Sáng hôm sau, Tuấn thức dậy sớm hơn cái đồng hồ báo thức gần mười phút.
Căn phòng trọ nhỏ nằm trong con hẻm phía sau trường còn mờ mờ ánh sáng. Ngoài cửa sổ, tiếng xe máy chạy ngang con đường lớn vọng vô từng đợt. Tiếng cô bán xôi dưới đầu hẻm rao đều đều. Tiếng dép lê của mấy bạn trọ đi qua đi lại ngoài hành lang. Tất cả những âm thanh đó mới hôm qua còn xa lạ, vậy mà sáng nay Tuấn nghe lại thấy như mình đã bắt đầu thuộc về nơi này một chút.Anh nằm im trên giường, nhìn trần nhà quạt quay chậm, rồi tự nhiên nhớ tới cơn mưa chiều qua.Nhớ mái hiên trước hội trường.Nhớ cô gái mặc áo trắng, tóc dài bị gió thổi rối.Nhớ giọng cô nói: "Mai gặp lại."Tuấn đưa tay vuốt mặt, bật cười một mình."Khùng thiệt."Anh ngồi dậy, xếp gọn cái mền mỏng, rồi bước xuống giường. Phòng trọ của Tuấn không lớn. Một cái bàn học cũ, một cái giường sắt, một tủ nhựa đựng quần áo, thêm cái bếp điện nhỏ đặt sát góc tường. Mọi thứ đều đơn giản, nhưng sạch sẽ. Ba má Tuấn ở quê gom góp cho anh lên Sài Gòn học, tiền không dư dả, nên Tuấn tự hứa với lòng phải sống đàng hoàng, học cho tới nơi tới chốn.Nhưng sáng hôm đó, trong đầu anh không chỉ có chuyện học.Anh mở balo, lấy cái áo khoác hôm qua ra. Áo đã khô, nhưng khi đưa lên gần mặt, Tuấn tưởng như vẫn còn phảng phất mùi dầu gội nhẹ của Thư. Anh khựng lại một chút, rồi lắc đầu, treo áo lên móc."Bậy bạ quá Tuấn ơi."Nói vậy chứ lúc thay áo đi học, anh vẫn lựa cái áo sơ mi trắng ít nhăn nhất. Đứng trước cái gương nhỏ dán trên tường, Tuấn chỉnh cổ áo hơi lâu hơn thường ngày. Mái tóc đen được anh vuốt lại bằng nước. Gương mặt còn hơi ngái ngủ nhưng sáng, nét mạnh mẽ hiện rõ ở quai hàm và đôi vai rộng dưới lớp áo.Vừa khóa cửa phòng thì Khang từ phòng bên cạnh ló đầu ra."Ê Tuấn, đi học hả? Chờ tao với."Tuấn nhìn Khang đầu tóc rối bù, áo thun mặc ngược."Mày mặc áo ngược kìa."Khang cúi xuống nhìn, rồi tỉnh queo."Ờ, phong cách sinh viên năm nhất đó mày. Đi trước thời đại.""Đi thay đi cha nội."Khang cười khà khà, chui vô phòng. Hai phút sau nó bước ra, lần này áo đã mặc đúng, nhưng tóc vẫn như tổ chim.Hai đứa đi bộ ra đầu hẻm mua bánh mì. Khang vừa cắn bánh mì vừa nhìn Tuấn từ trên xuống dưới."Ủa nay mày bảnh dữ vậy?""Bình thường.""Bình thường gì. Hôm qua tao thấy mày đâu có chỉnh chu vậy."Tuấn không thèm trả lời.Khang nheo mắt."Có phải vì hôm nay gặp Thư không?"Tuấn liếc nó."Ăn đi. Nói nhiều mắc nghẹn giờ."Khang cười, vỗ vai Tuấn."Rồi, tao hiểu. Thanh niên miền Tây ít nói nhưng trong lòng sóng gió."Tuấn bước nhanh hơn, làm bộ không nghe. Nhưng càng bị Khang chọc, trong lòng anh càng thấy có gì đó chộn rộn. Anh chưa từng như vậy. Hồi còn ở quê cũng có vài cô gái để ý Tuấn, có người nhắn tin làm quen, có người đi ngang nhà hay nhìn vô. Nhưng Tuấn chỉ thấy bình thường. Chưa có ai làm anh nhớ từ chiều qua tới sáng nay chỉ vì một câu nói và một nụ cười.Tới trường, sân đã đông sinh viên. Nắng sáng rải lên mấy hàng cây, lấp lánh trên những vũng nước còn sót lại sau cơn mưa hôm qua. Bảng thông báo trước khoa dán danh sách lớp và thời khóa biểu. Sinh viên năm nhất bu quanh coi, người chỉ trỏ, người chụp hình, người la lên khi thấy tên bạn quen.Khang chen vô trước."Để tao coi. Lớp QTKD 1... Ê Tuấn, có tên mày nè. Có tao luôn. Có Mai. Có..."Nó kéo dài giọng, quay ra nhìn Tuấn bằng ánh mắt gian."Có Thư luôn nha."Tuấn làm bộ bình thản."Biết rồi.""Biết gì mà biết. Mày mới nhìn danh sách đâu.""Thì hôm qua Thư nói cùng lớp.""Trời đất ơi, nhớ kỹ dữ ha."Khang chưa kịp chọc tiếp thì phía sau có giọng con gái vang lên:"Nhớ gì kỹ vậy ông Khang?"Tuấn quay lại.Thư đứng đó, trên vai đeo cái túi vải màu kem hôm qua, tay cầm điện thoại. Hôm nay cô mặc áo xanh nhạt, quần jean ôm vừa người, mái tóc dài buông xuống lưng. Áo không cầu kỳ, nhưng màu xanh làm da cô càng trắng hơn. Dưới nắng buổi sáng, Thư trông tươi hơn hôm qua, nhưng vẫn có cái vẻ dịu dàng khiến người khác tự nhiên muốn nói chuyện nhẹ lại.Đi bên cạnh cô là Mai. Mai tóc ngắn, mắt lanh, vừa thấy Tuấn đã cười."Chào người đàn ông ít nói."Khang chỉ vô Tuấn."Nó đó. Sáng giờ tao mới nói có mấy câu mà nó đã muốn đánh tao rồi."Tuấn nhìn Mai, rồi nhìn Thư."Chào Thư."Thư cười."Chào Tuấn."Chỉ một câu chào đơn giản thôi, nhưng Tuấn thấy cái buổi sáng bỗng dưng sáng hơn hẳn.Mai nhìn bảng danh sách rồi reo lên:"Ê bà Thư, mình chung lớp thiệt nè. Có ông Tuấn, ông Khang nữa. Vậy vui rồi."Khang vỗ ngực."Có tui là lớp vui liền."Mai liếc nó."Có ông là lớp ồn thì có.""Ồn mà duyên.""Duyên dáng đâu chưa thấy, thấy hơi phiền rồi đó."Thư đứng bên cạnh cười. Tuấn nhìn cô cười, rồi tự nhiên cũng cười theo.Tiết đầu tiên của lớp QTKD 1 là môn Nhập môn quản trị, học ở giảng đường B204. Cả nhóm đi chung lên cầu thang. Trường đông, hành lang đầy người. Có mấy bạn nam đi ngang nhìn Thư, rồi quay lại nhìn thêm lần nữa. Tuấn thấy. Anh không nói gì, chỉ bước chậm lại một chút để đi ngang với Thư.Thư không biết hay giả vờ không biết. Cô đang loay hoay coi điện thoại."Phòng B204 là tầng hai phải không Tuấn?""Ừ. Đi hết cầu thang này quẹo trái.""Tuấn thuộc trường nhanh ghê.""Hôm qua Tuấn đi vòng vòng coi trước.""Siêng vậy?""Sợ lạc."Thư cười nhỏ."Thư cũng sợ lạc. Trường lớn quá.""Vậy mai mốt Thư không biết phòng nào thì hỏi Tuấn."Nói xong câu đó, Tuấn hơi khựng. Anh thấy mình nói có vẻ thân quá. Nhưng Thư không khó chịu. Cô nhìn anh, ánh mắt dịu lại."Ừ. Vậy Thư hỏi Tuấn."Bốn người vô giảng đường. Phòng rộng, bàn ghế xếp thành từng dãy dài, phía trước là bục giảng và màn hình chiếu. Sinh viên chưa quen ai nhiều nên mạnh ai nấy ngồi theo nhóm nhỏ. Mai kéo Thư vào dãy giữa."Ngồi đây đi bà. Nhìn bảng rõ."Khang chen vô ngồi xuống trước."Ok. Tao ngồi ngoài cho dễ chạy."Mai nhướng mày."Ông tính chạy khỏi lớp hả?""Không, chạy đi mua nước cho mấy người đẹp.""Nghe giả trân ghê."Tuấn đứng bên cạnh, chưa biết ngồi đâu. Dãy ghế còn bốn chỗ: Khang ngoài cùng, kế bên là Mai, kế bên Thư, rồi còn một chỗ trống sát lối đi bên kia.Mai nhìn chỗ trống đó, rồi nhìn Tuấn, cười như hiểu chuyện."Tuấn ngồi đó đi. Hay ông muốn ngồi xa tụi tui cho yên tĩnh?"Khang lập tức phụ họa:"Không được. Nhóm mình phải đoàn kết. Tuấn, vô ngồi kế Thư đi."Thư cúi xuống mở tập, nhưng tai hơi đỏ.Tuấn ngập ngừng một giây rồi bước vô ngồi xuống cạnh Thư.Khoảng cách giữa hai người chỉ là một khe nhỏ giữa hai cái ghế. Tuấn đặt balo xuống chân, lấy tập ra. Mùi hương quen quen từ tóc Thư thoảng qua. Anh nhìn thẳng lên bảng, cố giữ vẻ tự nhiên. Nhưng vai anh căng nhẹ. Còn Thư cũng im hơn mọi khi, tay lật cuốn tập mà lật hơi lâu.Giảng viên bước vào. Cả lớp đứng dậy chào. Thầy khoảng ngoài bốn mươi, dáng nhanh nhẹn, nói chuyện vui. Sau phần giới thiệu môn học, thầy yêu cầu sinh viên tự lập nhóm năm người để làm bài thuyết trình xuyên suốt học kỳ.Lập tức cả lớp ồn lên.Khang quay qua."Rồi nhóm mình có bốn người. Kiếm thêm một đứa nữa là đủ."Mai chỉ về phía một bạn nữ ngồi sau."Ê Linh, bà có nhóm chưa? Vô nhóm tui không?"Bạn nữ tên Linh đeo kính, gật đầu."Chưa. Cho mình vô với."Khang giơ ngón tay cái."Rồi, nhóm hoàn hảo. Hai nam ba nữ, cân bằng âm dương."Mai lấy cây bút gõ nhẹ vô tay Khang."Ông bớt nói nhảm được không?"Thầy phát cho mỗi nhóm một tờ giấy ghi chủ đề. Nhóm Tuấn bốc trúng đề tài: "Ảnh hưởng của phong cách lãnh đạo tới động lực làm việc của nhân viên."Mai đọc xong nhăn mặt."Nghe là thấy khó rồi đó."Khang chống cằm."Đề này để Tuấn làm trưởng nhóm đi. Nhìn mặt nó uy tín."Tuấn quay qua."Sao lại tôi?""Vì ông nói chuyện nghiêm túc như đi phỏng vấn xin việc. Hợp làm trưởng nhóm."Mai gật gù."Tôi đồng ý. Tuấn làm trưởng nhóm đi. Thư làm thư ký nhóm, ghi chép đẹp."Thư nhìn Tuấn."Tuấn thấy sao?"Ánh mắt Thư không ép, chỉ hỏi nhẹ. Tuấn vốn không thích nổi bật, nhưng khi Thư nhìn như vậy, anh lại không muốn từ chối."Được. Nếu mọi người tin thì Tuấn làm."Khang vỗ tay nhỏ."Rồi nha. Trưởng nhóm Tuấn và thư ký Thư. Nghe như tên cặp đôi luôn."Mai cười sặc. Linh cũng che miệng cười. Thư đỏ mặt cúi xuống. Tuấn quay qua nhìn Khang, giọng thấp:"Mày muốn sống yên không Khang?"Khang giơ hai tay."Rồi rồi. Tao im."Nhưng nó im được chưa tới ba giây."Nhưng nói thiệt, hợp mà."Thư cúi đầu viết tên các thành viên vào giấy nhóm. Cô viết từng chữ cẩn thận. Khi tới tên Tuấn, cô ngừng lại hỏi:"Tuấn là Nguyễn Minh Tuấn hả?""Ừ.""Chữ Minh là Minh trong sáng hả?""Chắc vậy. Má Tuấn đặt.""Tên đẹp."Tuấn nhìn sang cô."Thư cũng vậy."Thư khựng bút."Tên Thư hả?""Ừ. Nghe nhẹ."Cô mím môi cười, không nói thêm. Nhưng bàn tay đang cầm bút của cô hơi siết lại. Có những lời khen không cần cầu kỳ. Người nói thật lòng, người nghe tự nhiên thấy ấm.Tiết học bắt đầu vào nội dung. Thầy giảng về khái niệm quản trị, về cách một tổ chức vận hành, về vai trò của người lãnh đạo. Tuấn ghi bài khá nhanh. Thư cũng ghi, nhưng thỉnh thoảng nghiêng qua hỏi nhỏ:"Tuấn ơi, đoạn này thầy nói là kỹ năng hay chức năng quản trị?""Chức năng. Hoạch định, tổ chức, lãnh đạo, kiểm soát.""À, Thư nghe không kịp."Tuấn đẩy cuốn tập của mình qua một chút."Thư coi của Tuấn nè."Thư nghiêng người lại gần. Mái tóc dài trượt nhẹ qua vai, gần chạm vào cánh tay Tuấn. Tuấn ngồi yên, mắt nhìn xuống trang giấy nhưng trong lòng mất tập trung hẳn. Khoảng cách gần làm anh nhận ra Thư có một nốt ruồi nhỏ gần cổ, rất nhạt, nếu không nhìn gần sẽ không thấy. Anh lập tức quay mắt đi, tự thấy mình vô duyên vì để ý quá kỹ.Thư chép lại mấy dòng, rồi trả tập."Cám ơn Tuấn.""Không có gì.""Chữ Tuấn đẹp hơn Thư tưởng.""Vậy Thư tưởng chữ Tuấn xấu hả?""Không. Tại con trai thường viết ẩu."Khang nghe được, chồm qua."Ê, đừng gom chung nha. Chữ tôi xấu thiệt nhưng tôi không đại diện cho toàn thể nam giới."Mai liếc tập Khang."Chữ ông nhìn như gà bới dưới mưa."Cả nhóm lại cười nhỏ. Thầy phía trên nhìn xuống."Nhóm giữa kia vui quá ha. Chắc lát nữa thầy mời phát biểu."Cả đám lập tức im ru.Tiết học kéo dài nhưng không nặng nề. Tuấn vốn nghĩ đại học sẽ khô khan, ai ngờ buổi học đầu tiên lại có quá nhiều thứ để nhớ. Nhớ tiếng thầy giảng. Nhớ tiếng Khang nói xàm. Nhớ Mai hay cà khịa. Nhớ Thư ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng nghiêng người hỏi bài, giọng nhỏ vừa đủ cho anh nghe.Tới cuối tiết, thầy cho các nhóm mười lăm phút thảo luận sơ bộ. Tuấn mở giấy ra."Vậy mình chia trước nha. Tuấn tìm phần khái niệm lãnh đạo. Thư ghi ý chính và làm slide được không?"Thư gật đầu."Được. Thư làm slide cũng ổn."Mai nói:"Tôi tìm ví dụ thực tế."Khang giơ tay."Tôi thuyết trình phần mở đầu."Mai lập tức phản đối:"Ông mở đầu là cả lớp cười khỏi học luôn.""Cười là thành công rồi."Tuấn cười."Khang mở đầu cũng được. Nhưng nói đàng hoàng.""Rồi trưởng nhóm. Nghe Tuấn hết."Linh nhỏ nhẹ:"Mình tìm tài liệu học thuật cho nhóm."Thư ghi lại phân công. Viết xong, cô đẩy giấy qua cho Tuấn coi."Tuấn thấy vậy được không?"Tuấn cúi xuống nhìn. Vì cả hai cùng nhìn một tờ giấy, đầu họ gần nhau hơn. Vai Thư chạm rất nhẹ vào cánh tay Tuấn. Chỉ một cái chạm nhỏ thôi, qua lớp vải áo, vậy mà Tuấn thấy như có dòng điện mỏng chạy qua người.Thư cũng cảm nhận được. Cô không rụt lại ngay. Nhưng bàn tay cô đặt trên bàn khẽ dừng. Không ai nói gì. Tiếng lớp ồn ào xung quanh bỗng như xa bớt.Tuấn nhìn chữ của Thư trên giấy. Dòng chữ mềm, gọn, giống cô."Được rồi. Thư ghi kỹ quá.""Thư sợ quên.""Có Tuấn nhắc."Câu đó bật ra rất tự nhiên. Nói xong, Tuấn thấy hơi ngại, nhưng không sửa lại. Thư quay qua nhìn anh. Ánh mắt cô có chút bất ngờ, rồi cong lên thành nụ cười nhỏ."Vậy Tuấn nhớ nhắc Thư nha."Tuấn gật đầu."Ừ."Tiếng chuông hết tiết vang lên. Cả lớp đứng dậy, người thu tập, người kéo ghế, người bàn nhau đi ăn. Khang vươn vai."Đi ăn không mọi người? Căng tin trường nghe nói cơm cũng được."Mai nói:"Đi. Tôi đói muốn xỉu."Linh gật đầu."Đi chung cho biết đường."Khang quay qua Tuấn và Thư."Hai người đi không?"Tuấn nhìn Thư."Thư đi không?""Đi. Thư cũng đói."Vậy là cả nhóm kéo xuống căng tin. Căng tin nằm sau dãy nhà C, rộng, ồn, đầy mùi cơm chiên, nước mắm, cà phê và tiếng sinh viên nói chuyện. Mấy cái quạt trần quay vù vù nhưng vẫn nóng. Bàn ghế nhựa xếp sát nhau. Ai mới vô trường cũng vừa bỡ ngỡ vừa háo hức như đang bước vào một xã hội nhỏ riêng biệt.Khang đi trước tìm bàn."Bên này còn bàn nè."Cả nhóm ngồi xuống. Tuấn đứng dậy."Mọi người ăn gì? Tuấn đi mua luôn."Mai trợn mắt."Trưởng nhóm có tâm dữ."Khang giơ tay."Cơm sườn."Mai nói:"Tôi bún thịt nướng."Linh nói nhỏ:"Mình cơm gà."Tuấn quay qua Thư."Thư ăn gì?""Thư ăn bún thịt nướng giống Mai. Để Thư đi mua với Tuấn."Mai lập tức cười."Ừ, hai người đi đi. Tụi tui giữ bàn."Khang thêm vô:"Nhớ mua đồ ăn, đừng có đi lạc qua vườn tình yêu nha."Thư đỏ mặt."Khang nói gì kỳ vậy."Tuấn lắc đầu."Đừng nghe nó."Hai người đi về phía quầy thức ăn. Dòng sinh viên xếp hàng khá dài. Tuấn đứng sau Thư một bước, vô thức che cho cô khỏi mấy người chen ngang. Có một bạn nam đi ngang vô tình va nhẹ vào vai Thư. Tuấn đưa tay đỡ sau lưng cô, chỉ chạm rất khẽ qua lớp áo."Thư có sao không?""Không sao."Cô quay lại, nhận ra tay Tuấn đang gần sau lưng mình. Tuấn cũng nhận ra, liền rút tay về."Xin lỗi. Đông quá.""Không sao mà."Lần thứ hai cô nói "không sao" với Tuấn. Nhưng lần này khác hôm qua. Trong ánh mắt cô có chút vui, như thể cô biết Tuấn quan tâm mình thiệt lòng.Khi tới lượt mua, Tuấn định trả tiền luôn cho Thư. Cô vội ngăn."Để Thư trả.""Bữa nay Tuấn mời. Coi như cảm ơn thư ký nhóm.""Không được. Mới quen mà Tuấn mời hoài kỳ lắm.""Có tô bún thôi mà.""Vậy lần sau Thư mời lại."Tuấn nhìn cô, cười nhẹ."Vậy cũng được."Câu "lần sau" làm cả hai cùng im một chút. Vì trong đó có nghĩa là sẽ còn gặp riêng, còn ngồi ăn chung, còn có thêm nhiều lần sau nữa.Hai người bưng đồ ăn về bàn. Khang nhìn thấy liền huýt sáo nhỏ."Đi mua đồ ăn mà lâu dữ. Có phải tranh thủ tâm sự không?"Mai cười."Ông bớt chọc đi, người ta ngại kìa."Thư ngồi xuống cạnh Mai, nhưng vì bàn chật nên Tuấn lại ngồi đối diện cô. Trong suốt bữa ăn, Khang nói đủ chuyện trên trời dưới đất. Mai cãi lại từng câu. Linh hiền, lâu lâu cười. Còn Tuấn và Thư thì không nói nhiều, nhưng ánh mắt cứ thỉnh thoảng gặp nhau giữa những câu chuyện của người khác.Có lúc Thư gắp miếng thịt trong tô bún, nhưng miếng thịt hơi lớn, cô loay hoay cắt bằng đũa. Tuấn nhìn thấy, đẩy cái muỗng của mình qua."Dùng cái này dễ hơn."Thư nhận lấy."Cám ơn."Khang đang ăn cũng không tha."Trưởng nhóm chăm thư ký dữ nha."Mai huých tay Khang."Ăn đi ông nội."Thư cúi mặt ăn, nhưng khóe môi cong lên. Tuấn cũng không cãi. Anh thấy lạ. Bình thường bị chọc kiểu đó chắc anh khó chịu lắm, nhưng hôm nay anh chỉ thấy trong lòng hơi vui, như bị người ta nói trúng điều mình còn chưa dám nhận.Ăn xong, cả nhóm ra ghế đá dưới tán cây trước thư viện. Tiết kế tiếp còn hơn một tiếng nữa mới học. Nắng lúc này dịu hơn, gió thổi qua làm lá cây xào xạc. Sinh viên ngồi từng nhóm, có người đàn guitar, có người ôn bài, có cặp đôi ngồi sát nhau chia chung ly nước.Khang nằm dài trên ghế đá, lấy balo kê đầu."Đại học sướng thiệt. Học một tiết nghỉ một tiếng. Hồi cấp ba làm gì có."Mai ngồi xuống đối diện."Sướng cái đầu ông. Vô mùa thi rồi biết."Linh mở laptop coi tài liệu. Thư lấy điện thoại ra xem tin nhắn. Tuấn ngồi bên cạnh, cách cô một khoảng vừa phải.Một lát sau, Thư quay sang hỏi:"Tuấn có Facebook không?""Có. Nhưng ít xài.""Cho Thư kết bạn nha. Nhóm mình còn trao đổi bài."Tuấn lấy điện thoại ra. Màn hình của anh hơi cũ, kính có một vết xước nhỏ ở góc. Anh mở Facebook, đưa cho Thư nhập tên. Ngón tay Thư chạm nhẹ lên màn hình, móng tay cắt gọn, sơn màu hồng rất nhạt. Tuấn nhìn rồi lại quay đi."Đây hả?" Thư hỏi.Tuấn nhìn màn hình. Trang cá nhân của anh hiện lên, hình đại diện là ảnh anh đứng bên bờ sông quê, mặc áo thun đen, gương mặt hơi nghiêm."Ừ.""Tuấn chụp hình nhìn dữ quá.""Dữ hả?""Không. Kiểu... lạnh."Khang nghe vậy liền bật dậy."Nó ngoài lạnh trong nóng đó Thư."Tuấn cầm chai nước suýt bóp mạnh."Khang.""Rồi rồi, tao ngủ tiếp."Thư cười, gửi lời mời kết bạn. Tuấn nhận ngay. Điện thoại cô hiện thông báo: Nguyễn Minh Tuấn đã chấp nhận lời mời kết bạn của bạn.Chỉ một thông báo nhỏ thôi, nhưng Thư nhìn nó lâu hơn cần thiết.Mai ngồi kế bên thấy vậy, ghé tai nói nhỏ:"Bà cười gì đó?""Có gì đâu.""Có gì đâu mà mặt hồng lên kìa.""Mai!"Mai cười khúc khích. Tuấn nghe không rõ, nhưng thấy Thư mắc cỡ thì cũng đoán bị chọc. Anh cúi xuống mở chai nước uống, che đi nụ cười của mình.Buổi chiều, cả lớp học thêm một tiết nữa. Lần này Tuấn và Thư vẫn ngồi cạnh nhau, nhưng không còn ngại như buổi sáng. Thỉnh thoảng Thư hỏi bài, Tuấn giải thích nhỏ. Có khi Tuấn ghi thiếu ý, Thư đẩy tập mình qua cho anh coi. Hai cuốn tập nằm cạnh nhau trên bàn, chữ mạnh mẽ của Tuấn bên cạnh chữ mềm mại của Thư, như hai thế giới đang chậm rãi tìm cách đứng chung một chỗ.Đến gần cuối giờ, trời lại âm u. Mây đen kéo tới sau khung cửa sổ giảng đường. Tiếng sấm xa xa vọng lại. Thư nhìn ra ngoài, khẽ thở dài."Lại mưa nữa rồi."Tuấn hỏi:"Thư có ai đón không?""Hôm nay chắc Thư tự về bằng xe công nghệ. Ba Thư bận.""Thư có áo mưa không?"Thư lục túi, rồi lắc đầu."Thư quên đem."Tuấn nhìn ra trời. Mưa bắt đầu rơi, ban đầu thưa, rồi dày dần. Anh nói:"Vậy lát Tuấn đưa Thư ra cổng. Tuấn có dù.""Tuấn đem dù hả?""Ừ. Hôm qua mắc mưa rồi nên hôm nay nhớ."Thư nhìn anh, cười."Tuấn chu đáo ghê.""Bình thường thôi."Nhưng Thư biết không bình thường. Có những người lo cho mình bằng lời nói lớn lao, cũng có những người chỉ âm thầm nhớ đem theo một cây dù vì hôm qua mình bị mưa tạt lạnh. Tuấn thuộc kiểu thứ hai.Tan học, sinh viên lại ùa ra hành lang. Mưa lớn hơn. Tuấn mở dù. Cây dù màu đen không lớn lắm, đủ cho hai người nếu đứng gần nhau. Thư nhìn khoảng mưa trước mặt rồi nhìn Tuấn."Hay Thư đợi mưa nhỏ rồi đi cũng được.""Không sao. Ra cổng gần mà."Tuấn bước xuống bậc thềm trước, nghiêng dù về phía Thư."Đi."Thư bước vào dưới tán dù. Khoảng cách giữa họ lập tức gần hơn nhiều. Vai Tuấn gần chạm vai Thư. Mùi mưa, mùi vải áo, mùi tóc cô hòa vào nhau. Đường từ giảng đường ra cổng không dài, nhưng vì mưa lớn, hai người phải đi chậm.Tuấn cầm dù nghiêng hẳn về phía Thư. Nửa vai trái của anh bị mưa làm ướt. Thư nhìn thấy, kéo nhẹ tay áo anh."Tuấn bị ướt kìa. Đưa dù qua bên Tuấn chút đi.""Không sao.""Tuấn cứ nói không sao hoài.""Thì thiệt mà."Thư dừng lại. Tuấn cũng dừng theo."Tuấn đưa qua chút đi. Hai người cùng che, chứ đâu phải che cho một mình Thư."Giọng cô mềm nhưng có chút trách. Tuấn nhìn cô, rồi lặng lẽ đưa dù về giữa hơn. Vì vậy, hai người phải đứng sát thêm. Vai Thư chạm vào cánh tay Tuấn. Lần này không phải vô tình nữa. Cả hai đều biết, nhưng không ai né.Họ đi tiếp dưới mưa. Nước bắn lên giày. Tóc Thư bay nhẹ theo gió. Một chiếc xe máy chạy ngang làm nước văng lên, Tuấn theo phản xạ kéo Thư sát vào mình để tránh.Thư mất thăng bằng một chút, bàn tay bám vào cánh tay Tuấn. Cánh tay anh rắn chắc dưới lớp áo sơ mi ẩm. Thư ngẩng lên nhìn anh. Tuấn cũng cúi xuống.Khoảnh khắc đó, tiếng mưa như lớn hơn, mà mọi thứ xung quanh lại mờ đi. Ánh mắt Tuấn trầm, gần và ấm. Thư nhận ra tim mình đập nhanh hơn. Cô buông tay ra trước, nhưng không lùi xa."Cám ơn Tuấn.""Ừ."Cổng trường ở ngay trước mặt. Thư đặt xe, màn hình báo tài xế còn ba phút nữa tới. Hai người đứng dưới mái che nhỏ bên cổng, vẫn chung cây dù dù đã không cần nữa."Tuấn về sao?" Thư hỏi."Tuấn đi bộ về phòng trọ. Gần đây.""Mưa vậy mà đi bộ?""Có dù mà."Thư nhìn vai áo anh ướt một mảng."Nhưng cũng ướt rồi.""Về thay áo là được."Thư im lặng một chút, rồi nói:"Tuấn về nhớ tắm nước nóng nha. Đừng để bệnh."Tuấn nhìn cô, hơi bất ngờ. Hôm qua anh nói câu gần giống vậy với cô. Hôm nay cô trả lại cho anh."Ừ. Tuấn nhớ."Xe của Thư tới. Cô bước ra khỏi dù, rồi quay lại."Tuấn ơi.""Hả?""Về tới phòng nhắn Thư biết nha."Nói xong, Thư hình như cũng thấy mình hơi thân quá, liền nói thêm:"Để... để Thư biết Tuấn không bị mắc mưa thêm."Tuấn nhìn cô. Lần đầu tiên trong ngày, anh cười rõ."Ừ. Về tới phòng Tuấn nhắn."Thư lên xe. Chiếc xe chạy đi trong màn mưa. Tuấn đứng dưới cổng trường, tay cầm cây dù đen, vai áo còn ướt, nhưng lòng lại ấm một cách lạ lùng.Anh đi bộ về phòng trọ. Con hẻm nhỏ ngập nước lấp xấp. Mưa rơi trên dù lộp bộp. Đèn xe ngoài đường hắt lên mặt nước thành những vệt vàng dài. Tuấn vừa đi vừa nghĩ tới câu Thư nói."Về tới phòng nhắn Thư biết nha."Một câu đơn giản thôi.Nhưng với Tuấn, nó giống như có ai vừa đặt vào tay anh một sợi dây rất mảnh, nối từ căn phòng trọ nhỏ của anh tới một nơi nào đó trong lòng Thư.Về tới phòng, anh thay áo, lau tóc, rồi cầm điện thoại. Màn hình hiện tên Thư trong danh sách bạn bè mới kết nối. Tuấn mở khung chat. Anh gõ rồi xóa mấy lần.Cuối cùng anh nhắn:"Tuấn về tới phòng rồi. Không bị ướt thêm nhiều. Thư về tới nhà chưa?"Tin nhắn gửi đi chưa tới một phút thì Thư trả lời:"Thư cũng gần tới rồi. Tuấn nhớ tắm nước nóng đó."Tuấn nhìn dòng chữ trên màn hình, khóe môi cong lên.Anh nhắn lại:"Ừ. Thư cũng vậy."Một lát sau, Thư gửi thêm:"Hôm nay học chung vui ha."Tuấn ngồi xuống mép giường, nhìn câu đó rất lâu. Ngoài trời mưa vẫn chưa dứt. Trong phòng chỉ có ánh đèn vàng nhỏ, cái quạt quay đều, và tiếng nước nhỏ tí tách ngoài hiên.Anh gõ:"Ừ. Vui. Mai mình học chung tiếp."Bên kia, Thư nằm trên giường trong căn phòng thơm mùi nước xả vải, vẫn còn mặc bộ đồ ở nhà màu trắng. Cô đọc tin nhắn của Tuấn, ôm điện thoại sát ngực, rồi mỉm cười."Mai mình học chung tiếp."Cô không biết vì sao một câu bình thường như vậy lại làm mình vui. Có lẽ vì chữ "mình". Có lẽ vì "ngày mai". Cũng có lẽ vì trong lòng cô, từ lúc nào đó, Tuấn đã không còn là một bạn nam mới quen trong lớp nữa.Còn Tuấn, sau khi tắm xong, anh nằm xuống giường, điện thoại vẫn để bên cạnh. Anh mở lại trang cá nhân của Thư. Hình đại diện của cô là một tấm ảnh chụp nghiêng bên cửa sổ, tóc dài rơi xuống vai, mắt nhìn ra ngoài như đang nghĩ về điều gì rất xa.Tuấn nhìn tấm ảnh đó, rồi tắt màn hình.Anh nhắm mắt, nghe tiếng mưa rơi.Ngày thứ hai ở trường đại học kết thúc như vậy. Không có lời tỏ tình, không có cái nắm tay chính thức, cũng chưa có gì rõ ràng để gọi tên.Nhưng có hai người trẻ, trong hai căn phòng khác nhau của Sài Gòn, cùng nằm nghe mưa và cùng nghĩ về nhau.Có những chuyện tình bắt đầu ồn ào bằng lời nói.Còn chuyện của Tuấn và Thư bắt đầu bằng những điều rất nhỏ: một cái áo khoác, một cây dù nghiêng về phía người kia, một tin nhắn báo đã về tới phòng, và một cảm giác âm thầm lớn lên sau mỗi lần vai vô tình chạm vai.Ngoài trời, mưa vẫn rơi.Trong lòng họ, mùa yêu đầu tiên cũng vừa mới bắt đầu.Hết phần 2
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!