Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 30: Cánh cửa đã chặn

Nhấn play để nghe...


Sau khi Thư chặn Vũ, những ngày đầu tiên trôi qua nhẹ hơn cô tưởng.

Ít nhất là bề ngoài.
Tuấn vẫn giữ ghế.
Thư vẫn tới ngồi.
Cả hai vẫn học bài, vẫn ăn cơm với nhóm, vẫn để Khang nói những câu vô nghĩa làm cả bàn bật cười. Mai vẫn quan sát họ bằng ánh mắt cẩn thận, nhưng không hỏi nhiều nữa. Linh thì vui vì không khí trong nhóm bớt nặng hơn vài ngày trước.
Có những khoảnh khắc, Thư gần như tin rằng mình đã cứu được mọi thứ.
Một buổi sáng, khi cô tới lớp, Tuấn đặt trên bàn cô một mảnh giấy nhỏ:
"Hôm nay Tuấn giữ. Nhưng Thư tự chọn ngồi."
Thư đọc xong, mắt cay.
Cô viết lại:
"Hôm nay Thư tự chọn ngồi."
Tuấn đọc, khóe môi cong lên rất nhẹ.
Không phải nụ cười rạng rỡ như những ngày mới yêu.
Nhưng là một nụ cười.
Và với Thư lúc này, một nụ cười của Tuấn cũng giống như một vệt nắng mỏng sau nhiều ngày mưa.
Dưới bàn, tay họ tìm nhau.
Lần này không phải để trốn.
Không phải để lấp một khoảng im lặng.
Chỉ là một cái nắm tay ngắn, đủ để cả hai xác nhận rằng mình vẫn còn ở đây.
Khang nhìn thấy.
Nó nhìn Mai.
Mai nhìn nó.
Khang giả bộ quay lên bảng, thì thầm:
"Cầu mong hòa bình thế giới."
Mai đá nhẹ chân nó dưới bàn.
Nhưng cô cũng mỉm cười.
Những ngày ấy, Tuấn và Thư tập nói thật.
Tập những điều nhỏ trước.
Thư nói với Tuấn khi mẹ lại nhắc tới cô Hạnh.
Tuấn nói với Thư khi anh thấy chạnh lòng vì tiền làm thêm không đủ.
Thư nói khi cô nhớ những lần ở gần anh.
Tuấn nói khi anh cũng nhớ nhưng vẫn sợ cả hai dùng nỗi nhớ đó để né những câu hỏi khó.
Nói thật không làm họ hết đau ngay.
Nhưng nó khiến cơn đau có hình.
Trước đây, mọi thứ giống như sương mù. Ai cũng thấy lạnh, nhưng không biết lạnh từ đâu. Bây giờ, từng điều được đặt tên: ghen, tự ti, ham muốn, thiếu hụt, sợ mất, mệt mỏi, tương lai, tiền bạc, gia đình.
Có những đêm nói xong, cả hai im lặng rất lâu.
Không biết nên an ủi hay nên để người kia tự thở.
Nhưng ít nhất, họ không còn nói dối rằng mình ổn.
Một tuần sau, Tuấn hỏi:
"Cuối tuần này Thư có muốn ra quán cũ không?"
Thư đọc tin nhắn ấy rất lâu.
Quán cũ.
"Mưa Nhỏ".
Nơi họ từng rung động.
Từng hôn lén.
Từng cãi nhau.
Từng nhìn thẳng vào những điều xấu xí trong lòng mình.
Cô nhắn:
"Chỉ quán cũ thôi hả?"
Tuấn trả lời sau vài giây:
"Ừ. Quán cũ thôi. Nếu Thư muốn."
Cô hơi thất vọng.
Và chính sự thất vọng đó làm cô sợ.
Một phần trong cô đã mong anh nói một nơi riêng hơn.
Một nơi có thể đóng cửa.
Một nơi không cần ngồi đối diện và nói chuyện.
Một nơi họ có thể quên đi một lúc rằng tình yêu đang mệt.
Nhưng Tuấn không nói.
Anh vẫn chọn quán cũ.
