Khi thầy thu bài, cả phòng như thở ra cùng một lúc.Khang là người đứng dậy đầu tiên.Nó giơ hai tay lên trời, mặt như vừa sống sót qua một trận chiến."Tui còn sống."Mai thu bút vào hộp, lạnh lùng nói:"Điểm thì chưa chắc."Khang ôm ngực."Bà có thể để tui vui được ba giây không?""Ba giây hết rồi."Linh cười đến mức phải lấy tay che miệng.Thư cũng cười.Tuấn ngồi cách cô một dãy bàn, nhìn cô cười, khóe môi anh cong lên rất nhẹ.Sau nhiều ngày căng như dây đàn, tiếng cười đó giống như một viên kẹo nhỏ rơi xuống lòng họ.Không đủ no.Nhưng ngọt.Ra khỏi phòng thi, cả nhóm đứng ở hành lang.Khang lập tức tuyên bố:"Thi xong phải ăn. Không ăn là xúc phạm sự hy sinh của bộ não."Mai nhìn nó."Bộ não ông có hy sinh gì đâu.""Nó hy sinh danh dự."Tuấn cười.Thư nhìn nụ cười ấy, thấy tim mình mềm đi.Cô đã nhớ nụ cười của anh rất nhiều.Không phải nụ cười buồn.Không phải nụ cười cố giữ bình tĩnh.Mà là nụ cười Tuấn của những ngày trước khi tình yêu họ bắt đầu phải cân từng lời nói.Mai hỏi:"Đi ăn không?"Linh gật ngay."Đi. Tui đói quá."Khang nhìn Tuấn và Thư."Hai người đi không? Hay lại họp nội bộ tình yêu?"Mai đá chân nó."Khang.""Đau. Nhưng tui hỏi vì mục đích xã hội."Tuấn nhìn Thư.Thư nhìn lại.Cô nhớ lời mình đã viết trước giờ thi:"Thi xong cho Thư uống trà đào."Tuấn cũng nhớ.Anh nói:"Tụi tao ra Mưa Nhỏ một chút."Khang lập tức giơ tay:"Được. Tui không ý kiến. Nhưng nhớ uống nước, đừng uống nước mắt."Mai lườm.Khang tự kéo Linh đi trước."Đi thôi Linh. Để người ta còn học môn phục hồi quan hệ."Linh vừa cười vừa đi theo.Mai đứng lại một chút.Cô nhìn Thư."Bà ổn không?"Thư gật."Ổn."Mai không tin hoàn toàn.Nhưng cô cũng không hỏi nữa."Có gì gọi tui.""Ừ."Mai nhìn Tuấn."Ông cũng vậy."Tuấn hơi bất ngờ.Rồi gật."Ừ."Sau khi ba người kia đi, hành lang bỗng yên hơn.Tuấn và Thư đi cạnh nhau xuống cầu thang.Không nắm tay.Nhưng khoảng cách giữa hai người không còn xa như mấy hôm trước.Khi ra tới sân, Thư khẽ hỏi:"Tuấn còn muốn đi quán cũ với Thư không?"Anh nhìn cô."Muốn.""Thiệt không?""Thiệt.""Không phải vì lỡ hứa?"Tuấn im một nhịp rồi lắc đầu."Không. Vì Tuấn cũng muốn có một buổi bớt nặng hơn."Câu đó làm cô thấy thương.Bớt nặng hơn.Không phải nhẹ.Chưa thể nhẹ.Nhưng bớt nặng cũng đã là một điều đáng quý.Quán "Mưa Nhỏ" hôm đó đông hơn thường lệ.Có lẽ vì nhiều lớp vừa thi xong. Sinh viên ngồi kín mấy bàn gần cửa sổ. Góc trong cùng còn một bàn trống, nhưng Tuấn không chọn. Anh nhìn Thư, rồi chọn bàn ở giữa, cạnh kệ sách nhỏ.Thư nhận ra.Anh vẫn không muốn góc quá riêng.Cô hơi hụt.Nhưng lần này, cô không để cảm giác đó biến thành giận.Cô ngồi xuống."Bàn này cũng được."Tuấn nhìn cô như biết cô vừa cố."Ừ."Nhân viên tới."Như cũ hả anh chị?"Cả hai cùng khựng lại.Anh chị.Như cũ.Những chữ bình thường của người ngoài đôi khi có sức nặng kỳ lạ.Tuấn cười nhẹ."Ừ. Cà phê sữa đá với trà đào."Nhân viên gật đầu đi.Thư nhìn Tuấn."Người ta nhớ tụi mình rồi.""Ừ.""Không biết có nhớ luôn mấy lần tụi mình mặt như sắp chia tay không."Tuấn bật cười.Lần này, cười thật.Thư nhìn nụ cười đó, lòng cô dịu đi."Tuấn cười đẹp hơn lúc nghiêm.""Vậy hả?""Ừ.""Thư cũng vậy."Cô chống cằm."Thư lúc nghiêm không đẹp hả?""Đẹp. Nhưng lúc cười giống Thư hơn."Câu đó làm cô im.Giống Thư hơn.Dạo này, chính cô cũng không biết mình giống ai.Cô là Thư của Tuấn, người ngồi trên chiếc ghế được giữ.Là Thư của ba mẹ, cô con gái đang làm họ lo.Là Thư của Mai, người bạn đang rối nhưng vẫn được thương.Là Thư trong những căn phòng kín với Tuấn, vừa dịu dàng vừa táo bạo, vừa hạnh phúc vừa thiếu điều chưa gọi tên.Và là Thư trong ánh mắt Vũ, người bị nhìn thấy như một người phụ nữ không muốn nhỏ lại.Nhiều Thư quá.Có lúc cô không biết Thư nào mới thật.Tuấn nhìn cô."Lại đi xa rồi."Cô giật mình."Xin lỗi.""Không cần xin lỗi. Chỉ cần quay lại."Câu đó làm cô ngẩng lên.Tuấn nói rất nhẹ.Không trách.Không buồn.Chỉ nhắc.Thư đặt hai tay lên bàn."Thư đang quay lại.""Ừ.""Tuấn có thấy không?"Anh nhìn cô rất lâu."Có. Nhưng thỉnh thoảng Thư vẫn nhìn về phía khác."Câu nói không nặng.Nhưng thật.Thư cúi đầu."Thư biết.""Tuấn không cần Thư giả vờ là mọi thứ biến mất.""Thư cũng không muốn giả vờ.""Vậy hôm nay mình nói một chuyện thôi được không?""Chuyện gì?""Chuyện thi xong mình ăn gì."Thư ngẩng lên, ngạc nhiên.Tuấn nhìn cô, khóe môi cong lên."Hôm nay Tuấn không muốn cứu cả tình yêu trong một buổi nữa. Tuấn mệt rồi."Cô bật cười.Cười xong lại thấy mắt cay."Ừ. Hôm nay mình ăn gì?""Thư muốn ăn gì?""Bánh tráng nướng.""Rồi.""Và trà đào.""Đang gọi rồi.""Và..."Cô dừng lại.Tuấn nhìn cô."Và gì?""Và Tuấn đừng nghiêm quá trong một tiếng."Anh cười."Tuấn cố."Cô nhăn mặt."Lại cố."Anh sửa ngay:"Tuấn sẽ không nghiêm quá trong một tiếng.""Được."Họ thật sự có một tiếng nhẹ hơn.Không hoàn toàn nhẹ.Nhưng đủ để cả hai nhớ lại mình từng vui bên nhau thế nào.Họ nói về bài thi.Về câu hỏi "quyết định trong điều kiện không chắc chắn" làm Thư thấy như đề thi đang chọc cô.Về chuyện Khang chắc chắn sẽ viết lan man như diễn văn.Về Linh học kỹ đến mức ra khỏi phòng vẫn còn kiểm tra đáp án.Về Mai tuy nói nghiêm nhưng lúc thi cũng cắn bút vì câu cuối.Thư kể, Tuấn nghe.Tuấn kể chuyện quán làm thêm có một khách gọi cà phê không đường nhưng cứ phàn nàn không ngọt.Thư cười đến mức phải che miệng.Trong lúc cười, cô nhận ra mình thật sự nhớ điều này.Không phải chỉ nhớ sự gần gũi thân thể.Không phải chỉ nhớ những căn phòng kín.Cô nhớ Tuấn như một người có thể làm cô cười bằng một câu rất nhỏ.Nhớ anh vì cách anh nhìn cô khi cô cười.Nhớ anh vì anh biết cô thích trà đào ít đá.Nhớ anh vì anh ngồi trước mặt cô, vẫn đau, vẫn mệt, nhưng vẫn cố dành cho cô một buổi không quá nặng.Có lẽ đó cũng là yêu.Không cháy.Không choáng.Nhưng ở lại.Khi hai ly nước gần cạn, Tuấn đứng dậy."Đi ăn bánh tráng nướng không?""Đi."Ra khỏi quán, mưa đã tạnh.Đường vẫn ướt.Hai người đi bộ ra con hẻm có quán bánh tráng nướng nhỏ mà sinh viên hay ghé. Lúc băng qua một đoạn vỉa hè trơn, Thư suýt trượt. Tuấn theo phản xạ nắm lấy tay cô kéo lại.Cái nắm tay đến bất ngờ.Cả hai cùng khựng.Tuấn định buông ra.Nhưng Thư giữ lại."Cho Thư nắm một chút."Anh nhìn cô.Rồi gật.Họ đi cạnh nhau, tay nắm tay, giữa một con đường ướt sau mưa, không có lời hứa lớn, không có cơn say nào che mắt.Chỉ có bàn tay.Và một chút bình yên mỏng.Ở quán bánh tráng, Thư ăn được nhiều hơn mọi ngày.Tuấn nhìn cô ăn, vẻ mặt nhẹ đi rõ."Thư đói thiệt hả?""Ừ. Nãy thi tiêu hao năng lượng.""Hay vì khóc mấy ngày nên đói?"Câu đó vừa đùa vừa thật.Thư nhìn anh."Tuấn dám chọc Thư rồi hả?""Thử.""Có tiến bộ."Anh cười.Cô gắp một miếng đưa tới."Ăn đi."Tuấn hơi khựng.Đây là cử chỉ rất cũ.Ngày xưa họ từng đút nhau ăn rất tự nhiên, bị Khang chọc đến mức Mai phải bịt miệng nó. Sau mọi chuyện, những hành động nhỏ như vậy bỗng trở nên ngượng ngùng.Tuấn cúi xuống ăn.Thư nhìn anh.Tim cô đau dịu.Có lẽ họ vẫn còn.Không nhiều như trước.Không chắc như trước.Nhưng còn.Điện thoại Thư rung.Cô mở ra.Là mẹ."Con đang ở đâu?"Thư nhìn Tuấn.Anh thấy tên mẹ cô trên màn hình, không hỏi.Cô nhắn:"Dạ con thi xong đi ăn với nhóm bạn."Mẹ trả lời gần như ngay:"Có Tuấn không?"Thư nhìn câu hỏi.Lần này, cô không né."Dạ có."Mẹ:"Về sớm. Tối nhà có chuyện muốn nói."Thư khựng lại.Tuấn thấy sắc mặt cô thay đổi."Sao vậy?""Mẹ nói tối nhà có chuyện muốn nói.""Về chuyện Tuấn?""Chắc vậy. Hoặc chuyện Vũ."Tên Vũ rơi xuống giữa họ.Không khí nhẹ lúc nãy chùng lại ngay.Tuấn gật."Thư về sớm đi.""Tuấn lại xa rồi."Anh nhìn cô."Không. Tuấn chỉ biết có những chuyện Thư phải đối diện ở nhà.""Thư không muốn về.""Nhưng Thư phải về."Cô im.Đúng.Cô luôn phải về.Về căn nhà nơi ba mẹ hỏi cô đã đi quá giới hạn chưa.Về căn phòng có cuốn sổ nâu và tấm danh thiếp từng nằm cạnh nhau.Về bữa cơm nơi tên Tuấn và Vũ có thể được đặt lên bàn bằng giọng người lớn.Cô đặt đũa xuống."Tuấn đưa Thư ra xe nha.""Ừ."Trên đường ra đầu hẻm, họ không nói gì nhiều.Khi xe tới, Thư nhìn Tuấn."Tuấn.""Ừ.""Hôm nay Thư vui."Anh nhìn cô."Tuấn cũng vậy.""Dù có đoạn bị chùng xuống.""Ừ. Nhưng vẫn vui."Cô mỉm cười."Cám ơn Tuấn.""Vì gì?""Vì cho tụi mình một tiếng không họp cứu tình yêu."Anh bật cười nhẹ."Lần sau mình thử hai tiếng."Lời "lần sau" làm mắt cô sáng lên."Thiệt hả?""Ừ. Nếu hôm đó mình còn chọn."Câu sau làm nụ cười của cô chậm lại.Nhưng cô hiểu.Bây giờ, mọi lời hứa của họ đều phải đi kèm sự thật."Ừ. Nếu hôm đó mình còn chọn."Cô lên xe.Tuấn đứng nhìn cô đi.Lần này, anh đứng tới khi xe khuất thật.Thư nhìn qua kính sau, thấy anh nhỏ dần nhưng vẫn đứng đó. Lòng cô ấm lên.Về tới nhà, không khí phòng khách rất yên.Ba ngồi trên ghế, mẹ ngồi cạnh. Trên bàn có một phong bì màu trắng.Thư bước vào, tim lập tức nặng xuống."Con về rồi.""Ngồi đi," ba nói.Cô ngồi xuống.Mẹ nhìn cô."Hôm nay con thi sao?""Dạ cũng được."Ba không vòng vo."Cô Hạnh gọi cho mẹ con."Thư im.Mẹ nói tiếp:"Vũ sắp đi công tác Singapore một tuần. Trước khi đi, nó gửi lời xin lỗi nếu mấy hôm trước làm con khó xử."Thư khựng lại.Ba nhìn cô."Cậu ấy là người biết điều."Cô không đáp.Mẹ đặt tay lên phong bì."Cô Hạnh cũng gửi cho con tài liệu thực tập hè bên công ty Vũ. Không phải bắt con làm gì. Chỉ là cơ hội tốt. Nếu con muốn trải nghiệm môi trường thật, có thể đăng ký."Thư nhìn phong bì.Thực tập hè.Công ty Vũ.Một cánh cửa khác.Không phải tin nhắn.Không phải quán cà phê.Không phải cuộc gọi đêm.Một cơ hội hợp lý, chính đáng, có lợi cho tương lai.Cô thấy lạnh."Mẹ, con mới năm hai.""Thực tập quan sát thôi. Không phải chính thức. Có người quen giới thiệu thì tốt."Ba nói:"Con học quản trị, nên có trải nghiệm. Không thể chỉ học lý thuyết."Thư nhìn ba mẹ."Và vì đó là công ty anh Vũ?"Mẹ hơi cau mày."Con đừng nhìn mọi chuyện theo hướng xấu. Người ta giúp vì quý.""Con không muốn."Ba nhìn cô."Con chưa đọc đã nói không muốn?""Dạ.""Vì Tuấn?"Câu hỏi ấy làm cô cứng người."Không phải chỉ vì Tuấn. Vì con không muốn dính thêm tới anh Vũ."Mẹ thở ra."Con càng phản ứng, mẹ càng thấy con không tỉnh táo."Thư đứng dậy."Con rất tỉnh táo."Ba nói chậm:"Nếu tỉnh táo, con sẽ biết một cơ hội học hỏi không nên bị từ chối chỉ vì cảm xúc yêu đương.""Ba mẹ không hiểu.""Hay con không muốn hiểu?"Câu đó làm cô im.Ba đẩy phong bì tới."Cầm lên đọc. Không cần trả lời ngay."Thư nhìn phong bì.Không muốn chạm.Nhưng nếu không chạm, ba mẹ sẽ càng nghĩ cô bướng vì Tuấn.Cô cầm lấy."Dạ. Con đọc.""Và suy nghĩ bằng đầu," ba nói. "Không phải bằng cảm xúc."Cô ôm phong bì lên phòng.Đóng cửa lại.Đặt nó lên bàn như đặt một vật nguy hiểm.Điện thoại rung.Tuấn:"Thư về chưa?"Cô trả lời:"Rồi.""Nhà nói chuyện gì?"Cô nhìn phong bì.Hít sâu.Đã hứa nói thật.Cô nhắn:"Anh Vũ sắp đi công tác. Anh ấy gửi lời xin lỗi nếu làm Thư khó xử. Cô Hạnh gửi tài liệu về cơ hội thực tập hè ở công ty anh Vũ cho Thư. Ba mẹ muốn Thư đọc."Tin nhắn gửi đi.Không thể lấy lại.Tuấn không trả lời ngay.Một phút.Hai phút.Năm phút.Thư ngồi nhìn màn hình, tim đập nhanh.Cuối cùng, tin nhắn tới."Thư muốn đọc không?"Câu hỏi ấy làm cô nghẹn.Tuấn không hỏi "Thư có đi không?"Không nói "đừng".Không giận ngay.Anh hỏi cô muốn không.Cô nhìn phong bì.Rồi nhắn thật:"Thư chưa biết. Một phần Thư không muốn. Một phần Thư thấy đó là cơ hội thật."Tuấn:"Ừ."Chữ đó quay lại.Nhưng sau đó anh nhắn tiếp:"Tuấn đau. Nhưng Tuấn hiểu đó là chuyện tương lai của Thư. Tuấn không muốn mình thành lý do khiến Thư bỏ một cơ hội tốt."Thư đọc mà nước mắt rơi.Cô nhắn:"Nhưng nếu cơ hội đó kéo Thư gần anh ấy hơn thì sao?"Tuấn trả lời rất lâu sau."Đó là điều Thư phải tự biết mình có giữ được không."Câu đó làm cô nhìn trân trối.Đó không phải Tuấn cũ.Tuấn cũ sẽ nói: "Tuấn sợ."Tuấn cũ sẽ hỏi: "Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn không?"Tuấn cũ sẽ đau rồi tự lùi.Tuấn bây giờ đặt câu hỏi trở lại vào tay cô.Anh không giữ thay cô nữa.Cô nhắn:"Tuấn không nói Thư nên làm gì hả?""Không.""Vì sao?""Vì nếu Tuấn nói không, Thư có thể nghe vì sợ Tuấn đau, rồi sau này trách Tuấn. Nếu Tuấn nói đi, Tuấn sẽ tự làm mình đau. Nên Tuấn chỉ có thể hỏi: Thư có đủ rõ với chính mình chưa?"Thư ôm điện thoại, không biết phải trả lời gì.Cô chưa rõ.Đó là sự thật.Cô chưa rõ đến mức phong bì trên bàn giống như một bài thi khác, khó hơn tất cả bài thi ở trường.Một lúc sau, Tuấn nhắn:"Hôm nay mình đã có một buổi vui. Tuấn muốn giữ lại phần đó trước khi nói tiếp. Thư đọc nếu muốn. Nhưng nói thật với Tuấn sau khi đọc."Cô nhắn:"Ừ.""Ngủ ngon, Thư."Không phải "người yêu".Nhưng cũng không lạnh.Cô nhìn dòng đó rất lâu.Rồi trả lời:"Ngủ ngon, Tuấn."Sau đó, cô mở phong bì.Bên trong là bản giới thiệu chương trình quan sát thực tế dành cho sinh viên, lịch trình một tháng, vài buổi tham quan phòng ban, vài buổi hỗ trợ sự kiện nội bộ, có xác nhận kinh nghiệm. Mọi thứ rất chuyên nghiệp.Không có gì sai.Không có gì mờ ám.Chính vì vậy mới khó.Ở góc cuối trang có danh thiếp công ty.Tên người phụ trách: Vũ Trần.Thư đặt giấy xuống.Cô nhìn cuốn sổ nâu trong ngăn kéo.Rồi nhìn bản giới thiệu trên bàn.Một bên là tình yêu đã làm cô đau và lớn lên.Một bên là tương lai được trình bày bằng font chữ đẹp, lịch trình rõ ràng, cơ hội sáng sủa.Và đứng giữa hai bên là Vũ.Không nhắn tin.Không gọi.Không cần phá lệnh chặn.Chỉ xuất hiện bằng một con đường hợp lý đến mức không ai có thể trách.Thư ngồi rất lâu.Ngoài trời, mưa lại bắt đầu.Lần này, mưa rơi đều và lạnh.Cô mở cuốn sổ nâu, viết:"Hôm nay Tuấn và Thư đã có một tiếng vui ở quán cũ. Thư tưởng mình đã kéo được tình yêu về gần hơn một chút. Nhưng tối nay, một phong bì xuất hiện. Không phải tin nhắn. Không phải lời tán tỉnh. Chỉ là một cơ hội. Và vì nó là cơ hội thật, Thư không biết phải sợ nó bằng cách nào."Cô dừng bút.Nước mắt rơi xuống trang giấy.Rồi viết thêm:"Tuấn hỏi Thư có đủ rõ với chính mình chưa. Thư chưa rõ. Và điều đó làm Thư sợ hơn cả việc Vũ còn hay không còn trong danh bạ."Đêm đó, cô không ngủ được.Cô nằm nghe mưa.Trong đầu là quán "Mưa Nhỏ", tiếng Tuấn cười, bàn tay anh nắm tay cô trên vỉa hè ướt.Rồi là phong bì trắng trên bàn.Tên công ty.Tên Vũ.Một cánh cửa mới không cần mở bằng ham muốn.Mà mở bằng tương lai.Sáng hôm sau, khi Thư tới lớp, Tuấn vẫn giữ ghế.Trên bàn có chai nước.Và một mảnh giấy nhỏ.Cô mở ra."Hôm nay mình học. Chuyện phong bì, Thư đọc xong rồi mình nói."Thư nhìn anh.Anh nhìn lại.Không né.Không gượng.Không cười.Nhưng có mặt.Cô viết bên dưới:"Thư đọc rồi. Thư sợ."Tuấn đọc.Một lúc sau, anh viết lại:"Tuấn cũng sợ. Nhưng mình nói thật."Thư nhìn dòng chữ ấy.Ngoài sân, mưa đọng trên lá cây, từng giọt rơi xuống chậm rãi.Trong lớp, tiếng thầy bắt đầu bài mới.Tuấn và Thư ngồi cạnh nhau.Giữa họ không còn chỉ là Vũ của những tin nhắn bị chặn.Mà là Vũ của một cánh cửa tương lai.Và lần đầu tiên, Thư hiểu rằng có những người bước vào đời mình không cần kéo tay mình đi.Họ chỉ cần mở một cánh cửa.Rồi để mình tự hỏi có muốn bước qua hay không.Hết phần 31
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!