Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 3: Những tin nhắn lúc nửa đêm

Nhấn play để nghe...


Tối đó, sau khi nhắn với Thư vài câu, Tuấn tưởng mình sẽ ngủ được.

Nhưng không.
Anh nằm trên cái giường sắt nhỏ trong phòng trọ, một tay gác lên trán, mắt nhìn lên trần nhà loang ánh đèn vàng nhạt. Cái quạt máy cũ đặt dưới chân giường quay đều, lâu lâu phát ra tiếng rè rè như muốn nhắc anh rằng Sài Gòn về đêm cũng không yên tĩnh như quê nhà. Ngoài hẻm, tiếng xe máy vẫn chạy ngang, tiếng cửa cuốn nhà ai kéo xuống, tiếng mấy người trọ phòng bên nói chuyện nhỏ nhỏ, tất cả trộn vào nhau thành một thứ âm thanh xa lạ.
Vậy mà giữa mớ âm thanh đó, Tuấn chỉ nghe rõ một tiếng duy nhất.
Tiếng điện thoại rung.
Mỗi lần màn hình sáng lên, lòng anh lại giật một cái. Nhưng nhiều khi chỉ là tin nhắn của Khang gửi trong nhóm lớp, hoặc thông báo kết bạn của mấy bạn mới quen. Tuấn mở ra, thấy không phải Thư, lại đặt xuống. Đặt xuống chưa được bao lâu, anh lại cầm lên.
"Trời ơi, mình bị gì vậy nè?"
Tuấn tự hỏi vậy rồi bật cười một mình.
Anh vốn không phải kiểu người dính điện thoại. Ở quê, có khi cả buổi anh không đụng tới máy. Đi phụ ba, phụ má, chở hàng, tưới cây, nấu cơm cho hai đứa em, điện thoại chỉ để nghe gọi. Lên Sài Gòn mới có hai ngày, vậy mà bây giờ anh nằm đây, chờ một dòng chữ của một người con gái mới quen.
Tuấn mở lại đoạn chat với Thư.
Tin nhắn cuối cùng của cô là:
"Mai Tuấn nhớ đem tập nha, Thư mượn coi lại mấy ý thầy giảng."
Tuấn đã trả lời:
"Ừ. Mai Tuấn đem."
Sau đó không còn gì nữa.
Anh nhìn dòng tin đó một lúc, ngón tay đặt trên bàn phím. Anh muốn nhắn thêm gì đó, nhưng lại không biết nhắn gì. Hỏi "Thư ngủ chưa?" thì có thân quá không? Hỏi "Thư đang làm gì?" thì có kỳ không? Mới quen hai ngày mà nhắn hoài, lỡ Thư thấy phiền thì sao?
Tuấn xóa khung nhập trống, rồi khóa màn hình.
Năm phút sau, anh lại mở.
Bên kia thành phố, Thư cũng chưa ngủ.
Phòng của Thư rộng hơn phòng Tuấn rất nhiều. Cửa sổ có rèm trắng, bàn học kê sát tường, trên bàn có một bình hoa khô nhỏ và mấy cuốn sách xếp ngay ngắn. Máy lạnh chạy nhẹ, làm căn phòng mát nhưng hơi cô đơn. Thư nằm nghiêng trên giường, tóc xõa trên gối, điện thoại đặt trước mặt. Cô cũng đang mở khung chat với Tuấn.
Cô đọc đi đọc lại tin nhắn của anh.
"Ừ. Mai Tuấn đem."
Chỉ vậy thôi. Tuấn nhắn tin cũng giống con người anh ngoài đời: ngắn, rõ, không màu mè. Nhưng lạ là Thư không thấy chán. Cô thấy trong cái cách anh viết có sự chắc chắn, như người đó nói được là sẽ làm được.
Thư gõ:
"Tuấn ngủ chưa?"
Rồi cô nhìn câu đó, mặt nóng lên.
"Trời, mình nhắn vậy kỳ quá không ta?"
Cô xóa.
Một lát sau, cô gõ lại:
"Tuấn còn thức không?"
Cũng kỳ.
Xóa tiếp.
Cô úp điện thoại xuống gối, kéo mền lên tới cằm.
"Thôi ngủ đi Thư. Người ta chắc ngủ rồi."
Nhưng nằm chưa được một phút, cô lại lật điện thoại lên.
Đúng lúc đó, màn hình hiện tin nhắn mới.
Tuấn:
"Thư ngủ chưa?"
Thư nhìn dòng chữ, tim đập mạnh hơn. Cô ngồi bật dậy, rồi lại nằm xuống, rồi lại ngồi dậy. Cô cắn môi cười. Không hiểu sao một câu hỏi rất bình thường lại làm cô vui tới vậy.
Cô trả lời:
"Chưa. Thư chưa buồn ngủ. Tuấn cũng chưa ngủ hả?"
Tuấn đang nằm trong phòng trọ, thấy tin nhắn trả lời gần như liền lập tức thì khóe miệng cong lên.
"Ừ. Tuấn chưa ngủ được."
"Sao vậy? Lạ chỗ hả?"
"Chắc vậy. Với lại ngoài hẻm hơi ồn."
"Ở trọ một mình buồn không?"
Tuấn nhìn câu hỏi đó lâu hơn những câu trước. Anh chưa muốn làm cô thấy mình tội nghiệp, nhưng cũng không muốn nói dối.
"Có hơi buồn. Nhưng chắc vài bữa quen."
Thư nằm im, đọc câu đó. Cô bỗng tưởng tượng Tuấn trong căn phòng trọ nhỏ, một mình giữa Sài Gòn rộng lớn, tối nằm nghe tiếng xe ngoài hẻm. Một cảm giác thương thương dâng lên trong lòng cô, rất nhẹ nhưng rõ.
"Tuấn nhớ nhà không?"
"Có. Nhất là buổi tối."
"Thư chưa từng ở xa nhà nên không biết cảm giác đó. Nhưng chắc khó chịu lắm."
"Cũng không tới nỗi. Tuấn lên đây học mà. Ba má kỳ vọng nhiều."
"Tuấn là anh hai nên áp lực hả?"
"Ừ. Tuấn muốn học xong kiếm việc tốt, phụ ba má, lo cho hai đứa em."
Thư đọc rồi im lặng. Tự nhiên cô thấy Tuấn lớn hơn những bạn nam cùng tuổi. Không phải lớn vì tuổi, mà vì trên vai anh đã có nhiều thứ phải gánh. Cái dáng cao, đôi vai rộng, gương mặt trầm trầm của anh trong lớp ban sáng bỗng hiện lên trong đầu cô rõ ràng.
Cô nhắn:
"Thư thấy Tuấn sẽ làm được."
Tuấn nhìn câu đó, trong lòng ấm lên.
"Tại sao Thư nghĩ vậy?"
"Không biết nữa. Cảm giác vậy. Tuấn nhìn giống người đã hứa gì thì sẽ cố làm cho được."
Tuấn đọc tin nhắn ấy rất lâu. Ngoài cửa sổ phòng trọ, mưa đêm bắt đầu rơi lất phất. Không lớn như chiều, chỉ đủ làm không khí dịu lại. Anh chống tay ngồi dậy, dựa lưng vào tường.
"Cám ơn Thư."
"Có gì đâu."
Một lúc sau, Thư nhắn tiếp:
"Hồi chiều Tuấn che dù nghiêng về phía Thư, vai Tuấn bị ướt. Thư thấy đó."
Tuấn bật cười.
"Thư để ý hả?"
"Có chứ. Tuấn tưởng Thư không biết gì hả?"
"Tuấn tưởng Thư lo nhìn đường."
"Thư cũng biết nhìn người ta chứ bộ."
Nhắn xong câu đó, Thư mới nhận ra câu mình hơi lộ. Cô ôm điện thoại, mặt nóng bừng.
"Chết rồi."
Cô định thu hồi, nhưng Tuấn đã đọc.
Bên này, Tuấn nhìn dòng "Thư cũng biết nhìn người ta chứ bộ" mà tim đập nhanh hơn. Anh gõ rồi xóa, xóa rồi gõ. Cuối cùng anh nhắn:
"Vậy Thư nhìn thấy gì?"
Thư cắn môi. Câu hỏi của Tuấn làm cô vừa ngại vừa vui. Cô nằm sấp xuống giường, hai chân khẽ co lên, mái tóc dài đổ xuống một bên vai.
"Thấy Tuấn hơi lì."
"Lì chỗ nào?"
"Bị ướt mà cứ nói không sao."
"Vậy lần sau Tuấn nói có sao."
"Có sao thì phải nói thiệt."
"Ừ. Lần sau Tuấn nói thiệt."
Thư nhìn hai chữ "lần sau" mà lòng mềm đi. Từ sáng tới giờ, giữa hai người đã có mấy lần nhắc tới "lần sau", "ngày mai", "học chung tiếp". Những chữ đó giống như mấy hạt mưa nhỏ rơi xuống một khu vườn còn mới. Chưa thành cây, nhưng đã có mùi đất ẩm, có dấu hiệu của một thứ gì sắp mọc lên.
Tuấn hỏi:
"Thư thích đọc sách hả? Hôm qua giới thiệu Thư nói vậy."
"Ừ. Thư thích tiểu thuyết. Nhất là truyện buồn."
"Sao lại thích truyện buồn?"
"Không biết. Chắc vì truyện buồn thường làm người ta nhớ lâu hơn."
Tuấn đọc câu đó, bỗng thấy trong lòng hơi lạ.
"Thư thích chuyện kết thúc buồn hả?"
"Không hẳn. Ngoài đời thì Thư sợ buồn. Nhưng trong truyện, buồn mà đẹp thì Thư thích."
"Buồn mà đẹp là sao?"
"Là dù không ở bên nhau được, người ta vẫn thương nhau thiệt lòng. Là sau này nhớ lại, đau nhưng không hối hận."
Tuấn nhìn màn hình, không biết trả lời sao. Một cô gái hai mươi tuổi, nói về tình yêu bằng giọng như đã hiểu trước những mất mát của đời. Anh tự hỏi có phải trong lòng Thư cũng có những nỗi buồn riêng mà cô chưa kể.
Một lúc sau, anh nhắn:
"Tuấn thì không thích buồn lắm."
"Vậy Tuấn thích gì?"
"Tuấn thích cái gì đã thương thì giữ được."
Thư đọc câu đó, tự nhiên ngực cô nhói nhẹ.
"Cái gì đã thương thì giữ được."
Cô lặp lại trong đầu. Câu đó không giống lời tán tỉnh. Nó giống một lời hứa, dù Tuấn chưa hứa với ai. Nó làm Thư thấy ấm, nhưng cũng làm cô hơi sợ. Vì cô biết không phải cái gì mình muốn giữ cũng giữ được.
Ngoài cửa phòng Thư có tiếng gõ nhẹ.
"Thư ngủ chưa con?"
Thư giật mình, vội khóa màn hình.
"Dạ chưa. Con chuẩn bị ngủ."
Cửa mở hé. Mẹ Thư đứng bên ngoài, mặc đồ ngủ lụa màu nâu nhạt, tóc búi gọn sau đầu. Gương mặt bà đẹp nhưng nghiêm, ánh mắt lúc nào cũng như đang kiểm soát mọi thứ trong nhà.
"Mai con học mấy giờ?"
"Dạ tám giờ."
"Ba con bận, tài xế sẽ đưa con đi. Đi học xong về liền, đừng có la cà. Năm nhất dễ bị bạn bè rủ rê lắm."
"Dạ."
Mẹ Thư nhìn cô thêm một chút.
"Con đang nhắn tin với ai đó?"
Thư khựng lại rất nhẹ.
"Dạ nhóm lớp. Tụi con làm bài thuyết trình."
"Ừ. Học thì học, đừng mất thời gian mấy chuyện linh tinh. Con biết ba mẹ kỳ vọng ở con mà."
"Dạ, con biết."
Mẹ Thư gật đầu rồi đóng cửa lại.
Căn phòng trở lại yên tĩnh. Nhưng sự yên tĩnh lần này khác lúc nãy. Nó nặng hơn.
Thư mở điện thoại. Tuấn vừa nhắn:
"Thư đâu rồi?"
Cô nhìn dòng tin, trong lòng tự nhiên muốn kể cho Tuấn nghe cảm giác bị kiểm soát trong chính căn nhà của mình. Nhưng mới quen, cô chưa thể nói nhiều như vậy. Cô chỉ nhắn:
"Mẹ Thư vô hỏi chuyện chút."
"Thư bị la hả?"
"Không. Mẹ Thư vậy đó. Hay dặn dò."
"Ba mẹ thương nên lo."
"Ừ. Chắc vậy."
Tuấn nhận ra câu trả lời của Thư không vui lắm. Anh không hỏi sâu. Anh nhớ hồi chiều, khi anh nói "chắc được cưng", Thư đã cười buồn và nói "được cưng quá cũng mệt". Có lẽ nhà Thư không đơn giản như vẻ ngoài.
Anh nhắn:
"Nếu Thư mệt thì ngủ sớm đi. Mai còn học."
Thư nhìn câu đó, lòng dịu xuống. Tuấn không ép cô kể, cũng không tò mò quá mức. Anh chỉ nhẹ nhàng đứng ở một khoảng vừa đủ. Điều đó làm cô thấy an toàn.
"Tuấn cũng ngủ đi. Mai nhớ đem tập cho Thư mượn."
"Ừ. Tuấn nhớ."
"Ngủ ngon nha Tuấn."
Tuấn nhìn ba chữ "ngủ ngon nha" rất lâu. Anh biết đó chỉ là câu chúc bình thường, nhưng khi nó đến từ Thư, mọi thứ lại không bình thường nữa.
Anh nhắn:
"Thư ngủ ngon."
Thư đặt điện thoại xuống, kéo mền lên. Nhưng cô không ngủ ngay. Cô nhìn ra cửa sổ. Mưa đêm làm kính mờ đi. Trong lòng cô có một cảm giác lạ, vừa vui vừa lo, vừa muốn gần Tuấn hơn, vừa tự nhắc mình "mới quen thôi mà".
Còn Tuấn, sau khi tắt đèn, anh nằm trong bóng tối, nghe mưa rơi lên mái tôn trước phòng. Anh tưởng tượng Thư cũng đang nằm nghe mưa ở một nơi nào đó. Ý nghĩ ấy làm Sài Gòn bớt rộng, bớt lạnh.
Đêm đó, cả hai ngủ muộn.
Và sáng hôm sau, cả hai đều thức dậy với cùng một việc đầu tiên: mở điện thoại xem người kia có nhắn gì thêm không.
Không có tin nhắn mới.
Nhưng chỉ nhìn thấy tên nhau trong khung chat thôi, lòng mỗi người đã đủ sáng lên.
Ba ngày đầu đại học trôi qua bằng những buổi học, những lần đi ăn chung, những câu chuyện nhóm, những tin nhắn đứt quãng rồi kéo dài. Từ chỗ chỉ nhắn về bài thuyết trình, Tuấn và Thư bắt đầu nhắn về nhiều thứ hơn.
"Tuấn ăn cơm chưa?"
"Thư đang làm gì?"
"Hôm nay thầy giảng khó hiểu quá."
"Tuấn nhớ ngủ sớm."
"Thư đừng thức khuya quá."
Có những câu rất bình thường, nhưng khi được lặp lại mỗi ngày, chúng trở thành một thói quen. Mà thói quen, nhiều khi còn nguy hiểm hơn một lời tỏ tình. Vì tới lúc mất đi, người ta mới biết nó đã ăn sâu vào lòng mình từ lúc nào.
Chiều thứ sáu, nhóm của Tuấn hẹn nhau ở thư viện để bàn bài thuyết trình. Thư tới sớm hơn mọi người. Cô chọn một bàn gần cửa sổ, đặt laptop ra, rồi ngồi chờ. Ngoài trời nắng nhạt. Ánh sáng xuyên qua tán cây, rơi từng mảng lên mặt bàn gỗ.
Tuấn bước vào sau đó vài phút. Anh mặc áo thun đen, quần jean, balo đeo một bên vai. Hôm nay không phải tiết học chính thức nên anh ăn mặc thoải mái hơn. Áo thun làm vai anh trông rộng hơn, cánh tay săn chắc hơn. Mấy bạn nữ ngồi bàn bên cạnh nhìn anh rồi thì thầm gì đó. Tuấn không để ý, nhưng Thư thấy.
Không hiểu sao, trong lòng cô hơi khó chịu.
Tuấn đi tới.
"Thư tới lâu chưa?"
"Mới tới."
"Mai, Khang, Linh đâu?"
"Mai nói kẹt xe. Khang thì chắc còn ngủ. Linh đang in tài liệu."
Tuấn kéo ghế ngồi xuống đối diện Thư.
"Vậy mình coi trước."
Chữ "mình" làm Thư ngước lên. Cô không nói gì, chỉ mở laptop.
Hai người bắt đầu bàn bài. Tuấn nói chậm, chắc, biết cách chia ý. Thư nghe rồi gõ lại thành dàn bài. Có lúc anh nghiêng người qua chỉ vào màn hình, khoảng cách gần khiến Thư nghe rõ mùi xà bông nhẹ trên áo anh. Cô cố tập trung vào slide, nhưng ánh mắt cứ vô thức rơi xuống bàn tay Tuấn đặt trên cạnh bàn.
Bàn tay anh to, ngón dài, da rám nắng. Một vết chai nhỏ ở gốc ngón trỏ, chắc do làm việc nhiều. Thư nhìn bàn tay đó và nghĩ nó khác hẳn những bàn tay trắng trẻo của mấy bạn nam thành phố mà cô từng gặp. Nó có vẻ mạnh, nhưng không thô. Có vẻ cứng, nhưng khi đưa áo khoác cho cô hay nghiêng dù che mưa, lại rất nhẹ.
"Thư?"
Thư giật mình.
"Hả?"
"Ý này Thư thấy để phần mở đầu hay phần ví dụ?"
"À... để phần mở đầu đi."
Tuấn nhìn cô.
"Thư mệt hả?"
"Không. Thư hơi mất tập trung chút."
"Có muốn nghỉ không?"
"Không cần đâu."
Tuấn gật đầu, rồi đẩy chai nước chưa mở của mình qua.
"Uống nước đi."
"Tuấn chưa uống mà."
"Tuấn mua cho Thư đó."
Thư khựng lại.
"Mua hồi nào?"
"Lúc vô thư viện. Thấy Thư hay uống nước suối."
Thư nhìn chai nước, rồi nhìn Tuấn. Chỉ là chai nước suối bình thường, mười mấy ngàn, mua ở máy bán nước tự động ngoài hành lang. Nhưng không hiểu sao nó làm cổ họng cô nghẹn nhẹ.
"Tuấn để ý mấy chuyện nhỏ vậy hả?"
"Có gì đâu. Thấy thì nhớ."
"Thấy thì nhớ."
Thư lặp lại trong lòng. Câu nói ấy làm cô thấy ấm hơn cả những lời khen trực tiếp.
Cô mở chai nước uống một ngụm. Tuấn cúi xuống coi tài liệu, không biết Thư đang nhìn mình. Cô nhìn hàng mi anh hơi cụp, sống mũi cao, nét mặt nghiêm túc khi tập trung. Tuấn đẹp trai, nhưng không phải kiểu bóng bẩy. Ở anh có cái vẻ đàn ông hơi sớm, cái vẻ làm người ta muốn dựa vào dù chưa quen lâu.
Bàn bên cạnh, một bạn nữ tóc xoăn bỗng quay qua hỏi:
"Bạn ơi, bạn học lớp QTKD 1 hả?"
Tuấn ngẩng lên.
"Ừ."
"Bạn tên Tuấn đúng không? Hôm bữa mình thấy bạn trong buổi sinh hoạt đầu khóa."
"Ừ. Có gì không bạn?"
Bạn nữ cười, đưa điện thoại.
"Mình tên Vy. Mình cũng khoa Quản trị nhưng lớp 2. Bạn cho mình Facebook được không? Sau này có gì trao đổi bài."
Câu đó rất bình thường. Nhưng Thư nghe xong thì bàn tay đang đặt trên bàn hơi khựng lại. Cô cúi nhìn màn hình laptop, làm bộ chỉnh slide. Trong lòng bỗng có một cảm giác không dễ chịu. Không phải giận. Không phải buồn. Giống như có ai vô tình chạm vào một món đồ mà cô chưa dám nhận là của mình.
Tuấn nhìn điện thoại của Vy, rồi nói lịch sự:
"Bạn vô nhóm khoa chắc có Facebook mình đó. Mình ít xài lắm."
Vy hơi hụt, nhưng vẫn cười.
"Vậy hả. Ok bạn."
Cô quay đi. Tuấn lại cúi xuống tài liệu, như chưa có gì. Thư nhìn anh qua màn hình laptop.
"Tuấn ít xài Facebook thiệt hả?"
"Ừ."
"Vậy sao Thư xin Tuấn cho liền?"
Tuấn ngước lên. Ánh mắt anh chạm mắt cô. Một giây im lặng trôi qua.
"Vì Thư khác."
Câu đó nói rất nhỏ. Nhỏ tới mức chỉ vừa đủ cho Thư nghe.
Thư đứng hình.
Tim cô đập mạnh một cái, rồi thêm một cái nữa. Cô cúi xuống màn hình, giả bộ gõ chữ, nhưng đầu ngón tay lại bấm sai liên tục.
Tuấn nhìn thấy, môi thoáng cười.
"Thư gõ sai rồi kìa."
"Biết rồi. Tại bàn phím khó bấm."
"Laptop của Thư mà."
Thư ngẩng lên lườm nhẹ.
"Tuấn chọc Thư hả?"
"Không dám."
Nhưng rõ ràng là anh đang cười.
Một lát sau, Mai tới. Vừa đặt balo xuống, cô đã nhìn hai người bằng ánh mắt dò xét.
"Ủa, hai người làm được nhiều chưa?"
Thư vội xoay laptop về phía Mai.
"Đây nè. Mới làm dàn ý."
Mai nhìn màn hình, rồi nhìn mặt Thư.
"Sao mặt bà đỏ vậy?"
"Đâu có."
"Có đó."
Tuấn cúi xuống uống nước. Thư đưa chân dưới bàn đá nhẹ Mai một cái.
Mai cười gian.
"Rồi rồi, tôi hiểu. Không hỏi nữa."
Khang tới sau cùng, tóc vẫn rối, tay cầm ly cà phê sữa đá.
"Xin lỗi mọi người, tao bị kẹt... giấc ngủ."
Mai ném cho nó ánh mắt khinh thường.
"Ông nói nghe có trách nhiệm ghê."
Khang kéo ghế ngồi xuống cạnh Tuấn, nhìn chai nước trước mặt Thư rồi nhìn Tuấn.
"Ủa, ai mua nước cho Thư vậy?"
Không ai trả lời.
Khang nhướng mày.
"À. Tao biết rồi. Không cần nói."
Tuấn lạnh giọng:
"Mày uống cà phê đi."
"Uống chứ. Tao đâu có dám phá không khí học tập lãng mạn của trưởng nhóm."
Mai bật cười. Thư cúi mặt. Linh vừa tới, không hiểu chuyện gì, chỉ ngồi xuống mở tài liệu.
Buổi học nhóm diễn ra khá vui. Khang tuy hay nói xàm nhưng khi làm việc cũng không tệ. Mai nhanh nhạy, hay bắt lỗi slide. Linh tìm tài liệu kỹ. Tuấn điều phối nhóm chắc chắn. Còn Thư ghi chép và chỉnh câu chữ rất tốt. Năm người mới quen chưa bao lâu, nhưng đã bắt đầu thành một nhóm thân.
Khoảng năm giờ chiều, thư viện thông báo chuẩn bị đóng cửa khu tự học tầng hai để vệ sinh. Cả nhóm thu dọn đồ. Mai rủ:
"Đi ăn bánh tráng trộn không? Sau trường có chỗ ngon lắm."
Khang lập tức hưởng ứng:
"Đi. Tao đói."
Linh nói cô phải về trước. Thư nhìn điện thoại, hơi do dự.
"Thư chắc cũng phải về. Mẹ Thư nhắn hỏi rồi."
Mai chép miệng.
"Nhà bà kỹ ghê ha."
Thư cười nhẹ.
"Ừ. Quen rồi."
Tuấn nghe câu đó, lòng hơi chùng xuống. Anh muốn rủ Thư đi ăn cùng nhóm, nhưng không muốn làm cô khó xử. Anh chỉ hỏi:
"Thư về bằng gì?"
"Chắc đặt xe."
"Để Tuấn đưa Thư ra cổng."
Khang đang dọn đồ liền nói:
"Đưa ra cổng thôi hả?"
Mai đánh vô vai Khang.
"Ông nhiều chuyện vừa thôi."
Thư nhìn Tuấn.
"Ừ. Vậy phiền Tuấn."
"Không phiền."
Hai người đi xuống cầu thang. Chiều thứ sáu, sân trường đông hơn bình thường. Nắng cuối ngày trải dài trên nền gạch, làm bóng hai người đổ song song bên nhau. Thư đi chậm. Tuấn cũng đi chậm theo.
"Bài nhóm hôm nay ổn ha," Thư nói.
"Ừ. Nhóm mình làm được."
"Tuấn làm trưởng nhóm hợp thiệt."
"Thư thấy vậy hả?"
"Ừ. Tuấn nói ít nhưng ai cũng nghe."
"Chắc tại Khang nói nhiều quá nên Tuấn phải nói ít cho cân bằng."
Thư bật cười. Tiếng cười của cô trong buổi chiều nghe trong hơn mọi âm thanh quanh đó.
Ra tới cổng, Thư mở app đặt xe. Tuấn đứng cạnh, nhìn dòng xe chạy ngoài đường. Một cơn gió thổi qua, làm tóc Thư bay lên. Lần này, cô đưa tay giữ tóc lại kịp. Tuấn nhìn thấy, nhớ tới khoảnh khắc hôm đầu tiên mình suýt đưa tay vén tóc giúp cô. Ý nghĩ đó làm lòng anh hơi nóng.
Thư quay sang.
"Tuấn nè."
"Hả?"
"Hồi nãy trong thư viện, Tuấn nói..."
Cô ngập ngừng.
"Nói gì?"
"Tuấn nói vì Thư khác."
Tuấn im.
Thư nhìn xuống điện thoại, nhưng rõ ràng không còn để ý màn hình.
"Khác là sao?"
Tuấn nhìn cô. Anh không chuẩn bị cho câu hỏi này. Cũng không ngờ Thư sẽ hỏi lại. Sân trường sau lưng họ ồn ào, nhưng khoảng không giữa hai người bỗng yên xuống.
Anh nói chậm:
"Tuấn cũng không biết nói sao. Chỉ là... với Thư, Tuấn muốn trả lời."
Thư ngẩng lên. Ánh mắt cô mềm đi.
"Vậy hả?"
"Ừ."
Xe của Thư tới quá nhanh, như cố tình cắt ngang một điều gì đó còn chưa kịp thành hình. Tài xế dừng trước cổng, quay đầu hỏi:
"Em là Thư hả?"
"Dạ."
Thư nhìn Tuấn.
"Thư về nha."
"Ừ. Về tới nhà nhắn Tuấn biết."
Lần này, chính Tuấn là người nói câu đó.
Thư cười. Một nụ cười nhỏ nhưng rất sáng.
"Ừ. Thư sẽ nhắn."
Cô lên xe. Trước khi xe chạy, Thư quay đầu nhìn qua cửa kính. Tuấn vẫn đứng đó, cao và trầm giữa sân trường chiều. Anh không vẫy tay, chỉ nhìn theo. Nhưng ánh mắt đó đủ làm Thư thấy tim mình mềm xuống.
Tối hôm đó, Thư nhắn:
"Thư về tới nhà rồi."
Tuấn trả lời:
"Ừ. Tốt rồi."
Một lúc sau, anh nhắn thêm:
"Hôm nay Thư hỏi khác là sao. Tuấn chưa trả lời hết."
Thư nằm trên giường, đọc tin nhắn mà nín thở.
"Vậy Tuấn trả lời tiếp đi."
Tuấn ngồi trong phòng trọ, đèn bàn bật sáng, trước mặt là cuốn giáo trình mở ra nhưng anh chưa đọc được chữ nào. Anh nhìn màn hình, suy nghĩ rất lâu.
Rồi anh nhắn:
"Khác là Tuấn không thấy phiền khi Thư nhắn. Không thấy ngại khi Thư hỏi bài. Không thấy mệt khi chờ Thư về tới nhà. Mà ngược lại, Tuấn thấy vui."
Thư đọc chậm từng chữ.
Không thấy phiền.
Không thấy ngại.
Không thấy mệt.
Thấy vui.
Cô áp điện thoại lên ngực, nơi tim đang đập nhanh tới mức cô nghe rõ.
Một lát sau, cô nhắn:
"Thư cũng vậy."
Tuấn nhìn ba chữ đó, cả người như im lại.
"Thư cũng vậy."
Ngoài trời không mưa. Nhưng trong lòng Tuấn, cơn mưa đầu khóa lại rơi xuống lần nữa, dịu dàng hơn, ấm hơn.
Anh không nhắn thêm ngay. Thư cũng không. Hai người chỉ để khung chat sáng đó, như thể cả hai đều đang đứng trước một cánh cửa vừa hé mở. Chưa ai bước qua, nhưng ai cũng biết phía bên kia có một điều rất đẹp.
Đêm đó, họ nói chuyện tới gần một giờ sáng.
Từ bài thuyết trình, họ chuyển sang chuyện thích ăn gì, ghét môn nào, sợ điều gì, muốn sau này sống ra sao.
Thư nói cô thích một căn nhà nhỏ có ban công, trồng hoa giấy hoặc hoa hồng.
Tuấn nói anh thích một căn bếp ấm, buổi chiều đi làm về có tiếng người trong nhà.
Thư hỏi:
"Tuấn thích sống ở Sài Gòn không?"
Tuấn trả lời:
"Nếu có lý do để ở lại, chắc Tuấn sẽ thích."
Thư hỏi:
"Lý do gì?"
Tuấn nhìn câu hỏi đó rất lâu. Anh muốn nhắn "Thư", nhưng chưa dám. Cuối cùng anh chỉ nhắn:
"Một người làm Tuấn thấy Sài Gòn bớt lạ."
Thư đọc xong, nằm im rất lâu.
Cô biết người đó có thể là mình.
Nhưng cô không hỏi.
Vì có những điều nếu nói ra quá sớm, người ta sợ nó tan mất. Có những rung động đẹp nhất là khi còn đang lưng chừng, chưa thành lời, chưa có tên, chỉ âm thầm lớn lên trong những tin nhắn lúc nửa đêm.
Gần một giờ sáng, Thư nhắn:
"Tuấn ngủ đi. Mai Tuấn còn đi làm thêm không?"
"Có. Sáng Tuấn phụ quán cà phê gần trường."
"Vậy ngủ liền đi. Thức khuya mệt đó."
"Thư cũng ngủ đi."
"Ừ. Ngủ ngon nha Tuấn."
"Thư ngủ ngon."
Tuấn đặt điện thoại xuống, nhưng lần này anh không ngủ ngay vì lạ chỗ nữa. Anh không ngủ được vì vui.
Ở căn phòng bên kia thành phố, Thư cũng tắt đèn. Trong bóng tối, cô mỉm cười một mình. Lần đầu tiên sau rất lâu, cô không thấy căn phòng rộng của mình lạnh nữa.
Cô nhắm mắt, nghĩ thầm:
"Có lẽ mình thích Tuấn thật rồi."
Còn Tuấn, trước khi ngủ, cũng nhìn lên trần nhà và tự nhận với lòng:
"Tuấn thích Thư rồi."
Không ai nói với ai.
Nhưng trong cùng một đêm, ở hai nơi khác nhau, hai trái tim đã gọi tên cùng một điều.
Và từ đêm đó, những tin nhắn lúc nửa đêm không còn chỉ là tin nhắn nữa.
Chúng trở thành nơi Tuấn và Thư tìm về nhau, mỗi khi cả ngày ngoài kia quá ồn, quá đông, quá nhiều thứ phải giấu.
Chúng trở thành phần riêng tư đầu tiên của một chuyện tình đang lớn lên.
Rất chậm.
Rất ngọt.
Và cũng rất mong manh.
Hết phần 3

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách