Dòng chữ của Tuấn nằm trên mảnh giấy nhỏ, ngay trước mặt Thư.Chỉ một câu.Nhưng nó nặng như một cánh cửa.Cô nhìn nó rất lâu. Bên ngoài cửa lớp, nắng sáng rơi xuống hành lang. Sinh viên vẫn nói chuyện, kéo ghế, mở tập, cười đùa. Thầy chưa vào. Khang ngồi bên ngoài, hiếm khi im lặng. Mai quay xuống nhìn Thư, ánh mắt như đã hiểu rằng có một điều gì đó đang tới.Thư cầm bút.Tay cô run.Cô viết:"Được. Nhưng không phải trong lớp."Tuấn đọc.Anh gật nhẹ.Không viết thêm.Tiết học hôm đó, Thư không nghe được gì.Thầy giảng về chiến lược cạnh tranh. Về điểm mạnh, điểm yếu, cơ hội, rủi ro. Những chữ ấy trôi qua trước mặt cô như tiếng mưa xa. Trong đầu cô chỉ có mảnh giấy kia.Nói hết.Nói hết nghĩa là gì?Nói rằng cô đã đi gặp Vũ ở quán cà phê mà không nói với Tuấn.Nói rằng cô đã nói với Tuấn mình mệt, muốn ngủ sớm, rồi lại nghe điện thoại của người đàn ông khác tới lúc ngủ quên.Nói rằng Vũ làm cô rối không chỉ vì anh ta chững chạc, giỏi nói chuyện, mà vì anh ta nhìn thẳng vào phần cô không dám gọi tên.Nói rằng cô vẫn yêu Tuấn, nhưng đôi khi chính sự dịu dàng của anh làm cô thấy mình bị giữ lại trong hình ảnh cô gái cần được che chở.Nói rằng sau những lần gần gũi, cô không chỉ hạnh phúc. Cô còn bắt đầu có những câu hỏi, những cảm giác thiếu hụt, những đòi hỏi mà chính cô thấy xấu hổ.Nói rằng cô không muốn mất Tuấn.Nhưng cũng không còn biết cách trở về làm Thư của những ngày chỉ cần một chiếc ghế được giữ là đủ.Cô nhìn sang Tuấn.Anh đang cúi đầu ghi bài. Gương mặt anh bình tĩnh đến mức khiến cô đau. Nhưng ngón tay anh siết cây bút rất chặt. Chặt tới mức đầu bút in mạnh xuống giấy.Anh không bình tĩnh.Anh chỉ đang cố.Như anh đã viết."Tuấn đang cố bình tĩnh."Thư quay lên bảng.Mắt cay.Giờ ra chơi, Khang đứng dậy rất nhanh."Tao với Mai đi mua nước. Linh, đi không?"Linh hơi ngơ ngác."Ủa, tui có nước rồi mà."Khang lập tức kéo balo của mình lên vai."Đi mua thêm. Nước dự phòng cho tương lai."Mai nhìn nó một cái, rồi hiểu ra. Cô đứng dậy."Ừ, đi."Trước khi đi, Mai nhìn Thư.Không nói.Nhưng ánh mắt ấy như nhắc: nói thật.Khang vỗ vai Tuấn một cái rất nhẹ."Có gì thì nói cho đàng hoàng. Đừng im tới chết."Tuấn không đáp.Khang đi rồi, lớp vẫn còn vài người. Tuấn đứng dậy."Ra ngoài một chút không?"Thư gật.Họ đi xuống hành lang sau dãy nhà B, nơi ít sinh viên qua lại vào giờ giải lao. Cuối hành lang có một khoảng ban công nhỏ nhìn xuống sân sau. Cây bàng già phía dưới đang thay lá, những chiếc lá vàng rơi lác đác lên nền xi măng. Trời không mưa. Không có tiếng mưa che giấu. Không có mái hiên thân quen. Không có căn phòng đóng cửa.Chỉ có ban công sáng và hai người đứng đối diện nhau.Tuấn đặt hai tay lên lan can."Thư nói đi."Giọng anh thấp.Không giận dữ.Nhưng xa.Thư đứng cạnh anh, nhìn xuống sân."Thư đã đi gặp anh Vũ hôm qua."Tuấn không quay sang."Ở đâu?""Một quán cà phê gần nhà.""Chỉ hai người?""Ừ."Câu trả lời rơi xuống rất nhẹ.Nhưng vai Tuấn cứng lại.Anh nhắm mắt."Thư nói với Tuấn là đi tiệm sách.""Thư có ghé tiệm sách thật. Nhưng trước đó...""Trước đó Thư gặp anh ta.""Ừ."Anh cười rất khẽ.Không phải cười vui.Là kiểu cười của người đã đoán được, nhưng vẫn đau khi nghe xác nhận."Vậy là hôm qua Tuấn hỏi đúng.""Ừ.""Và Thư vẫn chọn nói không hết."Thư cúi đầu."Ừ.""Đêm trước đó, Thư nói muốn ngủ sớm rồi gọi cho anh ta.""Ừ.""Thư ngủ quên trong cuộc gọi?"Cô khựng lại."Sao Tuấn biết?"Lần này anh quay sang nhìn cô.Ánh mắt anh đỏ."Tuấn không biết. Tuấn đoán. Và Tuấn đã mong mình đoán sai."Thư thấy cổ họng nghẹn lại."Tuấn...""Thư đừng xin lỗi vội."Anh quay lại nhìn xuống sân."Nói hết đi."Cô hít một hơi dài."Anh ấy không làm gì quá giới hạn. Không đụng vào Thư. Không ép Thư. Nhưng anh ấy nói chuyện làm Thư rối.""Rối vì anh ta tán tỉnh Thư?""Có.""Và Thư thích?"Cô im.Tuấn chờ.Không giúp cô né.Không dịu lại.Lần đầu tiên, anh bắt cô đứng trước câu hỏi của mình.Thư nhắm mắt."Có một phần Thư thích cảm giác đó."Tuấn không nói gì.Nhưng bàn tay anh bấu vào lan can.Thư nói tiếp, giọng run:"Không phải vì Thư hết yêu Tuấn. Không phải vì Thư muốn phản bội Tuấn. Nhưng anh ấy nhìn Thư... khác.""Khác Tuấn?""Ừ.""Khác sao?"Câu hỏi ấy quá khó.Nhưng nếu đã nói hết, cô không thể tiếp tục nói nửa vời."Tuấn nhìn Thư như người Tuấn thương. Như người Tuấn muốn giữ, muốn bảo vệ, muốn không để bị đau. Còn anh Vũ nhìn Thư như... như một người phụ nữ."Tuấn im rất lâu.Gió thổi qua ban công, làm tóc Thư rơi xuống má. Cô không vén. Cô đứng yên, nước mắt trào ra nhưng không lau.Cuối cùng, Tuấn hỏi:"Tuấn không nhìn Thư như người phụ nữ hả?"Câu hỏi ấy làm cô đau đến mức muốn rút lại tất cả."Có. Tuấn có. Nhưng Tuấn luôn sợ. Tuấn luôn dịu quá. Luôn hỏi, luôn lo, luôn dừng. Thư biết đó là vì Tuấn thương Thư. Thư biết. Nhưng có những lúc..."Cô nghẹn lại."Nói tiếp đi.""Có những lúc Thư muốn Tuấn đừng sợ Thư đến vậy. Muốn Tuấn đừng coi Thư như thứ gì đó chỉ cần mạnh tay hơn một chút là vỡ. Muốn Tuấn chủ động hơn, chắc hơn, dám hơn. Không phải vì Thư muốn bị đối xử tệ. Không phải vậy. Chỉ là... Thư muốn được cảm thấy Tuấn cũng bị cuốn vào như Thư. Không phải lúc nào cũng là Thư kéo, Tuấn giữ."Tuấn quay mặt đi.Mắt anh đỏ hơn."Vậy nên anh ta hấp dẫn Thư vì anh ta không sợ?""Có lẽ.""Vì anh ta từng trải?""Có lẽ.""Vì anh ta có thứ Tuấn không có?""Tuấn đừng...""Trả lời đi."Giọng Tuấn không lớn.Nhưng lần đầu tiên, trong đó có sự cứng rắn.Thư nhìn anh, nước mắt rơi liên tục."Ừ. Có lẽ."Một khoảng lặng dài.Dài đến mức tiếng lá rơi dưới sân nghe rõ.Tuấn gật nhẹ.Như thể anh vừa nhận một vết cắt và cố không để máu chảy ra trước mặt cô."Cám ơn Thư đã nói thật."Câu đó không làm cô nhẹ.Nó làm cô hoảng."Tuấn đừng nói như vậy.""Vậy Tuấn nói sao?""Tuấn giận Thư đi. Mắng Thư đi. Đừng bình tĩnh kiểu đó."Anh nhìn cô."Thư muốn Tuấn giận để Thư thấy đỡ tội lỗi hơn hả?"Cô chết lặng.Tuấn nói tiếp:"Tuấn có giận. Rất giận. Nhưng nếu Tuấn chỉ giận, Thư sẽ khóc, rồi Tuấn lại dỗ, rồi mọi thứ quay lại như cũ. Tuấn không muốn như cũ nữa."Thư không thở nổi."Tuấn muốn sao?"Anh nhìn xuống tay mình."Tuấn muốn biết Thư còn muốn ở trong tình yêu này không. Không phải vì thương Tuấn. Không phải vì Tuấn là người đầu tiên. Không phải vì cuốn sổ nâu, chiếc kẹp tóc, căn phòng trọ, cái ghế. Mà vì Thư thật sự muốn Tuấn, với tất cả những gì Tuấn có và không có."Cô khóc."Thư muốn Tuấn.""Vậy Vũ là gì?"Câu hỏi đó đẩy cô vào góc không còn đường né.Vũ là gì?Một người mẹ giới thiệu.Một người đàn ông từng trải.Một ánh mắt.Một cuộc gọi.Một tấm danh thiếp.Một lời mời.Một sự tò mò.Một phần nguy hiểm trong cô.Cô nói rất nhỏ:"Là một điều Thư chưa biết cách dừng."Tuấn nhắm mắt.Câu đó còn đau hơn cả "Thư thích anh ấy".Vì nó thật.Anh mở mắt, nhìn cô."Vậy Thư phải học cách dừng. Hoặc nói với Tuấn rằng Thư không muốn dừng.""Thư muốn dừng.""Thật không?"Cô im.Chỉ một nhịp thôi.Nhưng đủ.Tuấn nhìn thấy.Anh cười buồn."Thư thấy chưa? Ngay cả câu đó Thư cũng không nói chắc được.""Thư đang rối. Nhưng Thư không muốn mất Tuấn.""Không muốn mất Tuấn không giống với chỉ muốn Tuấn."Câu đó làm cô lặng người.Nó đúng đến tàn nhẫn.Tuấn dựa lưng vào lan can."Thư có biết điều làm Tuấn đau nhất không?"Cô lắc đầu, nước mắt rơi."Không phải là Thư nói chuyện với anh ta. Không phải là Thư bị anh ta thu hút. Tuấn đau vì Thư không cho Tuấn cơ hội biết Thư đang thiếu gì trước khi để người khác bước vào chỗ đó."Cô bật khóc thành tiếng."Thư xin lỗi.""Tuấn biết.""Không, Tuấn không biết hết. Thư cũng không biết mình bị sao. Từ sau khi tụi mình gần nhau, Thư thấy mình thay đổi. Thư muốn nhiều. Nghĩ nhiều. Có những lúc sau khi ở bên Tuấn, Thư hạnh phúc lắm, nhưng vẫn thấy trong lòng có cái gì đó chưa tới. Thư ghét mình vì cảm giác đó. Tuấn tốt như vậy, thương Thư như vậy, sao Thư còn thấy thiếu? Thư không dám nói vì sợ Tuấn đau. Rồi anh Vũ xuất hiện, anh ấy nói mấy câu làm Thư thấy như có người biết phần đó của Thư. Thư bị kéo vào. Thư biết là sai, nhưng..."Cô không nói tiếp được.Tuấn nghe từng chữ.Đây là lần đầu tiên cô nói gần tới phần sâu nhất.Không phải chỉ chuyện Vũ.Không phải chỉ chuyện nói dối.Mà là khoảng trống sau những lần họ tưởng đã trao cho nhau tất cả.Anh đau.Nhưng lạ thay, giữa cơn đau ấy, anh cũng thấy một chút nhẹ.Vì cuối cùng anh không còn phải đoán nữa."Thư," anh nói chậm, "nếu Thư thấy thiếu, đáng lẽ Thư phải nói với Tuấn.""Thư sợ.""Sợ Tuấn tự ti?""Ừ.""Nhưng Thư giấu mới làm Tuấn tự ti hơn."Cô gật trong nước mắt."Thư biết rồi.""Không. Thư biết bằng đầu lâu rồi. Nhưng Thư chưa chọn bằng hành động."Câu này làm cô im.Tuấn nhìn cô rất lâu."Tuấn không phải Vũ. Tuấn không có kinh nghiệm như anh ta. Tuấn cũng không thể biến thành người khác chỉ vì Thư cần. Nhưng Tuấn có thể học, có thể nghe, có thể thay đổi nếu Thư nói với Tuấn. Còn nếu điều Thư cần là một kiểu đàn ông hoàn toàn khác, thì Tuấn không thể giả vờ được.""Thư không muốn Tuấn thành người khác.""Vậy Thư muốn gì?"Cô nhìn anh.Không trả lời được.Vì cô muốn cả hai điều mâu thuẫn.Muốn Tuấn vẫn là Tuấn: dịu dàng, tử tế, giữ ghế, lo cho cô, nhìn cô bằng tình yêu đầu đời.Nhưng cũng muốn anh có sự dạn dĩ, từng trải, chắc chắn, táo bạo mà Vũ đem lại chỉ bằng một ánh mắt.Cô muốn tình yêu an toàn.Và cảm giác nguy hiểm.Muốn được nâng niu.Và được thách thức.Muốn Tuấn không thay đổi.Nhưng cũng muốn anh khác đi.Cô không thể nói ra vì ngay cả trong đầu, nó đã bất công.Tuấn hiểu từ sự im lặng.Anh gật."Tuấn hiểu.""Không, Tuấn đừng nói hiểu nữa.""Vậy Thư nói đi."Cô bật khóc:"Thư không biết!"Tiếng khóc của cô vang rất nhỏ ở cuối hành lang.Tuấn nhìn cô.Trước đây, anh sẽ ôm cô ngay.Hôm nay, anh đứng yên.Không phải vì hết thương.Mà vì anh biết nếu ôm lúc này, mọi câu hỏi sẽ tan đi trong nước mắt, rồi sau đó lại quay về.Thư thấy anh không ôm, lòng đau như bị bỏ lại."Tuấn không thương Thư nữa hả?"Câu hỏi ấy bật ra như một đứa trẻ.Tuấn nhắm mắt."Thư đừng dùng câu đó để kéo Tuấn lại."Cô đứng sững.Anh nói tiếp, giọng run nhưng rõ:"Tuấn thương. Nhưng Tuấn cũng đau. Tuấn cũng có lòng tự trọng. Tuấn cũng không muốn trở thành người để Thư quay về mỗi khi thấy có lỗi, còn khi tò mò thì Thư đi về phía người khác."Cô lùi lại một bước.Câu đó như tát thẳng vào điều cô đang làm.Không oan.Nên càng đau."Tuấn nghĩ Thư tệ vậy hả?""Tuấn không muốn nghĩ. Nhưng Tuấn thấy."Cô cúi đầu.Không còn gì để cãi.Một lúc sau, Tuấn nói:"Tuấn cần tụi mình dừng gặp riêng một thời gian."Thư ngẩng phắt lên."Không.""Thư nghe Tuấn nói.""Không, Tuấn đừng làm vậy.""Nếu tiếp tục gặp riêng, mình sẽ lại ôm, lại hôn, lại quên hết, rồi vấn đề vẫn còn đó. Tuấn không muốn dùng những lần gần nhau để vá một vết nứt mà mình chưa sửa."Nước mắt cô rơi không ngừng."Nhưng nếu không gặp riêng, Thư sợ mình xa nhau.""Có thể.""Tuấn nói vậy mà được hả?""Tuấn cũng sợ. Nhưng Tuấn sợ hơn nếu mình cứ kéo nhau vào thân thể để trốn sự thật."Câu đó làm cả hai cùng im.Vì nó đúng.Rất nhiều lần sau khi cãi nhau, chỉ cần ôm nhau, hôn nhau, ở riêng với nhau, mọi thứ dường như dịu lại. Nhưng dịu không có nghĩa là hết. Những câu hỏi vẫn ở đó, chỉ bị che bằng hơi thở và ký ức thân thể.Tuấn nhìn cô."Trong thời gian đó, Thư nghĩ cho rõ. Nếu Thư muốn tiếp tục với Tuấn, Thư phải dừng Vũ lại. Thật sự dừng. Không nhắn riêng, không gọi riêng, không gặp riêng. Nếu mẹ ép, Thư nói với Tuấn. Còn nếu Thư không muốn dừng, thì mình phải nói chuyện khác.""Chuyện khác là chia tay?"Anh không đáp ngay.Nhưng sự im lặng ấy đủ rồi.Thư thấy cả người lạnh đi."Tuấn đừng bắt Thư chọn kiểu đó.""Không phải Tuấn bắt. Chính chuyện này đã bắt mình chọn rồi."Cô tựa lưng vào tường.Mắt nhìn anh qua nước mắt."Tuấn có làm được không?""Làm gì?""Dừng gặp riêng Thư."Anh nhìn cô rất lâu."Không biết. Nhưng Tuấn sẽ cố."Lại chữ "cố".Lần này, không phải trong chuyện yêu đương thân mật.Mà trong chuyện rời xa cô một chút để tự bảo vệ mình.Chữ đó làm Thư đau theo một cách khác.Giờ nghỉ kết thúc. Tiếng chuông vang lên từ xa. Sinh viên bắt đầu quay lại lớp.Tuấn đứng thẳng dậy."Mình vào lớp."Thư không nhúc nhích."Tuấn."Anh dừng lại."Hôm nay Tuấn còn đưa Thư ra cổng không?"Câu hỏi nhỏ đến tội nghiệp.Tuấn nhìn cô, ánh mắt mềm đi một giây rồi anh tự giữ lại."Có. Nếu Thư muốn.""Muốn.""Ừ."Họ quay vào lớp.Khang và Mai đã về chỗ.Vừa thấy mặt Thư, Mai biết cô vừa khóc. Khang nhìn Tuấn, thấy mắt anh đỏ. Nó mở miệng định nói gì rồi lại thôi.Suốt tiết cuối, Thư ngồi bên cạnh Tuấn như ngồi cạnh một người rất gần mà không thể chạm.Bàn tay anh đặt trên bàn.Bàn tay cô cũng vậy.Giữa hai bàn tay là khoảng cách vài phân.Nhưng không ai vượt qua.Sau giờ học, Tuấn đưa Thư ra cổng thật.Hai người đi dưới hàng cây trong sân trường. Lá rụng dưới chân. Không mưa. Không nắng gắt. Chỉ có một buổi chiều xám nhẹ, giống như thành phố cũng không biết nên buồn tới mức nào.Ra tới cổng, Thư dừng lại."Tuấn.""Ừ.""Thư sẽ dừng Vũ."Anh nhìn cô."Đừng nói vì sợ mất Tuấn. Nói khi Thư thật sự làm được."Cô im."Ừ."Anh gọi xe cho cô.Trong lúc chờ, cô đứng cạnh anh, rất muốn ôm.Nhưng lời anh vừa nói vẫn ở đó: dừng gặp riêng một thời gian.Cô không dám.Xe tới.Trước khi lên xe, cô hỏi:"Ngày mai Tuấn còn giữ ghế không?"Tuấn nhìn cô.Đau."Có."Cô bật khóc."Vậy là Tuấn chưa buông đúng không?"Anh im một giây."Tuấn chưa buông. Nhưng Thư phải biết, giữ ghế không có nghĩa là Tuấn không đau."Cô gật."Thư biết."Cô lên xe.Chiếc xe chạy đi.Lần này, Tuấn đứng nhìn tới khi xe khuất.Không phải vì anh đã mềm lại.Mà vì anh không biết nếu không nhìn, mình có chịu nổi không.Tối hôm đó, Thư về nhà.Mẹ hỏi:"Sao mắt con đỏ?""Dạ dị ứng bụi."Mẹ nhìn cô, nghi ngờ.Nhưng không hỏi thêm.Thư lên phòng, đóng cửa, ngồi xuống bàn học.Cô mở điện thoại.Tin nhắn của Vũ nằm đó từ buổi chiều:"Em hôm nay thế nào?"Cô nhìn rất lâu.Nhớ lời Tuấn."Nếu Thư muốn tiếp tục với Tuấn, Thư phải dừng Vũ lại."Cô gõ:"Anh Vũ, từ nay em nghĩ mình không nên nói chuyện riêng nữa. Em có người yêu, và em không muốn làm mọi chuyện rối hơn."Cô nhìn tin nhắn.Tay run.Rồi gửi.Vũ trả lời sau vài phút:"Anh hiểu. Nhưng anh hỏi em một câu cuối: em đang chọn điều em muốn, hay chọn vì sợ mất điều quen thuộc?"Thư đọc câu đó.Ngực cô thắt lại.Câu này quá độc.Quá đúng với cách Vũ luôn đánh vào phần cô không chắc.Cô định không trả lời.Nhưng ngón tay lại gõ:"Em chọn không làm tổn thương người em yêu."Vũ:"Đó là một câu trả lời tốt. Nhưng chưa phải câu trả lời cho điều em muốn."Thư nhìn màn hình.Nước mắt rơi.Cô không trả lời nữa.Một lúc sau, Vũ nhắn:"Anh sẽ không nhắn trước. Nhưng Thư, có những câu hỏi nếu em không trả lời, chúng sẽ tự quay lại."Cô tắt màn hình.Ném điện thoại xuống giường.Rồi mở cuốn sổ nâu.Cô viết:"Hôm nay Tuấn nói muốn tụi mình dừng gặp riêng một thời gian. Thư đau như mất một phần người. Thư đã nhắn cho Vũ để dừng lại. Nhưng Vũ hỏi Thư đang chọn điều mình muốn hay chọn vì sợ mất điều quen thuộc. Thư ghét anh ta vì câu đó. Vì Thư không trả lời được ngay."Viết xong, cô bật khóc.Cô khóc vì Tuấn.Vì Vũ.Vì chính mình.Vì chiếc ghế vẫn được giữ nhưng không còn bình yên.Vì cô đã đi quá xa để có thể chỉ nói "xin lỗi" rồi quay lại như trước.Đêm đó, Tuấn không gọi.Thư cũng không gọi.Nhưng gần nửa đêm, điện thoại cô sáng lên.Tuấn:"Thư về nhà an toàn rồi đúng không?"Cô cầm điện thoại, nước mắt lại rơi."Rồi."Một lúc sau, cô nhắn thêm:"Thư đã nhắn dừng nói chuyện riêng với Vũ."Tuấn trả lời sau rất lâu:"Ừ. Cám ơn Thư đã nói."Chỉ vậy.Không "Tuấn thương Thư".Không "người yêu ngủ ngon".Không "mai Tuấn giữ ghế".Thư nằm nhìn màn hình cho tới khi nó tối lại.Lần đầu tiên, cô hiểu rằng một người vẫn còn ở đó không có nghĩa là mọi thứ đã an toàn.Sáng hôm sau, Tuấn vẫn giữ ghế.Thư bước vào lớp, thấy chai nước trên bàn.Và một mảnh giấy nhỏ.Cô mở ra."Tuấn vẫn giữ. Nhưng hôm nay mình học bài trước."Thư đọc, nước mắt suýt rơi.Cô cầm bút, viết bên dưới:"Ừ. Thư sẽ học. Và Thư sẽ tập nói thật."Tuấn đọc.Lần này, anh quay sang nhìn cô.Rất lâu.Không cười.Nhưng ánh mắt bớt xa hơn một chút.Chỉ một chút thôi.Với Thư, một chút đó cũng đủ để cô thở.Bên ngoài, sân trường sáng lên sau một đêm không mưa.Bên trong lớp, hai người ngồi cạnh nhau.Không nắm tay.Không tựa vai.Không chuyền những câu yêu đương.Chỉ mở sách.Cầm bút.Và cố học cách ở lại với nhau mà không trốn vào những gì từng làm họ say mê.Đó là một kiểu yêu khó hơn.Khó hơn hôn.Khó hơn ôm.Khó hơn những căn phòng kín.Vì lần này, họ phải nhìn thẳng vào nhau.Và vào chính mình.Hết phần 27
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!