Ngày hôm sau, cả buổi sáng Thư gần như không học được gì.
Cô ngồi trong lớp, mắt nhìn lên bảng, tay cầm bút, nhưng chữ của thầy cứ chạy qua trước mặt như những vệt mưa trên kính. Mỗi lần cố ghi bài, cô lại nhớ tới tin nhắn tối qua."Mai cho Tuấn thương tiếp."Câu đó là của Tuấn.Còn câu của cô là:"Mai Thư cho."Chỉ bốn chữ thôi mà từ lúc gửi đi đến giờ, cứ mỗi lần nhớ lại, mặt cô lại nóng lên.Cô không hiểu sao mình dám nhắn như vậy.Hay đúng hơn, cô hiểu.Cô dám vì người đó là Tuấn.Nếu là ai khác, chỉ cần nghĩ tới thôi cô đã thấy sợ. Nhưng với Tuấn, sự sợ hãi của cô luôn đi cùng một cảm giác rất lạ: muốn bước tới thêm chút nữa. Muốn biết sau cái nắm tay là gì. Sau nụ hôn là gì. Sau những lần bị cắt ngang bởi Khang, bởi tiếng bước chân, bởi tin nhắn của mẹ, còn có gì trong tình yêu khiến trái tim và thân thể cô cứ cùng nhau hướng về anh mạnh đến vậy.Cô bắt đầu nhận ra có một phần trong mình mà trước đây cô không biết.Phần đó không xuất hiện khi cô ngoan ngoãn ngồi trong phòng khách nghe ba mẹ dặn dò.Không xuất hiện khi cô mặc chiếc váy mẹ chọn.Không xuất hiện khi Minh lịch sự hỏi cô vài câu trong bữa ăn gia đình.Phần đó chỉ thức dậy khi Tuấn nhìn cô bằng ánh mắt vừa muốn vừa kìm lại.Khi anh nắm tay cô dưới bàn học.Khi anh hôn cô trong một góc cầu thang vắng.Khi bàn tay anh siết lại ở eo cô rồi dừng, như thể sự dừng lại ấy còn làm cô run hơn cả nếu anh tiếp tục.Thư cúi xuống tập, viết bừa một dòng không liên quan tới bài học:"Không có nơi nào an toàn nữa."Viết xong, cô giật mình.Cô nhìn dòng chữ đó.Rồi vội gạch đi.Tuấn ngồi bên cạnh, thấy tay cô khựng lại.Anh đẩy qua một mảnh giấy."Thư sao vậy?"Cô nhìn mảnh giấy.Không biết nên viết thật không.Cuối cùng, cô viết:"Hôm nay Thư khó học."Tuấn đọc xong, nhìn cô một cái rất nhanh.Anh viết lại:"Vì chiều nay?"Thư cắn môi."Ừ.""Thư sợ hả?"Cô nhìn câu hỏi.Sợ.Có.Nhưng không chỉ sợ.Cô viết:"Có. Nhưng Thư cũng mong."Tuấn đọc dòng đó, tay đang cầm bút siết lại.Trong vài giây, anh không viết được gì.Khang ngồi bên ngoài đang chống cằm nghe giảng, liếc thấy mặt Tuấn khác thường thì hơi nghiêng qua:"Mày sao đó?"Tuấn gấp mảnh giấy lại rất nhanh."Không."Khang nhìn anh, rồi nhìn Thư, rồi chậm rãi quay lên bảng.Nó lẩm bẩm rất nhỏ:"Tình yêu làm người ta mất khả năng học tập."Mai ngồi bàn trước nghe được, quay xuống:"Ông cũng có yêu đâu mà điểm vẫn thấp."Khang lập tức tổn thương:"Bà nói chuyện đâm sâu quá."Cả nhóm cười khẽ.Thư cũng cười, nhưng trong lòng vẫn run.Tuấn không viết lại ngay. Mãi đến cuối tiết, khi thầy đang thu dọn giáo án, anh mới đẩy mảnh giấy qua."Tuấn cũng mong. Nhưng mình phải tỉnh."Thư nhìn câu đó."Phải tỉnh."Cô biết anh đúng.Nhưng càng đúng, càng khó.Buổi trưa, cả nhóm ăn ở căng tin.Khang nói chuyện huyên thuyên như thường lệ. Linh kể chuyện cô làm sai một bài thống kê. Mai vừa ăn vừa nhắc mọi người lịch thi. Tuấn và Thư ngồi cạnh nhau, bề ngoài rất bình thường.Nhưng dưới bàn, đầu gối Thư chạm nhẹ vào chân Tuấn.Không ai biết.Chỉ một cái chạm rất nhỏ.Nhưng cả hai cùng im đi một nhịp.Tuấn quay sang nhìn cô.Cô không nhìn lại, chỉ cúi đầu gắp bún.Nhưng đầu gối cô không rút ra ngay.Tuấn đặt tay lên ly nước, ngón tay gõ nhẹ vào thành ly, như đang cố giữ mình tỉnh táo giữa một bàn ăn đông người.Khang đang kể chuyện bỗng dừng lại:"Ủa sao hai người im dữ vậy?"Thư giật mình."Có gì đâu."Khang nhìn Tuấn."Tuấn?"Tuấn bình tĩnh hơn cô."Ăn đi."Khang nheo mắt."Câu đó không trả lời câu hỏi của tao."Mai thở dài:"Ông ăn đi. Hỏi nhiều quá người ta nghẹn."Khang chép miệng."Được. Hôm nay tao tha."Nhưng ánh mắt nó nói rõ: nó không tin.Chiều hôm đó, trời âm u từ sớm.Không mưa.Nhưng không khí nặng và ẩm, như cả thành phố đang chờ một cơn mưa chưa chịu rơi. Sau giờ học, Mai thu dọn đồ, nhìn Thư:"Bà về liền không?"Thư im một giây."Hôm nay Thư... có hẹn với Tuấn ở quán cũ."Mai nhìn cô.Không ngạc nhiên.Chỉ lo."Ba mẹ biết không?""Thư nói học nhóm xong đi uống nước với nhóm.""Nhưng nhóm đâu có đi."Thư cúi đầu."Ừ."Mai thở ra."Thư.""Mai đừng la.""Tui không la. Tui chỉ hỏi: bà có biết mình đang làm gì không?"Câu hỏi đó làm Thư khó trả lời.Cô biết mình đang đi gặp Tuấn.Biết mình đang giấu mẹ.Biết mình muốn ở cạnh anh nhiều hơn một cuộc nói chuyện bình thường.Nhưng cô cũng biết mình không muốn ai kéo cô lại bằng hai chữ "giới hạn" nữa.Cô nhìn Mai."Thư biết. Nhưng Thư muốn gặp Tuấn."Mai im.Một lúc sau, cô nói nhỏ:"Vậy gặp. Nhưng nhớ lời tui hôm qua. Đừng để sau này chỉ một mình bà ôm nỗi sợ."Thư gật."Ừ."Mai nắm tay cô, siết nhẹ."Có gì gọi tui. Bất cứ lúc nào."Thư thấy mắt cay."Cám ơn Mai."Khang đứng cách đó vài bước, giả bộ đang tìm gì trong balo. Nhưng khi Thư đi qua, nó nói nhỏ đủ cho cô nghe:"Về sớm nha."Thư khựng lại.Quay sang nhìn nó.Khang không cười."Tuấn là bạn tao. Nhưng bà cũng là bạn tao. Hai người đừng làm gì để sau này nhìn nhau khó."Thư im.Rồi gật."Ừ."Tuấn đứng ở cuối hành lang, đợi cô.Anh nghe được câu cuối của Khang.Khi Thư đi tới, anh nhìn Khang. Khang nhìn lại, ánh mắt hiếm khi nghiêm túc.Không cần nói, Tuấn hiểu.Nó đang giao cho anh một phần niềm tin.Và cũng là một lời cảnh báo.Tuấn gật rất nhẹ.Rồi anh đi cùng Thư ra khỏi trường.Quán "Mưa Nhỏ" nằm sau cổng trường, vẫn như những ngày đầu. Bảng hiệu gỗ hơi cũ hơn, mấy chậu cây trước cửa xanh rì sau nhiều trận mưa. Chuông cửa kêu leng keng khi họ bước vào.Bên trong không đông.Có vài sinh viên ngồi học nhóm, một đôi đang nói chuyện nhỏ ở bàn gần cửa sổ, một anh nhân viên đang lau ly sau quầy. Góc trong cùng, nơi có vách gỗ che một nửa và dây trầu bà rủ xuống, còn trống.Tuấn nhìn Thư."Ngồi đó nha?"Cô gật."Ừ."Góc đó không kín hoàn toàn.Nhưng đủ riêng.Họ gọi hai ly nước quen: cà phê sữa đá cho Tuấn, trà đào cho Thư.Khi nhân viên đi khỏi, cả hai im một lúc.Quán cũ.Bàn cũ.Mưa chưa rơi.Nhưng cảm giác đã khác rất xa lần đầu họ ngồi ở đây.Ngày đó, Tuấn ghen với Huy mà không dám nhận. Thư còn bối rối vì một câu "Tuấn không thích người khác nhìn Thư kiểu đó." Khi đó, chỉ một ánh mắt đã đủ làm họ ngại.Bây giờ, họ ngồi đối diện nhau, giữa hai ly nước, sau những lần ôm hôn vụng trộm, sau những tin nhắn không dám cho ai đọc, sau khi ba mẹ cô đã biết, sau khi giới hạn bắt đầu siết quanh họ.Thư đặt tay lên bàn.Tuấn nhìn bàn tay ấy.Rồi nhìn cô."Thư.""Dạ?""Mình nói chuyện trước nha."Câu đó làm cô vừa buồn cười vừa thất vọng."Nói chuyện gì?""Chuyện tụi mình.""Lúc nào cũng chuyện tụi mình.""Vì tụi mình đang đi nhanh hơn mình tưởng."Cô im.Anh nói đúng.Tuấn đặt hai tay lên bàn, giọng thấp:"Tuấn không muốn mỗi lần mình gần nhau là sau đó Thư phải về nhà, đóng cửa phòng, tự hỏi mình có hư không."Thư nhìn xuống."Thư có hỏi.""Tuấn biết.""Nhưng không phải vì Tuấn làm Thư thấy vậy.""Dù vậy, Tuấn vẫn liên quan."Cô ngẩng lên.Tuấn nhìn cô rất nghiêm."Nếu một ngày mình đi xa hơn, Tuấn muốn Thư biết từ trước là Tuấn không xem đó là chuyện nhẹ. Không phải vì xã hội nói sao. Không phải vì người khác nghĩ gì. Mà vì đó là Thư."Thư thấy tim mình mềm xuống."Tuấn nói nghe như mình sắp ký hợp đồng."Anh hơi đỏ mặt."Tuấn không giỏi nói mấy chuyện này.""Nhưng Tuấn đang nói rất đàng hoàng.""Tuấn sợ nếu không nói, mình chỉ bị cuốn đi."Cô nhìn anh."Tuấn không muốn bị cuốn đi với Thư hả?"Muốn.Câu trả lời hiện rõ trong mắt anh trước khi anh kịp nói.Thư thấy được.Và chính vì thấy được, cô càng muốn anh.Tuấn thở ra."Muốn. Rất muốn. Nhưng Tuấn muốn mình còn nhìn được vào mắt nhau sau đó."Thư im.Câu đó chạm vào cô sâu hơn bất cứ cái hôn nào.Cô đưa tay qua bàn, đặt lên tay anh."Tuấn nhìn được mà.""Tuấn biết. Nhưng Thư phải nhìn được nữa.""Thư sẽ nhìn.""Không phải nói vì lúc này Thư đang nhớ Tuấn."Thư rút tay lại một chút.Câu đó đúng.Và vì đúng nên hơi đau.Cô đang nhớ anh.Nhớ nhiều tới mức ngồi đối diện anh trong quán cũ mà vẫn thấy không đủ. Nhớ tới mức mọi lời nói về tương lai, trách nhiệm, giới hạn đều giống như những tấm màn mỏng, chỉ cần một nụ hôn là có thể bị đẩy qua một bên.Cô nhìn Tuấn."Tuấn nghĩ Thư chỉ đang bị cuốn hả?""Không. Tuấn nghĩ Thư yêu Tuấn. Và vì yêu, Thư bị cuốn mạnh hơn.""Còn Tuấn?""Tuấn cũng vậy.""Vậy sao lúc nào người tỉnh cũng là Tuấn?"Tuấn cười buồn."Không phải Tuấn tỉnh. Tuấn chỉ sợ hơn.""Sợ gì?""Sợ sau này Thư phải trả giá nhiều hơn Tuấn."Câu đó làm cô lặng đi.Ngoài cửa kính, trời bắt đầu mưa.Những giọt đầu tiên rơi xuống mái hiên quán, nhẹ thôi, rồi nhanh chóng dày hơn. Tiếng mưa làm quán cà phê như tách khỏi đường phố.Thư nhìn mưa.Rồi quay lại nhìn Tuấn."Thư không muốn chỉ sợ.""Tuấn biết.""Thư cũng không muốn chỉ được bảo vệ.""Ừ.""Thư muốn được chọn."Tuấn nhìn cô.Cô nói tiếp, giọng nhỏ nhưng rõ:"Thư chọn Tuấn. Không phải chỉ chọn ngồi cạnh Tuấn trong lớp. Không phải chỉ chọn để Tuấn giữ ghế. Thư chọn cả những lúc gần Tuấn như hôm qua, như ở phòng trọ, như trong cầu thang. Thư biết mình đang muốn gì. Có thể Thư còn sợ. Có thể Thư chưa biết hết hậu quả. Nhưng Thư không muốn Tuấn nghĩ Thư chỉ là người bị Tuấn kéo theo."Tuấn im rất lâu.Mưa rơi mạnh hơn.Ánh đèn vàng trong quán hắt lên mắt cô, làm ánh mắt ấy vừa mềm vừa bướng.Anh nói khẽ:"Tuấn không nghĩ vậy.""Nhưng Tuấn cứ lo như vậy.""Vì Tuấn thương Thư.""Thì thương Thư bằng cách tin Thư nữa."Câu đó làm Tuấn cúi đầu.Tin Thư.Anh luôn nghĩ mình phải bảo vệ cô. Phải giữ cô khỏi những điều có thể làm cô đau. Nhưng có lẽ đôi khi, sự bảo vệ của anh cũng giống một cái lồng mềm. Không thô bạo như sự kiểm soát của gia đình cô, nhưng vẫn là một cách giữ cô ở vị trí người cần được che chở.Trong khi Thư đang muốn được công nhận là người cùng chọn.Tuấn ngẩng lên."Ừ. Tuấn sẽ học tin Thư theo cách đó."Thư mỉm cười, mắt đỏ."Tuấn lúc nào cũng học.""Vì Thư dạy nhiều quá."Cô bật cười.Không khí dịu đi một chút.Nhân viên mang nước ra. Hai người rút tay về, ngồi thẳng lại như không có gì. Khi nhân viên đi khỏi, cả hai cùng nhìn nhau rồi bật cười rất khẽ.Tuấn đẩy ly trà đào về phía cô."Uống đi.""Tuấn uống cà phê đi.""Ừ."Họ uống một lúc, nói chuyện bài vở, lịch thi, chuyện Khang bị Mai mắng vì học đối phó, chuyện Linh sắp về quê cuối tuần. Mấy câu chuyện bình thường ấy làm họ thở lại.Nhưng mưa bên ngoài vẫn rơi.Và góc trong của quán vẫn quá gần.Khi Thư cầm ly nước lên, ngón tay cô vô tình chạm vào tay Tuấn. Cả hai khựng lại.Không khí đang nhẹ bỗng nóng lên lần nữa.Tuấn nhìn cô.Lần này, anh không né ánh mắt.Thư nhớ lời mình đã nói tối qua:"Mai nhìn Thư như vậy đi."Bây giờ anh đang nhìn cô như vậy.Như thể anh đã cố nói chuyện đàng hoàng, đã cố tỉnh, đã cố giữ mọi thứ ở đúng chỗ. Nhưng sau tất cả, anh vẫn muốn cô. Rất nhiều.Thư đặt ly xuống."Tuấn.""Ừ.""Góc này có ai thấy không?"Tuấn nhìn quanh.Bàn bên kia đang học nhóm. Nhân viên ở quầy. Cặp đôi gần cửa sổ đang nói chuyện riêng. Góc của họ có vách gỗ che một nửa. Không kín, nhưng nếu chỉ ngồi sát hơn một chút thì không ai để ý."Không nhiều.""Vậy Tuấn ngồi qua đây."Anh nhìn cô."Thư.""Ngồi qua đây thôi."Tuấn đứng dậy, chuyển sang ngồi cạnh cô ở phía trong góc. Ghế băng hẹp hơn anh tưởng. Vai anh chạm vai cô ngay khi ngồi xuống.Thư nhìn thẳng ra mưa, nhưng hơi thở đã khác.Tuấn đặt tay lên bàn, không chạm cô.Cô nhìn bàn tay anh.Rồi tự đặt tay mình lên đó."Chỉ nắm tay thôi," cô nói nhỏ, như tự trấn an cả hai.Tuấn nắm tay cô.Nhưng chỉ một lúc, Thư đã nghiêng người dựa vào vai anh.Tuấn cứng người trong giây đầu, rồi thả lỏng."Mệt hả?" anh hỏi."Không. Nhớ.""Đang ngồi cạnh rồi.""Vẫn nhớ."Anh quay sang nhìn cô.Cô cũng ngẩng lên.Mắt chạm mắt.Có những cái nhìn không cần đi xa hơn mà vẫn làm người ta cảm thấy như mình đã bị chạm vào tận nơi sâu nhất.Tuấn cúi xuống.Rất chậm.Như hỏi.Thư nhắm mắt.Nụ hôn ở quán cũ khác với nụ hôn ở cầu thang.Nó không gấp ngay từ đầu. Nó bắt đầu nhẹ, vì họ đang ở nơi công cộng. Nhưng chính sự phải giữ lại ấy làm mỗi giây dài hơn. Tuấn chỉ chạm môi vào cô một chút rồi rời ra. Thư mở mắt, nhìn anh như trách. Anh mỉm cười rất khẽ, rồi hôn cô lần nữa.Lần này lâu hơn.Thư siết tay anh.Tuấn dùng tay còn lại khẽ đặt sau lưng cô, giữ cô sát hơn nhưng vẫn trong giới hạn mà góc quán cho phép. Thư cảm nhận bàn tay anh qua lớp áo, cảm nhận hơi ấm ấy chạy dọc sống lưng. Cô run lên."Tuấn," cô thì thầm khi môi rời nhau."Ừ.""Đừng hôn kiểu nửa chừng."Anh nhìn cô, mắt tối lại."Ở đây mà.""Thư biết.""Biết mà còn nói vậy?"Cô cúi xuống, mặt đỏ."Vì Thư muốn."Ba chữ đó lại làm mọi thứ trong Tuấn mềm đi và căng lên cùng lúc.Anh đưa tay lên vuốt nhẹ tóc cô, rồi cúi xuống hôn cô sâu hơn. Không quá lộ liễu. Không quá dài để người khác chú ý. Nhưng đủ để Thư quên mất mình đang ở quán cà phê. Cô chỉ còn biết tay anh đang giữ lưng mình, vai anh sát bên mình, hơi thở anh rất gần, và tiếng mưa ngoài kia như đang che đi tất cả.Bàn tay Tuấn vô thức siết nhẹ ở hông cô.Thư khẽ rùng mình.Cô không né.Trái lại, cô nghiêng người vào anh thêm chút nữa.Tuấn lập tức dừng lại."Thư.""Ừ.""Tuấn đang rất khó tỉnh."Cô nhìn anh, môi còn đỏ vì hôn, mắt long lanh."Thư cũng vậy."Anh tựa trán vào trán cô một giây."Ở đây không được.""Thư biết.""Thư đừng nhìn Tuấn như vậy nữa.""Nhìn sao?""Như Thư muốn quên hết."Cô im.Rồi nói thật:"Có lúc Thư muốn quên hết."Tuấn nhắm mắt.Câu đó vừa ngọt vừa đáng sợ."Nhưng Tuấn đừng cho Thư quên hết," cô nói tiếp, rất nhỏ. "Nếu Thư quên, Tuấn giữ Thư lại."Tuấn mở mắt.Cô nhìn anh bằng ánh mắt không còn bướng nữa.Mà tin.Cái tin đó làm anh tỉnh hơn bất cứ lời cảnh báo nào."Tuấn giữ," anh nói."Nhưng đừng giữ xa quá.""Ừ.""Giữ gần."Anh bật cười rất khẽ."Thư làm khó Tuấn quá.""Thư biết."Cả hai ngồi tựa vào nhau dưới góc quán cũ rất lâu.Không hôn nữa.Chỉ nắm tay.Nhưng cái nắm tay lúc này nặng hơn nụ hôn. Vì nó chứa cả phần họ muốn và phần họ đang cố giữ lại.Mưa kéo dài hơn một tiếng.Trong lúc đó, Thư nhận hai tin nhắn của mẹ."Con đang ở đâu?"Cô trả lời:"Dạ con đang uống nước với nhóm sau khi học xong."Mẹ:"Mấy giờ về?"Thư nhìn Tuấn."Chắc khoảng 6 giờ con về."Mẹ:"Về đúng giờ."Cô đặt điện thoại xuống, lòng nặng đi.Tuấn nhìn cô."Thư phải về lúc 6 giờ?""Ừ.""Vậy mình ngồi thêm mười phút.""Ừ."Nhưng mười phút ấy trôi qua rất nhanh.Trước khi rời quán, Thư lấy khăn giấy lau vệt nước trên ly, như đang cố làm một việc bình thường để che cảm giác trong lòng. Tuấn đứng dậy trước, đeo balo cho cô. Cử chỉ nhỏ ấy làm cô mềm đi.Ra khỏi quán, mưa đã nhỏ. Đường ướt, xe đông. Tuấn mở dù.Thư nhìn cây dù."Lại che mưa?""Ừ.""Như ngày đầu.""Ừ. Nhưng ngày đầu Tuấn chưa dám nắm tay Thư."Cô cười."Bây giờ dám không?"Anh đưa tay ra dưới dù.Cô đặt tay mình vào tay anh.Họ đi dưới mưa, tay nắm tay, nhưng khi gần tới đường lớn, Tuấn buông trước.Thư nhìn anh.Anh nói:"Nhiều người."Cô gật.Cô hiểu.Nhưng vẫn thấy hụt.Đó là tình yêu của họ lúc này: nắm tay trong hẻm, buông ra trước đường lớn. Hôn nhau trong góc quán, ngồi thẳng lại khi nhân viên đi qua. Nói "muốn" qua điện thoại, nhưng ngoài mặt vẫn là hai sinh viên đi học về.Tuấn đặt xe cho cô.Trong lúc chờ, Thư đứng dưới mái hiên trước quán, tay cầm quai balo."Tuấn.""Hả?""Hôm nay Thư thấy mình giống người lớn hơn.""Sao vậy?""Vì mình nói chuyện đàng hoàng."Anh cười."Ừ.""Nhưng cũng thấy giống trẻ con hơn.""Sao?""Vì chỉ cần Tuấn ngồi cạnh là Thư quên hết mấy câu đàng hoàng."Tuấn nhìn cô, mắt dịu đi."Tuấn cũng vậy.""Vậy tụi mình lớn hay trẻ con?""Chắc là đang lớn."Câu đó làm cô im.Đang lớn.Đúng.Họ đang lớn lên trong tình yêu, bằng những điều không ai dạy kỹ. Bằng những cái nắm tay lén lút, những câu hỏi về giới hạn, những lời hứa phải tử tế với nhau, những lần suýt quên hết rồi lại kéo nhau trở về.Xe tới.Thư chuẩn bị lên xe, rồi bỗng quay lại.Cô không ôm anh.Không hôn.Chỉ nhìn anh rất lâu."Tuấn.""Ừ.""Cám ơn vì hôm nay đã tin Thư."Anh hiểu cô nói gì.Anh gật."Cám ơn Thư vì đã nói thật với Tuấn."Cô mỉm cười."Mai giữ ghế nha.""Ừ. Tuấn giữ."Cô lên xe.Tuấn đứng nhìn chiếc xe rời đi dưới mưa lất phất.Trong lòng anh vẫn còn nguyên cảm giác khi cô nói:"Thư muốn được chọn."Anh biết từ nay, anh không thể yêu cô như một người chỉ có nhiệm vụ bảo vệ. Anh phải yêu cô như một người ngang hàng với mình trong mọi lựa chọn — kể cả những lựa chọn làm cả hai run sợ.Tối đó, Thư về nhà đúng giờ.Mẹ cô hỏi:"Nhóm đi đông không?"Cô khựng lại một thoáng."Dạ... cũng mấy bạn trong nhóm."Câu trả lời lấp lửng.Không hoàn toàn thật.Mẹ nhìn cô lâu hơn thường lệ."Có Tuấn không?"Tim Thư đập mạnh.Cô biết mình đang đứng trước một cánh cửa khác.Nếu nói không, cô sẽ nói dối thẳng.Nếu nói có, mẹ sẽ hỏi thêm.Cô chọn nửa sự thật."Dạ có. Tụi con học xong rồi đi uống nước một chút."Mẹ im."Chỉ uống nước?"Thư siết tay."Dạ."Mẹ nhìn cô thêm vài giây.Rồi nói:"Thư, mẹ không muốn ngày nào cũng phải hỏi con như vậy."Cô cúi đầu."Dạ.""Mẹ muốn con tự biết đâu là giới hạn."Lại là giới hạn.Thư nghe mà lòng vừa mệt vừa đau."Dạ."Mẹ không nói thêm.Nhưng khi Thư lên phòng, cô biết mẹ chưa yên tâm.Và một phần trong cô cũng không yên tâm với chính mình.Cô đóng cửa, thay đồ, ngồi xuống giường.Điện thoại rung.Tuấn:"Thư có bị mẹ hỏi không?"Cô nhắn:"Có.""Mẹ hỏi gì?""Hỏi có Tuấn không.""Thư nói sao?""Thư nói có. Tụi mình học xong đi uống nước.""Có sao không?""Không. Nhưng mẹ nói muốn Thư tự biết giới hạn."Tuấn không trả lời ngay.Một lúc sau:"Thư thấy sao?"Cô nằm xuống, nhìn trần nhà."Thư thấy mình biết giới hạn. Nhưng giới hạn của Thư với mẹ không giống nhau."Tuấn:"Giới hạn của Thư là gì?"Cô đọc câu hỏi ấy rất lâu.Rồi nhắn:"Là khi Thư vẫn còn nhìn vào mắt Tuấn được. Khi Thư không thấy mình bị ép. Khi Thư không thấy mình một mình. Khi Thư biết Tuấn vẫn thương Thư sau đó, chứ không chỉ muốn Thư lúc đó."Tuấn đọc từng dòng trong phòng trọ.Anh ngồi dưới ánh đèn vàng, cảm thấy ngực mình nặng và ấm cùng lúc.Anh trả lời:"Vậy Tuấn sẽ giữ giới hạn đó với Thư."Thư nhìn tin nhắn, mắt đỏ lên."Tuấn hứa?""Tuấn hứa."Cô ôm điện thoại vào ngực.Ngoài cửa sổ phòng cô, mưa lại rơi.Cô nghĩ tới mẹ dưới nhà, tới ánh mắt chưa yên tâm của bà. Nghĩ tới Mai, Khang, những người bạn bắt đầu nhận ra cô và Tuấn đang có một vùng bí mật mà họ không bước vào được. Nghĩ tới Tuấn trong góc quán cũ, nghiêm túc nói về trách nhiệm, rồi chỉ vài phút sau lại hôn cô đến mức cô phải bám vào tay anh để không quên mất mình đang ở đâu.Tình yêu này đang lớn rất nhanh.Có lúc đẹp đến mức cô muốn khóc.Có lúc nguy hiểm đến mức cô muốn dừng lại thở.Nhưng cô không muốn rời khỏi nó.Không muốn quay về một đời sống chỉ có an toàn.Không muốn trở lại làm cô gái không biết mình có thể khao khát một người đến mức nào.Cô mở cuốn sổ nâu, viết thêm một dòng dưới trang tối qua:"Hôm nay ở quán cũ, Thư hiểu rằng được chọn cũng là một trách nhiệm. Thư chọn Tuấn. Nhưng từ nay, Thư cũng phải học cách chọn chính mình trong tình yêu này."Viết xong, cô đặt bút xuống.Điện thoại rung lần nữa.Tuấn:"Người yêu ngủ ngon. Mai Tuấn giữ ghế."Thư mỉm cười."Người yêu ngủ ngon. Mai Thư tới ngồi."Rồi cô nhắn thêm, trước khi mình kịp xóa:"Và Thư vẫn muốn Tuấn."Tin nhắn gửi đi.Cô nín thở.Tuấn trả lời sau gần một phút:"Tuấn cũng vẫn muốn Thư. Nhưng Tuấn thương Thư nhiều hơn cả điều đó."Thư đọc câu ấy, nước mắt chảy xuống.Cô không biết vì sao mình khóc.Có lẽ vì được muốn.Có lẽ vì được thương.Có lẽ vì cả hai.Đêm đó, cô ngủ muộn.Trong giấc mơ chập chờn, cô thấy quán "Mưa Nhỏ" chìm trong mưa, góc trong có ánh đèn vàng, Tuấn ngồi cạnh cô, tay nắm tay cô thật chặt. Cô muốn hỏi anh sau này họ sẽ đi tới đâu. Nhưng trong mơ, cô không hỏi được.Chỉ nghe tiếng mưa.Và tiếng Tuấn nói rất khẽ:"Tuấn giữ."Sáng hôm sau, khi Thư bước vào lớp, Tuấn đã kéo ghế sẵn.Cô ngồi xuống.Trên bàn có chai nước và một mảnh giấy nhỏ."Giới hạn hôm nay: học bài trước, nhớ nhau sau."Thư đọc xong, bật cười.Cô viết bên dưới:"Không hứa được."Tuấn đọc, quay sang nhìn cô.Ánh mắt anh sâu, nhưng lần này có thêm chút vui.Anh viết:"Vậy học bài trong lúc nhớ nhau."Cô gật đầu.Ngoài kia, sau mưa, sân trường sáng lên.Bên trong lớp, bài học bắt đầu.Tuấn và Thư ngồi cạnh nhau, tập mở ra, bút cầm trên tay, vẻ mặt rất nghiêm túc.Nhưng dưới mép bàn, hai bàn tay họ tìm thấy nhau.Siết nhẹ.Rồi buông ra.Chỉ vậy thôi.Nhưng đủ để cả hai nhớ rằng tình yêu của họ vẫn đang ở đó.Giữa những giới hạn.Giữa những lời dặn.Giữa bạn bè đang lo lắng.Giữa gia đình đang nghi ngờ.Giữa những ham muốn ngày càng rõ và những lời hứa phải thương nhau tử tế.Họ vẫn còn ngồi cạnh nhau.Và càng ngày, việc ngồi cạnh ấy càng không còn đơn giản là cùng một cái ghế trong giảng đường.Nó là lời thách thức âm thầm với tất cả những gì đang kéo họ ra xa.Là lời hứa rằng, ít nhất trong hôm nay, họ vẫn chọn nhau.Bằng mắt.Bằng tay.Bằng hơi thở.Bằng cả phần đam mê đang lớn lên trong lòng mà không ai ngoài hai người có thể nhìn thấy hết.Hết phần 18
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!