Chọn ánh sáng công khai.
Chọn khoảng cách an toàn.
Thư nhắn:
"Ừ. Quán cũ."
Rồi nằm nhìn màn hình rất lâu.
Cô tự hỏi: mình đang buồn vì Tuấn không muốn gần mình, hay đang buồn vì Tuấn muốn sửa tình yêu bằng cách chậm hơn mình muốn?
Cuối tuần, trời mưa từ sáng.
Cơn mưa không lớn, nhưng dai dẳng. Những con đường ướt bóng. Lá cây rũ nước. Xe cộ chạy qua để lại những vệt sóng nhỏ bên lề đường.
Tuấn đợi Thư ở quán "Mưa Nhỏ".
Anh tới trước.
Chọn bàn không phải góc trong cùng, mà là bàn gần cửa sổ. Vẫn riêng, nhưng không kín.
Khi Thư bước vào, chuông cửa kêu leng keng.
Tuấn ngẩng lên.
Cô mặc váy xanh nhạt, tóc buộc thấp, chiếc kẹp tóc anh tặng nằm trên mái tóc. Chỉ thấy chiếc kẹp ấy thôi, lòng anh đã mềm xuống.
Thư đi tới.
"Tuấn đợi lâu chưa?"
"Không lâu."
"Nói thật."
"Mười phút."
Cô bật cười.
"Tuấn lúc nào cũng tới sớm."
"Vì Tuấn sợ Thư tới mà không thấy Tuấn."
Câu đó làm cô khựng lại.
Trước đây, nó sẽ làm cô thấy ngọt.
Hôm nay, nó ngọt.
Nhưng cũng buồn.
Vì cô biết đã có những lúc Tuấn cũng sợ tới mà không còn thấy cô ở đó nữa.
Họ gọi nước.
Cà phê sữa đá cho Tuấn.
Trà đào cho Thư.
Như cũ.
Nhưng không có gì hoàn toàn như cũ.
Mưa rơi ngoài cửa kính. Bên trong quán, nhạc nhẹ, mùi cà phê rang, tiếng muỗng chạm ly. Một đôi sinh viên ngồi bàn gần quầy đang học nhóm. Người nhân viên cũ nhận ra họ, mỉm cười chào.
Thư nhìn quanh.
"Lâu rồi mình mới ngồi đây mà không cãi nhau."
Tuấn cười nhẹ.
"Hy vọng hôm nay không cãi."
"Hy vọng thôi hả?"
"Ừ. Giờ Tuấn không dám hứa chắc mấy chuyện đó."
Cô nhìn anh.
"Tuấn thay đổi rồi."
Anh im một chút.
"Thư cũng vậy."
Câu đó không trách.
Nhưng làm cả hai cùng lặng đi.
Một lúc sau, Thư đặt tay lên bàn.
"Tuấn."
"Ừ?"
"Thư đã không nhắn với Vũ nữa."
"Tuấn biết."
"Thư cũng không bỏ chặn."
"Ừ."
"Nhưng..."
Tuấn nhìn cô.
"Nhưng gì?"
Cô hít sâu.
"Nhưng có những lúc Thư vẫn nghĩ tới những câu anh ấy nói."
Câu này khó.
Nhưng cô đã hứa nói thật.
Tuấn cầm ly cà phê, ngón tay hơi siết lại.
"Câu nào?"
"Nhiều câu. Câu về việc Thư đang chọn điều mình muốn hay chọn vì sợ mất điều quen thuộc. Câu về việc có những câu hỏi sẽ tự quay lại. Câu về việc Thư muốn được nhìn như một người phụ nữ, không chỉ như cô gái cần được giữ gìn."
Tuấn im.
Mưa ngoài cửa kính bỗng nghe rõ hơn.
Thư nhìn anh, mắt đỏ lên.
"Thư nói để Tuấn biết. Không phải để làm Tuấn đau."
"Nhưng Tuấn vẫn đau."
"Thư biết."
"Ừ. Nhưng cám ơn Thư đã nói."
Anh nói câu đó nhiều lần gần đây.
Cám ơn Thư đã nói.
Nó lịch sự.
Trưởng thành.
Tử tế.
Nhưng mỗi lần nghe, Thư lại nhớ những ngày anh không cần phải cảm ơn cô vì đã thật lòng. Ngày xưa, thật lòng là tự nhiên. Bây giờ, thật lòng trở thành một nỗ lực.
"Tuấn," cô nói nhỏ, "mình có thể... đừng lúc nào cũng nghiêm túc được không?"
Anh nhìn cô.
"Thư muốn sao?"
"Thư không biết. Chỉ là hôm nay Thư muốn ngồi với Tuấn như người yêu. Không phải như hai người đang họp để cứu tình yêu."
Tuấn nhìn cô rất lâu.
Rồi nụ cười anh dịu xuống.
"Ừ."
Anh đứng dậy, chuyển sang ngồi cạnh cô.
Ghế băng hơi hẹp.
Vai anh chạm vai cô.
Chỉ một cái chạm vai thôi mà Thư thấy cổ họng nghẹn lại.
Cô nhớ anh.
Nhớ không phải bằng suy nghĩ.
Mà bằng cả người mình.
Cô tựa nhẹ vào vai anh.
Tuấn hơi cứng người trong một giây, rồi thả lỏng.
"Như vậy được không?" anh hỏi.
Câu hỏi ấy khiến cô vừa thương vừa buồn cười.
"Được."
"Tuấn không hỏi nữa nha?"
Cô bật cười.
"Không hỏi thì lại thành không nói thật."
Anh cũng cười.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, tiếng cười của họ chạm vào nhau mà không vỡ.
Tuấn đưa tay nắm tay cô dưới bàn.
Lâu hơn mọi lần.
Thư nhắm mắt.
Cái nắm tay ấy làm cô muốn quay đầu lại, hôn anh, quên hết Vũ, quên hết những câu hỏi, quên hết ba mẹ, quên hết chuyện tiền, chuyện tương lai. Chỉ cần anh kéo cô sát hơn một chút, có lẽ cô sẽ lại tin rằng mọi thứ có thể được cứu bằng hơi ấm này.
Nhưng anh không kéo sát hơn.
Anh chỉ nắm tay.
Đúng như lời họ đang cố giữ.
Và cũng chính vì vậy, một khoảng hụt lại hiện lên.
Rất nhỏ.
Rất đáng ghét.
Cô ghét nó.
Ghét vì sao mình không thể chỉ hài lòng với bàn tay này, bờ vai này, tình yêu này.
Cô mở mắt, nhìn mưa.
Tuấn nhận ra.
"Thư lại đi đâu rồi."
Cô giật mình.
"Không."
"Có."
Cô im.
Anh không gặng.
Chỉ nói:
"Thư quay lại đây với Tuấn một chút được không?"
Câu đó làm cô đau hơn mọi lời trách.
Cô quay sang nhìn anh.
Tuấn cũng nhìn cô.
Ánh mắt anh không còn né tránh như những ngày đầu. Không còn chỉ dịu. Trong đó có cả đau, cả mong, cả một sự cố gắng không để mình biến thành người van xin.
Thư bỗng muốn hôn anh.
Rất muốn.
Không phải nụ hôn nhẹ trong quán.
Mà là nụ hôn có thể kéo cô về lại với anh hoàn toàn.
Cô nói nhỏ:
"Tuấn hôn Thư đi."
Anh nhìn quanh.
"Ở đây?"
"Ừ."
"Thư..."
"Không phải kiểu quá đáng. Chỉ hôn Thư đi."
Tuấn im một giây.
Rồi cúi xuống.
Nụ hôn rất nhẹ.
Rất đúng mực.
Rất Tuấn.
Thư nhắm mắt, đáp lại.
Nhưng chỉ vài giây sau, cô thấy trong lòng có một sự sốt ruột quen thuộc.
Tuấn dừng đúng lúc.
Tuấn giữ đúng chừng mực.
Tuấn không bao giờ để mọi thứ vượt khỏi nơi công cộng.
Đáng lẽ cô phải biết ơn.
Nhưng trong một góc tối của lòng mình, cô lại nhớ tới ánh mắt Vũ khi nói: "Nếu anh không giữ, em sẽ biết."
Thư lập tức mở mắt.
Tội lỗi ùa lên.
Tuấn nhận ra.
Anh rời môi cô.
"Thư?"
Cô lắc đầu.
"Không sao."
Nhưng Tuấn đã biết có gì đó.
Anh ngồi thẳng lại.
Bàn tay đang nắm tay cô buông lỏng một chút.
Không khí vừa dịu được vài phút lại căng lên.
Thư thấy mình muốn khóc.
"Tuấn, Thư xin lỗi."
"Vì gì?"
"Vì Thư cứ làm hư mọi thứ."
Anh nhìn cô.
"Không phải một mình Thư."
"Nhưng là Thư nghĩ tới người khác."
Câu nói bật ra trước khi cô kịp giữ.
Tuấn lặng đi.
Cô che mặt.
"Thư không muốn. Nhưng có lúc nó tự hiện lên. Thư ghét lắm."
Tuấn ngồi rất yên.
Một lát sau, anh nói:
"Tuấn không thể kiểm soát ý nghĩ của Thư."
"Thư biết."
"Nhưng Thư có thể chọn làm gì với nó."
"Thư đã chặn rồi."
"Ừ."
"Vậy sao vẫn chưa đủ?"
Câu hỏi ấy không chỉ hỏi Tuấn.
Nó hỏi chính cô.
Tuấn nhìn mưa ngoài cửa.
"Vì chặn một người không có nghĩa là câu hỏi trong Thư biến mất."
Thư im.
"Tuấn không muốn giả vờ rằng chỉ cần chặn là mọi chuyện xong."
"Vậy mình phải làm sao?"
Anh nhìn cô.
"Có lẽ mình phải đi chậm thật. Không phải chậm để giữ giới hạn như hồi đầu. Mà chậm để xem khi không có Vũ, không có những căn phòng kín, không có cảm giác tội lỗi, Thư còn muốn Tuấn thế nào."
Câu đó khiến cô lạnh người.
"Tuấn đang thử Thư hả?"
"Không. Tuấn đang thử cả hai."
"Thư sợ kiểu thử này."
"Tuấn cũng sợ."
"Vì nếu kết quả không như mình muốn thì sao?"
Anh không trả lời ngay.
Một lúc sau, anh nói:
"Thì ít nhất mình biết thật."
Thư nhìn anh.
Nước mắt rơi xuống.
"Tuấn tàn nhẫn hơn rồi."
Anh cười buồn.
"Có lẽ đau làm Tuấn bớt ngây thơ."
Cô khóc thật.
Tuấn nhìn cô, bàn tay anh khẽ động như muốn lau nước mắt.
Nhưng anh dừng lại.
Thư thấy.
Và chính sự dừng ấy làm cô đau hơn.
"Tuấn lau nước mắt cho Thư được không?" cô hỏi.
Anh nhìn cô.
Rồi đưa tay lên, nhẹ nhàng lau nước mắt trên má cô.
Cử chỉ ấy vẫn dịu như ngày nào.
Thư bắt lấy tay anh, áp vào má mình.
"Đừng thay đổi hết."
Anh im.
"Tuấn đừng trở thành người xa lạ với Thư."
"Tuấn không muốn xa lạ. Nhưng Tuấn cũng không thể là Tuấn cũ hoàn toàn nữa."
"Vì Thư làm hư Tuấn."
"Không. Vì tụi mình đang lớn lên trong một chuyện đau."
Câu đó làm cô khóc nhiều hơn.
Họ ngồi ở quán cũ tới khi mưa nhẹ dần.
Không hôn thêm.
Không cãi nữa.
Chỉ ngồi cạnh nhau, tay chạm tay, mỗi người theo đuổi một dòng suy nghĩ riêng.
Trên đường về, Tuấn gọi xe cho cô như thường lệ.
Trước khi lên xe, Thư hỏi:
"Tuấn có muốn ôm Thư không?"
Anh nhìn cô.
"Muốn."
"Vậy sao không ôm?"
"Vì nếu ôm, Tuấn sợ Thư lại thấy mình được tha thứ hết. Mà thật ra Tuấn chưa hết đau."
Cô đứng lặng.
Câu đó quá thật.
Và quá khó nghe.
"Ừ," cô nói nhỏ.
Xe tới.
Cô lên xe.
Tuấn đứng dưới mái hiên quán.
Không ôm.
Không hôn.
Chỉ nhìn cô đi.
Tối đó, Thư về nhà, mẹ đang nói chuyện điện thoại trong phòng khách.
Giọng mẹ vui hơn thường ngày.
"Ừ, để chị hỏi con bé. Dạo này nó thi nên hơi căng..."
Thư vừa đi ngang qua đã nghe tên mình.
Cô khựng lại.
Mẹ nhìn thấy cô, nói thêm vài câu rồi cúp máy.
"Con về rồi hả?"
"Dạ."
"Mưa không?"
"Dạ có chút."
Mẹ đặt điện thoại xuống.
"Cô Hạnh hỏi thăm con."
Thư im.
"Mẹ nói con đang thi."
"Dạ."
"Vũ nói nếu con không tiện gặp thì thôi, cứ tập trung thi. Nó còn nói mẹ đừng ép con quá, để con tự nhiên."
Thư ngẩng lên.
Câu đó làm cô bất ngờ.
Vũ nói mẹ đừng ép cô?
Mẹ thở nhẹ.
"Thằng bé hiểu chuyện. Nó không làm mẹ khó xử."
Thư không biết đáp gì.
Một phần cô thấy nhẹ vì Vũ không nói gì về việc bị chặn. Không làm ầm. Không nhắn qua mẹ. Không tìm cách ép.
Một phần khác lại thấy nguy hiểm hơn.
Vì anh lùi đúng cách.
Lùi mà vẫn để lại hình ảnh tốt trong mắt mẹ.
Lùi mà vẫn khiến cô nghĩ tới.
Cô chỉ nói:
"Dạ. Con lên phòng."
Lên phòng, cô đóng cửa.
Mở điện thoại.
Vũ vẫn bị chặn.
Không có gì.
Nhưng câu mẹ nói cứ lặp lại trong đầu:
"Vũ nói nếu con không tiện gặp thì thôi, cứ tập trung thi. Nó còn nói mẹ đừng ép con quá, để con tự nhiên."
Để con tự nhiên.
Người bị cô chặn lại đang nói với mẹ cô rằng đừng ép cô.
Trong khi Tuấn, vì đau, đang giữ khoảng cách để cả hai thử sự thật.
Cả hai người đàn ông đều không kéo cô.
Một người không kéo vì thương đến mức sợ làm cô đau.
Một người không kéo vì tự tin đến mức tin cô sẽ tự bước tới nếu muốn.
Thư ngồi xuống giường.
Bỗng thấy mình trống rỗng.
Tối đó, Tuấn nhắn:
"Thư về tới nhà chưa?"
Cô trả lời:
"Rồi."
"Ổn không?"
Cô nhìn câu hỏi.
Lần này, cô nói thật:
"Không ổn lắm."
Tuấn:
"Vì lúc ở quán?"
"Có. Và vì mẹ nói cô Hạnh gọi. Anh Vũ bảo mẹ đừng ép Thư, để Thư tập trung thi."
Tuấn trả lời rất lâu sau.
"Ừ."
Chỉ một chữ.
Thư nhìn chữ đó mà lòng thắt lại.
Cô nhắn tiếp:
"Thư nói để Tuấn biết. Không giấu."
Tuấn:
"Tuấn biết. Cám ơn Thư."
Một lúc sau:
"Thư thấy sao khi nghe vậy?"
Câu hỏi này làm cô dừng lại.
Anh không hỏi "em có thích không".
Không hỏi "em có rung động không".
Anh hỏi cô thấy sao.
Thư gõ rồi xóa nhiều lần.
Cuối cùng viết:
"Thư thấy rối. Vì anh ấy lùi lại nhưng vẫn làm Thư nghĩ tới."
Tuấn đọc.
Không trả lời ngay.
Thư nín thở.
Một lúc sau:
"Tuấn đau. Nhưng Tuấn cần biết những câu như vậy."
Cô bật khóc.
"Tuấn, mình mệt quá."
Tuấn:
"Ừ. Mình mệt."
"Có khi nào yêu mà mệt như vậy là sai không?"
Lần này, anh im rất lâu.
Rồi nhắn:
"Có khi không sai. Chỉ là mình đang ở đoạn phải quyết định yêu tiếp bằng cách nào."
Thư đọc dòng đó.
Nằm xuống giường.
Ôm điện thoại vào ngực.
Yêu tiếp bằng cách nào?
Câu hỏi ấy theo cô vào giấc ngủ.
Đêm đó, cô mơ thấy mình đứng trong quán "Mưa Nhỏ".
Bên ngoài mưa rất lớn.
Tuấn ngồi ở bàn gần cửa sổ, trước mặt có ly cà phê sữa đá.
Chiếc ghế bên cạnh anh trống.
Ở góc trong cùng, Vũ ngồi một mình, không gọi cô, không nhìn cô, chỉ đặt một tách cà phê đen trên bàn.
Thư đứng giữa quán.
Không ai kéo cô.
Không ai gọi tên cô.
Cô phải tự chọn chỗ ngồi.
Nhưng trong mơ, cô đứng mãi.
Đứng đến khi mưa ngập qua cửa.
Đứng đến khi cả hai chiếc ghế đều mờ đi trong nước.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy với gối ướt.
Ở trường, Tuấn vẫn giữ ghế.
Cô tới ngồi.
Trên bàn có mảnh giấy:
"Hôm nay mình thi. Mình làm bài trước. Chuyện tụi mình tính sau."
Thư đọc, vừa buồn cười vừa muốn khóc.
Cô viết lại:
"Ừ. Nhưng thi xong cho Thư uống trà đào."
Tuấn đọc.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh cười thật hơn một chút.
"Được."
Chỉ một chữ.
Nhưng nhẹ.
Khang ngồi bên ngoài nhìn thấy nụ cười đó, lập tức thở phào quá lộ.
"Ơn trời. Hai người còn biết cười. Tui tưởng kỳ thi này giết luôn cả tình yêu rồi."
Mai quay xuống:
"Khang."
"Gì? Tui đang phát biểu nhân đạo."
Linh cười.
Thư cũng cười.
Tuấn cũng cười nhẹ.
Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ gần như trở lại bình thường.
Gần như.
Nhưng khi tiếng chuông báo vào phòng thi vang lên, Thư nhìn Tuấn cầm bút, nhìn bàn tay anh, nhìn chiếc ghế bên cạnh mình, cô hiểu rằng "gần như" không phải "đã".
Vũ vẫn bị chặn.
Nhưng không biến mất.
Tuấn vẫn giữ ghế.
Nhưng không còn giữ bằng niềm tin tuyệt đối.
Cô vẫn ngồi cạnh anh.
Nhưng trong lòng đã biết cảm giác đứng giữa hai chiếc ghế trong giấc mơ.
Bài thi được phát xuống.
Thư cầm đề.
Câu đầu tiên hỏi về "quyết định trong điều kiện không chắc chắn".
Cô nhìn câu đó, bỗng muốn bật cười.
Không chắc chắn.
Đúng là môn học này không biết vô tình hay cố ý mà cứ chạm vào đời cô.
Tuấn ngồi cách cô một dãy bàn trong phòng thi.
Trước khi làm bài, anh quay lại nhìn cô một cái.
Không lâu.
Chỉ một cái nhìn.
Thư nhìn lại.
Trong ánh mắt đó, không có lời hứa mãi mãi.
Không có sự bình yên cũ.
Nhưng có một câu rất nhỏ mà cả hai đều hiểu:
Hôm nay, mình vẫn ở đây.
Và có những ngày, chỉ vậy thôi cũng đã là điều khó nhất.
Hết phần 30

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách