Sáng hôm sau, Thư thức dậy khi ngoài trời còn mờ sương.
Cơn mưa đêm qua đã ngừng. Trên mái tôn chỉ còn tiếng nước nhỏ xuống từng giọt, chậm và thưa. Không khí trong phòng nữ mát hơn hôm qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây sau mưa và mùi áo quần phơi chưa khô hẳn. Mấy bạn nữ vẫn còn ngủ. Có người xoay mình làm chiếu sột soạt. Có người ôm balo, tóc rối phủ nửa mặt. Mai nằm cạnh Thư, quay lưng lại, thở đều đều.Thư mở mắt, nhìn lên mái nhà.Việc đầu tiên cô nhớ tới không phải hôm nay phải dạy mấy đứa nhỏ bài gì, không phải lịch sinh hoạt của đoàn, cũng không phải tin nhắn của mẹ.Cô nhớ tới Tuấn.Nhớ mái hiên nhà văn hóa xã.Nhớ mưa rơi trắng sân.Nhớ câu anh nói: "Thư làm người yêu Tuấn nha."Nhớ mình đã trả lời: "Ừ. Thư làm người yêu Tuấn."Và nhớ nụ hôn đầu rất khẽ, rất run, rất thật.Nghĩ tới đó, mặt Thư nóng lên dù sáng sớm còn lạnh. Cô kéo mền mỏng lên che nửa mặt, tự cười một mình.Mai bỗng trở người, mở mắt lờ đờ."Bà cười gì đó?"Thư giật mình."Đâu có."Mai nhìn cô vài giây, rồi nhếch môi cười."Đừng xạo. Mặt bà sáng hơn cái bóng đèn ngoài hiên rồi đó."Thư quay mặt đi."Mai ngủ tiếp đi.""Ngủ gì nổi. Bên cạnh có người mới có người yêu, phát sáng nguyên đêm.""Mai!"Mai bật cười khẽ, rồi chống tay ngồi dậy. Cô nhìn quanh, thấy mọi người còn ngủ, liền hạ giọng:"Rồi sao? Sáng nay cảm giác làm người yêu của Tuấn thế nào?"Hai chữ "người yêu" làm tim Thư đập mạnh.Cô ôm mền trước ngực, giọng nhỏ xíu:"Lạ.""Lạ sao?""Không biết nữa. Vui. Ngại. Run. Kiểu... hôm qua còn là Tuấn với Thư, sáng nay tự nhiên là người yêu."Mai cười:"Thì vẫn là Tuấn với Thư thôi. Chỉ là có thêm quyền nhớ nhau công khai hơn chút."Thư nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, trời đang sáng dần. Hàng dừa sau nhà sinh hoạt còn đọng nước, lá lấp lánh trong ánh sớm."Mai, tui thấy vui lắm. Nhưng tui cũng sợ."Mai thở nhẹ."Lại sợ.""Ừ. Hôm nay vui vậy, ngày mai về lại Sài Gòn rồi. Rồi lại nhà tui, mẹ tui, lớp học, đủ thứ.""Bà mới làm người yêu người ta chưa được một ngày, cho mình vui một buổi sáng đi."Thư im. Rồi cô mỉm cười."Ừ. Cho vui một buổi sáng."Mai vỗ vai cô."Vậy lát gặp Tuấn nhớ cười đẹp vô. Đừng có mặt như sắp thi vấn đáp."Thư kéo mền che mặt."Trời ơi, ngại quá.""Ngại thì ngại, nhưng lát cũng kiếm người ta trước thôi."Thư không cãi.Vì Mai nói đúng.Sau khi vệ sinh cá nhân xong, đoàn tập trung ngoài sân ăn sáng. Mặt trời mới lên sau hàng cây, nắng còn dịu, phủ lên sân trường nhỏ một màu vàng mỏng. Mấy đứa trẻ trong xã tới sớm, đứng ngoài hàng rào nhìn vô, thấy các anh chị áo xanh liền vẫy tay ríu rít.Thư bước ra sân cùng Mai và Linh.Cô mặc áo tình nguyện xanh, quần jean, tóc cột thấp. Gương mặt cô sáng hơn mọi ngày, không phải vì trang điểm, mà vì trong mắt có một thứ vui không giấu được.Tuấn đang đứng cạnh bàn phát đồ ăn, phụ mấy anh chị đưa bánh mì và sữa cho mọi người. Anh cũng vừa tắm rửa xong, tóc còn hơi ẩm, áo xanh sạch, dáng cao giữa sân nắng. Khi Thư vừa bước ra, anh nhìn thấy cô ngay.Ánh mắt hai người chạm nhau.Không ai nói gì.Nhưng cả hai đều nhớ rất rõ đêm qua.Tuấn cầm phần bánh mì và sữa, bước tới."Thư ăn sáng."Giọng anh bình thường, nhưng ánh mắt không bình thường chút nào. Nó ấm hơn. Gần hơn. Như có một điều gì đó đã được phép ở lại.Thư nhận phần ăn, ngón tay chạm nhẹ vào tay anh."Cám ơn Tuấn."Tuấn nhìn cô, khẽ nói:"Ngủ được không?""Được chút. Còn Tuấn?""Tuấn cũng được chút."Mai đứng bên cạnh lập tức chen vào:"Được chút là đúng rồi. Hai người mới chính thức mà ngủ ngon quá mới lạ."Thư đỏ mặt."Mai..."Tuấn cũng hơi ngại, nhưng không né như trước. Anh chỉ nhìn Mai:"Mai ăn sáng chưa?"Mai cười:"Ăn rồi. Đừng có đổi chủ đề. Tui nói thiệt, hôm nay hai người nhìn nhau kiểu khác hẳn."Khang từ phía sau đi tới, tay cầm hai ổ bánh mì, miệng còn nhai:"Đúng. Hôm nay không khí ngọt tới mức bánh mì của tao khỏi cần sữa đặc."Linh che miệng cười.Thư cúi đầu, còn Tuấn lấy một hộp sữa đưa cho Khang:"Uống đi cho bớt nói."Khang nhận hộp sữa, gật gù:"Được người đang yêu chăm sóc, tao cảm động."Mai lắc đầu:"Ông nói một hồi Tuấn giận thiệt đó."Khang nhìn Tuấn, rồi cười:"Hôm nay nó không giận đâu. Hôm nay nó hiền. Tối qua đời nó sang trang rồi."Thư muốn trốn luôn khỏi sân trường.Tuấn nhìn cô đỏ mặt, môi cong lên. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng chắn một chút để cô bớt bị mọi người nhìn. Cử chỉ nhỏ đó làm Thư thấy lòng dịu lại ngay.Ăn sáng xong, cả đoàn chuẩn bị cho buổi dạy cuối và chương trình giao lưu chiều. Sáng nay Thư vẫn phụ trách lớp đọc truyện cho mấy bé nhỏ. Tuấn cùng nhóm nam sơn nốt phần hàng rào còn lại và dựng sân khấu tạm ngoài hiên nhà văn hóa, vì sân vẫn còn ướt sau mưa.Nhưng từ sáng tới trưa, họ cứ bị mọi người chọc hoài.Khi Tuấn đi ngang lớp Thư, bé Nhi lập tức chạy ra:"Anh Tuấn ơi, hôm qua chị Thư nói anh là bạn, hôm nay anh còn là bạn không?"Cả lớp nhỏ cười khúc khích.Thư đứng trên bục giảng, mặt đỏ bừng:"Nhi, vô học bài."Bé Nhi quay lại hỏi tiếp:"Vậy là không còn là bạn nữa hả chị?"Tuấn đứng ngoài cửa lớp, nhìn Thư bối rối mà không giấu được nụ cười. Anh ngồi xuống ngang bé Nhi:"Nhi học ngoan đi. Chiều anh cho kẹo."Bé Nhi nheo mắt:"Anh né câu hỏi."Khang đứng phía sau Tuấn, cười muốn xỉu:"Con bé này tương lai làm nhà báo được đó."Mai từ trong lớp nói ra:"Nhi, em hỏi nữa là chị Mai cho em làm lớp trưởng, phải giữ trật tự nguyên buổi nha."Bé Nhi lập tức chạy về chỗ."Dạ thôi, em học."Cả lớp cười ồ. Thư nhìn Tuấn, ánh mắt vừa trách vừa buồn cười. Tuấn chỉ nhún vai rất nhẹ, như nói "Tuấn chịu thua".Buổi học của Thư hôm đó vui hơn hôm qua. Cô kể cho mấy bé nghe một câu chuyện về con chim nhỏ muốn bay khỏi khu vườn quen thuộc để nhìn thấy dòng sông. Khi kể tới đoạn con chim sợ rời tổ, một bé trai hỏi:"Chị ơi, nếu bay đi rồi không về được thì sao?"Thư khựng lại.Câu hỏi trẻ con mà chạm vào lòng cô.Cô nhìn ra cửa lớp. Tuấn đang đứng ở sân, cùng Khang kéo dây treo băng rôn. Nắng rơi lên vai áo anh. Anh quay đầu, bắt gặp ánh mắt cô. Thấy cô nhìn, anh cười nhẹ.Thư quay lại nhìn mấy đứa nhỏ."Nếu con chim sợ quá mà không bay, nó sẽ không biết ngoài kia có gì. Nhưng nếu bay đi, nó có thể mệt, có thể lạc, có thể gặp mưa. Vậy nên nó cần học cách bay, và cần nhớ đường về."Bé gái ngồi bàn đầu hỏi:"Vậy cuối cùng nó có bay không chị?"Thư cười."Có. Nó bay. Vì nó muốn thấy dòng sông."Nói câu đó, Thư chợt nhận ra mình không chỉ đang kể chuyện cho trẻ con nghe.Cô đang tự nói với mình.Cả đời cô đã sống trong khu vườn quen thuộc của ba mẹ. An toàn, đủ đầy, được chăm sóc, nhưng cũng có những bức tường vô hình. Tuấn giống như một dòng sông cô nhìn thấy từ xa. Không chắc yên bình mãi. Không chắc không có mưa gió. Nhưng đẹp, thật, và khiến cô muốn bước ra.Buổi trưa, sau khi dạy xong, Thư ra sân rửa tay ở vòi nước sau lớp. Nước mát chảy qua bàn tay dính phấn. Cô đang cúi xuống thì có một bàn tay đưa khăn giấy tới.Cô không cần nhìn cũng biết là ai."Cám ơn Tuấn."Tuấn đứng cạnh cô, tựa nhẹ vào thành tường."Hôm nay Thư kể chuyện hay lắm.""Tuấn nghe hả?""Có nghe đoạn con chim muốn thấy dòng sông."Thư tắt vòi nước, nhận khăn lau tay."Tuấn thấy sao?""Thấy con chim giống Thư."Cô khựng."Tuấn cũng nghĩ vậy hả?""Ừ.""Vậy dòng sông là gì?"Tuấn nhìn cô, ánh mắt rất trầm."Tuấn không dám nhận mình là dòng sông."Thư cười nhẹ."Sao không dám?""Dòng sông nghe lớn quá. Tuấn chỉ là...""Là gì?"Tuấn nghĩ một chút."Là người đứng ngoài khu vườn, chờ nếu con chim muốn bay thì đi cùng."Thư nhìn anh. Tim cô mềm xuống từng chút một."Tuấn lúc nào cũng nói vậy.""Vậy là sao?""Không kéo Thư đi. Chỉ chờ Thư tự bước ra.""Tuấn không muốn Thư vì Tuấn mà chống lại mọi thứ khi Thư chưa sẵn sàng.""Nhưng nếu Thư muốn thì sao?"Tuấn nhìn cô lâu hơn."Nếu Thư muốn, Tuấn đi cùng."Câu đó làm Thư thấy sống mũi cay. Cô cúi xuống gấp khăn giấy lại, giấu đi vẻ xúc động.Phía xa, Khang la lớn:"Tuấn! Ra khiêng loa coi! Đứng nói chuyện tình cảm hoài!"Mai la theo:"Khang, ông cũng đang đứng nhìn người ta hoài đó!"Tuấn và Thư cùng bật cười.Tuấn nói nhỏ:"Tối nay sau văn nghệ, nếu còn thời gian, mình nói chuyện thêm nha."Thư nhìn anh:"Ừ. Nhưng tối nay Tuấn phải diễn không?""Tuấn chỉ phụ hậu cần.""Khang hát hả?""Ừ.""Vậy chắc vui lắm.""Hoặc thảm họa."Thư cười, rồi đi về phía phòng nữ chuẩn bị ăn trưa. Tuấn nhìn theo cô. Trong lòng anh có một cảm giác rất lạ: vừa bình yên vì đã có cô, vừa lo vì biết mình càng ngày càng không thể mất cô.Chiều hôm đó, chương trình giao lưu diễn ra trong nhà văn hóa vì sân vẫn ướt. Trẻ con, phụ huynh, mấy cô chú địa phương và đoàn sinh viên ngồi kín cả phòng. Băng rôn treo phía trước hơi lệch vì Khang buộc sai một bên, bị Mai mắng cả buổi. Đèn vàng sáng lên, quạt máy chạy vù vù, mấy đứa nhỏ ngồi hàng đầu háo hức chờ văn nghệ.Khang mở màn bằng một bài hát tình ca cũ. Nó hát không quá hay, nhưng có duyên. Hát tới câu cao bị hụt hơi, cả đoàn vỗ tay cười rần. Mai ngồi dưới vừa cười vừa lắc đầu, nhưng khi Khang hát xong, cô vẫn là người vỗ tay lớn nhất.Linh cùng nhóm nữ múa một bài thiếu nhi. Mấy bé nhỏ đứng lên múa theo, không khí vui hẳn. Tuấn chạy tới chạy lui chỉnh loa, đưa micro, khiêng ghế, phát nước. Thư phụ trách dẫn một trò chơi cho trẻ em. Cô đứng trước phòng, tay cầm micro, giọng mềm nhưng rõ, nụ cười tươi đến mức Tuấn đứng bên cánh cửa không rời mắt được.Có một anh sinh viên khóa trên trong đoàn, tên Phúc, phụ trách truyền thông, đứng gần Tuấn, vừa cầm máy ảnh vừa nói:"Bạn Thư lớp em hả?"Tuấn quay sang:"Dạ.""Bạn đó đẹp ha. Lên hình sáng lắm. Hồi chiều anh chụp mấy tấm, tấm nào cũng đẹp."Tuấn im một nhịp."Dạ."Phúc không để ý vẻ mặt Tuấn, vẫn nói:"Bạn đó có người yêu chưa? Anh hỏi giùm thằng bạn anh trong đoàn."Tuấn nhìn Thư đang cười với mấy đứa nhỏ. Trong lòng anh hơi nóng lên. Cảm giác ghen quen thuộc trở lại, nhưng lần này khác. Anh không còn là "chưa có quyền gì". Anh đã là người yêu cô.Nhưng anh vẫn không muốn nói bằng kiểu khoe khoang hay chiếm hữu.Tuấn nhìn Phúc, giọng bình tĩnh:"Dạ có rồi."Phúc hơi bất ngờ:"Vậy hả? Ai vậy?"Tuấn im một giây, rồi nói:"Em."Phúc nhìn anh, rồi bật cười:"À, vậy hả. Xin lỗi nha, anh không biết.""Dạ không sao."Khang không biết từ đâu xuất hiện sau lưng, nghe được đoạn cuối, mắt sáng lên như bắt được vàng."Trời ơi, Tuấn vừa công khai chủ quyền hả?"Tuấn liếc nó."Mày rảnh quá hả?"Khang ôm ngực:"Tao xúc động. Hồi trước hỏi gì cũng 'không có gì', giờ người ta hỏi Thư có người yêu chưa, mày nói 'em'. Quá đã."Tuấn không nói, nhưng tai đỏ lên.Khang vỗ vai anh:"Được. Đàn ông phải vậy. Lịch sự nhưng rõ ràng."Tuấn nhìn về phía Thư. Không biết có linh cảm gì, cô cũng quay sang. Hai người nhìn nhau qua đám đông, qua tiếng trẻ con cười, qua ánh đèn nhà văn hóa. Tuấn không nói gì. Thư cũng không. Nhưng ánh mắt anh làm cô thấy tim mình nóng lên.Sau trò chơi, Thư bước xuống sân khấu nhỏ. Bé Nhi chạy lại ôm cô."Chị Thư dẫn hay quá."Thư xoa đầu bé:"Em chơi vui không?""Dạ vui. Mà chị ơi, anh Tuấn nói chị có người yêu chưa?"Thư khựng."Ai nói em vậy?"Bé Nhi chỉ Khang:"Anh Khang nói."Khang đứng phía xa lập tức nhìn đi chỗ khác như không liên quan. Mai nhéo tay nó:"Ông đồn tin nhanh hơn loa xã."Bé Nhi hỏi tiếp:"Vậy anh Tuấn là người yêu chị thiệt hả?"Thư nhìn quanh. Mấy đứa nhỏ khác cũng đang nhìn cô đầy tò mò. Cô đỏ mặt, không biết trả lời sao. Đúng lúc đó, Tuấn bước tới, ngồi xuống cạnh bé Nhi."Nhi, chuyện đó để người lớn nói nhỏ với nhau thôi."Bé Nhi phụng phịu:"Lúc nào anh cũng né."Tuấn cười:"Không né. Nhưng bây giờ em đi ăn bánh với mấy bạn đi. Lát hết đó."Nghe tới bánh, bé Nhi lập tức chạy đi. Trẻ con thật ra cũng dễ chuyển hướng.Thư nhìn Tuấn, giọng nhỏ:"Tuấn nói gì với anh Phúc hả?"Tuấn hơi khựng."Thư nghe rồi?""Không. Nhưng Khang chắc nghe rồi đi kể lung tung."Tuấn nhìn cô, rồi nói thật:"Anh Phúc hỏi Thư có người yêu chưa.""Rồi Tuấn nói sao?"Tuấn nhìn thẳng vào mắt cô."Tuấn nói có rồi."Thư thấy mặt mình nóng lên."Rồi anh hỏi ai?""Tuấn nói là Tuấn."Thư đứng yên.Giữa nhà văn hóa ồn ào, câu nói đó vẫn làm mọi âm thanh xung quanh như nhỏ lại. Cô biết họ đã là người yêu từ tối qua. Nhưng nghe Tuấn nói với người khác bằng cách rõ ràng như vậy, lòng cô run lên một nhịp rất khác.Cô cúi đầu:"Tuấn nói vậy không ngại hả?""Có.""Vậy sao vẫn nói?""Vì đó là sự thật."Thư ngước lên.Tuấn nói tiếp:"Nhưng nếu Thư không muốn người khác biết nhiều quá, lần sau Tuấn sẽ...""Không."Cô ngắt lời anh hơi nhanh.Tuấn nhìn cô.Thư đỏ mặt, giọng nhỏ lại:"Không phải Thư không muốn. Chỉ là Thư ngại."Tuấn cười rất nhẹ."Vậy Tuấn hiểu.""Nhưng Tuấn đừng nói với người lớn trong đoàn nha. Lỡ về tới trường có ai biết, rồi...""Mẹ Thư?"Thư gật đầu."Ừ."Ánh mắt Tuấn dịu xuống."Tuấn biết. Tuấn sẽ giữ chừng mực."Thư nhìn anh, trong lòng vừa thương vừa xót. Anh lúc nào cũng hiểu cả phần vui lẫn phần sợ của cô.Cô nói nhỏ:"Cám ơn người yêu của Thư."Tuấn đứng khựng lại.Lần này tới lượt anh không biết nói gì.Thư thấy mặt anh đổi khác, liền cười. Cô nhận ra mình vừa có một quyền rất mới: quyền làm Tuấn bối rối."Tuấn sao vậy?"Anh nhìn cô, giọng thấp:"Thư gọi lại đi.""Gọi gì?""Người yêu."Thư đỏ mặt:"Không.""Vừa mới gọi mà.""Lúc nãy lỡ miệng.""Không thiệt lắm?"Câu này anh mượn lại lời hôm qua, làm Thư bật cười."Tuấn nhớ dai ghê.""Nhớ những gì Thư nói."Cô nhìn anh, mắt mềm đi."Người yêu của Thư."Lần này cô nói rất nhỏ, gần như chỉ đủ cho anh nghe.Tuấn đứng yên, nụ cười chậm rãi hiện lên. Trong ánh đèn vàng của nhà văn hóa, gương mặt anh bỗng trẻ hơn, hạnh phúc hơn, như một người vừa nhận được món quà không dám tin là của mình."Ừ," anh nói khẽ. "Tuấn là người yêu của Thư."Văn nghệ kết thúc lúc gần chín giờ. Sau đó cả đoàn dọn dẹp, chia quà còn lại cho trẻ con, chụp hình chung với địa phương. Khang kéo Tuấn và Thư đứng cạnh nhau trong tấm ảnh nhóm. Mai đứng cạnh Thư, Linh đứng bên kia. Bé Nhi chen vào giữa Tuấn và Thư, cười toe toét.Khi chụp xong, bé Nhi quay lên nói:"Em đứng giữa cho ba mẹ chị khỏi la."Thư và Tuấn cùng khựng.Khang cười muốn ngã."Con bé này đúng là thiên tài."Thư không biết nên cười hay ngại. Tuấn nhìn cô, thấy trong mắt cô có một chút lo thoáng qua. Anh không nói gì, chỉ đứng gần hơn một chút, như một lời trấn an thầm.Đêm xuống sâu.Sau chương trình, mấy anh chị phụ trách cho đoàn tự do một tiếng trong khuôn viên nhà văn hóa và sân trường, không được ra khỏi cổng. Mưa đã dứt hẳn. Trời trong, nhiều sao. Sân xi măng còn ướt, phản chiếu ánh đèn thành những vệt vàng mờ. Gió từ vườn dừa thổi qua, mát và thơm mùi lá.Mọi người tụ lại thành từng nhóm. Khang và Mai ngồi cãi nhau về chuyện bài hát nào hợp để đăng clip. Linh ngồi chỉnh ảnh. Một số bạn chơi ma sói trong phòng.Tuấn và Thư ngồi ở bậc thềm lớp học cũ, nơi hôm qua họ từng ngồi nắm tay sau cái balo. Hôm nay họ vẫn đặt balo cạnh bên, như một tấm chắn nhỏ khỏi ánh mắt bạn bè. Nhưng không khí đã khác. Họ không còn phải đoán người kia nghĩ gì nữa.Thư ngồi cạnh Tuấn, tay đặt trên đầu gối. Tuấn nhìn tay cô, rồi hỏi nhỏ:"Nắm tay được không?"Thư mím môi cười:"Tuấn hỏi hoài hả?""Ừ. Tuấn muốn hỏi.""Sao?""Để Thư biết là Thư có quyền nói không."Cô nhìn anh, lòng mềm đi."Vậy Thư nói được."Tuấn đưa tay ra. Thư đặt tay mình vào tay anh. Lần này, cái nắm tự nhiên hơn. Bớt run hơn, nhưng không kém ngọt. Tuấn đan nhẹ ngón tay mình vào những ngón tay cô. Thư khựng một chút, rồi để yên.Cảm giác ấy thân mật hơn cái nắm tay trong thư viện.Không phải vì nó mạnh hơn, mà vì hai bàn tay đã tìm được cách khớp vào nhau.Thư nhìn xuống:"Đan tay như vậy kỳ ghê."Tuấn lập tức định rút bớt ra."Kỳ hả?"Cô giữ tay anh lại."Không. Ý Thư là... lạ.""Thư không thích thì...""Thư thích."Tuấn im.Thư đỏ mặt, nhìn ra sân."Tuấn đừng hỏi nữa. Càng hỏi Thư càng ngại."Anh cười thấp."Ừ."Hai người ngồi yên một lúc. Tiếng cười của bạn bè vọng từ trong nhà văn hóa ra. Xa xa có tiếng côn trùng. Trời sau mưa nhiều sao đến mức Thư cứ ngẩng lên nhìn mãi."Tuấn," cô gọi."Hả?""Ngày mai về lại Sài Gòn rồi.""Ừ.""Tuấn có buồn không?""Có.""Vì hết chuyến đi hả?""Vì sợ về rồi Thư lại bị nhốt trong mấy quy tắc."Thư im lặng.Tuấn biết mình nói hơi thẳng. Anh quay sang:"Xin lỗi. Tuấn không có ý...""Không sao. Tuấn nói đúng."Cô nhìn xuống tay hai người."Ở đây Thư thấy mình được thở. Nhưng về nhà, chắc mọi thứ lại như cũ. Mẹ sẽ hỏi đủ thứ. Đi với ai, làm gì, có chụp hình không, có bạn nam nào thân không.""Thư có sợ mẹ biết chuyện tụi mình không?""Có."Câu trả lời rất thật, làm lòng Tuấn hơi đau.Thư siết tay anh:"Nhưng không phải vì Thư xấu hổ về Tuấn.""Tuấn biết.""Tuấn có chắc là biết không?"Anh nhìn cô."Tuấn đang tập tin."Thư gật nhẹ."Vậy Thư cũng tập. Tập không sợ quá. Tập nói thật với Tuấn. Tập không để mẹ làm Thư tự nghi ngờ tình cảm của mình."Tuấn nhìn cô, lòng vừa thương vừa nặng."Thư không cần phải một mình chống lại gì hết.""Thư biết.""Nếu khó quá, nói Tuấn.""Ừ.""Nhưng nếu có lúc Tuấn buồn vì thấy mình chưa đủ tốt, Thư cũng nhắc Tuấn nha."Cô quay sang, mắt dịu."Nhắc sao?""Nhắc Tuấn là Thư chọn Tuấn."Thư nhìn anh rất lâu.Rồi cô nói:"Thư chọn Tuấn."Chỉ bốn chữ.Nhưng Tuấn thấy như cả sân trường sau mưa, cả trời sao miền Tây, cả tiếng gió qua hàng dừa đều lặng đi để anh nghe rõ.Anh cúi đầu nhìn tay cô trong tay mình."Tuấn nhớ rồi."Thư tựa nhẹ đầu lên vai anh."Nhớ kỹ nha.""Ừ.""Mai về xe, nếu Thư ngủ, Tuấn cho Thư dựa vai nữa không?""Có.""Nếu Tuấn mỏi?""Tuấn kêu.""Thiệt?""Thiệt."Thư cười."Nói vậy thôi chứ chắc Tuấn lại không kêu."Tuấn cũng cười."Bị phát hiện rồi."Cô tựa vào vai anh, không nói nữa. Lần này không phải trên xe, không phải vì buồn ngủ. Chỉ là cô muốn gần anh. Muốn ghi nhớ cảm giác vai anh dưới má mình, bàn tay anh đang nắm tay mình, tiếng tim mình bình yên hơn khi ở cạnh anh.Một lúc sau, Tuấn nói rất nhỏ:"Thư.""Ừ?""Tuấn muốn hôn Thư."Cả người Thư nóng lên.Cô ngồi thẳng dậy, nhìn quanh. Mọi người vẫn ở xa, không ai chú ý. Nhưng cô vẫn ngại tới mức không biết đặt mắt ở đâu."Tuấn...""Không được thì thôi.""Không phải.""Vậy là sao?"Thư cúi đầu, tay vẫn nắm tay anh."Ở đây có người.""Ừ. Vậy thôi."Tuấn nói ngay, không hề ép.Chính điều đó lại làm Thư thấy lòng mềm đi. Anh muốn, nhưng anh dừng ngay khi cô ngại. Anh không làm cô phải phòng thủ. Anh luôn cho cô một lối lui, và vì vậy cô càng muốn bước về phía anh.Thư nhìn về phía nhà văn hóa. Khang đang cãi với Mai, Linh đang chụp ảnh bầu trời. Không ai nhìn họ.Cô quay sang Tuấn, giọng nhỏ như gió:"Một cái thôi."Tuấn nhìn cô, ánh mắt sững lại."Thư chắc không?"Cô đỏ mặt:"Tuấn hỏi nữa là Thư đổi ý."Anh mỉm cười, rồi cúi xuống rất chậm.Nụ hôn lần này vẫn nhẹ, nhưng không còn quá run như đêm đầu. Môi họ chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn, ấm và dịu. Thư nhắm mắt, tay siết tay anh. Tuấn giữ rất chừng mực, chỉ để nụ hôn như một lời "ngủ ngon" chưa tới lúc nói. Khi anh rời ra, cô cúi đầu ngay, mặt đỏ bừng.Tuấn nhìn cô, giọng khàn nhẹ:"Cám ơn Thư."Thư ngẩng lên, vừa ngại vừa buồn cười:"Ai lại cám ơn chuyện đó?""Tuấn không biết nói gì.""Vậy đừng nói.""Ừ."Cô tựa lại vai anh, giấu nụ cười.Từ xa, Khang bỗng quay đầu nhìn. Nó nheo mắt như nghi ngờ, nhưng Mai lập tức kéo nó quay lại."Ông nhìn gì đó?""Tao cảm nhận có biến.""Cảm nhận sai rồi. Ngồi yên.""Mai, bà cản trở trực giác của tao.""Trực giác của ông nhiều chuyện quá."Thư nghe loáng thoáng, cười trong vai Tuấn. Tuấn cũng cười.Gần mười giờ, anh phụ trách gọi mọi người về nghỉ. Tuấn và Thư buông tay nhau trước khi đứng dậy. Nhưng cái buông không còn hụt hẫng như trước. Vì họ biết lát nữa vẫn có tin nhắn. Ngày mai vẫn có chuyến xe về cùng nhau. Và từ nay, khi nhớ nhau, họ có quyền gọi tên điều đó rõ hơn.Trước cửa phòng nữ, Thư đứng lại.Tuấn đi phía sau, cách cô vài bước vì có nhiều người xung quanh.Khi Mai và Linh vào trước, Thư quay lại rất nhanh."Tuấn ngủ ngon.""Thư ngủ ngon."Cô nhìn anh, ánh mắt lấp lánh dưới ánh đèn hành lang."Người yêu ngủ ngon."Nói xong, cô chạy ngay vào phòng.Tuấn đứng lại ngoài hành lang, tim đập mạnh.Khang từ phía sau đi tới, khoác vai anh:"Nghe chưa? Người yêu ngủ ngon. Trời ơi, tao nổi da gà."Tuấn đẩy tay nó ra, nhưng không giấu được nụ cười.Khang nhìn mặt anh, rồi thở dài:"Xong. Thằng bạn tao tiêu thiệt rồi."Tuấn đi về phía phòng nam."Ừ. Tiêu rồi."Khang khựng lại vì không ngờ Tuấn thừa nhận. Rồi nó cười lớn:"Được. Vậy mới là đàn ông đang yêu chứ."Đêm đó, Thư nằm trong phòng nữ, điện thoại đặt sát ngực. Tuấn nhắn:"Người yêu của Tuấn ngủ chưa?"Thư đọc xong, kéo mền che mặt, cười không thành tiếng.Cô trả lời:"Chưa. Người yêu của Tuấn đang mắc cỡ."Tuấn:"Vì gì?"Thư:"Vì hồi nãy nói người yêu ngủ ngon."Tuấn:"Tuấn thích nghe."Thư:"Vậy sau này Thư nói nữa."Tuấn:"Ừ. Nói nhiều cũng được."Thư nhìn dòng đó, lòng ngọt tới mức khó ngủ.Một lúc sau, cô nhắn:"Tuấn nè.""Ừ?""Ngày mai về Sài Gòn, mình vẫn như vậy nha."Tuấn:"Như vậy là sao?"Thư:"Vẫn là người yêu. Nhưng ở trường thì từ từ. Trước mặt người lớn thì giữ chừng mực. Khi nào Thư sợ, Tuấn đừng buồn. Khi nào Tuấn nghĩ nhiều, Thư sẽ nhắc."Tuấn đọc rất lâu.Rồi anh trả lời:"Ừ. Mình từ từ. Nhưng không lùi."Thư nhìn câu đó, mắt cay nhẹ."Mình từ từ. Nhưng không lùi."Cô lưu câu ấy trong lòng như một lời hứa."Ừ. Không lùi."Ngoài trời miền Tây, sau mưa, côn trùng lại râm ran. Gió qua vườn dừa làm lá xào xạc. Trong hai căn phòng cách nhau một hành lang, Tuấn và Thư cùng nằm thức, cùng cầm điện thoại, cùng mỉm cười trong bóng tối.Họ đã có một chuyến đi để nhớ.Có một mái hiên mưa để thương.Có một nụ hôn đầu để run.Và bây giờ, có thêm hai chữ "người yêu" để gọi nhau.Ngày mai, xe sẽ đưa họ về lại Sài Gòn, về lại giảng đường, về lại những ánh mắt dò xét, về lại căn nhà nơi Thư phải cẩn thận từng câu nói. Nhưng đêm nay, ở vùng quê này, tình yêu của họ vẫn còn được bao bọc bởi tiếng mưa cũ, trời sao, và sự hồn nhiên của những người bạn biết chọc ghẹo nhưng cũng biết giữ giùm họ những khoảnh khắc cần yên.Thư nhắn tin cuối cùng trước khi ngủ:"Người yêu ngủ ngon."Tuấn trả lời:"Người yêu của Tuấn ngủ ngon."Thư đọc đi đọc lại dòng đó ba lần.Rồi cô nhắm mắt.Trong giấc ngủ, môi cô vẫn còn một nụ cười rất nhẹ.Hết phần 11
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!