Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 6: Lời chọc ghẹo của tụi bạn

Nhấn play để nghe...


Sáng hôm sau, Thư đem áo khoác của Tuấn tới trường.

Cô gấp áo rất gọn, bỏ trong một cái túi giấy màu nâu nhạt. Tối qua cô đã giặt bằng tay, phơi trong phòng máy lạnh, sáng dậy còn dùng máy sấy hong nhẹ cho khô hẳn. Áo sạch, thơm mùi nước xả vải thoang thoảng. Nhưng lạ là lúc gấp áo lại, Thư cứ thấy tiếc tiếc cái mùi mưa hôm qua đã không còn nữa.
Cô đứng trước gương, cầm cái túi giấy trong tay, nhìn mình một lúc.
Hôm nay Thư mặc áo blouse trắng có cổ vuông nhẹ, tay áo phồng vừa phải, quần jean xanh nhạt ôm gọn dáng. Mái tóc dài được cô chải mượt, buông qua vai. Cô không cố tình ăn mặc đẹp hơn mọi ngày, nhưng từ lúc thay đồ xong, chính cô cũng nhận ra mình chăm chút hơi lâu.
Cô tự nói thầm:
"Mình chỉ đi học thôi mà."
Nhưng rồi ánh mắt cô rơi xuống cái túi giấy đựng áo khoác của Tuấn.
"Chỉ đi học thôi" mà lòng cứ nôn nao như sắp gặp một người đã thân lắm.
Dưới nhà, mẹ Thư đang ngồi ở bàn ăn, đọc gì đó trên điện thoại. Thấy Thư đi xuống, bà nhìn lướt qua cái túi giấy trên tay cô.
"Áo bạn nam hôm qua hả?"
Thư khựng lại rất nhẹ.
"Dạ."
"Giặt rồi?"
"Dạ rồi."
"Trả xong thì thôi. Lần sau tự chuẩn bị áo mưa, đừng để người ta đưa áo hoài."
Thư nắm quai túi chặt hơn.
"Dạ."
Mẹ cô nhìn cô thêm một chút, giọng chậm hơn:
"Thư, mẹ nhắc vậy không phải làm khó con. Con gái đi học xa nhà, quen bạn bè là chuyện bình thường. Nhưng phải biết giữ khoảng cách. Người ta tốt với mình chưa chắc đã đơn giản chỉ là tốt."
Thư im lặng.
Câu đó làm cô hơi khó chịu, nhưng cô không dám cãi. Không phải vì cô nghĩ mẹ nói đúng. Mà vì nếu cô cãi, mẹ sẽ hỏi sâu hơn. Mà những điều về Tuấn trong lòng cô lúc này, cô chưa muốn để ai đụng vào.
"Dạ, con biết."
"Biết thì tốt."
Thư bước ra cửa. Trời bên ngoài xanh nhạt sau cơn mưa đêm. Đường còn ẩm. Cô ngồi lên xe, nhìn cái túi giấy đặt trên đùi, ngón tay vuốt nhẹ mép túi.
Cô nghĩ:
"Tuấn mà biết mẹ nói vậy chắc Tuấn buồn."
Ý nghĩ đó làm lòng cô chùng xuống.
Cô không muốn Tuấn buồn.
Cũng không muốn chính mình phải tránh xa anh.
Tới trường, Thư xuống xe trước cổng. Vừa bước qua sân, cô đã thấy Tuấn đứng dưới gốc cây dầu gần bảng thông báo. Anh mặc áo sơ mi xanh đậm, quần jean đen, balo đeo một bên vai. Gió sáng thổi nhẹ làm tóc anh hơi rối. Anh đang nhìn điện thoại, nhưng như có cảm giác, bỗng ngẩng lên đúng lúc Thư đi tới.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Chỉ vậy thôi, Thư đã thấy cái nôn nao từ sáng chạy thẳng lên ngực.
Tuấn bước về phía cô.
"Thư tới rồi hả?"
"Ừ."
"Ăn sáng chưa?"
"Rồi. Tuấn ăn chưa?"
"Rồi."
Hai người nói mấy câu rất bình thường. Nhưng sau những tin nhắn tối qua, sau câu "Thư cũng nhớ Tuấn", mọi thứ không còn bình thường nữa. Ngay cả khoảng cách giữa họ cũng có gì đó khác. Tuấn đứng không quá gần, Thư cũng không né, nhưng giữa hai người như có một sợi dây vô hình kéo lại.
Thư đưa túi giấy cho anh.
"Áo của Tuấn nè. Thư giặt rồi."
Tuấn nhận lấy.
"Cám ơn Thư."
"Tuấn coi thử có khô chưa. Nếu còn ẩm thì..."
"Không cần coi. Thư giặt là được rồi."
Thư nhìn anh, hơi mắc cỡ.
"Tuấn tin Thư dữ vậy hả?"
"Ừ."
"Lỡ Thư làm hư áo thì sao?"
"Thì Tuấn giữ lại làm kỷ niệm."
Câu đó làm Thư im.
Tuấn nói xong cũng hơi ngại, nhưng lần này anh không sửa lại. Anh nhìn Thư, thấy má cô ửng lên dưới nắng sớm. Cô cúi xuống chỉnh lại quai túi xách, giọng nhỏ:
"Áo bình thường mà kỷ niệm gì."
Tuấn cầm túi giấy, nói chậm:
"Có những thứ bình thường, nhưng dính tới một ngày đặc biệt thì không bình thường nữa."
Thư ngẩng lên.
"Ngày hôm qua đặc biệt hả?"
Tuấn nhìn cô.
"Ừ."
Không có tiếng mưa. Không có áo mưa. Không có con hẻm ngập nước. Chỉ có sân trường buổi sáng và người đi qua lại. Nhưng Thư vẫn thấy như mình đang đứng lại dưới cơn mưa hôm qua, nghe Tuấn nói "nhớ Thư nữa".
Đúng lúc đó, Khang từ phía sau xuất hiện như một cơn gió độc.
"Trời ơi, mới sáng sớm mà hai người đứng nhìn nhau như phim Hàn Quốc vậy?"
Thư giật mình, quay lại.
"Khang làm hết hồn."
Khang cầm ly cà phê sữa đá, nhìn cái túi giấy trong tay Tuấn.
"Gì đây? Quà hả?"
Tuấn nói:
"Áo khoác."
"À, áo khoác hôm qua. Rồi, tao hiểu. Áo đi một vòng qua nhà người ta, nay về lại thơm phức tình yêu."
Thư đỏ mặt.
"Khang nói bậy quá."
Tuấn lạnh lùng nhìn nó.
"Mày muốn uống cà phê hay muốn đội cà phê?"
Khang ôm ly lùi lại một bước.
"Rồi rồi, tao im. Sao người đang yêu ai cũng hung dữ vậy ta?"
Mai đi tới đúng lúc, nghe được câu cuối.
"Ai đang yêu?"
Khang chỉ vô Tuấn và Thư ngay lập tức.
"Hai người này."
Mai nhìn Thư.
"Bà kể thiếu tui nhiều chuyện đúng không?"
Thư vội nói:
"Không có gì đâu."
Mai nhướng mày.
"Không có gì mà mặt bà đỏ như trái cà chua?"
Linh cũng vừa tới, ôm mấy cuốn sách trước ngực. Cô nhìn mọi người, cười hiền:
"Mọi người lại chọc nhau hả?"
Khang nói:
"Không phải chọc. Tui đang ghi nhận tiến triển tình cảm của nhóm trưởng và thư ký."
Tuấn thở ra.
"Lên lớp đi."
Khang đi bên cạnh Mai, vẫn không tha:
"Mai, bà thấy không? Hồi đầu nó còn nói 'không có gì đâu'. Giờ nó hết chối rồi. Nó chuyển qua đổi chủ đề."
Mai cười:
"Tui thấy hết. Nhưng để người ta từ từ. Ông chọc hoài, người ta chạy mất bây giờ."
Khang liếc Tuấn.
"Tuấn mà chạy chắc chạy về phía Thư chứ chạy đi đâu."
Thư cúi đầu đi cạnh Tuấn, cố không cười. Tuấn thì nhìn thẳng phía trước, mặt bình tĩnh, nhưng tai đỏ lên thấy rõ.
Vô lớp, cái ghế bên cạnh Tuấn vẫn để trống.
Lần này Thư không đợi ai chọc. Cô tự nhiên ngồi xuống. Cử chỉ đó nhỏ thôi, nhưng với Tuấn lại giống một lời xác nhận. Anh không nói gì, chỉ kéo cái bàn của cô lại ngay ngắn hơn một chút.
Mai thấy vậy, ghé tai Linh nói nhỏ nhưng đủ cho cả nhóm nghe:
"Bây giờ cái ghế đó chính thức có chủ rồi nha."
Thư quay qua:
"Mai!"
Mai cười:
"Rồi rồi, tui không nói nữa."
Khang ngồi phía ngoài, lắc đầu:
"Mấy người phụ nữ trong nhóm mình ai cũng nói 'không nói nữa', nhưng lát cũng nói tiếp."
Mai chỉ cây bút vô Khang.
"Ông cũng vậy thôi."
Lớp học hôm đó có thêm vài sinh viên từ lớp khác qua học ghép vì lịch thay đổi. Phòng đông hơn thường ngày. Mấy dãy ghế phía sau nhanh chóng kín chỗ. Giữa lúc mọi người đang ổn định, một cô gái mặc áo thun đen, quần jean ôm, tóc uốn nhẹ bước vào. Cô nhìn quanh lớp, rồi thấy Tuấn.
Ánh mắt cô sáng lên.
"Tuấn?"
Tuấn ngẩng lên.
Cô gái cười, đi lại gần.
"Bạn nhớ mình không? Vy, lớp Quản trị 2. Hôm bữa gặp ở thư viện đó."
Tuấn gật đầu lịch sự.
"Ừ, Tuấn nhớ."
Vy nhìn chỗ ngồi quanh Tuấn. Ghế bên cạnh anh đã có Thư. Ghế phía ngoài có Khang. Cô hơi khựng, rồi cười:
"Hôm nay lớp mình học ghép. Bạn cho mình ngồi gần đây được không? Mình không quen ai hết."
Khang nhìn Tuấn, rồi nhìn Thư, ánh mắt rõ ràng đang hóng chuyện. Mai cũng im hẳn, như đang xem một cảnh phim sắp căng.
Tuấn nhìn quanh. Phía sau còn vài chỗ trống.
"Bạn ngồi dãy sau được không? Chỗ đó còn trống. Nhóm mình đủ người rồi, tụi mình còn để tài liệu."
Câu từ rất lịch sự, nhưng ranh giới rõ ràng.
Vy hơi sượng. Cô nhìn Thư một thoáng, rồi cười lại:
"À, vậy hả. Không sao. Mình ngồi sau cũng được."
Cô đi về dãy phía sau. Trước khi ngồi xuống, cô vẫn quay lại nhìn Tuấn thêm một lần.
Thư nhìn xuống tập, giả bộ ghi ngày tháng. Nhưng thật ra cây bút của cô đứng yên trên giấy. Trong lòng cô có cảm giác lạ. Không khó chịu như khi Huy nhìn cô, mà là một kiểu bối rối khác. Lần đầu tiên cô thấy một cô gái chủ động tới gần Tuấn trước mặt mình.
Cô biết Tuấn đẹp trai. Biết anh thu hút. Nhưng biết là một chuyện, tận mắt thấy là chuyện khác.
Tuấn nghiêng qua hỏi nhỏ:
"Thư sao vậy?"
"Không sao."
Tuấn nhìn cô.
"Thư cũng nói không sao nữa."
Thư mím môi.
"Thì không sao thiệt."
Tuấn không hỏi thêm, nhưng sau đó anh xé một mảnh giấy nhỏ, viết rồi đẩy qua.
"Tuấn không thân với Vy."
Thư đọc dòng chữ, tim mềm đi. Cô quay sang nhìn anh.
Tuấn đang nhìn lên bảng như thể không có chuyện gì, nhưng tay vẫn đặt gần mảnh giấy. Thư cầm bút viết bên dưới:
"Thư có hỏi đâu."
Tuấn đọc, rồi viết:
"Nhưng Tuấn muốn nói."
Thư cắn môi để khỏi cười. Cô viết:
"Ừ. Thư nghe rồi."
Tuấn nhìn dòng đó, khóe môi hơi cong.
Khang ngồi bên kia nhìn hai người chuyền giấy qua lại, không chịu nổi, liền cúi xuống nói nhỏ:
"Trời ơi, thời đại nào rồi còn viết giấy tay tán tỉnh trong lớp vậy hai người?"
Mai đưa tay bịt miệng Khang.
"Ông im cho người ta sống."
Thầy bắt đầu giảng, cả lớp yên xuống. Nhưng phía sau, Thư thỉnh thoảng vẫn cảm nhận được ánh mắt của Vy. Không phải ánh mắt quá xấu, nhưng có chút dò xét. Cô không quay lại. Cô chỉ ngồi thẳng hơn một chút, tay đặt lên trang tập.
Tuấn để ý thấy.
Anh không nói, chỉ đẩy chai nước của mình qua phía cô như mọi lần.
Thư nhìn chai nước, rồi nhìn anh.
"Tuấn lại mua cho Thư hả?"
"Ừ."
"Tuấn không sợ người ta nói hả?"
"Ai nói?"
"Tụi bạn."
Tuấn nhìn qua Khang đang ngủ gục trên bàn.
"Nó nói từ bữa giờ rồi."
Thư bật cười nhỏ.
"Còn người khác?"
Tuấn im một giây, rồi nói:
"Người khác nói gì không quan trọng."
Thư nhìn anh lâu hơn.
"Vậy cái gì quan trọng?"
Tuấn quay lại, ánh mắt trầm nhưng ấm.
"Thư có muốn uống không."
Chỉ vậy thôi.
Một câu đơn giản, mà làm lòng Thư dịu xuống. Cô cầm chai nước, mở nắp uống một ngụm.
"Muốn."
Tuấn gật đầu, như thế là đủ.
Giờ ra chơi, Vy từ dãy sau đi xuống, cầm điện thoại trên tay.
"Tuấn ơi, bài thầy mới nói đoạn phong cách lãnh đạo chuyển đổi, bạn ghi kịp không? Cho mình chụp tập với."
Tuấn lấy tập của mình, nhưng chưa đưa ngay.
"Bạn hỏi bạn lớp bạn trước thử. Tập mình ghi hơi tắt."
Vy cười:
"Mình thấy bạn ghi rõ mà. Cho mình chụp chút thôi."
Thư ngồi cạnh, không nói. Tuấn nhìn cô một thoáng, rồi lấy điện thoại chụp phần bài đó, gửi vào nhóm chung của lớp học ghép.
"Tuấn gửi lên nhóm rồi. Ai cần thì coi được."
Vy cầm điện thoại, nụ cười hơi cứng.
"À, vậy cũng được. Cám ơn Tuấn."
Cô quay đi.
Khang tỉnh ngủ đúng lúc, nhìn theo rồi nói nhỏ:
"Đỉnh. Xử lý gọn. Không cho số, không cho tập, cho cả lớp luôn."
Mai giơ ngón cái:
"Trưởng nhóm đúng là có chiến lược."
Thư cúi xuống uống nước, nhưng mắt cười.
Tuấn nhìn cô.
"Thư vui hả?"
"Có đâu."
"Có."
"Tuấn nhìn lầm rồi."
"Ừ. Vậy chắc Tuấn nhìn Thư nhiều quá nên lầm."
Câu đó làm Thư suýt sặc nước. Mai ngồi bên cạnh nghe được, mắt mở to.
"Trời ơi, Tuấn biết nói vậy luôn hả?"
Khang đập bàn nhẹ:
"Tao nói rồi. Ngoài lạnh trong nóng."
Tuấn quay đi, nhưng lần này không giận. Còn Thư thì cúi đầu, mặt đỏ tới tận tai.
Buổi học kết thúc lúc gần trưa. Trời nắng trở lại sau mấy ngày mưa, sân trường bốc hơi ẩm, không khí nóng nhưng sáng. Nhóm kéo nhau xuống căng tin ăn cơm. Trên đường đi, Khang đi với Mai phía trước, Linh đi sau một chút nghe điện thoại. Tuấn và Thư đi cạnh nhau ở giữa.
Thư hỏi nhỏ:
"Tuấn có thấy phiền không?"
"Phiền gì?"
"Tụi bạn chọc hoài."
Tuấn nhìn cô.
"Thư phiền hả?"
"Không. Thư chỉ sợ Tuấn phiền."
"Tuấn không phiền."
"Sao vậy?"
Tuấn dừng một chút, rồi nói:
"Vì tụi nó chọc đúng."
Thư khựng chân.
Tuấn cũng dừng lại.
Nắng rơi qua tán cây, loang trên vai áo hai người. Sinh viên đi ngang qua, có người cười nói, có người vội vã. Nhưng ngay lúc đó, với Thư, mọi thứ như chậm lại.
Cô hỏi rất nhỏ:
"Đúng chỗ nào?"
Tuấn nhìn cô. Anh có thể nói đùa cho qua. Có thể né như mọi lần. Nhưng mấy ngày qua, mỗi tin nhắn, mỗi cơn mưa, mỗi ánh mắt của Thư đã kéo anh tới gần hơn với sự thật trong lòng mình.
Anh nói:
"Đúng chỗ Tuấn để ý Thư."
Thư nhìn anh. Môi cô hơi hé, nhưng không nói được gì.
Tuấn nói tiếp, giọng vẫn trầm và chậm:
"Không phải để ý kiểu bạn cùng nhóm. Cũng không phải chỉ vì Thư đẹp. Tuấn để ý Thư vì ở gần Thư, Tuấn thấy vui. Thấy muốn lo cho Thư. Thấy Thư buồn thì Tuấn cũng không yên."
Thư đứng im. Tim cô đập nhanh, từng nhịp rõ ràng.
"Tuấn..."
Anh nhìn cô, ánh mắt dịu xuống.
"Tuấn chưa bắt Thư trả lời gì hết. Tuấn chỉ nói cho Thư biết. Để sau này nếu tụi nó chọc nữa, Thư biết Tuấn không thấy phiền."
Thư cúi đầu. Một lọn tóc rơi xuống trước má. Lần này, Tuấn không chần chừ nữa.
Anh đưa tay, rất nhẹ, vén lọn tóc ấy ra sau tai cho cô.
Động tác chỉ diễn ra trong một giây. Đầu ngón tay anh không chạm lâu, chỉ khẽ lướt qua vùng tóc mềm bên má. Nhưng Thư thấy cả người mình nóng lên. Không phải vì sự động chạm quá gần, mà vì anh làm điều đó bằng sự nâng niu đến mức cô không thể thấy sợ.
Tuấn rút tay về ngay.
"Xin lỗi. Tuấn..."
Thư ngẩng lên, mắt cô long lanh.
"Không sao."
Rồi như sợ anh lại hiểu lầm hai chữ đó là né tránh, cô nói thêm:
"Lần này là không sao thiệt."
Tuấn cười. Một nụ cười rất nhẹ, nhưng làm gương mặt anh mềm hẳn.
Phía trước, Khang quay lại, thấy hai người đứng cách xa nhóm một đoạn, liền la lên:
"Ê! Hai người tính đứng đó quay MV tới chiều hả? Cơm sườn nguội hết bây giờ!"
Mai kéo tay Khang:
"Ông la nhỏ thôi, trời ơi."
Thư bật cười, bước tiếp. Tuấn đi bên cạnh cô. Khoảng cách giữa họ vẫn như cũ, nhưng không khí đã khác. Có một điều vừa được nói ra. Chưa phải lời yêu, nhưng đủ thật để không còn giả vờ được nữa.
Ở căng tin, cả nhóm ngồi chung một bàn dài. Khang vẫn chọc, Mai vẫn cằn nhằn, Linh vẫn cười hiền. Nhưng Thư thấy mọi thứ hôm nay ấm hơn. Cô ngồi đối diện Tuấn, lâu lâu nhìn anh qua ly nước. Tuấn cũng nhìn lại, ánh mắt ngắn thôi, nhưng đủ làm cô biết anh vẫn đang nghĩ tới câu vừa nói dưới tán cây.
Sau bữa ăn, Mai rủ Thư đi mua trà sữa.
Hai cô đứng chờ ở quầy nước. Mai khoanh tay, nhìn Thư bằng ánh mắt của một đứa bạn thân đã biết quá nhiều.
"Bà thích Tuấn rồi đúng không?"
Thư cúi nhìn ví tiền.
"Mai hỏi gì kỳ."
"Kỳ gì. Tui nhìn là biết. Bà mà không thích, ai chọc bà đã khó chịu rồi. Đằng này bà đỏ mặt hoài."
Thư im lặng.
Mai hạ giọng:
"Tuấn cũng thích bà đó."
Thư nhìn ra bàn nơi Tuấn đang ngồi nghe Khang nói chuyện. Anh hơi nghiêng người, một tay đặt trên bàn, gương mặt trầm nhưng ánh mắt không lạnh. Lúc anh vô tình nhìn qua, thấy cô đang nhìn, anh khựng một chút rồi cười rất nhẹ.
Thư quay đi ngay.
Mai cười:
"Thấy chưa. Mắt hai người dính keo rồi."
Thư nhỏ giọng:
"Nhưng nhà tui khó lắm, Mai."
Mai im một chút.
"Khó chuyện gì?"
"Ba mẹ tui quản nhiều. Mẹ tui không thích tui thân với bạn nam. Mà Tuấn... Tuấn không giống kiểu người nhà tui sẽ dễ chấp nhận."
"Vì Tuấn ở quê lên hả?"
Thư cắn môi.
"Ừ. Và vì nhà Tuấn không khá giả. Tui biết mẹ tui mà."
Mai thở dài.
"Nhưng mới thích thôi, bà nghĩ xa dữ vậy?"
Thư nhìn ly trà sữa đang được nhân viên đậy nắp.
"Tui cũng không muốn nghĩ. Nhưng không nghĩ thì lát nữa nó vẫn nằm đó."
Mai nhìn bạn mình, giọng dịu xuống:
"Thư, nghe tui nè. Đừng tự làm mình buồn trước khi chuyện vui kịp xảy ra. Tuấn đàng hoàng. Bà thích người ta thì cứ cho mình được vui một chút đi. Tới đâu tính tới đó."
Thư im lặng một lúc, rồi gật nhẹ.
"Tui sợ."
"Sợ gì?"
"Sợ càng vui, sau này càng đau."
Mai không cười nữa. Cô nhìn Thư thật lâu, rồi nói:
"Có khi vậy. Nhưng nếu sợ đau mà không dám thương, sau này bà cũng đau kiểu khác."
Câu đó ở lại trong lòng Thư suốt buổi chiều.
Trong khi đó, ở bàn ăn, Khang cũng đang nói chuyện với Tuấn.
"Mày nói với Thư rồi hả?"
Tuấn nhìn nó.
"Nói gì?"
"Đừng giả ngu với tao. Mặt mày hồi nãy lúc đi vô căng tin nhìn khác liền."
Tuấn uống nước.
"Tao nói tao để ý Thư."
Khang suýt phun cà phê.
"Thiệt hả?"
"Ừ."
"Rồi Thư nói sao?"
"Chưa nói gì."
"Vậy mày có sợ không?"
Tuấn nhìn về phía quầy nước, nơi Thư đang đứng cạnh Mai. Ánh nắng từ ô cửa hắt lên gương mặt cô, làm tóc cô ánh lên màu nâu nhẹ. Cô đẹp đến mức nhiều người trong căng tin nhìn qua, nhưng cô không biết. Hoặc biết mà không để tâm.
Tuấn nói:
"Có."
Khang gật gù.
"Biết sợ là còn tỉnh. Thư không phải kiểu con gái dễ đâu. Ý tao không phải tính cách khó. Mà là xung quanh Thư nhiều thứ phức tạp. Gia đình, người theo đuổi, rồi mày nữa..."
"Tao nữa là sao?"
"Mày tự trọng cao. Nghèo thì không sao, nhưng tự ái vì nghèo mới mệt. Tao nói trước, sau này đừng vì tự ái mà làm khổ người ta."
Tuấn im.
Khang hiếm khi nói câu nào đàng hoàng, nhưng mỗi lần nói đàng hoàng, Tuấn lại khó cãi.
"Tao biết," Tuấn nói.
"Biết thì tốt. Mày thương người ta thì thương cho tử tế. Đừng thương kiểu nửa muốn kéo người ta lại, nửa sợ mình không xứng rồi đẩy ra."
Tuấn nhìn Khang.
"Hôm nay mày uống lộn thuốc hả?"
Khang nhún vai.
"Tao xàm chứ tao đâu có ngu."
Tuấn bật cười.
Mai và Thư đem nước về. Thư đặt trước mặt Tuấn một ly cà phê sữa đá.
"Thư mua cho Tuấn."
Tuấn hơi bất ngờ.
"Tuấn đâu có nhờ."
"Không nhờ thì Thư không được mua hả?"
"Được."
Khang nhìn ly nước, rồi nhìn Mai.
"Ủa của tui đâu?"
Mai đưa cho nó một ly trà tắc.
"Nè. Tui mua cho ông. Uống đi cho bớt nói."
Khang cầm ly, xúc động giả tạo:
"Mai, bà làm tui cảm động quá. Đây có phải dấu hiệu tình yêu không?"
Mai lạnh lùng:
"Không. Dấu hiệu tui muốn ông im."
Cả nhóm cười ồ. Thư cũng cười. Tuấn nhìn cô, lòng nhẹ đi.
Buổi chiều, lớp có tiết thực hành kỹ năng giao tiếp. Giảng viên yêu cầu sinh viên chia cặp để luyện tình huống phỏng vấn. Khang lập tức giơ tay:
"Thầy ơi, tụi em tự chọn cặp được không thầy?"
Thầy cười:
"Được. Nhưng đừng chọn để nói chuyện riêng nha."
Cả lớp cười rần.
Mai quay qua nói:
"Tuấn với Thư một cặp đi. Hai người tập nói chuyện nghiêm túc cho quen."
Khang thêm:
"Đúng rồi. Hai người cần luyện giao tiếp ánh mắt nhiều."
Thư lườm hai người bạn, nhưng vẫn ngồi xoay lại đối diện Tuấn.
Tuấn hỏi nhỏ:
"Thư có muốn đổi cặp không?"
Thư nhìn anh.
"Sao phải đổi?"
"Tuấn sợ Thư ngại."
"Có ngại. Nhưng không muốn đổi."
Tuấn nghe vậy, ánh mắt mềm xuống.
Bài tập yêu cầu một người đóng vai nhà tuyển dụng, một người đóng vai ứng viên. Thư làm nhà tuyển dụng trước. Cô cầm tờ giấy tình huống, nghiêm túc hỏi:
"Bạn Tuấn hãy giới thiệu về bản thân mình."
Tuấn ngồi thẳng, trả lời rất đàng hoàng:
"Tuấn tên Nguyễn Minh Tuấn, sinh viên năm nhất ngành Quản trị kinh doanh. Tuấn là người có trách nhiệm, chịu khó học hỏi, và khi đã nhận việc gì thì cố gắng làm tới nơi."
Thư nhìn anh, hơi cười.
"Bạn Tuấn nghĩ điểm mạnh lớn nhất của mình là gì?"
Tuấn nhìn thẳng vào mắt cô.
"Biết giữ lời."
Thư khựng một chút.
"Vậy điểm yếu?"
Tuấn im vài giây.
"Hay lo xa. Và nhiều khi nghĩ nhiều quá nên nói ít."
Câu trả lời đó không còn giống bài tập nữa. Thư hiểu anh đang nói thật. Cô nhìn xuống tờ giấy, rồi hỏi tiếp bằng giọng nhỏ hơn:
"Nếu có một việc bạn rất muốn làm, nhưng biết sẽ khó, bạn có làm không?"
Tuấn nhìn cô.
"Có."
"Tại sao?"
"Vì nếu không làm, sau này sẽ tiếc."
Thư không hỏi tiếp được nữa.
Đến lượt đổi vai, Tuấn cầm giấy, còn Thư làm ứng viên. Nhưng anh không nhìn giấy. Anh hỏi:
"Bạn Thư nghĩ mình là người như thế nào?"
Thư hơi bất ngờ, rồi trả lời:
"Thư nghĩ mình... nghe lời quá."
Tuấn nhìn cô.
"Đó là điểm mạnh hay điểm yếu?"
"Cả hai. Nghe lời thì ba mẹ vui, ít gây chuyện. Nhưng nhiều khi Thư không biết mình muốn gì thật sự, hay chỉ đang muốn điều người khác muốn."
Tuấn im lặng.
"Vậy bây giờ Thư biết mình muốn gì không?" anh hỏi.
Thư nhìn anh. Trong phòng học có tiếng những cặp khác đang nói chuyện, cười giỡn. Nhưng câu hỏi của Tuấn làm mọi thứ quanh cô lặng xuống.
Cô nói thật khẽ:
"Có vài chuyện Thư bắt đầu biết."
Tuấn không hỏi "chuyện gì". Anh chỉ gật đầu.
Thầy đi ngang qua, nhìn hai người rồi cười:
"Cặp này nhập vai sâu quá ha."
Cả lớp lại cười. Thư đỏ mặt. Tuấn cúi xuống nhìn tờ giấy. Khang ở bàn sau thì thầm đủ lớn:
"Thầy ơi, hai bạn này không diễn đâu thầy."
Mai đánh vào vai Khang.
"Ông muốn bị Tuấn xử hả?"
Tiết học kết thúc trong tiếng cười. Nhưng với Tuấn và Thư, những câu hỏi trong bài tập vẫn còn ở lại. Chúng giống như những lời thật được mượn vỏ bọc của một tình huống giả.
Chiều xuống, Thư phải về sớm. Tuấn đưa cô ra cổng như thường lệ. Hôm nay không mưa, trời chỉ âm âm, gió mát. Hai người đi chậm dưới hàng cây.
Thư cầm ly trà sữa còn một nửa, hỏi:
"Hồi nãy Tuấn nói nếu không làm sẽ tiếc. Tuấn đang nói chuyện gì vậy?"
Tuấn nhìn thẳng phía trước.
"Nhiều chuyện."
"Ví dụ?"
"Ví dụ như học đại học. Ví dụ như lên Sài Gòn. Ví dụ như..."
Anh dừng lại.
Thư nghiêng đầu nhìn anh.
"Như gì?"
Tuấn quay sang. Ánh mắt anh đen và sâu dưới bóng cây.
"Như thích Thư."
Thư dừng bước.
Tuấn cũng dừng.
Lần này không còn bạn bè chọc, không còn thầy cô, không còn bài tập. Chỉ có hai người đứng dưới hàng cây cuối sân trường, nắng chiều mỏng đi trên vai áo.
Thư nhìn ly trà sữa trong tay, rồi nhìn Tuấn.
"Tuấn nói thích Thư nhiều lần rồi."
"Tuấn mới nói để ý."
"Vậy bây giờ là thích hả?"
"Ừ. Bây giờ là thích."
Tim Thư đập rất mạnh. Nhưng lạ là cô không muốn né nữa.
Cô hỏi nhỏ:
"Thích từ khi nào?"
Tuấn suy nghĩ một chút.
"Có lẽ từ hôm Thư đứng dưới mưa, khoác áo của Tuấn."
"Ngày đầu tiên?"
"Ừ. Nhưng lúc đó Tuấn chưa biết gọi là gì."
"Bây giờ biết rồi?"
"Biết rồi."
Thư cúi đầu cười rất nhẹ. Nụ cười vừa vui, vừa ngại, vừa run.
"Tuấn nói chậm quá."
Tuấn hơi bất ngờ.
"Chậm hả?"
"Ừ. Thư đợi mấy bữa nay."
Nói xong, cô đỏ mặt tới mức muốn quay đi. Nhưng Tuấn đã nghe. Anh đứng yên, như không tin nổi.
"Thư đợi?"
Thư nhìn anh, ánh mắt trong và ấm.
"Ừ. Thư đợi."
Tuấn không biết phải làm gì với niềm vui bất ngờ ấy. Anh chỉ nhìn cô, rất lâu. Trong lòng anh có gì đó mở ra, rộng và sáng.
Xe của Thư tới, nhưng cô chưa bước lên ngay.
Tuấn hỏi:
"Vậy Thư..."
Thư biết anh muốn hỏi gì. Nhưng cô vẫn chưa trả lời trọn vẹn. Không phải vì không muốn. Mà vì cô muốn giữ khoảnh khắc này thêm một chút, muốn để nó nằm lưng chừng, đẹp và run như dây đàn.
Cô nói:
"Thư về nha. Tối nói tiếp."
Tuấn nhìn cô, vừa hụt hẫng vừa buồn cười.
"Thư làm vậy ác quá."
Thư cười, lần này tinh nghịch hơn mọi ngày.
"Cho Tuấn biết cảm giác chờ tin nhắn."
Rồi cô bước lên xe.
Tuấn đứng ngoài cửa, nhìn cô qua kính xe. Thư đặt tay lên cửa kính, không vẫy, chỉ chạm nhẹ. Tuấn cũng đưa tay lên rất khẽ, như đáp lại từ bên ngoài.
Chiếc xe chạy đi.
Tuấn đứng lại dưới hàng cây, lòng vừa rối vừa vui. Khang từ đâu đi tới, chắc đã chứng kiến đoạn cuối từ xa, khoanh tay nhìn anh.
"Rồi sao? Người ta trả lời chưa?"
Tuấn quay qua.
"Tối nói tiếp."
Khang há miệng.
"Trời ơi, con gái đúng là cao thủ. Tối nay mày khỏi ngủ."
Tuấn bật cười. Anh cầm balo đi về phía phòng trọ, trong lòng nhẹ như vừa đi qua một cơn mưa và nhìn thấy nắng.
Tối đó, đúng chín giờ mười hai phút, Thư nhắn:
"Tuấn đang làm gì?"
Tuấn trả lời gần như liền:
"Đang chờ Thư."
Thư đọc tin nhắn, nằm trên giường, mỉm cười.
"Chờ gì?"
"Chờ câu trả lời."
Thư nhìn màn hình rất lâu. Cô nghe tiếng mẹ nói chuyện điện thoại dưới nhà, tiếng máy lạnh chạy nhẹ, tiếng tim mình đập. Cô nhớ lời Mai: "Nếu sợ đau mà không dám thương, sau này bà cũng đau kiểu khác."
Cô hít vào thật chậm, rồi gõ:
"Thư cũng thích Tuấn."
Tin nhắn gửi đi.
Bên kia, Tuấn ngồi trên giường trong phòng trọ, đọc dòng chữ đó. Một lúc lâu, anh không nhúc nhích. Rồi anh cúi đầu, đưa tay che mắt, cười trong im lặng.
Thư thấy anh không trả lời, tim đập càng nhanh.
"Tuấn đâu rồi?"
Tuấn nhắn lại:
"Tuấn đang vui quá nên không biết nói gì."
Thư ôm điện thoại, cười tới đỏ mặt.
Một lát sau, Tuấn nhắn tiếp:
"Vậy từ mai, Tuấn được thích Thư đàng hoàng hả?"
Thư:
"Trước giờ Tuấn thích lén hả?"
Tuấn:
"Ừ. Nhưng lén hơi lộ."
Thư bật cười.
"Lộ dữ lắm."
Tuấn:
"Vậy từ mai không cần giấu nữa."
Thư nhìn câu đó, lòng vừa vui vừa run. Cô biết ngày mai mọi thứ sẽ khác. Tuấn vẫn là Tuấn. Cô vẫn là Thư. Họ vẫn đi học, làm bài nhóm, bị Khang và Mai chọc. Nhưng từ nay, giữa họ đã có một lời xác nhận.
Không phải chính thức yêu nhau.
Chưa có lời "làm người yêu Tuấn nha".
Nhưng hai chữ "thích nhau" đã đủ làm cả thế giới sinh viên nhỏ bé của họ đổi màu.
Thư nhắn:
"Nhưng mình từ từ thôi nha Tuấn."
Tuấn:
"Ừ. Tuấn biết."
Thư:
"Thư không muốn vội."
Tuấn:
"Tuấn cũng không muốn làm Thư sợ."
Thư đọc câu đó, mắt dịu xuống.
"Tuấn không làm Thư sợ."
Tuấn:
"Vậy Tuấn làm Thư thấy gì?"
Thư nằm im, nhìn trần nhà. Câu hỏi đó làm cô nhớ tới rất nhiều thứ: áo khoác ngày đầu mưa, cây dù nghiêng về phía cô, chai nước trong thư viện, ánh mắt anh khi Huy nhìn cô, dáng anh đứng giữa mưa bắt taxi, bàn tay vén tóc cô dưới hàng cây.
Cô gõ:
"Yên tâm."
Tuấn đọc một chữ ấy, lòng mềm đi.
Thư nhắn thêm:
"Và nhớ."
Tuấn mỉm cười.
"Tuấn cũng vậy."
Đêm đó, họ nhắn với nhau ít hơn những đêm trước. Nhưng từng câu đều sâu hơn. Có những khoảng im lặng kéo dài năm, mười phút, không ai vội. Vì họ biết người kia vẫn ở đó. Biết mình vừa đặt một viên gạch đầu tiên cho điều gì đó rất đẹp.
Trước khi ngủ, Thư nhắn:
"Mai Tuấn có giữ ghế cho Thư không?"
Tuấn:
"Có."
Thư:
"Giữ tới chừng nào?"
Tuấn nhìn câu hỏi ấy rất lâu. Rồi anh trả lời:
"Tới chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn."
Thư đọc xong, mắt cay nhẹ.
Cô gõ:
"Vậy giữ lâu nha."
Tuấn:
"Ừ. Tuấn giữ lâu."
Ngoài trời, Sài Gòn đêm đó không mưa. Nhưng trong lòng Tuấn và Thư, mùa yêu đã bắt đầu rõ ràng hơn sau rất nhiều giọt mưa, rất nhiều lời chọc ghẹo, rất nhiều câu nói tưởng như bình thường.
Ngày mai, họ sẽ lại ngồi cạnh nhau.
Nhưng từ ngày mai, cái ghế đó không chỉ là một chỗ ngồi trong giảng đường nữa.
Nó là nơi một người con trai lặng lẽ giữ cho một người con gái.
Và là nơi một người con gái, giữa rất nhiều lựa chọn, đã nhẹ nhàng chọn ngồi lại bên anh.
Hết phần 6

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách