Không muộn nhiều.Chỉ khoảng năm phút trước khi thầy vào.Nhưng với Tuấn, năm phút ấy đủ dài.Anh ngồi ở chỗ cũ, cái ghế bên cạnh vẫn được kéo ra, chai nước vẫn đặt trên bàn, mảnh giấy nhỏ vẫn nằm dưới quyển tập. Khang ngồi bên ngoài, cắn bánh mì, thỉnh thoảng nhìn Tuấn rồi nhìn cửa lớp."Ê."Tuấn không quay sang."Gì?""Mày nhìn cửa lớp như nhìn biên giới quốc gia vậy."Tuấn im.Khang nuốt miếng bánh mì, hạ giọng:"Hôm qua hai đứa có chuyện hả?""Không.""Không mà mặt mày như người bị mất ngủ ba đêm."Tuấn cúi xuống quyển sách."Chắc tại ôn thi."Khang nhìn anh, không chọc nữa.Từ ngày Thư và Tuấn bắt đầu có những vùng bí mật riêng, Khang ít đùa hơn trong một số khoảnh khắc. Nó vẫn xàm, vẫn hay phá không khí, vẫn làm ra vẻ vô tư, nhưng có những lúc nó nhìn Tuấn bằng ánh mắt của một người bạn đã thấy điều gì đó đang đi nhanh quá mà không biết nên kéo lại bằng cách nào.Mai bước vào lớp trước Thư.Cô nhìn cái ghế trống bên cạnh Tuấn, rồi nhìn anh."Thư chưa tới hả?""Chưa."Mai gật nhẹ, không nói thêm, nhưng ánh mắt có chút lo.Đúng lúc đó, Thư xuất hiện ở cửa.Cô mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, tóc buộc thấp, gương mặt hơi mệt. Nhìn thấy Tuấn, cô khựng lại một giây rất nhỏ, rồi mỉm cười.Nụ cười ấy vẫn là nụ cười của Thư.Nhưng Tuấn thấy trong đó có một lớp gì đó đã được kéo xuống che lại.Cô đi tới, ngồi vào chiếc ghế anh giữ."Thư xin lỗi, sáng nay kẹt xe.""Không sao."Tuấn đẩy chai nước qua."Thư uống đi.""Ừ."Cô mở chai nước, uống một ngụm nhỏ.Rồi thấy mảnh giấy trên bàn.Cô mở ra."Ngủ ngon không?"Chỉ một câu hỏi.Thư nhìn nó, cổ họng nghẹn lại.Đêm qua cô không ngủ ngon.Vì cô đã nói với Tuấn mình mệt, muốn ngủ sớm.Rồi gọi cho Vũ.Cô cầm bút, viết:"Không ngon lắm."Tuấn nhận lại."Sao vậy?"Thư nhìn dòng chữ ấy.Nếu viết thật, mọi thứ sẽ mở ra.Nếu viết thật, cô sẽ phải nói: vì Thư đã gọi cho một người đàn ông khác, vì anh ta nói những câu làm Thư rối, vì Thư thấy mình vừa có lỗi với Tuấn vừa không thể phủ nhận mình bị kéo vào cuộc trò chuyện ấy.Cô không viết thật."Chắc do căng thẳng thi."Tuấn đọc.Gật nhẹ.Không hỏi tiếp.Nhưng lần này, sự im lặng của anh không còn làm cô nhẹ nhõm như trước. Nó làm cô thấy đau hơn.Vì cô biết anh đã cảm nhận được điều gì đó.Chỉ là anh chưa có bằng chứng để hỏi.Tiết học bắt đầu.Thầy giảng về quản trị xung đột trong tổ chức. Bài học nói về nguyên nhân của xung đột, những lợi ích của việc đối thoại thẳng thắn, cách tránh né lâu ngày có thể làm vấn đề nhỏ biến thành khủng hoảng lớn.Thư ngồi nghe, thấy từng chữ như đang chạm vào mình."Tránh né không làm xung đột biến mất," thầy nói. "Nó chỉ làm xung đột chuyển xuống tầng sâu hơn, nơi nó khó xử lý hơn."Khang ngồi bên ngoài lẩm bẩm:"Thầy nói câu này thâm ghê."Mai quay xuống:"Ông thấy thâm vì ông hay tránh học bài.""Không. Hôm nay tao thấy thâm kiểu khác."Nó nói xong liếc sang Tuấn và Thư.Thư cúi đầu ghi bài.Tuấn cũng vậy.Nhưng cả hai đều không thật sự ghi được gì.Dưới bàn, tay Tuấn đặt gần tay cô như mọi ngày.Khoảng cách chỉ vài phân.Trước đây, Thư sẽ tự đưa tay qua, hoặc ít nhất cũng để tay mình chạm nhẹ vào anh.Hôm nay, cô không làm.Không phải vì không muốn.Mà vì nếu nắm tay anh, cô sợ mình sẽ khóc.Sợ anh sẽ biết.Sợ mình sẽ nói ra tất cả.Tuấn nhìn bàn tay cô.Rồi chậm rãi rút tay về, đặt lên trang sách.Thư thấy.Và trong lòng cô, có cái gì đó hụt xuống.Một cái hụt rất nhỏ.Nhưng đau.Buổi trưa, cả nhóm đi ăn.Khang vẫn cố làm không khí bình thường."Mai, bà có biết vì sao sinh viên hay yêu trước thi không?"Mai không thèm nhìn nó."Vì ngu."Khang ôm ngực:"Trời ơi, câu trả lời không có nhân văn.""Vậy ông muốn nghe gì?""Vì áp lực học tập khiến con người cần điểm tựa tinh thần.""Điểm tựa tinh thần mà làm điểm thi thấp thì nên bỏ."Linh bật cười.Thư cũng cười theo, nhưng nụ cười đến muộn hơn mọi người nửa nhịp.Tuấn thấy.Mai cũng thấy.Sau bữa ăn, Mai kéo Thư ra máy bán nước tự động."Thư.""Ừ?""Tối qua bà có nói chuyện với người đó không?"Thư cứng người."Người nào?"Mai nhìn cô."Đừng làm vậy với tui."Thư quay mặt đi.Máy bán nước phát ra tiếng ù nhẹ. Sinh viên đi ngang qua, tiếng dép, tiếng cười, tiếng chai nhựa va vào nhau.Cô nói rất nhỏ:"Có."Mai nhắm mắt một giây."Tuấn biết không?"Thư lắc đầu.Mai không mắng.Điều đó còn làm Thư khó chịu hơn."Sao bà không nói Tuấn?""Thư không biết nói sao.""Nói thật.""Mai nói dễ quá.""Khó nên càng phải nói sớm."Thư nhìn bạn, mắt đỏ lên."Nói để làm gì? Để Tuấn buồn hả? Để Tuấn lại tự ti hả? Để Tuấn hỏi Thư có còn muốn ngồi cạnh Tuấn không hả?"Mai im.Câu đó chứa quá nhiều mệt mỏi.Và cũng quá nhiều tội lỗi."Thư," Mai nói chậm rãi, "bà không nói vì sợ Tuấn đau, hay vì bà muốn tiếp tục nói chuyện với người kia mà không ai cản?"Thư đứng lặng.Câu hỏi ấy đánh trúng đến mức cô không thể giận.Cô muốn nói "không phải".Nhưng trong lòng có một tiếng khác đáp lại: có lẽ cả hai.Mai thở dài."Tui biết Tuấn hiền. Tui biết nhiều lúc nó làm bà mệt vì nó lo quá. Nhưng bà đừng lấy sự hiền của nó làm lý do để giấu nó."Thư cúi đầu."Thư thấy mình xấu quá.""Thấy vậy thì dừng.""Thư chưa làm gì hết.""Bà gọi cho một người đàn ông đang tán tỉnh bà, trong khi nói với người yêu là mình ngủ sớm. Đó không phải 'chưa làm gì hết'."Câu này nặng.Nhưng Mai nói rất khẽ.Vì vậy nó càng đau.Thư cắn môi, nước mắt trào ra nhưng cô cố giữ."Thư không biết mình bị sao nữa. Thư yêu Tuấn. Nhưng khi nói chuyện với Vũ, Thư thấy..."Cô dừng lại.Mai chờ."Thấy sao?"Thư nói gần như không thành tiếng:"Thấy một phần khác của Thư được nhìn thấy."Mai im rất lâu.Rồi cô đưa tay nắm tay Thư."Vậy bà phải hỏi mình: phần đó có thật sự cần Vũ không, hay cần bà đủ can đảm nói với Tuấn?"Thư nhìn Mai.Câu hỏi ấy mở ra một cánh cửa khác.Có phải cô đang tìm ở Vũ điều mà cô chưa dám nói với Tuấn?Có phải cô trách Tuấn không hiểu trong khi chính cô chưa từng nói hết?Có phải sự táo bạo của Vũ hấp dẫn cô vì nó giúp cô khỏi phải chủ động nói ra những điều cô xấu hổ?Cô không biết.Mai nói tiếp:"Tuấn không đọc được hết trong đầu bà. Nó thương bà kiểu của nó. Nếu bà cần khác đi, bà phải nói. Còn nếu bà không nói, rồi đi tìm người khác hiểu phần đó thay nó, thì không công bằng với cả hai."Thư khóc thật.Mai ôm cô.Không lâu.Chỉ đủ để cô biết mình vẫn còn một người bạn không bỏ mình lại giữa những điều rối rắm này.Chiều hôm đó, Tuấn đưa Thư ra cổng như đã hứa.Hai người đi cạnh nhau.Không nắm tay.Không ai nói gì trong đoạn đầu.Đến gần cây phượng cuối sân, Tuấn dừng lại."Thư."Cô cũng dừng."Dạ?""Dạo này Thư có chuyện gì không?"Câu hỏi đến rồi.Không thể tránh mãi.Thư nhìn anh.Tuấn không giận.Chỉ buồn.Và chính cái buồn ấy làm cô nghẹn lại."Có," cô nói.Tuấn im.Như thể anh đã biết, chỉ chờ cô xác nhận."Chuyện gì?"Cô nhìn xuống nền sân còn loang nước."Mẹ Thư lại muốn Thư gặp anh Vũ."Tên Vũ cuối cùng cũng được nói ra giữa họ.Tuấn đứng rất yên.Một lúc sau, anh hỏi:"Người hôm trước?""Ừ.""Thư gặp lại rồi hả?"Câu hỏi rất nhẹ.Nhưng Thư nghe tim mình đập mạnh."Có. Mẹ dẫn đi uống nước. Có cô Hạnh. Có anh ấy.""Thư không nói Tuấn.""Thư sợ Tuấn buồn."Tuấn cười rất khẽ.Nhưng nụ cười đó làm cô đau."Bây giờ Tuấn vẫn buồn. Nhưng còn thêm chuyện Thư giấu."Cô nhắm mắt."Thư xin lỗi.""Thư có nói chuyện riêng với anh ta không?"Câu hỏi ấy khiến cô mở mắt.Tuấn chưa từng hỏi cô kiểu đó.Không phải vì anh không có quyền.Mà vì trước đây, anh luôn sợ làm cô thấy bị kiểm soát.Hôm nay, lần đầu tiên, anh hỏi.Và cô hiểu anh đã tới giới hạn của mình."Có nhắn hỏi tài liệu.""Chỉ tài liệu?"Thư im.Tuấn nhìn cô.Không gian giữa họ như cạn không khí.Cô nói nhỏ:"Có gọi. Hỏi tài liệu. Rồi... nói chuyện thêm chút."Mặt Tuấn nhợt đi rất nhẹ.Nhưng anh không nổi giận.Anh chỉ nhìn cô như vừa bị ai rút đi một phần sức lực."Lúc nào?""Tối qua.""Tối qua Thư nói với Tuấn là mệt, muốn ngủ sớm."Cô không trả lời.Không cần.Anh đã biết.Tuấn nhìn sang phía cổng trường, nơi sinh viên đi ra từng nhóm, tiếng xe, tiếng cười, tiếng đời sống vẫn bình thường đến tàn nhẫn."Thư thích anh ta hả?"Câu hỏi ấy làm cô hoảng."Không.""Vậy sao Thư giấu?""Thư không biết.""Thư."Giọng anh khàn đi."Đừng nói không biết."Nước mắt cô rơi xuống."Thư thật sự không biết. Thư rối. Anh ấy nói chuyện... khác. Anh ấy làm Thư thấy mình..."Cô dừng.Tuấn nhìn cô."Thấy mình sao?"Thư không nói được.Làm sao nói với Tuấn rằng Vũ khiến cô thấy phần đàn bà trong mình được nhìn thẳng hơn? Làm sao nói rằng cô bị hấp dẫn bởi sự táo bạo mà cô từng mong ở anh? Làm sao nói rằng cô yêu anh, nhưng vẫn tò mò trước một người đàn ông khác?Không thể."Thư xin lỗi," cô chỉ nói được vậy.Tuấn im lặng rất lâu.Rồi hỏi:"Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn không?"Câu hỏi cũ.Nhưng hôm nay đau hơn mọi lần.Thư bật khóc."Có. Thư vẫn muốn.""Vậy sao Thư không nói thật với Tuấn?""Vì Thư sợ mất Tuấn.""Giấu Tuấn cũng có thể làm mất Tuấn."Câu đó làm cô không thở được.Tuấn quay đi một chút, như cần bình tĩnh.Khi quay lại, mắt anh đỏ."Tuấn không cấm Thư nói chuyện với ai. Tuấn cũng không muốn giống mẹ Thư, cứ đặt giới hạn lên Thư. Nhưng Tuấn cần biết người yêu của Tuấn có còn chọn Tuấn không.""Có.""Không phải vì thấy có lỗi.""Không phải.""Không phải vì thương hại Tuấn.""Không.""Không phải vì Tuấn là người đầu tiên?"Câu đó làm Thư chết lặng.Lần đầu tiên, Tuấn nhắc tới điều đó ngoài căn phòng riêng của họ.Không thô.Không trách.Nhưng đau.Cô nhìn anh, nước mắt đầy mặt."Tuấn đừng nói vậy.""Tuấn xin lỗi."Anh lại xin lỗi.Ngay cả khi anh là người bị giấu.Thư thấy mình càng không chịu nổi.Cô bước tới, muốn nắm tay anh.Tuấn để cô nắm.Nhưng bàn tay anh không siết lại ngay.Sự chậm trễ ấy làm cô đau hơn cả nếu anh rút tay đi."Tuấn," cô nói trong nước mắt, "Thư yêu Tuấn."Anh nhìn cô."Tuấn tin là Thư yêu Tuấn."Câu đó đáng lẽ phải làm cô nhẹ.Nhưng anh nói tiếp:"Nhưng Tuấn không biết chỉ yêu có đủ không."Thư đứng lặng.Chính câu ấy, cô đã từng nghĩ.Bây giờ anh nói ra.Giữa sân trường.Dưới bóng cây phượng.Với cái ghế trong lớp vẫn còn ở phía sau họ.Một lúc sau, Tuấn nói:"Hôm nay Thư về đi. Mẹ đang chờ.""Tuấn giận Thư hả?""Có. Nhưng không chỉ giận.""Vậy là gì?""Buồn. Sợ. Và thấy mình không biết phải làm gì."Cô nắm tay anh chặt hơn."Đừng buông Thư."Tuấn nhắm mắt.Nếu là trước đây, câu đó đủ để anh ôm cô ngay.Nhưng hôm nay, anh chỉ nói:"Tuấn chưa buông. Nhưng Thư phải tự giữ tay Tuấn nữa."Cô gật trong nước mắt."Thư sẽ giữ."Anh đưa cô ra cổng.Gọi xe.Không hôn.Không ôm.Chỉ đứng cạnh.Khi xe tới, Thư nhìn anh qua cửa kính.Anh vẫn đứng đó.Cao, gầy, áo sơ mi trắng, balo trên vai.Người con trai đã giữ ghế cho cô từ ngày đầu.Người đã trao cho cô căn phòng trọ có ánh đèn vàng.Người đã yêu cô bằng tất cả sự vụng về và tử tế.Xe chạy đi.Tuấn nhỏ dần trong gương.Thư bật khóc ngay trên xe.Tài xế liếc qua gương chiếu hậu nhưng không nói gì.Tối đó, Thư không nhắn cho Vũ.Cô cũng không gọi Tuấn ngay.Cô về nhà, ăn cơm rất ít, nói mệt, lên phòng.Mẹ hỏi:"Con sao vậy?""Dạ con đau đầu.""Uống thuốc chưa?""Dạ lát con uống."Cô đóng cửa.Mở ngăn kéo.Lấy tấm danh thiếp của Vũ ra.Nhìn nó rất lâu.Rồi cô cầm lên, định xé.Chỉ cần xé đi, mọi thứ sẽ dễ hơn.Ít nhất là cô tự nhủ vậy.Nhưng tay cô dừng lại.Không phải vì cô muốn phản bội Tuấn.Mà vì cô biết nếu xé danh thiếp mà trong lòng vẫn còn câu hỏi, nó cũng không biến mất.Cô đặt nó trở lại.Lần này không để dưới cuốn sổ nâu nữa.Cô để sang một góc riêng.Rồi mở cuốn sổ của Tuấn.Đọc lại những dòng cũ."Chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn, Tuấn sẽ còn giữ."Cô cầm bút, viết thêm bên dưới bằng nét chữ run:"Nhưng nếu một ngày Thư không biết mình muốn ngồi yên hay muốn đứng dậy, Thư phải làm sao?"Viết xong, cô òa khóc.Điện thoại rung.Tuấn."Thư về tới nhà chưa?"Chỉ một câu hỏi.Dù đang giận.Dù đang buồn.Dù vừa bị cô làm tổn thương.Anh vẫn hỏi cô về tới nhà chưa.Thư khóc nhiều hơn.Cô nhắn:"Rồi. Thư xin lỗi Tuấn."Một lúc rất lâu sau, anh trả lời:"Tuấn cần thời gian. Nhưng Tuấn vẫn thương Thư."Cô đọc dòng đó.Ngực đau như bị bóp nghẹt.Cô không nhắn gì thêm.Đêm đó, Thư nằm trong bóng tối, nước mắt chảy ướt gối.Không có mưa ngoài cửa sổ.Không có tiếng quạt phòng trọ.Không có giọng Vũ.Không có lời mẹ.Chỉ có câu của Tuấn cứ lặp lại:"Giấu Tuấn cũng có thể làm mất Tuấn."Và lần đầu tiên, cô hiểu rất rõ: sự kết thúc của một tình yêu không phải lúc nào cũng bắt đầu bằng việc hết yêu.Có khi nó bắt đầu bằng một bí mật nhỏ.Một cuộc gọi không kể.Một tấm danh thiếp không xé.Một chiếc ghế vẫn được giữ, nhưng người ngồi trên đó đã bắt đầu nhìn về một cánh cửa khác.Sáng hôm sau, Tuấn vẫn đến lớp sớm.Anh vẫn kéo chiếc ghế bên cạnh ra.Vẫn đặt chai nước lên bàn.Nhưng hôm nay, không có mảnh giấy.Khi Thư bước vào, cô nhìn thấy cái ghế ấy và suýt khóc ngay trước cửa lớp.Cô đi tới, ngồi xuống."Chào Tuấn."Anh nhìn cô."Chào Thư."Không ai nói thêm.Khang nhìn hai người, mặt nghiêm lại.Mai quay xuống, mắt buồn.Thầy bước vào lớp.Bài học bắt đầu.Thư mở tập.Tuấn mở sách.Chiếc ghế vẫn ở giữa đời họ như một lời hứa chưa bị rút lại.Nhưng dưới bàn, hai bàn tay không còn tìm nhau.Và khoảng cách nhỏ xíu ấy, trong một buổi sáng bình thường, đã đủ làm cả hai hiểu rằng có những vết nứt không cần phát ra tiếng vẫn có thể làm lòng người rung chuyển.Hết phần 24
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!