Không phải vì đồng hồ báo thức.Không phải vì mẹ gọi dưới nhà.Mà vì cơ thể cô tự tỉnh.Cô mở mắt trong căn phòng quen thuộc của mình. Trần nhà trắng, rèm cửa màu kem, bàn học gọn gàng, chiếc đồng hồ ba mẹ tặng nằm cạnh hộp bút, cuốn sổ nâu được cất trong ngăn kéo.Mọi thứ vẫn y như cũ.Nhưng Thư biết mình không còn y như cũ nữa.Cô nằm im, không cử động, hai tay đặt trên bụng, mắt nhìn lên trần nhà. Từng mảnh ký ức của chiều hôm qua trở lại, không theo thứ tự nào: con hẻm ẩm sau mưa, cánh cửa phòng trọ khép lại, ly trà gừng bốc hơi, ánh đèn vàng dịu xuống, giọng Tuấn hỏi rất khẽ, bàn tay anh nắm tay cô, tiếng mưa ngoài cửa sổ, và cảm giác khi cô nói "Thư không hối hận".Không hối hận.Câu đó đêm qua cô đã nói với Tuấn.Sáng nay, nằm trong căn phòng của mình, cô tự hỏi lại.Có hối hận không?Cô nhắm mắt.Không.Vẫn không.Điều làm cô sợ không phải là chuyện đã xảy ra.Điều làm cô sợ là sau khi chuyện đó xảy ra, cô không muốn quay lại.Cô không muốn trở về đoạn tình yêu chỉ có những cái nắm tay dưới bàn, những nụ hôn trộm trong cầu thang, những lần tự nhắc "mình phải chậm lại". Những điều đó vẫn đẹp, vẫn làm tim cô rung, nhưng bây giờ trong cô có một cơn đói khác, một sự nhớ khác. Không chỉ nhớ Tuấn nói gì, cười thế nào, giữ ghế ra sao. Cô nhớ cả cách anh ở gần cô, cách anh run vì cô, cách anh vẫn giữ tay cô sau đó như sợ cô biến mất.Cô kéo mền lên che nửa mặt.Mặt nóng bừng.Rồi tự cười một mình."Thư, xuống ăn sáng đi con."Tiếng mẹ vang lên dưới nhà.Cô giật mình như bị bắt gặp."Dạ."Chỉ một tiếng "dạ" thôi mà cô thấy mình phải điều chỉnh lại toàn bộ gương mặt. Cô đứng dậy, đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Gương mặt vẫn là Thư. Tóc hơi rối. Mắt hơi sưng vì ngủ muộn. Không có gì trên gương mặt cô tố cáo rằng chiều hôm qua, cô đã bước qua một ranh giới rất lớn trong đời mình.Nhưng cô biết.Và chính điều đó làm cô vừa sợ vừa có một cảm giác bí mật rất mãnh liệt.Dưới bàn ăn, mẹ cô hỏi:"Hôm nay học mấy tiết?""Dạ sáng hai tiết, chiều học nhóm ôn thi.""Học nhóm ở đâu?""Dạ thư viện.""Với ai?""Dạ Mai, Linh, Tuấn... với mấy bạn nữa."Mẹ cô nhìn cô.Thư cầm muỗng, cố giữ tay không run."Dạo này con học nhóm nhiều.""Dạ sắp thi giữa kỳ mà mẹ."Mẹ không nói gì thêm.Nhưng ánh mắt ấy vẫn đặt lên cô như một bàn tay lạnh.Thư cúi xuống ăn.Trong đầu cô lại hiện lên căn phòng trọ có ánh đèn vàng.Và cô thấy mình đang sống hai đời cùng lúc.Một đời trả lời mẹ bằng những câu ngoan ngoãn.Một đời giấu trong điện thoại, trong cuốn sổ nâu, trong những tin nhắn đêm khuya, trong cơ thể vẫn còn nhớ Tuấn.Tới trường, Tuấn đã ngồi sẵn.Ghế của cô được kéo ra như mọi ngày.Nhưng khi Thư nhìn thấy anh, tim cô đập mạnh đến mức phải dừng lại một nhịp.Tuấn cũng nhìn cô.Ánh mắt anh khác hẳn.Vẫn dịu.Vẫn lo.Nhưng sâu hơn, nặng hơn, như cả hai cùng biết một bí mật mà giảng đường này không thể chứa hết.Thư đi tới, ngồi xuống."Chào Tuấn.""Chào Thư."Lời chào quá bình thường.Nhưng cả hai đều đỏ mặt.Khang ngồi bên ngoài, vừa nhìn Tuấn vừa nhìn Thư, rồi thở ra:"Tao không biết hôm qua trời mưa ở đâu, nhưng hôm nay hai người như bị sét đánh vậy."Thư cúi đầu mở tập.Tuấn ho nhẹ."Khang.""Rồi rồi, tao im."Mai bước vào sau đó, nhìn Thư lâu hơn thường lệ. Cô không hỏi. Nhưng ánh mắt cô có một sự lo lắng mà Thư thấy rõ.Tiết học bắt đầu.Thư mở tập ra, cố ghi bài.Tuấn đẩy qua một mảnh giấy."Thư ổn không?"Câu hỏi quen thuộc.Cô nhìn nó, môi cong lên.Viết lại:"Tuấn hỏi lần thứ mấy rồi?"Anh viết:"Chắc còn hỏi hoài.""Thư ổn.""Thiệt không?""Thiệt."Một lát sau, cô viết thêm:"Nhưng Thư nhớ hôm qua."Tuấn đọc xong, ngón tay khựng lại trên trang sách.Anh không nhìn cô ngay.Nhưng vành tai anh đỏ lên.Khang ngồi bên cạnh liếc thấy, lẩm bẩm:"Đúng là không khí bất thường."Mai quay xuống:"Ông học đi.""Tui đang học tâm lý học tình yêu.""Môn đó không thi.""Nhưng có thể gây hậu quả lâu dài."Mai khựng lại.Câu đùa của Khang làm Thư hơi cúi đầu.Hậu quả lâu dài.Cô biết Khang chỉ đùa.Nhưng câu đó vẫn chạm vào cô.Tuấn nhìn cô, nhận ra.Anh viết thêm vào giấy:"Tuấn ở đây."Thư đọc.Chỉ ba chữ.Nhưng đủ làm cô nhẹ xuống.Cô viết:"Thư biết."Những ngày sau đó, họ không có cơ hội ở riêng.Khang ở phòng gần như suốt.Mẹ Thư nhắn tin nhiều hơn.Mai để ý cô nhiều hơn.Lịch thi giữa kỳ cũng dày đặc. Ban ngày họ học, làm bài, đi thư viện. Ban đêm nhắn tin tới khuya rồi ngủ gục. Nhưng chính vì không có cơ hội, cảm giác nhớ càng lớn.Có những buổi tối, Thư nằm trên giường, điện thoại sáng trong tay, đọc tin nhắn của Tuấn mà thấy cả người nóng lên.Tuấn không phải kiểu nhắn những câu táo bạo quá mức.Anh vẫn là Tuấn.Vẫn hỏi cô ăn chưa, học xong chưa, có bị mẹ la không, có mệt không.Nhưng thỉnh thoảng, giữa những câu rất bình thường đó, anh lại viết một câu làm cô mất ngủ."Tuấn nhớ cảm giác Thư nắm tay Tuấn chiều đó.""Căn phòng hôm nay lạnh hơn vì không có Thư.""Tuấn cứ nghĩ tới lúc Thư nói không hối hận.""Tuấn thương Thư nhiều hơn sau hôm đó."Những câu ấy không thô.Nhưng với Thư, còn mạnh hơn cả những lời thô.Vì nó làm cô thấy chiều hôm đó không phải chỉ là ham muốn.Nó đã trở thành một phần tình yêu.Một đêm, gần mười hai giờ, Thư nhắn:"Tuấn.""Ừ.""Khi nào mình được ở riêng nữa?"Tin nhắn gửi đi, cô lập tức úp điện thoại xuống gối, mặt nóng bừng.Một phút sau, điện thoại rung.Tuấn:"Thư muốn hả?"Cô cắn môi."Ừ."Tuấn im lâu.Rồi nhắn:"Tuấn cũng muốn.""Vậy mình làm sao?""Phòng Tuấn khó. Khang hay về bất chợt.""Ừ.""Trường thì nguy hiểm.""Ừ.""Quán cũng không được."Thư nhìn màn hình.Cô biết câu tiếp theo là gì.Nhưng Tuấn không nhắn.Cuối cùng, chính cô nhắn trước:"Nhà nghỉ?"Màn hình im.Lâu hơn mọi lần.Thư nghe tim mình đập rõ trong lồng ngực.Rồi Tuấn trả lời:"Thư có chắc không?"Câu hỏi ấy không làm cô bực.Nó làm cô thương anh.Dù anh cũng muốn, anh vẫn hỏi cô trước."Chắc.""Không phải vì bị Tuấn kéo?""Không.""Không phải vì sợ Tuấn buồn?""Không.""Không phải vì muốn giữ Tuấn?"Cô nhìn câu đó rất lâu.Rồi nhắn:"Thư muốn ở bên Tuấn. Muốn gần Tuấn. Muốn có lần sau. Đó là vì Thư muốn."Tuấn đọc xong, không trả lời ngay.Trong phòng trọ, anh ngồi dưới đèn vàng, tay đặt trên điện thoại. Khang đã ngủ dưới sàn, thở đều. Căn phòng yên tĩnh đến mức anh nghe rõ tiếng tim mình.Nhà nghỉ.Từ đó làm anh vừa nóng mặt vừa lo.Anh chưa bao giờ nghĩ mình và Thư sẽ đi nhanh như vậy. Hoặc đúng hơn, anh có nghĩ, nhưng không dám tin nó sẽ tới sớm đến thế. Anh muốn cô. Rất muốn. Nhưng mỗi lần nghĩ tới việc cùng cô bước vào một nơi riêng hoàn toàn, nơi không có Khang, không có cầu thang, không có tiếng nhân viên quán, anh lại thấy mình phải gánh một điều gì đó rất lớn.Không phải vì anh không tin Thư.Mà vì anh biết từ đó trở đi, những lời nói dối sẽ không còn nhỏ nữa.Anh nhắn:"Nếu đi, mình phải cẩn thận. Không chỉ chuyện bị thấy. Mà cả chuyện Thư có thấy nhẹ lòng sau đó không."Thư đọc, mắt dịu xuống."Tuấn lúc nào cũng lo lòng Thư.""Vì lòng Thư quan trọng."Cô ôm điện thoại vào ngực.Rồi nhắn:"Vậy mình đi một lần. Nếu Thư thấy không ổn, mình dừng."Tuấn:"Ừ.""Tuấn muốn không?"Lần này, anh trả lời nhanh hơn."Muốn."Thư nhìn chữ đó, tim đập mạnh.Cô nhắn:"Vậy thứ sáu. Chiều thầy cho tự học. Thư nói với mẹ ở lại thư viện ôn bài."Tuấn:"Thư nói dối nhiều quá, Tuấn sợ.""Thư cũng sợ.""Vậy sao vẫn muốn?""Vì Thư nhớ Tuấn hơn sợ."Tuấn đọc câu đó rất lâu.Anh không biết nó làm anh hạnh phúc hơn hay lo hơn.Có lẽ cả hai.Thứ sáu đến rất chậm.Trong ba ngày trước đó, Thư như sống trong một trạng thái lửng lơ. Cô học bài, nghe mẹ dặn, ăn cơm, trả lời tin nhắn bạn bè. Nhưng bên dưới tất cả, có một lịch hẹn đang cháy âm thầm.Cô bắt đầu chuẩn bị những điều trước đây chưa từng phải chuẩn bị.Nói với mẹ:"Thứ sáu con học nhóm ôn thi, có thể về trễ chút."Mẹ hỏi:"Ở thư viện?""Dạ.""Có Mai không?""Dạ có."Câu nói dối ấy làm cô thấy tim thắt lại.Tối đó, cô nhắn cho Mai:"Mai, nếu mẹ Thư có hỏi, nói hôm nay tụi mình học nhóm nha."Mai trả lời rất nhanh:"Thư, bà đang đi đâu?"Cô nhìn màn hình.Không thể nói dối Mai như nói với mẹ.Cô nhắn:"Thư đi gặp Tuấn."Mai:"Ở đâu?"Thư không trả lời ngay.Mai gọi luôn.Thư nhìn cuộc gọi đến, tim đập mạnh.Cô bắt máy."Mai."Giọng Mai không giận. Nhưng rất nghiêm."Thư, nói thật cho tui. Bà với Tuấn định đi đâu?"Thư im.Mai thở ra."Nhà nghỉ phải không?"Cả người Thư nóng bừng."Mai...""Không cần nói chi tiết. Tui chỉ cần biết bà có tự muốn không.""Có.""Tuấn có ép không?""Không. Không bao giờ.""Bà có hiểu sau đó bà có thể sẽ sợ, có thể sẽ rối, có thể sẽ phải nói dối nhiều hơn không?""Hiểu.""Vẫn muốn?"Thư nhắm mắt."Vẫn muốn."Đầu dây bên kia im rất lâu.Rồi Mai nói nhỏ:"Tui không cản được bà. Và tui cũng không muốn làm mẹ bà. Nhưng Thư, nhớ một điều: nếu sau đó bà khóc, bà được gọi tui. Nếu bà sợ, bà gọi tui. Nếu Tuấn làm bà buồn, bà cũng gọi tui. Đừng tự ôm một mình."Thư bật khóc."Mai...""Tui nói thiệt. Yêu thì yêu. Nhưng đừng biến tình yêu thành cái phòng khóa kín không ai cứu bà được nếu bà ngộp.""Ừ.""Và nói với Tuấn: nó mà làm bà tổn thương, tui với Khang xử nó."Thư vừa khóc vừa cười."Ừ."Cúp máy xong, Thư ngồi rất lâu.Cô thấy mình vừa có lỗi với Mai, vừa biết ơn.Bạn bè không còn biết hết mọi điều của cô và Tuấn nữa.Nhưng Mai vẫn đứng ở đó, như một cái đèn nhỏ ngoài cửa, không xông vào, nhưng không tắt.Chiều thứ sáu, trời không mưa.Điều đó làm Thư hơi thất vọng một cách kỳ lạ.Những ngày quan trọng của họ thường có mưa. Cơn mưa như một tấm màn che, như một lý do để trú lại, như một lời bao biện dịu dàng của trời đất. Hôm nay trời chỉ âm u, không nắng, không mưa, thành phố đông đúc và tỉnh táo quá mức.Tuấn đợi cô ở cổng phụ.Anh mặc áo sơ mi trắng đơn giản, quần jeans, balo trên vai. Nhìn anh bình thường đến mức Thư thấy tim đau.Không ai nhìn vào biết anh đang chờ cô để đi tới một nơi sẽ làm cả hai thay đổi thêm lần nữa.Thư bước tới."Tuấn.""Ừ.""Mặt Tuấn căng quá.""Tuấn hồi hộp.""Thư cũng vậy.""Còn muốn đi không?"Cô nhìn anh."Muốn."Anh gật.Họ không nắm tay.Không dám.Hai người đi bộ ra con đường phía sau trường, rồi bắt xe. Không ai nói nhiều trên xe. Tài xế bật radio nhỏ. Ngoài cửa kính, Sài Gòn trôi qua: tiệm cơm, tiệm thuốc, quán cà phê, dây điện, hàng cây, người bán vé số, sinh viên đi bộ.Thư ngồi cạnh Tuấn, hai tay đặt trên balo.Dưới balo, ngón tay Tuấn tìm tay cô.Cô nắm lấy.Không ai thấy.Nhưng cái nắm tay ấy làm cô thở được.Nhà nghỉ nằm trong một con hẻm yên tĩnh, không xa trường quá. Bảng hiệu nhỏ, không quá lộ. Tuấn xuống xe trước, trả tiền xe. Anh quay lại nhìn Thư."Thư.""Dạ?""Nếu Thư đổi ý, mình đi uống nước."Cô nhìn anh."Tuấn đừng hỏi nữa."Anh im.Cô bước tới gần hơn."Nếu Thư sợ, Thư sẽ nói. Nhưng nếu Tuấn cứ hỏi hoài, Thư sẽ thấy Tuấn không tin Thư."Câu đó làm anh tỉnh lại.Anh gật."Ừ. Tuấn tin Thư."Họ bước vào.Mọi thứ diễn ra nhanh và ngượng ngùng hơn Thư tưởng. Quầy lễ tân, tiếng chìa khóa, hành lang hẹp, căn phòng nhỏ có rèm cửa màu nâu, giường trắng, máy lạnh kêu nhẹ. Không có ánh đèn vàng quen thuộc của phòng trọ Tuấn. Không có ly trà gừng. Không có sách vở, quạt rè rè, nồi cơm mini.Nơi này xa lạ.Và vì xa lạ, nó làm Thư thấy sợ hơn phòng trọ.Tuấn đặt balo xuống ghế, nhìn quanh.Anh cũng thấy vậy."Thư ổn không?"Lần này, cô không chọc anh.Cô ngồi xuống mép giường, hai tay nắm lại."Hơi sợ."Tuấn lập tức ngồi xuống cách cô một khoảng."Mình về nha?"Cô lắc đầu."Không.""Nhưng Thư sợ.""Sợ vì chỗ này lạ. Không phải sợ Tuấn."Anh im.Cô nhìn anh."Tuấn lại đây."Anh ngồi gần hơn.Cô tựa đầu vào vai anh."Ôm Thư trước đi."Tuấn vòng tay ôm cô.Chỉ một cái ôm thôi, nhưng nó làm căn phòng xa lạ dịu xuống một chút. Thư nhắm mắt, hít mùi áo anh. Mùi Tuấn. Mùi quen thuộc duy nhất trong nơi này. Cô bám vào mùi ấy như bám vào đường về."Tuấn.""Ừ.""Ở đây không có cảm giác của Tuấn như phòng trọ.""Ừ.""Nhưng có Tuấn.""Ừ.""Vậy được."Anh cúi xuống hôn tóc cô."Thư, mình không cần vội.""Ừ.""Ngồi vậy cũng được."Cô bật cười nhỏ."Tuấn đưa Thư tới nhà nghỉ để ngồi hả?"Anh đỏ mặt."Nếu Thư muốn ngồi thì ngồi."Câu đó làm cô cười thật.Và khi cô cười, nỗi sợ trong phòng giảm đi.Cô ngẩng lên, nhìn anh."Tuấn dễ thương quá.""Trong hoàn cảnh này mà dễ thương nữa hả?""Ừ. Vì Tuấn vẫn là Tuấn."Rồi cô hôn anh trước.Cái hôn ban đầu mềm, như cảm ơn. Nhưng rất nhanh, nó kéo họ về cùng một dòng chảy quen thuộc. Tuấn đáp lại, tay ôm cô sát hơn. Thư cảm thấy căn phòng lạ dần biến mất. Chỉ còn anh. Chỉ còn hơi thở của anh. Chỉ còn cảm giác mình đã chọn tới đây và vẫn muốn tiếp tục.Lần này, không có tiếng Khang ho.Không có ai đi ngang cầu thang.Không có nhân viên quán cà phê.Không có thời gian ba tiết phải kết thúc.Chỉ có cánh cửa đã đóng.Và chính sự riêng tư hoàn toàn đó làm cả hai vừa tự do, vừa hoảng.Họ đi chậm hơn lần đầu.Nhưng cũng chủ động hơn.Không còn quá vụng về như chiều phòng trọ.Thư biết mình muốn được gần anh theo cách nào hơn. Tuấn cũng bớt run, dù vẫn luôn nhìn vào mắt cô như tìm câu trả lời. Có những lúc cô bật cười vì anh quá cẩn thận. Có những lúc anh cười vì cô bỗng tinh nghịch hơn chính mình của vài tuần trước.Nhưng khi họ thật sự quên được căn phòng lạ, mọi thứ lắng xuống thành một thứ rất dịu.Không hoàn hảo.Không giống những gì Thư từng đọc trong mấy câu chuyện lãng mạn.Nhưng thật.Và thuộc về họ.Sau đó, Thư nằm im rất lâu.Tuấn vẫn như lần trước: lo lắng."Thư ổn không?"Cô quay sang nhìn anh."Ổn.""Có chắc không?""Tuấn hỏi nữa là Thư giận."Anh im ngay.Cô bật cười, kéo tay anh đặt lên tay mình."Tuấn.""Ừ.""Lần này Thư không sợ chỗ này nữa.""Thiệt hả?""Ừ. Vì lúc đầu nó lạ. Nhưng sau đó có Tuấn nên không còn lạ."Tuấn nghe câu ấy, lòng vừa ấm vừa đau."Thư đừng làm Tuấn thương quá.""Thương nhiều đi.""Tuấn thương nhiều rồi.""Thương hơn nữa."Anh cười nhẹ."Ừ."Cô nằm nghiêng, nhìn anh."Tuấn.""Hả?""Lần sau mình có thể... thoải mái hơn không?"Anh đỏ mặt."Thoải mái sao?"Cô cũng đỏ mặt, nhưng không né."Thì... đừng cứ lo quá. Thư muốn Tuấn chủ động hơn. Dám hơn."Tuấn nhìn cô.Anh thấy rõ Thư đã thay đổi.Cô vẫn là cô gái anh yêu. Vẫn có đôi mắt trong, vẫn dễ đỏ mặt, vẫn hay cắn môi khi ngại. Nhưng trong ánh mắt cô bây giờ có một sự đòi hỏi mới. Không hư. Không xấu. Chỉ là đã thức dậy và không muốn ngủ lại.Anh nói thật:"Tuấn sẽ cố."Cô hơi nhăn mặt."Sao lại cố?""Vì Tuấn không quen.""Vậy tập.""Thư dạy hả?"Cô nhìn anh, rồi bật cười."Ừ. Thư dạy."Cả hai cùng cười.Nhưng trong lòng Tuấn, có một vệt lo nhỏ.Thư càng lúc càng mạnh dạn hơn.Còn anh, dù muốn cô, dù yêu cô, dù hạnh phúc, vẫn luôn có một phần chậm hơn, lo hơn, tự hỏi hơn. Anh không biết đó là vì anh hiền, vì anh ít kinh nghiệm, hay vì anh luôn cảm thấy mình phải giữ cho Thư khỏi rơi.Trong khi Thư, càng được giữ, lại càng muốn bay xa hơn.Khi rời nhà nghỉ, trời đã chuyển chiều.Thư đứng trước gương nhỏ trong phòng, chỉnh lại tóc. Cô nhìn mình trong gương và thấy một gương mặt vừa quen vừa lạ. Lần trước ở phòng trọ, cô thấy mình bước qua cánh cửa. Lần này, cô thấy mình đã quay lại phía bên kia cánh cửa ấy và bắt đầu biết đường đi.Tuấn đứng sau, cầm balo."Thư.""Dạ?""Tiền phòng..."Cô quay lại."Thư trả rồi."Mặt Tuấn lập tức thay đổi."Thư trả khi nào?""Lúc Tuấn đi mua nước dưới quầy.""Thư.""Tuấn đừng giận."Anh im.Nhưng cô thấy anh đau."Tuấn, Thư không muốn vì tiền mà Tuấn áp lực.""Nhưng Tuấn không muốn Thư trả mấy chuyện này.""Vậy lần sau Tuấn trả.""Lần sau?"Cô nhìn anh."Ừ. Lần sau."Anh vừa hạnh phúc vì chữ đó, vừa nặng lòng vì vấn đề tiền chưa biến mất."Thư, Tuấn sẽ trả lại.""Không cần.""Cần.""Tuấn.""Thư để Tuấn còn thấy mình là người đàn ông đàng hoàng trong chuyện này."Câu đó làm cô im.Lần đầu tiên cô thấy rõ: với cô, tiền là cách làm mọi thứ dễ hơn. Với Tuấn, tiền là một phần tự trọng.Cô bước tới, nắm tay anh."Thư xin lỗi. Thư không nghĩ vậy."Anh nhìn cô."Tuấn biết.""Lần sau mình tính trước. Được không?""Ừ.""Nhưng đừng để chuyện tiền làm hôm nay buồn."Anh thở ra."Ừ."Cô nhón chân hôn nhanh lên má anh."Hôm nay không buồn."Anh nhìn cô.Cô cười."Hôm nay là của tụi mình."Câu đó làm anh dịu lại.Họ rời khỏi nơi đó bằng hai chiếc xe khác nhau.Đó là ý của Tuấn."An toàn hơn."Thư không thích, nhưng đồng ý.Trên xe về nhà, cô nhìn đường phố trôi qua ngoài cửa kính. Điện thoại trong tay sáng lên.Mẹ:"Con về chưa?"Thư nhắn:"Dạ con đang về. Học nhóm hơi lâu."Mẹ:"Về thẳng nhà.""Dạ."Cô đặt điện thoại xuống.Lần này, lời nói dối ra dễ hơn lần trước.Và điều đó làm cô im lặng rất lâu.Tối hôm đó, khi đã đóng cửa phòng, Thư mở máy tính.Cô không biết vì sao mình làm vậy.Có lẽ vì trong lòng cô có quá nhiều câu hỏi không dám hỏi ai. Không hỏi mẹ được. Không hỏi Mai được. Hỏi Tuấn thì anh sẽ lo. Cô gõ vào ô tìm kiếm những cụm từ rất ngập ngừng, xóa đi, gõ lại. Những bài viết về tình yêu, về cơ thể phụ nữ, về ham muốn, về cảm giác sau lần đầu, về chuyện con gái có nhu cầu gần gũi nhiều có bình thường không.Cô đọc rất lâu.Có bài viết nghiêm túc.Có bài tâm sự phụ nữ.Có những diễn đàn nhiều người kể chuyện yêu đương, hôn nhân, ham muốn, thỏa mãn, không thỏa mãn.Thư đọc mà mặt nóng lên.Nhưng càng đọc, cô càng thấy nhẹ.Hóa ra không chỉ mình cô.Hóa ra phụ nữ cũng có thể ham muốn nhiều.Hóa ra việc cô muốn gần Tuấn nữa, muốn được anh chủ động hơn, muốn được hiểu cơ thể mình hơn, không phải là điều quái lạ.Nó chỉ là một phần của cô.Một phần trước đây chưa có cơ hội thức dậy.Nhưng khi đọc sâu hơn, cô cũng bắt đầu thấy trong lòng xuất hiện một khoảng trống lạ.Nhiều người viết về cảm giác mãnh liệt, về sự hòa hợp, về việc người yêu hiểu cơ thể họ, biết dẫn họ đi qua những tầng cảm xúc rất sâu. Thư đọc, tim đập mạnh. Cô nhớ Tuấn. Nhớ sự dịu dàng của anh. Nhớ anh hỏi, anh chờ, anh thương. Cô biết mình hạnh phúc với anh.Nhưng ở một góc rất nhỏ, rất kín, cô tự hỏi:"Có phải mình vẫn còn thiếu gì đó không?"Câu hỏi ấy làm cô sợ.Cô tắt máy ngay.Không muốn nghĩ.Không được nghĩ.Tuấn là người cô yêu.Tuấn là người đầu tiên.Tuấn là người tử tế.Tuấn là người cô đã chọn.Vậy thì không được có câu hỏi đó.Điện thoại rung.Tuấn:"Thư ngủ chưa?"Cô nhìn tin nhắn, lòng mềm lại."Chưa.""Thư đang làm gì?""Không có gì. Đọc linh tinh.""Về nhà có bị mẹ hỏi nhiều không?""Có. Nhưng ổn.""Thư có buồn chuyện tiền không?"Cô thở nhẹ.Anh vẫn nghĩ về nó."Không. Tuấn đừng nghĩ nữa.""Tuấn sẽ trả Thư.""Ừ. Khi nào có thì trả. Không gấp.""Thư.""Dạ?""Hôm nay Thư có vui không?"Cô nhìn màn hình.Vui.Có.Rất vui.Nhưng cũng có những câu hỏi mới khiến cô không biết gọi tên.Cô chỉ nhắn:"Có. Hạnh phúc."Tuấn:"Tuấn cũng vậy."Một lát sau:"Nhưng Tuấn thấy Thư thay đổi nhanh quá."Cô khựng lại."Tuấn không thích hả?""Không. Tuấn thích. Chỉ là Tuấn hơi sợ mình không theo kịp."Câu đó giống câu anh đã nói đêm trước.Lần này, nó làm Thư im lâu hơn.Cô nhắn:"Tuấn không cần theo kịp. Tuấn chỉ cần đừng lùi."Tuấn:"Ừ. Tuấn không lùi.""Và lần sau Tuấn chủ động hơn nha."Anh trả lời sau một lúc:"Tuấn sẽ cố."Nhìn chữ "cố", Thư thấy trong lòng có một vết gợn rất nhỏ.Cô biết Tuấn thương cô.Nhưng cô bắt đầu nhận ra, có những điều cô muốn ở anh mà anh phải "cố".Còn với cô, nó đang trở thành một thứ trào lên tự nhiên đến mức cô phải cố để giấu lại.Cô không nói ra.Chỉ nhắn:"Người yêu ngủ ngon."Tuấn:"Người yêu của Tuấn ngủ ngon. Tuấn thương Thư nhiều."Cô đọc câu đó.Mắt cay lên.Vì Tuấn thương cô nhiều.Rất nhiều.Và chính vì vậy, câu hỏi nhỏ trong lòng cô càng làm cô thấy có lỗi.Đêm đó, Thư ngủ muộn.Trong giấc ngủ không sâu, cô mơ thấy mình đứng trong một căn phòng có hai cánh cửa. Một cánh cửa mở ra căn phòng trọ có ánh đèn vàng, nơi Tuấn đang ngồi bên bàn học, nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng. Cánh cửa kia tối hơn, lạ hơn, không thấy rõ bên trong, nhưng từ đó vọng ra một thứ cảm giác khiến tim cô đập nhanh.Cô đứng giữa hai cánh cửa.Không bước đi đâu.Chỉ đứng đó.Cho tới khi tỉnh dậy, trời đã gần sáng.Và lần đầu tiên từ khi yêu Tuấn, Thư cảm thấy trong lòng mình có một bí mật mà ngay cả Tuấn cũng chưa chắc chạm tới được.Hết phần 20
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!