Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 25: Một cuộc hẹn không kể hết

Nhấn play để nghe...


Sáng hôm đó, chiếc ghế vẫn được giữ.

Nhưng nó không còn làm Thư thấy nhẹ lòng như trước.
Tuấn tới sớm. Anh vẫn kéo ghế ra một chút, vẫn đặt chai nước lên bàn, vẫn để khoảng trống bên cạnh mình như một lời hứa quen thuộc. Chỉ khác là hôm nay không có mảnh giấy.
Không có câu hỏi.
Không có "Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn không?"
Không có "người yêu ngủ ngon."
Không có nét chữ của anh nằm dưới quyển tập chờ cô mở ra.
Chỉ có cái ghế.
Và sự im lặng.
Thư đứng ở cửa lớp vài giây trước khi bước vào. Cô thấy Tuấn ngồi đó, lưng hơi cúi, mắt nhìn vào sách nhưng không thật sự đọc. Khang ngồi bên ngoài, lần đầu tiên không nói gì khi thấy cô. Mai ngồi phía trước quay xuống, ánh mắt vừa lo vừa buồn.
Thư đi tới.
Ngồi xuống.
"Chào Tuấn."
Anh nhìn cô.
"Chào Thư."
Hai chữ ấy bình thường đến mức làm cô muốn khóc.
Thầy chưa vào lớp. Sinh viên còn nói chuyện ồn ào. Ai đó cười lớn ở cuối phòng. Một nhóm bạn chuyền nhau hộp bánh. Nắng sáng rơi lên bảng trắng, lên những hàng ghế gỗ, lên tay Thư đang đặt trên mép bàn.
Tay cô rất gần tay Tuấn.
Chỉ cần nhích một chút là chạm.
Nhưng không ai nhích.
Sự không chạm ấy đau hơn cả một lời trách.
Thư nhìn xuống tập.
"Tuấn."
"Ừ."
"Tối qua Tuấn ngủ được không?"
"Không nhiều."
Cô cắn môi.
"Thư cũng vậy."
Anh im.
Cô chờ anh hỏi thêm. Chờ anh nói "Thư ổn không?" như mọi lần. Chờ anh đặt tay lên tay cô, dù chỉ một giây. Nhưng Tuấn không làm. Anh chỉ nhìn xuống trang sách, ngón tay miết nhẹ mép giấy.
Cái cách anh cố giữ mình bình tĩnh làm cô đau.
Và cũng làm cô bực.
Một phần rất nhỏ trong cô muốn anh giận hơn, muốn anh hỏi tới cùng, muốn anh kéo cô ra khỏi sự lấp lửng này. Nhưng Tuấn vẫn là Tuấn. Ngay cả khi đau, anh cũng sợ làm cô nghẹt thở.
Thầy bước vào lớp.
Bài học bắt đầu.
Hôm đó, thầy giảng về "niềm tin trong tổ chức".
Niềm tin không mất đi ngay lập tức, thầy nói. Nó thường bị mài mòn bởi những lần người ta không nói hết, những lần thông tin bị giữ lại, những lần người này cảm thấy người kia không còn minh bạch.
Thư cúi đầu ghi bài.
Chữ của cô xiêu vẹo.
Tuấn ngồi bên cạnh, bút dừng trên trang giấy rất lâu.
Khang ở ngoài cùng liếc qua hai người, rồi cúi xuống sách. Nó không chọc nữa. Cả sự im lặng của Khang cũng là một dấu hiệu cho thấy mọi thứ đã nghiêm trọng.
Giữa tiết, Thư xé một mảnh giấy nhỏ.
Cô viết:
"Tuấn còn giận Thư không?"
Cô đẩy qua.
Tuấn nhìn mảnh giấy.
Rất lâu sau mới viết lại:
"Còn buồn nhiều hơn giận."
Thư đọc, mắt cay lên.
Cô viết:
"Thư xin lỗi."
Tuấn nhận lại, nhìn ba chữ đó.
Anh không viết ngay.
Một lúc sau:
"Tuấn biết Thư xin lỗi. Nhưng Tuấn không biết Thư có còn muốn nói thật với Tuấn không."
Câu đó làm cổ họng cô nghẹn lại.
Cô cầm bút, ngồi im.
Muốn nói thật không?
Muốn.
Nhưng nói thật nghĩa là phải mở ra mọi thứ: cuộc gọi với Vũ, những câu nói làm cô rối, cảm giác bị nhìn thấu, sự tò mò mà cô không dám gọi tên, sự mệt mỏi khi cứ phải đối diện với nỗi tự ti của Tuấn, và cả những khoảng trống trong chính sự gần gũi giữa hai người.
Cô không thể viết hết lên một mảnh giấy trong lớp.
Cô chỉ viết:
"Chiều nay mình nói chuyện được không?"
Tuấn đọc.
Gật nhẹ.
Không viết gì thêm.
Buổi trưa, Thư không ăn nhiều.
Mai nhìn cô.
"Bà ăn thêm đi."
"Thư không đói."
Khang ngồi đối diện, chống đũa.
"Không đói cũng ăn. Tình yêu làm người ta ốm là tệ lắm."
Tuấn không nói gì.
Thư cũng không.
Mai liếc Khang.
"Ông im chút đi."
Khang lần này không cãi.
Nó thở dài, gắp miếng thịt trong phần cơm của mình bỏ qua khay Tuấn.
"Ăn đi mày."
Tuấn nhìn nó.
Khang nói nhỏ:
"Tao không biết tụi bây đang tan nát kiểu gì, nhưng trước mắt ăn đã."
Câu đó rất Khang.
Vừa xàm, vừa thương.
Thư cúi đầu, nước mắt suýt rơi vào khay cơm.
Chiều hôm đó, Tuấn và Thư đi ra quán "Mưa Nhỏ".
Không phải nhà nghỉ.
Không phải phòng trọ.
Không phải một nơi có cửa khép lại.
Tuấn chọn quán cũ vì anh cần một nơi đủ riêng để nói chuyện, nhưng không quá riêng để cả hai trốn vào thân thể mà né tránh sự thật.
Thư hiểu điều đó.
Và hơi đau vì hiểu.
Quán vắng. Mưa chưa rơi, nhưng trời âm u. Họ ngồi ở góc trong, chỗ đã từng hôn nhau lén dưới dây trầu bà. Hôm nay hai người ngồi đối diện, không ngồi cạnh.
Nhân viên mang nước ra.
Cà phê sữa đá cho Tuấn.
Trà đào cho Thư.
Cả hai đều không uống ngay.
Tuấn là người lên tiếng trước.
"Thư nói đi."
Cô nhìn anh.
"Tuấn muốn Thư nói từ đâu?"
"Từ chỗ Thư chưa nói với Tuấn."
Câu đó rất nhẹ, nhưng như đặt thẳng một chiếc chìa khóa lên bàn.
Thư hít sâu.
"Hôm mẹ Thư dẫn đi uống nước, có anh Vũ. Thư không nói với Tuấn vì Thư sợ Tuấn buồn."
Tuấn gật.
"Rồi tối đó?"
"Thư có nhắn hỏi tài liệu."
"Rồi gọi?"
"Ừ."
"Chỉ tài liệu?"
Thư nhìn xuống ly trà.
"Ban đầu là tài liệu. Sau đó nói chuyện thêm."
"Anh ta tán tỉnh Thư?"
Câu hỏi thẳng làm cô khựng lại.
Cô đã mong Tuấn hỏi.
Nhưng khi anh hỏi thật, cô lại thấy khó thở.
"Có lẽ."
"Thư biết mà."
Cô im.
Tuấn nhìn cô rất lâu.
"Thư có thích không?"
"Tuấn..."
"Tuấn cần nghe thật."
Cô nhắm mắt.
Có thích không?
Nếu nói không, là nói dối.
Nếu nói có, là làm anh đau.
Cô nói rất nhỏ:
"Thư bị rối."
Tuấn cười buồn.
"Rối nghĩa là có."
Nước mắt cô rơi xuống.
"Không phải kiểu Thư hết yêu Tuấn. Không phải vậy."
"Tuấn biết."
"Thư thật sự yêu Tuấn."
"Tuấn tin."
"Nhưng..."
Cô dừng lại.
Tuấn nhìn cô.
"Nhưng gì?"
Cô không biết phải nói sao cho không tàn nhẫn.
"Anh ấy làm Thư thấy... có một phần trong Thư được nhìn thấy theo cách khác."
Tuấn im.
Lần này, sự im lặng của anh không mềm.
Nó nặng.
Thư vội nói:
"Không phải Tuấn không hiểu Thư. Tuấn hiểu rất nhiều. Tuấn thương Thư nhất. Nhưng anh ấy..."
"Anh ta từng trải hơn Tuấn."
Cô khựng lại.
Tuấn nói tiếp, mắt nhìn ly cà phê:
"Anh ta lớn hơn. Có công việc. Có tiền. Biết nói chuyện. Biết nhìn Thư kiểu Tuấn không biết nhìn."
"Tuấn đừng nói vậy."
"Không đúng hả?"
Cô không trả lời được.
Tuấn cười rất khẽ, nhưng mắt đỏ lên.
"Tuấn đã sợ chuyện này từ đầu. Không phải sợ Thư gặp một người xấu. Mà sợ Thư gặp một người không xấu, chỉ là hơn Tuấn ở những chỗ Tuấn chưa có."
Thư bật khóc.
"Tuấn, đừng tự hạ mình như vậy."
"Tuấn không tự hạ. Tuấn đang nhìn sự thật."
"Nhưng sự thật không phải là Thư hết yêu Tuấn."
"Vậy sự thật là gì?"
Câu hỏi ấy làm cả hai im.
Ngoài cửa kính, mưa bắt đầu rơi lất phất.
Thư đưa tay lau nước mắt.
"Sự thật là Thư yêu Tuấn. Nhưng Thư cũng đang không hiểu chính mình. Từ sau khi tụi mình gần nhau hơn, Thư thay đổi nhanh quá. Thư muốn nhiều hơn. Nghĩ nhiều hơn. Tò mò nhiều hơn. Có những điều Thư sợ nói ra làm Tuấn đau."
"Về chuyện giữa tụi mình?"
Cô cúi đầu.
"Ừ."
Tuấn siết tay.
Cuối cùng điều đó cũng được nói tới.
Không phải Vũ trước.
Mà là khoảng cách âm thầm trong chính sự thân mật của họ.
"Thư thấy Tuấn không đủ hả?"
Câu hỏi ấy làm cô đau đến mức gần như không thở được.
"Không phải không đủ."
"Vậy là gì?"
"Là... có những lúc Thư muốn Tuấn chủ động hơn. Mạnh dạn hơn. Đừng cứ sợ Thư vỡ. Đừng cứ hỏi nhiều đến mức Thư thấy Tuấn đang làm vì cố chứ không phải vì Tuấn thật sự muốn."
Tuấn nhìn cô.
Gương mặt anh trắng đi một chút.
Thư vội nói tiếp:
"Thư biết Tuấn muốn Thư. Thư biết. Nhưng Tuấn luôn lo. Luôn nghĩ. Luôn tự giữ. Còn Thư thì... Thư không biết nữa. Thư thấy trong mình có cái gì đó rất mạnh. Có khi Thư thấy mình đòi hỏi quá. Thư sợ Tuấn mệt."
Tuấn im rất lâu.
Rồi anh nói nhỏ:
"Tuấn có mệt."
Thư chết lặng.
Anh nhìn cô, mắt đỏ.
"Không phải mệt vì Thư. Mà mệt vì sợ mình không theo kịp Thư. Mệt vì mỗi lần Thư muốn nhiều hơn, Tuấn vừa hạnh phúc vừa hoảng. Mệt vì tiền. Vì nói dối. Vì phải tìm chỗ. Vì sau mỗi lần như vậy, Tuấn vừa vui vừa thấy mình có trách nhiệm nhiều hơn. Còn Thư thì như càng lúc càng bay xa hơn."
Thư nghe từng chữ, nước mắt rơi không ngừng.
Lần đầu tiên, Tuấn nói hết.
Không chỉ dỗ.
Không chỉ hứa.
Không chỉ "Tuấn không lùi."
Anh cũng mệt.
Anh cũng sợ.
Anh cũng có giới hạn.
Và điều đó làm Thư đau, vì cô đã quá quen với một Tuấn luôn cố ôm hết phần lo lắng về mình.
Cô đưa tay qua bàn, nắm tay anh.
"Tuấn, Thư xin lỗi."
Anh để cô nắm.
Lần này, anh siết lại.
Nhưng rất nhẹ.
"Tuấn không muốn mình chỉ xin lỗi rồi đâu lại vào đó."
"Vậy mình làm sao?"
"Thư phải nói thật với Tuấn. Cả chuyện Vũ. Cả chuyện Thư muốn gì ở Tuấn. Nếu Thư cần Tuấn thay đổi, Thư nói. Tuấn có thể làm được hoặc không. Nhưng đừng để Tuấn đoán, rồi Thư thất vọng, rồi một người khác bước vào phần đó."
Câu này đau.
Nhưng đúng.
Thư gật trong nước mắt.
"Ừ."
"Và nếu Thư còn muốn nói chuyện với Vũ, Thư cũng nói thật."
Cô im.
Tuấn nhìn cô.
"Thư còn muốn không?"
Câu hỏi ấy đáng sợ hơn câu "Thư có thích anh ta không".
Vì câu trả lời nằm rất gần sự thật.
Thư nhìn xuống tay mình đang nằm trong tay Tuấn.
Bàn tay anh ấm.
Quen.
Đã giữ cô qua rất nhiều cơn mưa.
Còn Vũ chỉ mới là một giọng nói qua điện thoại, một ánh mắt ngoài ban công, một tấm danh thiếp trong ngăn kéo.
Đáng lẽ câu trả lời phải rất dễ.
Nhưng nó không dễ.
Cô bật khóc mạnh hơn.
"Thư không biết."
Tuấn rút tay lại.
Rất chậm.
Nhưng anh rút.
Thư nhìn bàn tay mình trống ra.
Cảm giác đó như bị ai kéo mất chiếc ghế dưới lòng.
Tuấn nhìn ra mưa.
"Vậy Tuấn cũng không biết phải giữ thế nào."
"Tuấn..."
"Tuấn không muốn cấm Thư. Nhưng Tuấn cũng không thể ngồi yên chờ Thư tìm hiểu xem mình có muốn người khác không."
Cô run lên.
"Thư không muốn mất Tuấn."
"Vậy Thư phải chọn cách không làm mất."
Câu đó rơi xuống giữa họ như một tiếng cửa đóng.
Không lớn.
Nhưng dứt.
Một lúc rất lâu, không ai nói gì.
Mưa rơi mạnh hơn, gõ lên mái hiên quán cũ. Cái quán từng chứng kiến những ngày đầu ngọt ngào của họ giờ trở thành nơi cả hai nhìn thấy sự thật đầu tiên không thể làm đẹp bằng những câu hứa.
Cuối cùng, Thư nói:
"Cho Thư thời gian."
Tuấn quay lại nhìn cô.
"Thời gian để làm gì?"
"Để hiểu mình."
"Còn Tuấn thì sao?"
"Tuấn..."
"Tuấn đứng đâu trong thời gian đó?"
Cô không trả lời được.
Vì cô không biết.
Nếu nói anh chờ, là tàn nhẫn.
Nếu nói anh đừng chờ, cô không chịu nổi.
Tuấn hiểu sự im lặng ấy.
Anh gật nhẹ.
"Tuấn hiểu rồi."
"Không, Tuấn đừng hiểu theo kiểu đó."
"Vậy Thư nói đi. Tuấn nên hiểu sao?"
Cô nghẹn lại.
Không có câu nào đủ đúng.
Tuấn đứng dậy.
"Tuấn đưa Thư ra bắt xe."
"Tuấn về luôn hả?"
"Ừ."
"Tuấn không ngồi thêm với Thư sao?"
Anh nhìn cô.
Lần đầu tiên, ánh mắt anh không còn là ánh mắt sẽ mềm xuống chỉ vì cô khóc.
"Không. Hôm nay Tuấn không ngồi được."
Thư đứng dậy theo, tay run.
Họ đi ra khỏi quán.
Cùng một cây dù.
Nhưng không còn sát vai như trước.
Mưa rơi giữa họ.
Ra tới đường lớn, Tuấn gọi xe cho cô. Khi xe tới, Thư đứng dưới mái hiên, không muốn lên.
"Tuấn."
"Ừ."
"Tuấn còn thương Thư không?"
Anh nhìn cô.
Đau đến mức cô không dám thở.
"Còn."
Cô khóc.
"Vậy sao Tuấn xa Thư vậy?"
"Vì thương không có nghĩa là Tuấn phải đứng yên để bị đau hoài."
Câu đó làm cô lặng người.
Tuấn mở cửa xe cho cô.
"Về đi. Mẹ sẽ hỏi."
"Tuấn nhắn Thư nha."
Anh im một giây.
"Tuấn cần yên một chút."
Cô gật, nước mắt rơi xuống.
"Ừ."
Xe chạy đi.
Lần này, Tuấn không đứng nhìn tới khi xe khuất hẳn.
Anh quay đi trước.
Thư nhìn qua kính sau, thấy bóng anh mờ dần trong mưa. Cao, gầy, một tay cầm dù, vai hơi cúi.
Không biết vì sao, hình ảnh đó làm cô đau hơn tất cả.
Tối hôm ấy, Thư về nhà với mắt đỏ.
Mẹ hỏi:
"Con khóc hả?"
"Dạ không. Mưa tạt mắt."
Mẹ nhìn cô nghi ngờ, nhưng không hỏi thêm.
Thư lên phòng.
Đóng cửa.
Ngồi xuống giường.
Điện thoại không có tin nhắn của Tuấn.
Cô mở khung chat.
Tin cuối cùng của anh vẫn là từ đêm qua:
"Mai Tuấn giữ ghế."
Cô gõ:
"Tuấn, Thư nhớ Tuấn."
Không gửi.
Gõ:
"Thư xin lỗi."
Không gửi.
Gõ:
"Đừng bỏ Thư."
Rồi xóa.
Cô ném điện thoại xuống giường, mở ngăn kéo, lấy tấm danh thiếp của Vũ ra.
Nhìn nó.
Một lúc lâu.
Hôm nay, đáng lẽ sau cuộc nói chuyện với Tuấn, cô phải xé nó.
Phải chặn số.
Phải quay về với người đã yêu cô tử tế.
Nhưng trong lòng cô còn đầy những câu nói của Tuấn.
"Tuấn cũng mệt."
"Tuấn không thể ngồi yên chờ Thư tìm hiểu xem mình có muốn người khác không."
"Thương không có nghĩa là Tuấn phải đứng yên để bị đau hoài."
Những câu ấy làm cô thấy bị bỏ lại.
Dù cô biết chính cô đã làm anh đau trước.
Điện thoại rung.
Không phải Tuấn.
Là Vũ.
"Em ổn không?"
Thư nhìn tin nhắn, tim đập mạnh.
Anh không biết cô vừa cãi nhau với Tuấn.
Hay anh đoán?
Cô không trả lời.
Một phút sau, anh nhắn tiếp:
"Hôm nay anh thấy trời mưa. Không hiểu sao nghĩ tới em."
Câu đó không nên có sức mạnh gì.
Nó không sâu như Tuấn.
Không có lịch sử.
Không có ghế.
Không có mưa đầu khóa.
Nhưng nó đến đúng lúc cô đang trống rỗng.
Và chính vì vậy, nó nguy hiểm.
Thư cầm điện thoại rất lâu.
Rồi nhắn:
"Em không ổn lắm."
Vũ trả lời ngay:
"Muốn nói chuyện không?"
Cô nhìn màn hình.
Biết mình đang bước thêm một bước sai.
Biết rất rõ.
Nhưng tối nay, Tuấn nói anh cần yên.
Còn Vũ đang ở đó.
Cô nhắn:
"Chỉ một chút thôi."
Vũ gọi sau vài giây.
Thư bắt máy.
Không nói gì.
Đầu dây bên kia, Vũ cũng không vội.
Một lúc sau, anh nói:
"Em khóc?"
Thư nhắm mắt.
"Không."
"Ừ. Vậy là có."
Cô bật cười rất khẽ trong nước mắt.
"Anh lúc nào cũng vậy."
"Vì em dễ đọc hơn em nghĩ."
"Em không muốn bị đọc."
"Nhưng em vẫn nghe máy."
Câu đó làm cô im.
Vũ không đẩy thêm.
Anh chỉ hỏi:
"Bạn trai em?"
Thư không đáp.
"Anh không cần em kể. Nhưng anh đoán hai người cãi nhau vì anh."
"Anh tự tin quá."
"Lần này anh muốn mình sai."
Câu đó làm cô lặng đi.
Không biết vì sao, cô thấy trong giọng anh có một chút thật.
"Anh Vũ."
"Ừ."
"Anh biết em có người yêu. Sao anh vẫn nói chuyện với em kiểu này?"
Vũ im vài giây.
Rồi nói:
"Vì anh thích em. Và vì anh nghĩ em không hạnh phúc trọn vẹn như em cố tin."
Cô thấy tim đau.
"Anh không có quyền nói vậy."
"Ừ. Anh không có quyền. Nhưng anh có mắt."
"Anh chỉ mới gặp em vài lần."
"Đủ để thấy em có nhiều thứ bị giữ lại."
Thư nhắm mắt.
Lại câu đó.
Bị giữ lại.
Đó là cảm giác cô đã cố giải thích với Tuấn mà không thành.
"Bạn trai em thương em," Vũ nói tiếp, giọng chậm. "Anh tin điều đó. Nhưng có thể cậu ấy thương em bằng cách làm em nhỏ lại, vì cậu ấy sợ em đau. Còn em thì không muốn nhỏ nữa."
Nước mắt cô rơi xuống.
Cô ghét việc anh nói trúng.
Ghét vì Tuấn không đáng bị nói như vậy.
Ghét vì một phần cô đã từng cảm thấy đúng như vậy.
"Tuấn không làm em nhỏ," cô nói, như bảo vệ anh.
"Có thể không cố ý."
"Anh đừng nói xấu Tuấn."
"Anh không nói xấu. Anh chỉ nói về em."
Cô im.
Vũ hạ giọng:
"Em muốn được nhìn như một người phụ nữ, không chỉ như cô gái cần được giữ gìn. Đúng không?"
Cả người Thư run lên.
Cô không trả lời.
Không thể.
Đầu dây bên kia, Vũ cũng không cần cô trả lời ngay.
"Anh xin lỗi," anh nói. "Câu đó có thể quá thẳng."
"Quá thẳng."
"Nhưng sai không?"
Thư cắn môi đến đau.
Không nói.
Vũ thở nhẹ.
"Thư, em có thể cúp máy. Anh sẽ không giận."
Cô biết.
Anh luôn để cửa mở.
Nhưng chính vì vậy, cô cứ không bước ra.
"Em mệt," cô nói nhỏ.
"Vậy ngủ đi."
"Em không ngủ được."
"Muốn anh nói chuyện tới khi em buồn ngủ không?"
Câu đó dịu một cách bất ngờ.
Không táo bạo.
Không thách thức.
Chỉ dịu.
Và trong đêm mà Tuấn cần yên, sự dịu đó làm cô yếu đi.
"Ừ," cô nói rất nhỏ.
Đêm đó, Vũ không nói gì quá giới hạn nữa.
Anh kể chuyện công việc, những lần đi công tác, những lần thất bại khi mới ra trường, chuyện anh từng yêu và từng bị bỏ lại. Anh nói vừa đủ, không than thở, không tô vẽ mình thành người đáng thương. Thư nghe, đôi lúc hỏi lại. Giọng anh đều, trầm, làm căn phòng tối của cô bớt lạnh.
Gần một giờ sáng, cô ngủ quên khi cuộc gọi vẫn chưa tắt.
Sáng ra, điện thoại hết pin.
Cô giật mình cắm sạc.
Khi máy mở lại, có một tin nhắn của Vũ lúc 1:23:
"Em ngủ rồi. Ngủ ngon, cô gái không ngoan như em tưởng."
Thư nhìn dòng đó.
Mặt nóng lên.
Rồi lập tức thấy có lỗi.
Cô mở khung chat với Tuấn.
Không có tin nhắn mới.
Không có "ngủ ngon".
Không có "Tuấn giữ ghế".
Không có gì.
Khoảng trống ấy làm cô hoảng.
Cô nhắn:
"Tuấn dậy chưa?"
Không trả lời.
Cô xuống ăn sáng trong trạng thái bồn chồn.
Mẹ nhìn cô.
"Con ngủ không ngon hả?"
"Dạ hơi khó ngủ."
"Dạo này con càng ngày càng khó hiểu."
Thư im.
Tới trường, cô bước vào lớp với tim đập mạnh.
Tuấn đã ở đó.
Chiếc ghế vẫn được kéo ra.
Chai nước vẫn nằm trên bàn.
Nhưng hôm nay, khi cô ngồi xuống, anh chỉ gật nhẹ.
"Chào Thư."
"Chào Tuấn."
Cô nhìn tay anh.
Anh không đặt gần tay cô nữa.
Thư thấy mắt mình cay.
Cô nhỏ giọng:
"Hôm qua Thư nhắn, Tuấn không trả lời."
"Tuấn thấy sáng nay."
"Tuấn ngủ sớm hả?"
"Không. Tuấn tắt điện thoại."
Câu đó làm cô im.
Tuấn tắt điện thoại.
Lần đầu tiên.
Anh quay lên bảng.
Thư ngồi cạnh anh, cảm giác như chiếc ghế mình đang ngồi bỗng trở nên rất xa.
Khang nhìn Tuấn.
Rồi nhìn Thư.
Không nói.
Mai quay xuống, thấy mặt Thư tái đi.
Cô cũng không nói.
Thầy bước vào.
Bài học bắt đầu.
Nhưng Thư không nghe được chữ nào.
Cô chỉ nghe trong đầu mình một sự thật đang lớn dần:
Tối qua, khi Tuấn tắt điện thoại để tự bảo vệ mình, cô đã để Vũ nói chuyện với mình tới lúc ngủ quên.
Và sáng nay, Tuấn vẫn giữ ghế.
Điều đó không làm cô nhẹ lòng.
Nó làm cô thấy mình đang ngồi trên một lời hứa mà chính cô là người làm nó nứt ra từng ngày.
Hết phần 25

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách