. Nhưng đủ làm lòng Tuấn siết lại.
Anh không biết phải nói gì. Anh chưa đủ thân để ôm cô. Chưa đủ quyền để đưa cô đi khỏi những áp lực trong nhà. Chưa đủ gì cả. Anh chỉ có thể đứng cạnh cô dưới cơn mưa này, ướt từ vai xuống lưng, và muốn che cho cô nhiều hơn cái áo mưa mỏng.
Tuấn nói:
"Thư đứng đây. Tuấn ra ngoài bắt taxi cho Thư."
"Tuấn sẽ ướt hết."
"Ướt rồi."
"Tuấn..."
"Nghe Tuấn lần này đi."
Thư nhìn anh. Ánh mắt Tuấn rất trầm. Không phải ra lệnh, mà là lo. Cô gật đầu.
Tuấn đưa áo mưa cho cô giữ, rồi chạy ra sát đường lớn. Mưa tạt vào người anh gần như ngay lập tức. Áo sơ mi đen dính vào lưng, tóc ướt rũ xuống trán. Anh đứng dưới lề đường, đưa tay vẫy taxi, hỏi từng chiếc xe công nghệ dừng trả khách xem có nhận chuyến không.
Thư đứng dưới mái hiên cổng trường, ôm áo khoác của Tuấn trong tay, nhìn anh qua màn mưa.
Có một khoảnh khắc, cô thấy mọi tiếng ồn xung quanh biến mất. Chỉ còn Tuấn, dáng cao đứng giữa cơn mưa, kiên nhẫn tìm xe cho cô. Anh không nói lời ngọt ngào. Không hứa hẹn. Không làm màu. Nhưng từng hành động của anh đều như nói thay một câu:
"Tuấn ở đây."
Thư cắn môi, mắt cay lên.
Một chiếc taxi cuối cùng cũng dừng lại. Tuấn chạy về, người ướt sũng một nửa.
"Có xe rồi. Đi."
Anh đưa Thư ra xe, mở cửa sau cho cô. Trước khi cô bước vào, Thư khựng lại. Cô nhìn áo khoác trên người mình, rồi định cởi ra.
"Áo của Tuấn..."
"Thư mặc về đi. Mai trả."
"Nhưng Tuấn lạnh."
"Tuấn về gần. Không sao."
Thư nhìn anh, lần này không cười khi nghe chữ đó. Cô thấy sống mũi mình cay.
"Tuấn lúc nào cũng vậy."
"Vậy là sao?"
"Lúc nào cũng lo cho Thư trước."
Tuấn im.
Mưa chảy xuống tóc anh, rơi dọc bên thái dương. Áo anh ướt, vai rộng nhưng trông vẫn cô đơn giữa màn nước trắng. Thư bỗng muốn đưa tay lau nước mưa trên mặt anh, nhưng không dám. Cô chỉ siết nhẹ mép áo khoác.
"Tuấn về tới phòng phải nhắn Thư. Và phải thay đồ liền."
"Ừ."
"Không được chỉ nói ừ rồi để vậy."
Tuấn nhìn cô, môi cong lên.
"Tuấn biết rồi."
Tài xế nhắc:
"Em ơi, lên xe đi, mưa lớn quá."
Thư bước vào xe. Tuấn đóng cửa cho cô. Trước khi xe chạy, cô hạ kính xuống một chút.
"Tuấn."
"Hả?"
"Cám ơn Tuấn."
"Về cẩn thận."
Chiếc taxi lăn bánh. Qua ô kính mờ nước, Thư nhìn thấy Tuấn vẫn đứng đó, một tay che mưa, một tay cầm điện thoại. Anh không đi ngay. Anh đứng nhìn xe cô hòa vào dòng đường lớn rồi mới quay lưng.
Thư ngồi trong xe, áo khoác của Tuấn phủ trên vai. Mùi mưa, mùi vải, mùi của anh bao quanh cô. Cô kéo áo sát hơn, như giữ lại chút hơi ấm từ người con trai vừa đứng giữa mưa vì mình.
Tài xế mở radio nhỏ. Ngoài cửa kính, Sài Gòn nhòe đi trong mưa chiều. Đèn xe kéo thành những vệt dài. Người đi đường co ro dưới áo mưa. Mọi thứ vừa quen vừa xa.
Điện thoại cô rung.
Mẹ:
"Con đang về chưa?"
Thư trả lời:
"Dạ, con đang trên taxi."
Mẹ:
"Về nhà nói chuyện."
Thư nhìn dòng chữ đó, lòng nặng xuống. Nhưng kỳ lạ là lần này cô không thấy mình hoàn toàn một mình. Trên vai cô vẫn là áo khoác của Tuấn. Trong điện thoại vẫn có khung chat với Tuấn. Và trong lòng cô vẫn còn hình ảnh anh đứng dưới mưa.
Cô mở khung chat, nhắn:
"Tuấn về chưa?"
Một lúc sau Tuấn trả lời:
"Tuấn đang đi bộ về."
Thư cau mày.
"Mưa vậy sao không bắt xe?"
"Gần mà."
"Tuấn ướt hết rồi đó."
"Ừ. Về thay."
"Tuấn mà bệnh là Thư giận."
Tin nhắn gửi đi xong, Thư mới nhận ra mình nói như người yêu giận nhau. Cô nhìn màn hình, mặt nóng lên.
Tuấn trả lời:
"Vậy Tuấn không dám bệnh."
Thư bật cười, nhưng mắt vẫn còn ướt.
Về tới nhà, Thư vừa bước vào đã thấy mẹ ngồi trong phòng khách. Ba cô chưa về. Căn nhà sáng đèn, sạch sẽ, yên tĩnh tới mức tiếng mưa ngoài sân nghe rõ từng nhịp. Mẹ Thư nhìn cô từ đầu tới chân, dừng lại ở cái áo khoác nam rộng trên vai.
"Áo của ai?"
Thư khựng lại.
"Dạ... của bạn trong nhóm. Trời mưa, bạn cho con mượn."
"Bạn nam?"
Thư im một giây.
"Dạ."
Mẹ cô đặt ly nước xuống bàn.
"Thư, con mới vô đại học được mấy ngày. Mẹ không cấm con có bạn, nhưng cái gì cũng phải có chừng mực. Con gái phải biết giữ ý. Đừng để người ta nhìn vô rồi nói."
Thư siết mép áo khoác. Trong lòng cô có gì đó nghẹn lên.
"Dạ, con biết."
"Biết thì tốt. Mai giặt áo rồi trả người ta. Sau này đi học nhớ đem áo mưa. Đừng có để bạn nam đưa đón, che mưa hoài, không hay."
Thư muốn nói "Tuấn chỉ giúp con". Muốn nói "Bạn ấy rất đàng hoàng". Muốn nói "Con thấy an toàn khi ở cạnh bạn ấy". Nhưng cuối cùng cô chỉ cúi đầu.
"Dạ."
Mẹ Thư nhìn cô thêm một chút rồi đứng dậy.
"Lên phòng thay đồ đi."
Thư đi lên phòng. Đóng cửa lại, cô dựa lưng vào cánh cửa, thở ra thật chậm. Áo khoác của Tuấn vẫn trên vai. Cô cởi ra, nhưng không treo lên liền. Cô ôm nó trước ngực, vùi mặt vào lớp vải còn vương mùi mưa.
Cô nghĩ thầm:
"Tuấn đâu có làm gì sai."
Câu đó làm mắt cô cay.
Không biết vì sao, chỉ mới quen chưa lâu, cô đã muốn bênh anh như bênh một người rất thân.
Điện thoại rung.
Tuấn:
"Tuấn về tới phòng rồi. Đã thay đồ."
Thư lập tức nhắn:
"Có tắm nước nóng chưa?"
"Rồi."
"Có uống gì nóng không?"
"Chưa."
"Pha nước nóng uống đi."
"Phòng Tuấn chỉ có nước lọc."
Thư đọc mà nhíu mày.
"Mai Thư đem cho Tuấn mấy gói trà gừng."
Tuấn:
"Không cần đâu."
Thư:
"Cần. Tuấn không được cãi."
Tuấn nhìn tin nhắn, bật cười. Anh đang ngồi trên giường, tóc còn ướt, áo thun mới thay. Phòng trọ nhỏ thơm mùi mưa ẩm. Cái áo sơ mi đen ướt được anh vắt ngoài hiên. Người hơi lạnh, nhưng lòng anh lại ấm.
Anh nhắn:
"Rồi. Tuấn không cãi."
Thư nhìn câu đó, cảm giác buồn lúc nãy dịu xuống.
Một lúc sau, Tuấn nhắn tiếp:
"Mẹ Thư có la không?"
Thư nhìn màn hình. Cô không muốn nói dối, nhưng cũng không muốn anh lo.
"Có nói chút."
"Vì áo khoác hả?"
"Ừ. Nhưng không sao."
Tuấn đọc chữ "không sao", rồi gõ:
"Nếu vì Tuấn mà Thư bị la, Tuấn xin lỗi."
Thư nhìn câu đó, lòng chùng xuống. Cô không muốn anh nhận lỗi về mình.
Cô nhắn rất nhanh:
"Không phải lỗi của Tuấn. Tuấn giúp Thư mà."
Tuấn:
"Ừ."
Thư:
"Tuấn đừng buồn nha."
Tuấn nhìn dòng chữ đó, im lặng lâu. Bên ngoài phòng trọ, mưa vẫn rơi lộp bộp trên mái hiên. Anh nghĩ tới cảnh Thư đứng trong căn nhà sáng đèn, bị mẹ hỏi về cái áo khoác của anh. Anh bỗng thấy rõ hơn khoảng cách giữa mình và cô. Không chỉ là nhà giàu nhà nghèo. Không chỉ là phòng trọ nhỏ và căn nhà rộng. Mà là cách hai người được sống, được tự do, được quyết định.
Anh nhắn:
"Tuấn không buồn. Tuấn chỉ sợ Thư khó xử."
Thư:
"Thư có hơi khó xử. Nhưng Thư không hối hận vì đã mặc áo của Tuấn."
Tuấn đọc câu đó, tim như bị ai nắm nhẹ.
Một lát sau, anh gõ:
"Vậy mai Thư trả áo cho Tuấn."
Thư:
"Ừ. Thư sẽ giặt thơm."
Tuấn:
"Không cần thơm quá."
Thư:
"Sao vậy?"
Tuấn nhìn màn hình, rồi nhắn:
"Tuấn sợ nhớ."
Thư đứng lặng giữa phòng.
Câu đó ngắn. Không tỏ tình. Không nói yêu. Nhưng nó làm cả người cô nóng lên, như có một dòng điện rất nhẹ chạy từ tay cầm điện thoại tới ngực.
Cô ngồi xuống mép giường, nhìn cái áo khoác đặt bên cạnh. Mùi mưa vẫn còn. Mùi của Tuấn vẫn còn. Cô đưa tay chạm lên lớp vải, rất khẽ.
Cô nhắn:
"Nhớ gì?"
Tuấn bên kia cũng nhìn màn hình rất lâu. Anh biết mình đang đi xa hơn từng bước. Nhưng cơn mưa chiều nay, ánh mắt Thư dưới mái hiên, câu "Thư không hối hận vì đã mặc áo của Tuấn" đã làm anh không muốn né nữa.
Anh trả lời:
"Nhớ hôm nay."
Thư mím môi cười.
"Chỉ hôm nay thôi hả?"
Tuấn nhìn câu đó, tim đập mạnh.
Anh nhắn:
"Không. Nhớ Thư nữa."
Tin nhắn gửi đi.
Căn phòng trọ của Tuấn như im hẳn. Anh đặt điện thoại xuống rồi lại cầm lên ngay. Không thể rút lại. Không muốn rút lại. Anh nhìn màn hình, chờ.
Bên kia, Thư đọc câu "Nhớ Thư nữa" mà mắt bỗng ướt lên không hiểu vì sao. Có lẽ vì cả ngày hôm nay cô đã phải nghe quá nhiều lời nhắc nhở, quá nhiều điều phải giữ ý, phải đúng mực. Và rồi chỉ một câu của Tuấn lại làm cô thấy mình được nhớ, được chọn, được quan trọng theo một cách rất riêng.
Cô gõ:
"Thư cũng nhớ Tuấn."
Sau khi gửi, cô úp điện thoại xuống giường, hai tay che mặt. Tim đập rối loạn. Cô vừa xấu hổ, vừa vui, vừa sợ. Câu đó bước xa hơn tất cả những gì họ từng nói. Nó không còn là "mai mình ngồi chung" nữa. Không còn là "về tới nhà nhắn Tuấn biết" nữa.
Nó là nhớ.
Là đã bắt đầu thiếu nhau khi không ở cạnh.
Tuấn đọc tin nhắn, ngồi bất động. Rồi anh cúi đầu, cười rất khẽ. Cả căn phòng trọ nhỏ như rộng ra, sáng hơn, ấm hơn.
Khang từ phòng bên gõ cửa.
"Ê Tuấn, ăn hủ tiếu không mày?"
Tuấn trả lời vọng ra:
"Không. Tao ăn rồi."
Khang im một giây, rồi nói:
"Xạo. Mày có ăn gì đâu. Chắc no tình yêu rồi hả?"
Tuấn bật cười.
"Biến."
Khang ngoài cửa cười ha hả:
"Rồi, tao hiểu. Tao đi ăn một mình. Thanh niên đang bận tương tư."
Tuấn lắc đầu, nhưng không phủ nhận.
Đêm đó, Tuấn và Thư không nhắn quá nhiều. Có lẽ vì cả hai đều biết chỉ một vài câu thôi đã đủ làm lòng đầy quá rồi.
Trước khi ngủ, Thư treo áo khoác của Tuấn lên ghế, định mai đem giặt. Nhưng nhìn áo một lúc, cô lại cầm xuống, gấp gọn đặt cạnh bàn học. Cô sợ nếu giặt ngay, mùi mưa hôm nay sẽ mất. Cô biết ý nghĩ đó hơi kỳ, hơi con gái quá, nhưng cô không ngăn được.
Cô nhìn áo, nghĩ thầm:
"Mai trả rồi, chắc mình sẽ nhớ mùi này."
Còn Tuấn, nằm trên giường, nhìn màn hình điện thoại đã tắt, trong đầu vẫn là câu:
"Thư cũng nhớ Tuấn."
Ngoài trời, mưa dần nhỏ lại.
Nước từ mái hiên nhỏ xuống từng giọt. Thành phố sau cơn mưa có vẻ mệt nhưng dịu. Đâu đó ngoài hẻm, có tiếng ai cười, tiếng xe chạy qua vũng nước, tiếng đêm trở mình rất nhẹ.
Tuấn nhắm mắt.
Trong bóng tối, anh thấy lại con hẻm ngập nước, thấy Thư đứng dưới mái hiên, áo khoác của anh phủ trên vai cô. Anh thấy ánh mắt cô nhìn mình khi nói "Tuấn lúc nào cũng lo cho Thư trước". Anh thấy mình đứng giữa mưa, ướt lạnh, nhưng lòng lại nóng vì một người.
Anh nghĩ:
"Có lẽ mình thương Thư nhiều hơn mình tưởng."
Ở một nơi khác, Thư cũng nằm xuống. Căn phòng của cô sạch sẽ, thơm tho, đầy đủ, nhưng lần đầu tiên cô thấy mình muốn ở trong một nơi nhỏ hơn, đơn giản hơn, miễn là ở đó có người thật lòng lo cho cô.
Cô kéo mền lên, mắt nhìn về phía cái áo khoác của Tuấn đặt trên ghế.
"Tuấn không giống ai hết."
Cô mỉm cười trong bóng tối.
Đêm đó, cả hai ngủ muộn hơn mọi ngày.
Không phải vì nhắn tin tới khuya.
Mà vì có những câu đã nói ra rồi, lòng không thể trở lại như cũ.
"Nhớ Thư nữa."
"Thư cũng nhớ Tuấn."
Hai câu đó nằm giữa họ như một cây cầu nhỏ bắc qua cơn mưa. Cầu còn mảnh, còn run, còn chưa biết có chịu nổi những ngày gió lớn phía trước hay không.
Nhưng tối hôm ấy, trong tuổi hai mươi của Tuấn và Thư, cây cầu đó đẹp tới mức không ai nỡ quay đầu.
Hết phần 5

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách