Cô xuống xe trước cổng trường lúc sân còn chưa đông hẳn. Trời buổi sáng trong, nắng nhẹ rơi qua mấy tán cây dầu, làm con đường gạch từ cổng vô giảng đường loang lổ những mảng sáng vàng. Hơi nước từ trận mưa đêm qua vẫn còn vương trong không khí, khiến mọi thứ có mùi sạch và mát.Thư ôm tập trước ngực, vừa đi vừa nhìn về phía dãy nhà B.Cô biết Tuấn sẽ giữ ghế cho mình.Nhưng hôm nay, không hiểu sao cô muốn tới trước anh một lần. Muốn chính mình là người ngồi đó đợi. Muốn xem cảm giác của Tuấn khi bước vô lớp và thấy cô đã ở chỗ quen sẽ ra sao.Nghĩ tới đó, cô tự cười một mình."Thư, mày bị gì vậy nè?"Từ lúc nhắn câu "Thư cũng thích Tuấn" tối qua, trong lòng cô cứ như có một ngọn đèn nhỏ được bật lên. Không rực rỡ tới mức chói mắt, nhưng đủ làm mọi thứ quanh cô sáng hơn. Cô ngủ không sâu, sáng dậy vẫn hơi mệt, vậy mà chỉ cần nhớ tới câu "tới chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn", cô lại thấy vui.Cô bước vô lớp.Phòng còn vắng. Vài bạn đang ngồi rải rác ở mấy dãy sau. Quạt trần quay chậm. Ánh sáng từ cửa sổ hắt lên mặt bàn. Cái ghế cạnh chỗ Tuấn thường ngồi vẫn trống, và chỗ Tuấn thì cũng trống.Thư đứng lại một giây, rồi đi tới.Cô ngồi xuống chỗ của mình, đặt balo lên ghế bên cạnh giữ chỗ cho Tuấn.Làm xong, cô thấy mặt nóng lên."Hồi trước người ta giữ ghế cho mình. Giờ mình giữ lại cho người ta. Có gì đâu mà ngại."Cô mở tập ra, giả bộ đọc bài. Nhưng mắt cô cứ liếc ra cửa.Năm phút sau, Khang bước vô trước. Vừa thấy Thư ngồi đó, nó đứng khựng lại, đưa tay dụi mắt như không tin."Ủa?"Thư nhìn lên."Gì vậy Khang?"Khang đi tới, nhìn cái balo của Thư đặt trên ghế Tuấn, rồi nhìn cô bằng vẻ mặt nghiêm trọng."Hôm nay lịch sử đã sang trang."Thư cười."Nói gì ghê vậy?""Hồi đó Tuấn giữ ghế cho Thư. Hôm nay Thư giữ ghế cho Tuấn. Đây là bước tiến lớn trong quan hệ ngoại giao song phương."Thư đỏ mặt."Khang nói nhỏ thôi.""Không được. Chuyện trọng đại phải ghi nhận."Khang vừa nói vừa lấy điện thoại ra như định chụp hình. Thư vội giơ tay che."Khang!"Nó cười hề hề, ngồi xuống ghế bên ngoài."Rồi rồi, không chụp. Nhưng tao nói trước, lát Tuấn vô chắc nó vui tới mức giả bộ không vui.""Tuấn đâu có vậy.""Có. Nó vui là nó làm mặt bình thường. Nó càng vui thì mặt càng nghiêm."Thư bật cười. Cô nhận ra Khang nói cũng đúng. Tuấn là kiểu người không biểu hiện nhiều, nhưng mấy thay đổi nhỏ trong ánh mắt anh, cô bắt đầu đọc được.Một lúc sau, Mai và Linh cũng tới. Mai vừa thấy cảnh đó liền reo nhỏ:"Trời ơi, bà Thư giữ ghế cho Tuấn kìa."Thư đưa tay kéo Mai ngồi xuống."Mai nữa."Mai cười, ghé tai cô:"Tối qua có chuyện gì rồi đúng không?""Có gì đâu.""Bà còn xài câu đó nữa hả? Hết hiệu lực rồi nha."Thư cúi xuống lật tập, miệng mím cười. Mai nhìn vẻ mặt đó là hiểu. Cô không hỏi thêm ngay, chỉ nhướng mày với Khang. Khang gật đầu như hai người đang trao đổi tin tình báo.Đúng lúc đó, Tuấn bước vào.Anh mặc áo thun xám, bên ngoài khoác sơ mi caro mỏng, balo đeo một bên vai. Hình như anh vừa đi vội, tóc hơi rối, trán còn lấm tấm mồ hôi. Tuấn nhìn về chỗ quen theo thói quen, rồi khựng lại.Thư đang ngồi đó.Balo của cô đặt trên ghế bên cạnh.Cô ngước lên nhìn anh, ánh mắt hơi ngại nhưng sáng."Tuấn tới rồi hả?"Tuấn đứng im một giây, rồi đi tới."Ừ."Thư lấy balo của mình khỏi ghế."Thư giữ chỗ cho Tuấn."Khang lập tức chống cằm nhìn Tuấn."Sao? Cảm giác được người ta giữ ghế thế nào? Phát biểu đôi lời đi trưởng nhóm."Tuấn đặt balo xuống, ngồi cạnh Thư. Anh không nhìn Khang, chỉ nói:"Cám ơn Thư."Giọng anh bình thường. Mặt cũng bình thường. Nhưng Thư thấy rất rõ khóe môi anh cong lên một chút.Khang chỉ vô Tuấn:"Thấy chưa? Tao nói rồi. Nó vui đó. Nhưng nó giấu."Mai cười:"Tuấn, ông đừng giấu nữa. Tụi tui thấy hết."Tuấn mở tập ra."Học đi."Thư nghiêng qua nói nhỏ:"Tuấn vui hả?"Tuấn nhìn cô."Ừ."Chỉ một chữ.Nhưng Thư nghe xong lại vui hơn cả một câu dài.Tiết học đầu tiên trôi qua nhẹ nhàng. Thầy giảng về kỹ năng giao tiếp trong tổ chức, cho sinh viên làm vài bài tập nhỏ. Tuấn và Thư ngồi cạnh nhau như mọi ngày, nhưng bây giờ giữa họ có một bí mật đã được nói ra. Không còn chỉ là bạn cùng nhóm, cũng chưa chính thức là người yêu. Nhưng mỗi lần ánh mắt gặp nhau, cả hai đều biết mình đang ở cùng một phía.Giờ ra chơi, Mai kéo Thư xuống căng tin mua nước.Vừa ra khỏi lớp, Mai đã khoác tay Thư."Khai mau.""Khai gì?""Tối qua bà với Tuấn nói gì?"Thư nhìn xuống cầu thang."Tuấn nói thích tui."Mai ngừng lại giữa bậc cầu thang."Thiệt hả?""Ừ.""Rồi bà nói sao?""Tui nói... tui cũng thích Tuấn."Mai há miệng, rồi vội kéo Thư vào góc hành lang."Trời ơi, vậy là hai người chính thức rồi hả?""Chưa. Tụi tui nói từ từ thôi.""Từ từ là sao? Thích nhau rồi còn từ từ?""Thì... chưa phải người yêu. Chỉ là biết nhau thích nhau."Mai nhìn Thư bằng vẻ không chịu nổi."Bà với Tuấn đúng là hợp nhau. Người ta thích nhau thì quen luôn, hai người còn chia giai đoạn: để ý, thích, từ từ, rồi chắc sau này mới tới yêu."Thư bật cười."Không phải vậy. Tui chỉ thấy còn sớm. Với lại nhà tui..."Mai dịu lại."Mẹ bà hả?""Ừ. Tối qua mẹ tui lại nhắc chuyện giữ khoảng cách. Nếu mẹ biết tui thích Tuấn, chắc mẹ không vui.""Bà sợ mẹ cấm?"Thư gật đầu."Sợ. Nhưng cũng sợ chính mình. Tui chưa từng thích ai kiểu này. Vui thiệt, nhưng cũng run."Mai nhìn cô bạn thân, rồi nói nhỏ:"Thích ai lần đầu mà không run. Nhưng Tuấn đàng hoàng. Ít nhất tới giờ tui thấy vậy.""Tui biết.""Vậy thì cứ vui đi. Đừng mới bắt đầu đã tưởng tượng tới kết thúc buồn."Thư im.Câu nói đó chạm đúng nỗi sợ trong lòng cô. Từ nhỏ tới lớn, Thư quen sống trong sự sắp đặt. Ba mẹ cô lo cho cô mọi thứ, từ trường học, quần áo, bạn bè, giờ giấc. Cô có một cuộc sống đủ đầy, nhưng nhiều lúc chính sự đủ đầy đó làm cô thấy mình như một con chim trong lồng đẹp. Bây giờ Tuấn xuất hiện, không mở cửa lồng bằng lời hứa lớn lao, chỉ đứng bên ngoài, dịu dàng đưa tay ra. Và cô sợ nếu mình bước tới, sẽ có ai đó kéo cửa lại.Dưới căng tin, Mai mua trà đào, Thư mua cà phê sữa đá cho Tuấn. Đứng chờ nước, cô nhìn ly cà phê trong tay mà cười.Mai liếc qua."Mua cho Tuấn hả?""Ừ.""Trời ơi, hồi trước Tuấn mua nước cho bà, giờ bà mua lại. Hai người dễ thương quá."Thư đỏ mặt."Có ly cà phê thôi mà.""Ừ, ly cà phê thôi. Nhưng người ta nói rồi đó, tình yêu sinh viên thường bắt đầu bằng mấy thứ 'thôi mà' như vậy."Thư không đáp, nhưng lòng cô ấm.Khi hai người quay lại lớp, Tuấn đang đứng ngoài hành lang nói chuyện với một cô gái.Là Vy.Thư bước chậm lại.Vy đứng đối diện Tuấn, tay cầm điện thoại, gương mặt tươi cười. Hôm nay cô mặc áo croptop trắng bên trong áo khoác jean, quần lưng cao, tóc uốn nhẹ thả qua vai. Cô thuộc kiểu con gái tự tin, đẹp sắc sảo và biết mình đẹp. Cách cô đứng gần Tuấn, cách cô nghiêng đầu cười, tất cả đều rất tự nhiên nhưng cũng rất rõ ràng.Thư nghe Vy nói:"Chiều nay nhóm mình cũng làm bài ở thư viện. Tuấn có rảnh không? Mình muốn hỏi bạn thêm mấy ý hôm qua thầy giảng."Tuấn đứng thẳng, giữ khoảng cách."Chiều Tuấn bận làm bài nhóm.""Nhóm bạn lúc nào cũng đủ người mà. Mình chỉ hỏi chút thôi.""Bạn có thể hỏi trong nhóm lớp. Tuấn thấy nhiều bạn ghi bài kỹ hơn Tuấn."Vy cười, hơi nũng nịu:"Nhưng mình muốn hỏi Tuấn."Mai đứng cạnh Thư, nhíu mày."Ủa, nhỏ này cũng mạnh dữ."Thư im lặng.Trong tay cô, ly cà phê sữa đá cho Tuấn lạnh dần. Nước đọng ngoài ly làm đầu ngón tay cô ướt. Cô biết Tuấn đang từ chối rất rõ. Nhưng không hiểu sao lòng cô vẫn khó chịu. Cái khó chịu ấy không giống hôm trước khi Huy xuất hiện. Lần này, người bị theo đuổi là Tuấn. Người đứng nhìn là cô. Và cô nhận ra mình không bình tĩnh như mình tưởng.Tuấn quay đầu, thấy Thư.Ánh mắt anh thay đổi rất nhẹ."Thư."Vy cũng quay lại nhìn. Ánh mắt cô lướt qua ly cà phê trong tay Thư, rồi nhìn mặt cô. Một giây thôi, nhưng Thư cảm nhận được sự đo lường trong đó.Mai lên tiếng trước:"Tuấn, cà phê của ông nè. Thư mua đó."Thư đưa ly cà phê cho Tuấn, cố giữ giọng bình thường."Tuấn uống đi."Tuấn nhận lấy."Cám ơn Thư."Vy cười."Bạn Thư chu đáo ghê."Không biết vì sao, cách Vy nói chữ "bạn Thư" làm Thư thấy không thoải mái. Cô mỉm cười nhẹ, không đáp.Tuấn nhìn Vy."Tuấn vô lớp trước."Vy gật đầu."Ừ. Có gì mình nhắn sau nha."Tuấn không trả lời câu đó. Anh chỉ cùng Thư và Mai bước vào lớp.Vào tới chỗ ngồi, Thư ngồi xuống nhưng không nói gì. Tuấn đặt ly cà phê lên bàn, nhìn cô."Thư giận hả?"Thư mở tập ra."Không."Tuấn im một chút."Thư khó chịu?""Không."Khang ngồi phía ngoài nghe được, ghé qua:"Thư nói không hai lần là có đó Tuấn."Mai đánh vô vai Khang."Ông im đi."Thư đỏ mặt, vừa ngại vừa bực."Thư không có gì thiệt."Tuấn nhìn cô. Anh biết cô có gì. Nhưng đang trong lớp, trước mặt mọi người, anh không hỏi nữa. Anh chỉ lấy mảnh giấy nhỏ, viết rồi đẩy qua."Tuấn không muốn hỏi Vy riêng."Thư nhìn dòng chữ.Cô cầm bút, viết lại:"Thư có hỏi đâu."Tuấn đọc, khóe môi hơi cong, rồi viết:"Nhưng Tuấn muốn nói."Thư nhìn dòng chữ quen thuộc đó, lòng dịu đi một chút. Nhưng sự khó chịu vẫn chưa tan hết. Cô viết:"Vy thích Tuấn hả?"Tuấn đọc xong, ngẩng lên nhìn cô. Thư không nhìn lại, chỉ nhìn xuống tập.Anh viết:"Tuấn không biết. Nhưng Tuấn không thích Vy."Thư nhìn câu trả lời. Tim cô nhẹ đi, nhưng cô lại thấy mình hơi trẻ con. Cô không có quyền giận. Tuấn đâu làm gì sai. Chính anh còn từ chối rất lịch sự. Vậy mà cô vẫn thấy buồn buồn, tức tức.Cô viết:"Thư biết."Tuấn viết:"Vậy sao Thư buồn?"Thư cắn môi.Một lúc lâu sau, cô mới viết:"Chắc Thư ích kỷ."Tuấn nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn cô. Thư vẫn cúi đầu, tóc rơi xuống che một bên mặt. Anh muốn đưa tay vén tóc cho cô như hôm qua, nhưng đang trong lớp nên chỉ im lặng.Anh viết chậm:"Không phải ích kỷ. Nếu Thư khó chịu vì Tuấn, Tuấn thấy vui."Thư đọc xong, quay sang nhìn anh.Tuấn cũng nhìn cô. Ánh mắt anh ấm, nghiêm túc, không hề chọc ghẹo.Thư viết:"Sao lại vui?"Tuấn trả lời:"Vì vậy nghĩa là Tuấn quan trọng với Thư."Cô nhìn câu đó, tim mềm hẳn.Thầy vào lớp, cuộc trò chuyện bằng giấy phải dừng lại. Nhưng mảnh giấy nhỏ đó được Thư kẹp vào cuối tập, như cất một điều riêng tư. Trong suốt tiết học, cô bớt buồn hơn. Lâu lâu cô nhìn ly cà phê Tuấn đang uống. Anh uống từng ngụm, như thật sự trân trọng ly nước cô mua. Có lúc anh quay sang, bắt gặp cô nhìn. Cả hai đều không nói, chỉ cười rất nhẹ.Nhưng chuyện với Vy chưa dừng lại ở đó.Chiều hôm ấy, nhóm Tuấn hẹn nhau lên thư viện làm bài. Mai và Linh đến trễ vì phải in tài liệu. Khang thì nhắn trong nhóm: "Tao đang trên đường, nhưng đường từ giường tới trường hơi xa." Mai trả lời ngay: "Ông ngủ quên thì nói đại đi."Tuấn tới thư viện trước. Thư tới sau vài phút.Cô vừa bước vào khu tự học tầng hai thì thấy Tuấn đang ngồi ở bàn gần cửa sổ. Và đối diện anh là Vy.Thư khựng lại.Vy đang nghiêng người qua, chỉ vào màn hình laptop của Tuấn. Khoảng cách giữa hai người không quá sát, nhưng cũng đủ gần để trong lòng Thư thắt lại. Tuấn đang nói gì đó, vẻ mặt nghiêm túc. Vy thì cười, chăm chú nhìn anh nhiều hơn nhìn màn hình.Thư đứng ở lối đi, tay ôm laptop.Cô muốn bước tới. Nhưng chân lại không nhúc nhích.Đúng lúc đó, Tuấn ngẩng lên thấy cô. Anh lập tức đứng dậy."Thư."Vy quay lại. Cô hơi bất ngờ, rồi mỉm cười."À, Thư tới rồi hả?"Thư bước tới, giọng bình thường hơn cảm giác trong lòng:"Ừ. Mọi người chưa tới hả Tuấn?""Chưa. Tuấn đang ngồi chờ. Vy hỏi tài liệu nên Tuấn chỉ bạn chút."Vy nói thêm:"Mình vô tình gặp Tuấn thôi. May quá, có Tuấn chỉ nên mình hiểu hơn."Thư cười nhẹ."Vậy hả."Tuấn kéo ghế bên cạnh mình ra."Thư ngồi đây."Câu nói rất bình thường, nhưng rõ ràng. Anh kéo ghế cạnh mình, không phải ghế đối diện. Không hỏi cô muốn ngồi đâu. Không để cô lúng túng. Chỉ đơn giản mở một chỗ cạnh anh như vị trí vốn dành cho cô.Thư nhìn cái ghế, lòng dịu xuống nhưng vẫn còn hơi nhói.Cô ngồi xuống.Vy nhìn hai người, rồi thu laptop lại."Vậy mình về bàn nhóm mình nha. Cám ơn Tuấn.""Ừ."Vy đi rồi, không khí giữa Tuấn và Thư yên xuống. Thư mở laptop, không nhìn anh.Tuấn nói nhỏ:"Thư.""Ừ?""Tuấn không hẹn Vy.""Thư biết.""Vy tới hỏi bài, Tuấn chỉ mấy ý chung thôi.""Thư biết mà."Tuấn nhìn cô."Nhưng Thư không vui."Thư dừng tay trên bàn phím. Một lúc sau, cô thở nhẹ."Ừ. Thư không vui."Đây là lần đầu tiên cô nhận thẳng như vậy. Không nói "không sao". Không né. Không giấu.Tuấn nhìn cô, ánh mắt dịu lại."Vì Vy hả?""Ừ.""Thư ghen hả?"Câu hỏi đó làm Thư đỏ mặt ngay."Tuấn hỏi gì kỳ vậy."Tuấn không cười. Anh chỉ nhìn cô rất nghiêm túc."Nếu Tuấn thấy Huy ngồi gần Thư như vậy, Tuấn cũng ghen."Thư im.Từ "ghen" được nói ra, nhẹ thôi, nhưng làm cả hai cùng thấy lạ. Trước giờ họ chỉ nói "khó chịu", "không vui", "không thích người khác nhìn kiểu đó". Nhưng thật ra tên của cảm giác ấy là ghen.Thư nhìn xuống tay mình."Thư không muốn mình như vậy. Tại Tuấn đâu làm gì sai.""Ghen không phải lúc nào cũng vì người kia làm sai.""Vậy vì sao?""Vì mình sợ mất."Thư ngẩng lên.Tuấn nói chậm:"Tuấn cũng sợ.""Tuấn sợ gì?""Sợ Thư thấy ai đó tốt hơn Tuấn. Sợ nhà Thư không thích Tuấn. Sợ một ngày Thư mệt vì Tuấn không có gì nhiều để cho Thư."Câu nói ấy rơi xuống giữa thư viện yên tĩnh, nặng hơn mọi điều trước đó. Thư nhìn Tuấn. Lần đầu tiên cô thấy rất rõ nỗi mặc cảm trong anh. Người con trai trước mặt cô mạnh mẽ, ít nói, luôn che mưa, luôn giữ ghế, luôn lo cho cô trước. Nhưng trong lòng anh cũng có những chỗ rất dễ đau.Cô nói nhỏ:"Tuấn đừng nghĩ vậy.""Tuấn không muốn nghĩ. Nhưng có lúc nó tự nghĩ.""Thư thích Tuấn đâu phải vì Tuấn có gì."Tuấn cười nhẹ, nhưng nụ cười hơi buồn."Đó là bây giờ."Thư nhíu mày."Tuấn không tin Thư hả?""Không phải.""Vậy là Tuấn không tin chính Tuấn."Tuấn im.Câu đó nói trúng.Thư nhìn anh, giọng mềm xuống:"Tuấn, Thư không thích Vy ở gần Tuấn vì Thư ghen. Nhưng Thư không nghi Tuấn. Tuấn cũng vậy được không? Nếu sau này có ai tới gần Thư, Tuấn có thể ghen, có thể khó chịu, nhưng đừng tự nghĩ Tuấn thua người ta rồi buồn một mình."Tuấn nhìn cô rất lâu."Thư nói vậy giống người lớn ghê.""Thư nói thiệt.""Ừ. Tuấn nghe."Cô nhìn anh, thấy ánh mắt anh đã dịu xuống. Cô muốn nắm tay anh một cái, chỉ để anh biết cô ở đây. Nhưng thư viện đông người, và họ vẫn chưa chính thức là người yêu. Thư ngập ngừng, rồi cuối cùng chỉ đặt bàn tay mình lên mép bàn, gần tay anh hơn một chút.Tuấn nhìn thấy.Anh cũng đặt tay mình gần lại.Hai bàn tay không chạm nhau. Chỉ cách nhau một khoảng rất nhỏ. Nhưng cái khoảng nhỏ ấy như chứa hết sự run rẩy của hai người. Thư nhìn xuống, tim đập nhanh. Tuấn cũng nhìn. Chỉ cần một trong hai nhích thêm chút nữa, mọi thứ sẽ khác.Đúng lúc đó, tiếng Khang vang lên từ phía sau:"Ê, tao tới rồi. Ủa sao hai người ngồi im như đang thiền vậy?"Thư giật mình rút tay về, mở laptop ngay. Tuấn cũng ngồi thẳng lại.Khang đặt balo xuống, nhìn hai người đầy nghi ngờ."Tao phá gì nữa hả?"Tuấn bình tĩnh:"Mày lúc nào cũng phá."Khang nhìn qua Thư đỏ mặt, rồi nhìn Tuấn."Vậy là có phá thiệt."Mai tới sau, nghe được câu đó liền nói:"Khang, ông mà còn phá nữa, tui đổi ông qua nhóm khác."Khang ôm ngực:"Tàn nhẫn. Tao là linh hồn của nhóm."Mai đặt tài liệu xuống."Linh hồn nhiều chuyện."Linh vừa tới, nhẹ nhàng ngồi xuống, đặt xấp giấy in ở giữa bàn."Mình làm bài nha mọi người."Nhờ Linh, nhóm mới thật sự quay lại việc học.Buổi chiều trôi qua trong tiếng gõ bàn phím, tiếng lật giấy, tiếng Khang thỉnh thoảng nói nhảm rồi bị Mai chặn lại. Thư và Tuấn ngồi cạnh nhau, làm việc nghiêm túc. Nhưng giữa họ, câu chuyện lúc nãy vẫn còn. Có lúc Thư vô tình nhìn qua, thấy Tuấn đang nhìn mình. Anh không cười, nhưng ánh mắt bình yên hơn. Cô biết anh đã bớt buồn.Gần cuối buổi, nhóm chia nhau phần thuyết trình. Mai phụ trách ví dụ thực tế. Linh lo nguồn tài liệu. Khang mở đầu và kết luận. Tuấn phân tích lý thuyết. Thư làm slide và dẫn chuyển ý.Khang nhìn bảng phân công, gật gù:"Tuấn với Thư đúng là một cặp bài trùng. Một người nói chắc, một người viết mượt. Mai mốt ra làm công ty chắc thành đôi lãnh đạo quyền lực."Mai liếc nó:"Ông bớt mai mốt được không? Hiện tại làm xong bài trước đi."Khang cười:"Mai, bà không có tâm hồn lãng mạn gì hết.""Tui có, nhưng tui dùng đúng chỗ."Thư nhìn Tuấn, thấy anh cũng đang cười. Cái không khí nhẹ nhàng ấy làm cô vui. Hồi nãy cô từng khó chịu vì Vy. Nhưng giờ nghĩ lại, cô lại thấy nhờ chuyện đó mà cô hiểu Tuấn hơn. Thì ra ghen không chỉ làm người ta đau. Nếu nói thật với nhau, nó cũng có thể kéo hai người lại gần hơn.Lúc ra khỏi thư viện, trời đã chạng vạng. Mây tím nhạt phủ trên dãy nhà. Sân trường vắng hơn ban ngày. Gió thổi qua mát rượi.Mai kéo Linh đi photo thêm tài liệu. Khang nói phải về phòng trọ ngủ bù. Rốt cuộc chỉ còn Tuấn và Thư đi ra cổng cùng nhau.Hai người bước chậm dưới hàng cây.Một lúc lâu không ai nói.Cuối cùng, Thư lên tiếng:"Hôm nay Thư hơi trẻ con hả?"Tuấn nhìn cô."Không.""Có. Thấy Vy ngồi với Tuấn là Thư khó chịu liền.""Tuấn thấy đáng yêu."Thư quay phắt sang."Tuấn nói gì?"Tuấn hơi ngại nhưng vẫn nói:"Tuấn thấy Thư ghen đáng yêu."Mặt Thư nóng lên."Tuấn chọc Thư hả?""Không. Tuấn nói thiệt.""Ghen mà đáng yêu gì.""Với Tuấn là vậy."Thư cúi đầu, không giấu được nụ cười.Đi thêm vài bước, cô hỏi:"Vậy nếu sau này Thư ghen nữa thì sao?""Thì nói Tuấn biết.""Rồi Tuấn làm gì?""Tuấn giải thích.""Nếu Thư vẫn buồn?""Tuấn dỗ."Thư khựng lại, tim đập mạnh."Tuấn biết dỗ hả?""Chưa biết. Nhưng Tuấn học."Câu đó làm cô bật cười. Cười xong, lòng lại mềm đi.Hai người tới gần cổng. Hôm nay xe của Thư chưa tới. Cô đứng dưới tán cây, mở app đặt xe. Tuấn đứng bên cạnh. Trời chiều không mưa, nhưng trong không khí vẫn có mùi ẩm của thành phố sau những ngày mưa liên tục.Thư nhìn bàn tay Tuấn đặt bên hông. Cô nhớ khoảnh khắc trong thư viện, khi tay hai người gần chạm mà Khang xuất hiện phá ngang. Không biết lấy can đảm từ đâu, cô khẽ đưa tay xuống, chạm nhẹ vào ngón tay út của Tuấn.Tuấn khựng lại.Anh quay sang nhìn cô.Thư nhìn thẳng phía trước, mặt đỏ nhưng làm bộ bình thường."Gì vậy Tuấn?"Tuấn cúi xuống nhìn bàn tay hai người. Ngón tay út của cô đang móc rất nhẹ vào ngón tay anh. Chỉ một cái chạm nhỏ đến mức người ngoài khó thấy. Nhưng với Tuấn, nó như một nụ hôn đầu của bàn tay.Anh không nắm vội. Chỉ để yên, rồi nhẹ nhàng móc ngón tay út của mình lại với cô.Thư mím môi cười.Không ai nói gì.Xe cộ ngoài đường vẫn ồn. Sinh viên vẫn đi qua lại. Tiếng còi, tiếng người bán hàng, tiếng gió trên lá cây vẫn như mọi ngày. Nhưng giữa Tuấn và Thư, thế giới thu nhỏ lại trong hai ngón tay út đang móc vào nhau.Một lát sau, Tuấn nói rất khẽ:"Thư.""Ừ?""Vậy từ nay, nếu ghen thì nói. Đừng im.""Tuấn cũng vậy.""Ừ.""Và không được tự nghĩ mình thua người khác."Tuấn nhìn cô."Khó đó.""Thì tập.""Thư dỗ Tuấn hả?"Cô quay sang, ánh mắt có chút tinh nghịch."Chưa biết. Nhưng Thư học."Tuấn bật cười. Câu nói của anh được cô trả lại nguyên vẹn, nhưng nghe từ miệng Thư lại dịu dàng hơn rất nhiều.Xe của Thư tới.Cô buông ngón tay anh ra. Cái buông rất nhẹ, nhưng Tuấn thấy hụt hẫng như vừa mất một thứ ấm áp.Trước khi lên xe, Thư quay lại nhìn anh."Tối Tuấn nhắn Thư nha.""Ừ.""Đừng để Thư chờ lâu.""Tuấn không dám."Thư cười, bước lên xe. Khi xe chạy, cô nhìn qua kính, thấy Tuấn vẫn đứng đó, tay đút túi quần, dáng cao dưới hàng cây. Anh không làm gì nhiều, chỉ nhìn theo. Nhưng ánh mắt ấy đủ làm cô thấy mình được giữ lại trong lòng ai đó.Tối đó, Tuấn nhắn trước."Thư về tới nhà chưa?"Thư trả lời:"Rồi. Tuấn ăn cơm chưa?""Rồi.""Ăn gì?""Hủ tiếu với Khang.""Khang có chọc Tuấn không?""Nó chọc từ lúc đi tới lúc về.""Chọc gì?"Tuấn nhìn màn hình, cười nhẹ."Nó nói hôm nay Tuấn được nắm tay út nên chắc khỏi ăn cũng no."Thư đọc xong, mặt nóng bừng."Trời ơi, Khang thấy hả?""Không. Nó đoán.""Sao đoán hay vậy?""Nó nhiều chuyện nên giác quan phát triển."Thư nằm trên giường, cười khúc khích.Một lúc sau, Tuấn nhắn:"Hôm nay Tuấn vui."Thư:"Vì gì?"Tuấn:"Vì Thư ghen."Thư:"Tuấn còn chọc nữa."Tuấn:"Vì Thư nói thật với Tuấn."Thư đọc câu đó, nụ cười chậm lại. Cô hiểu. Điều làm Tuấn vui không phải là cô khó chịu, mà là cô đã không giấu anh.Cô nhắn:"Thư cũng vui."Tuấn:"Vì gì?"Thư suy nghĩ một lúc, rồi trả lời:"Vì Tuấn giải thích. Vì Tuấn không làm Thư thấy mình vô lý. Và vì Tuấn nói Tuấn cũng sợ."Tuấn đọc dòng đó, lòng lặng đi.Anh vốn không quen nói mình sợ. Ở nhà, anh là anh hai, phải mạnh mẽ. Lên Sài Gòn, anh là thằng con trai ở trọ một mình, phải tự lo. Trước mặt bạn bè, anh ít nói, không muốn ai thấy điểm yếu. Nhưng với Thư, không hiểu sao anh lại muốn thật hơn. Muốn cô biết anh cũng có những chỗ không chắc chắn. Muốn cô không chỉ thích vẻ mạnh mẽ của anh, mà còn hiểu cả những nỗi lo anh giấu.Anh nhắn:"Tuấn sợ, nhưng Tuấn vẫn muốn thích Thư."Thư nhìn dòng tin, mắt dịu xuống."Thư cũng vậy. Thư sợ, nhưng Thư vẫn muốn thích Tuấn."Hai câu đó nằm trong khung chat, giống như hai lời hứa non nớt của tuổi hai mươi. Không ai biết phía trước sẽ ra sao. Không ai dám nói mình đủ mạnh để thắng hết mọi thứ. Nhưng tối hôm đó, họ chọn không lùi.Một lúc sau, Thư nhắn:"Tuấn nè.""Ừ?""Hôm nay lúc móc tay út, Tuấn có run không?"Tuấn nhìn câu hỏi, rồi nhìn bàn tay mình. Ngón út của anh vẫn như còn nhớ cảm giác mềm và ấm của cô."Có."Thư cười."Thư cũng có."Tuấn:"Lần sau còn run không?"Thư:"Chắc còn."Tuấn:"Vậy lần sau mình tập tiếp."Thư đỏ mặt, kéo mền lên che nửa mặt."Tuấn càng ngày càng biết nói chuyện đó nha."Tuấn:"Học từ Thư."Thư:"Thư có dạy đâu."Tuấn:"Có. Thư dạy Tuấn nhớ, dạy Tuấn chờ tin nhắn, dạy Tuấn ghen, dạy Tuấn vui vì một cái ghế được giữ."Thư đọc từng chữ, lòng ngập lên một thứ ngọt ngào rất khó tả.Cô nhắn:"Vậy mai Thư dạy Tuấn gì nữa?"Tuấn trả lời:"Dạy Tuấn ngồi cạnh Thư mà không nhìn Thư nhiều quá."Thư bật cười thành tiếng.Mẹ cô đi ngang ngoài cửa, hỏi vọng vào:"Thư, con cười gì đó?"Thư giật mình."Dạ không có gì mẹ."Cô nằm im, chờ tiếng bước chân mẹ đi xa, rồi mới nhắn:"Mẹ Thư nghe thấy rồi."Tuấn:"Vậy Thư ngủ sớm đi. Không thôi bị la."Thư:"Ừ. Nhưng mai Tuấn vẫn giữ ghế nha."Tuấn:"Ừ. Tuấn giữ."Thư:"Ngủ ngon nha Tuấn."Tuấn:"Thư ngủ ngon."Đêm đó, Thư đặt điện thoại xuống nhưng không ngủ ngay. Cô nhìn bàn tay mình dưới ánh đèn ngủ, khẽ co ngón út lại. Chỉ một cái móc tay rất nhẹ, vậy mà làm cô nhớ hoài. Cô từng đọc nhiều truyện tình yêu có những nụ hôn dữ dội, những lời thề sống chết. Nhưng với cô lúc này, một cái móc tay út dưới hàng cây cuối chiều cũng đủ làm trái tim mình đầy lên.Cô nghĩ:"Có lẽ thích một người là vậy. Vừa muốn giấu, vừa muốn cả thế giới biết. Vừa sợ bị giành mất, vừa ngại khi người ta biết mình sợ."Ở phòng trọ, Tuấn cũng chưa ngủ. Khang nằm giường bên kia, vừa chơi game vừa nói:"Ê Tuấn.""Gì?""Mày với Thư tới đâu rồi?""Không tới đâu hết.""Xạo."Tuấn im.Khang cười:"Tao nói thiệt nha. Con nhỏ Vy đó không đơn giản đâu. Nó nhìn mày kiểu muốn thắng chứ không chỉ thích bình thường."Tuấn cau mày."Mày lại suy diễn.""Có thể. Nhưng tao nhìn con gái hơi chuẩn.""Mày nhìn ai cũng nghĩ người ta thích ai đó.""Nhưng lần này tao nói thiệt. Mày rõ ràng chút với người ngoài, đừng để Thư buồn."Tuấn nhìn trần nhà."Tao biết."Khang tắt game, nằm xuống."Còn nữa. Mày cũng đừng để ghen làm mày ngu. Con trai nhiều khi ghen xong làm mấy chuyện thấy ghét lắm. Thư nhìn vậy chắc nhạy cảm. Mày mà lạnh lùng một cái là người ta nghĩ nhiều liền."Tuấn quay qua."Hôm nay mày làm chuyên gia tình cảm hả?"Khang kéo mền."Tao học từ phim bộ má tao coi. Ngủ đi. Mai còn giữ ghế cho người ta."Tuấn bật cười.Phòng trọ tắt đèn. Bóng tối phủ xuống, chỉ còn ánh sáng mờ từ đèn đường ngoài hẻm lọt qua khe cửa sổ. Tuấn nhắm mắt, nhớ lại cái chạm nhẹ của ngón tay út Thư. Nhớ lúc cô nói "Thư không vui". Nhớ ánh mắt cô khi bảo anh đừng tự nghĩ mình thua người khác.Anh biết mình đã bước vào một thứ tình cảm đẹp nhưng không dễ. Thư quá đẹp, quá được chú ý, quá khác thế giới của anh. Còn anh, dù mạnh mẽ tới đâu, cũng vẫn chỉ là một thằng con trai năm nhất, ở trọ trong căn phòng nhỏ, trong túi không có nhiều tiền, trong lòng có quá nhiều tự trọng.Nhưng rồi anh nhớ tới câu của Thư:"Thư sợ, nhưng Thư vẫn muốn thích Tuấn."Vậy là đủ.Đêm đó, trước khi ngủ, Tuấn nghĩ thầm:"Mai mình sẽ giữ ghế cho Thư. Ngày kia cũng vậy. Chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh mình, mình sẽ còn giữ."Ở một nơi khác, Thư cũng chìm dần vào giấc ngủ với cùng một ý nghĩ dịu dàng:"Mai mình sẽ ngồi cạnh Tuấn. Nếu có sợ, mình cũng ngồi cạnh Tuấn."Và như vậy, sau cơn ghen đầu tiên, tình cảm của họ không rạn đi.Nó lớn hơn.Không ồn ào, không chắc chắn tuyệt đối, nhưng thật hơn.Vì tình yêu không chỉ bắt đầu khi người ta biết mình thích nhau.Nó bắt đầu sâu hơn một chút vào khoảnh khắc người ta dám nói:"Mình ghen.""Mình sợ.""Nhưng mình vẫn chọn ở lại."Hết phần 7
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!