Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 29: Cố gắng ở lại

Nhấn play để nghe...


Những ngày sau đó, Tuấn và Thư có một thói quen mới.

Mỗi sáng, nếu Tuấn tới trước, anh vẫn kéo ghế.
Nhưng thay vì những mảnh giấy ngọt ngào như trước, trên bàn chỉ còn những câu rất ngắn.
"Hôm nay Tuấn chọn giữ."
"Hôm nay mình học bài trước."
"Hôm nay nói thật."
"Hôm nay đừng trốn."
Thư đọc những mảnh giấy ấy, có lúc muốn khóc, có lúc muốn cười buồn.
Tình yêu của họ từng dễ hơn nhiều.
Ngày trước, một câu "nhớ Thư" cũng đủ làm cô hạnh phúc cả buổi.
Một cái nắm tay dưới bàn cũng đủ làm cô thấy thế giới này chỉ cần có Tuấn là được.
Một lần anh đứng dưới mưa che cho cô cũng đủ khiến cô nghĩ: nếu cả đời có người này ở cạnh, chắc mình sẽ bình yên.
Nhưng bây giờ, tình yêu của họ giống như một bài tập khó.
Không phải bài tập trong sách.
Mà là bài tập phải nhìn vào chính mình.
Phải nói thật khi muốn giấu.
Phải ngồi cạnh nhau mà không dùng cái chạm để xóa đi câu hỏi.
Phải thương nhau mà không biến người kia thành chỗ trốn.
Ngày thứ nhất, họ làm được.
Ngày thứ hai, cũng làm được.
Ngày thứ ba, Thư bắt đầu mệt.
Không phải mệt vì hết yêu Tuấn.
Cô vẫn yêu.
Thậm chí có những lúc vì không được gần anh như trước, cô càng nhớ anh dữ dội hơn.
Nhưng cái nhớ ấy không còn trong trẻo.
Nó có lửa.
Có thiếu hụt.
Có tủi thân.
Có cả một chút giận vô lý.
Cô giận vì Tuấn có thể ngồi cạnh cô cả buổi mà không nắm tay.
Giận vì anh giữ lời quá tốt.
Giận vì anh yêu cô bằng sự tử tế đến mức cô không thể trách.
Và giận chính mình vì trong những lúc giận ấy, cô lại nhớ tới Vũ.
Không phải nhớ như nhớ người yêu.
Mà như nhớ một câu hỏi chưa được trả lời.
Điện thoại cô im lặng nhiều ngày.
Vũ không nhắn.
Anh đã nói sẽ không nhắn trước.
Và anh giữ lời.
Lẽ ra điều đó phải làm Thư nhẹ.
Nhưng không.
Sự im lặng ấy đôi khi còn khiến cô nghĩ tới anh nhiều hơn.
Nếu Vũ nhắn liên tục, có lẽ cô sẽ dễ ghét anh.
Nếu anh nài nỉ, cô sẽ có lý do để chặn.
Nhưng anh im.
Sự im lặng tự tin đó giống như anh đặt một cánh cửa ở đó rồi bỏ đi, tin rằng nếu cô còn tò mò, cô sẽ tự quay lại.
Thư ghét cảm giác đó.
Ghét vì nó làm cô thấy mình yếu.
Ghét vì nó không giống Tuấn.
Tuấn giữ ghế.
Vũ giữ khoảng cách.
Một người làm cô cảm thấy được thương.
Một người làm cô cảm thấy mình phải tự trả lời.
Và càng cố không nghĩ, cô càng thấy hai hình ảnh ấy đứng cạnh nhau trong đầu mình.
Một chiều thứ năm, sau khi thi xong một môn, cả nhóm kéo nhau xuống căng tin.
Khang vừa đặt khay cơm xuống đã thở dài:
"Tao nghĩ đề thi vừa rồi không kiểm tra kiến thức. Nó kiểm tra niềm tin vào cuộc sống."
Mai ngồi xuống đối diện.
"Ông câu nào cũng than."
"Vì đời tao là chuỗi câu hỏi tự luận không có đáp án."
Linh bật cười.
Thư cũng cười.
Tuấn ngồi cạnh cô, cười nhẹ.
Không khí hôm đó dịu hơn mấy ngày trước. Có lẽ vì thi xong một môn. Có lẽ vì cả nhóm quá mệt để căng thẳng. Có lẽ vì sau nhiều ngày không vỡ thêm, ai cũng muốn tin rằng mọi thứ đang đỡ.
Khang nhìn Tuấn:
"Chiều nay mày đi làm hả?"
"Ừ."
"Ủa tưởng thi xong nghỉ?"
"Quán thiếu người."
Mai nhìn Tuấn.
"Ông làm thêm mấy buổi tuần này rồi?"
"Cũng bình thường."
Khang nhăn mặt.
"Bình thường cái đầu mày. Hôm qua tao về phòng lúc mười một giờ còn thấy mày giặt đồ. Sáng nay sáu giờ dậy đi học. Mày tính thành xác sống đẹp trai hả?"
Thư khựng lại.
Cô quay sang Tuấn.
"Sao Tuấn không nói Thư?"
"Có gì đâu."
"Tuấn mệt hả?"
"Không nhiều."
Khang cười khẩy.
"Câu 'không nhiều' của nó nghĩa là sắp chết nhưng còn thở."
Mai trừng nó.
"Khang."
"Gì? Tui nói thật."
Tuấn cúi đầu ăn.
Thư nhìn anh, lòng chùng xuống.
Cô biết vì sao anh làm thêm nhiều hơn.
Tiền.
Những lần nhà nghỉ.
Những lần hẹn kín.
Những lần anh không muốn cô trả.
Dù thời gian này họ không gặp riêng nữa, Tuấn vẫn đang cố gom lại sự tự trọng bị chạm vào sau những lần cô nhanh tay trả tiền, sau những câu cô tưởng đơn giản nhưng làm anh đau.
Thư thấy nghẹn.
Tình yêu của họ không chỉ có Vũ.
Không chỉ có ham muốn.
Không chỉ có gia đình.
Nó còn có tiền, sức lực, tương lai, những thứ rất đời cứ âm thầm chen vào giữa hai người.
Cô nói nhỏ:
"Tuấn, chiều nay đừng đi làm được không? Nghỉ một buổi đi."
Anh nhìn cô.
"Không được. Anh chủ quán sắp lịch rồi."
"Nhưng Tuấn mệt."
"Tuấn ổn."
Lại ổn.
Lại một cách tự gồng.
Cô không muốn cãi trước mặt mọi người nên im.
Nhưng trong lòng có một nỗi buồn vừa thương vừa khó chịu.
Tuấn cứ thế.
Luôn cố.
Cố giữ cô.
Cố hiểu cô.
Cố theo kịp cô.
Cố kiếm tiền.
Cố bình tĩnh.
Cố không đau.
Và mỗi chữ "cố" ấy lại làm Thư thấy tình yêu của họ giống một gánh nặng hơn một nơi để thở.
Buổi chiều, sau khi mọi người tách ra, Thư đi cùng Tuấn ra cổng.
Anh chuẩn bị đi làm.
Cô đứng dưới hàng cây, nhìn anh đeo balo.
"Tuấn."
"Ừ."
"Tuấn có thấy tụi mình đang mệt quá không?"
Anh nhìn cô.
Không ngạc nhiên.
Có lẽ anh cũng nghĩ vậy từ lâu.
"Có."
Câu trả lời thẳng làm Thư đau.
"Vậy sao mình vẫn..."
Cô dừng lại.
Vẫn gì?
Vẫn ở lại?
Vẫn cố?
Vẫn giữ ghế?
Vẫn chọn nhau từng ngày?
Tuấn nhìn cô rất lâu.
"Vì Tuấn vẫn muốn."
Câu đó làm cô im.
Anh nói tiếp:
"Nhưng muốn không có nghĩa là không mệt. Tuấn nghĩ mình phải chấp nhận cả hai."
"Thư không muốn Tuấn mệt vì Thư."
"Thư cũng mệt vì Tuấn mà."
Cô khựng lại.
Tuấn cười buồn.
"Đừng phủ nhận. Tuấn biết. Có những lúc sự lo của Tuấn làm Thư mệt. Sự chậm của Tuấn làm Thư mệt. Sự tự ti của Tuấn làm Thư mệt. Nhưng Thư vẫn ở đây. Vậy Tuấn cũng có quyền mệt mà vẫn ở đây."
Thư nhìn anh, mắt đỏ.
"Tuấn nói vậy làm Thư không biết nên thương hay nên đau."
"Chắc cả hai."
Cô bật cười trong nước mắt.
"Tuấn đi làm đi. Trễ."
"Ừ."
Anh quay đi được vài bước rồi dừng lại.
Quay lại nhìn cô.
"Thư."
"Dạ?"
"Hôm nay nếu Vũ nhắn, Thư nói Tuấn biết nha."
Câu đó làm cô cứng người.
Anh nói rất nhẹ.
Nhưng Thư nghe trong đó có sự cố gắng lớn.
Không phải cấm.
Không phải tra hỏi.
Chỉ là một lời xin được đứng trong sự thật.
Cô gật.
"Ừ. Nếu anh ấy nhắn, Thư nói."
"Cám ơn Thư."
Anh đi.
Thư đứng nhìn theo.
Bóng anh hòa vào dòng xe và người trước cổng trường.
Cao, gầy, áo sơ mi hơi nhàu sau buổi thi, balo cũ trên vai.
Một người con trai đang cố lớn lên nhanh hơn hoàn cảnh của mình.
Thư thương anh đến đau.
Nhưng ngay trong cái đau ấy, cô nghe một câu hỏi rất nhỏ vang lên:
Nếu cả hai cứ phải cố nhiều như vậy, liệu đó có còn là tình yêu nên đi tiếp không?
Cô ghét câu hỏi ấy.
Và càng ghét hơn vì biết nó không hoàn toàn vô lý.
Tối đó, Tuấn đi làm tới gần mười giờ.
Thư ở nhà học bài, nhưng đầu óc lơ đãng. Mẹ cô không nhắc Vũ nữa sau hôm cô phản ứng. Ba cũng không nói thêm. Căn nhà có vẻ yên.
Nhưng sự yên ấy không làm cô nhẹ.
Cô mở điện thoại nhiều lần.
Không có tin nhắn Vũ.
Có một tin của Tuấn lúc chín giờ rưỡi:
"Tuấn sắp xong. Thư học đừng khuya quá."
Cô nhắn:
"Tuấn cũng về nghỉ sớm nha."
Anh trả lời:
"Ừ."
Một chữ.
Nhưng ấm hơn mấy ngày trước một chút.
Thư đặt điện thoại xuống, cố đọc bài.
Mười phút sau, điện thoại rung.
Không phải Tuấn.
Vũ.
Cả người Thư khựng lại.
Anh đã im nhiều ngày.
Và bây giờ anh nhắn.
"Anh vừa đi ngang quán hôm trước. Nhớ lời mình nói nên nhắn một câu: hy vọng em đang ổn."
Thư nhìn tin nhắn.
Tim đập nhanh.
Không có tán tỉnh rõ ràng.
Không có kéo.
Không có ép.
Chỉ là "hy vọng em đang ổn".
Một câu rất vừa đủ để không thể gọi là quá giới hạn, nhưng cũng đủ để mở lại toàn bộ những gì cô đang cố đóng.
Cô nhớ lời đã hứa với Tuấn.
Nếu Vũ nhắn, nói Tuấn biết.
Cô mở khung chat với Tuấn.
Ngón tay đặt trên bàn phím.
Nhưng rồi cô nhìn đồng hồ.
Tuấn đang đi làm. Có thể đang dọn quán, mệt, đói, người đầy mùi khói dầu và cà phê. Nếu bây giờ cô nói Vũ nhắn, anh sẽ buồn. Lại mệt thêm. Lại phải gồng thêm.
Cô tự nhủ: lát nữa nói.
Chỉ lát nữa thôi.
Cô quay lại tin nhắn của Vũ.
Gõ:
"Em ổn. Cám ơn anh."
Dừng.
Tin nhắn này có nên gửi không?
Nếu không trả lời, cô đã dừng.
Nếu trả lời, cô lại mở.
Cô xóa.
Rồi gõ lại:
"Em ổn. Em nghĩ mình không nên nhắn riêng nữa như em đã nói."
Cô nhìn câu đó, thấy ổn hơn.
Nhưng trước khi gửi, tin nhắn mới của Vũ hiện lên.
"Không cần trả lời nếu không tiện. Anh chỉ muốn nói rằng người đang cố ổn thường là người không ổn nhất."
Thư nhắm mắt.
Anh lại vậy.
Luôn chạm đúng lúc.
Cô gửi tin mình đã gõ:
"Em ổn. Em nghĩ mình không nên nhắn riêng nữa như em đã nói."
Vũ trả lời sau một phút:
"Anh tôn trọng. Vậy đây là tin cuối. Nhưng nếu có ngày em cần nói thật mà không sợ người nghe bị đau, em biết có thể tìm anh."
Thư nhìn dòng đó.
Không sợ người nghe bị đau.
Câu này đánh vào đúng điểm yếu của cô.
Với Tuấn, cô luôn sợ anh đau.
Với Mai, cô sợ bị nhìn thấu.
Với mẹ, cô không thể nói.
Với chính mình, cô còn lẩn tránh.
Vũ đang mời cô tới một nơi mà cô có thể nói mà không phải dỗ dành người nghe.
Nguy hiểm.
Rất nguy hiểm.
Cô không trả lời.
Nhưng cũng không xóa tin.
Mười giờ mười lăm, Tuấn nhắn:
"Tuấn về phòng rồi."
Thư cầm điện thoại.
Tim đập mạnh.
Cô đã hứa.
Cô phải nói.
Cô gõ:
"Anh Vũ có nhắn."
Tuấn trả lời chậm hơn.
"Ừ."
Cô nhắn tiếp:
"Anh ấy hỏi Thư ổn không. Thư đã trả lời là em nghĩ mình không nên nhắn riêng nữa."
Tuấn:
"Cám ơn Thư đã nói."
Câu giống lần trước.
Nhưng lần này, sau một lúc, anh nhắn thêm:
"Tuấn đau. Nhưng Tuấn biết Thư đã nói thật."
Thư đọc, nước mắt trào ra.
Cô gọi cho anh.
Tuấn bắt máy.
Giọng anh mệt thấy rõ.
"Tuấn nghe."
"Tuấn mệt lắm hả?"
"Ừ. Hơi mệt."
"Vậy Thư không nói lâu."
"Không sao. Thư nói đi."
Cô nằm xuống giường, ôm gối.
"Thư đã định không nói liền. Vì sợ Tuấn mệt thêm."
"Nhưng Thư nói rồi."
"Ừ."
"Vậy là tốt hơn trước."
Cô cắn môi.
"Tuấn có muốn Thư chặn anh ấy không?"
Đầu dây bên kia im.
Một lúc sau, Tuấn nói:
"Tuấn muốn. Nhưng Tuấn không muốn đó là vì Tuấn bắt."
"Vậy nếu Thư chưa chặn ngay thì Tuấn buồn không?"
"Có."
Câu trả lời thật.
Không dỗ.
Không né.
Thư nhắm mắt.
"Tuấn học nói thật nhanh quá."
Anh cười khẽ, giọng mệt.
"Đau là thầy giỏi."
Cô vừa cười vừa khóc.
"Tuấn đừng nói mấy câu đó nữa."
"Ừ."
Một khoảng lặng.
Rồi Tuấn hỏi:
"Thư chưa chặn vì còn muốn giữ đường quay lại hả?"
Câu hỏi ấy làm cô nín thở.
Nếu là trước đây, anh sẽ không dám hỏi.
Bây giờ, anh hỏi.
Không phải để kiểm soát.
Mà để biết mình đang đứng đâu.
Thư im một lúc.
Rồi nói thật:
"Thư chưa chặn vì... nếu chặn, Thư thấy giống như đóng một câu hỏi mà Thư chưa trả lời được. Thư biết nói vậy rất tệ."
Tuấn không nói ngay.
Thư nghe tiếng quạt rè rè ở đầu dây bên kia.
Nghe cả tiếng Khang hỏi xa xa:
"Về rồi hả mày?"
Tuấn đáp nhỏ với Khang:
"Ừ."
Rồi quay lại với cô.
"Thư, Tuấn không thể là người trả lời câu hỏi đó thay Thư."
"Thư biết."
"Nhưng nếu trong lúc tìm câu trả lời, Thư cứ giữ Vũ ở gần, thì Tuấn sẽ không chịu nổi."
Nước mắt cô chảy xuống.
"Vậy Thư phải chặn hả?"
"Tuấn không nói phải. Tuấn chỉ nói nếu Thư không chặn, Thư phải hiểu Tuấn sẽ đau và có thể Tuấn không đứng cạnh Thư nổi như trước."
Cô im.
Lần đầu tiên, tình yêu của Tuấn không còn là một nơi dù cô thế nào cũng quay về được.
Anh bắt đầu có điều kiện.
Không phải điều kiện để kiểm soát cô.
Mà là giới hạn để bảo vệ anh.
Điều đó làm Thư vừa đau vừa kính trọng.
"Cho Thư một đêm," cô nói.
"Ừ."
"Tuấn giận không?"
"Có. Nhưng Tuấn vẫn nghe."
"Cám ơn Tuấn."
"Ừ."
Cuộc gọi kết thúc lúc gần mười một giờ.
Thư cầm điện thoại, mở khung chat với Vũ.
Nhìn nút chặn.
Chỉ cần bấm.
Một thao tác nhỏ.
Nhưng ngón tay cô không nhúc nhích.
Cô nghĩ tới Tuấn.
Nghĩ tới gương mặt mệt của anh sau ca làm.
Nghĩ tới câu anh nói: "Nếu trong lúc tìm câu trả lời, Thư cứ giữ Vũ ở gần, thì Tuấn sẽ không chịu nổi."
Rồi nghĩ tới Vũ.
"Có ngày em cần nói thật mà không sợ người nghe bị đau."
Cô nhận ra mình đang đứng giữa hai kiểu đau.
Nếu chặn Vũ, cô đau vì tự đóng lại một phần tò mò trong mình.
Nếu không chặn, Tuấn đau.
Và lần đầu tiên, cô hiểu rằng trưởng thành không phải lúc nào cũng là được chọn điều mình muốn.
Có khi trưởng thành là biết điều mình muốn có thể làm người mình yêu đau đến mức nào.
Cô tắt điện thoại.
Không chặn.
Nhưng cũng không nhắn.
Cô tự nhủ: sáng mai.
Sáng mai sẽ quyết.
Đêm đó, cô mơ thấy mình ngồi trong lớp.
Tuấn giữ ghế.
Nhưng khi cô bước tới, trên ghế có một tấm danh thiếp.
Cô nhặt lên, thấy mặt sau có dòng chữ của Tuấn:
"Thư muốn ngồi ở đâu?"
Cô tỉnh dậy lúc bốn giờ sáng, tim đập nhanh.
Ngoài trời mưa rất nhỏ.
Cô mở điện thoại.
Không có tin nhắn mới.
Cô mở khung chat với Vũ.
Ngón tay đặt trên nút chặn.
Lần này, cô nhắm mắt.
Và bấm.
Màn hình hiện lên xác nhận.
Cô bấm lần nữa.
Xong.
Chỉ một giây.
Không có tiếng động.
Không có cánh cửa thật sự đóng lại.
Nhưng trong lòng cô, có một âm thanh rất rõ.
Như một thứ gì đó vừa bị cắt.
Cô ngồi im rất lâu.
Không nhẹ nhõm như cô tưởng.
Không chiến thắng như cô hy vọng.
Chỉ trống.
Trống và đau.
Cô nhắn cho Tuấn:
"Thư đã chặn."
Gửi xong, cô biết anh có thể chưa dậy.
Nhưng vài phút sau, tin nhắn hiện lên.
"Tuấn thấy rồi."
Anh cũng thức.
Cô nhìn màn hình.
"Tuấn chưa ngủ hả?"
"Ngủ không sâu."
"Thư xin lỗi."
Một lúc sau:
"Cám ơn Thư."
Rồi thêm một tin:
"Hôm nay Tuấn giữ ghế."
Thư bật khóc.
Không phải vì mọi thứ đã ổn.
Mà vì sau tất cả, hôm nay anh vẫn giữ.
Tới lớp, Tuấn đã ngồi đó.
Chiếc ghế được kéo ra.
Chai nước trên bàn.
Và một mảnh giấy.
Thư ngồi xuống, mở ra.
"Cám ơn vì đã chọn sự thật hôm nay."
Cô đọc.
Nước mắt suýt rơi.
Cô viết lại:
"Thư không thấy mình giỏi. Thư chỉ thấy mình rất sợ."
Tuấn đọc, quay sang nhìn cô.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh đưa tay xuống dưới bàn.
Không nắm cô ngay.
Chỉ đặt tay mở ra.
Thư nhìn bàn tay ấy.
Rồi đặt tay mình vào.
Tuấn siết nhẹ.
Một cái siết tay ngắn.
Nhưng thật.
Không để trốn.
Không để vá.
Không để quên.
Chỉ để nói rằng cả hai vẫn còn ở đây.
Khang ngồi bên ngoài liếc xuống, thấy.
Nó không chọc.
Chỉ quay lên bảng, miệng lẩm bẩm rất nhỏ:
"May quá. Còn sống."
Mai nghe thấy, mắt đỏ lên nhưng giả bộ mở sách.
Buổi học bắt đầu.
Thư ngồi cạnh Tuấn, tay đã buông ra, nhưng hơi ấm của anh vẫn còn trên ngón tay cô.
Cô biết mình đã chặn Vũ.
Nhưng cô cũng biết câu hỏi của anh không biến mất theo nút chặn.
Nó vẫn nằm đâu đó trong cô.
Chỉ là hôm nay, cô chọn không đi theo nó.
Hôm nay, cô chọn chiếc ghế này.
Hôm nay, Tuấn chọn giữ.
Và cả hai đều hiểu, một ngày được cứu không có nghĩa là cả tình yêu đã được cứu.
Nhưng ít nhất, trong buổi sáng ấy, giữa những trang sách, tiếng thầy giảng, tiếng Khang thở dài vì bài khó, và ánh mắt Mai lặng lẽ dõi theo, Tuấn và Thư đã tìm lại được một điều rất nhỏ.
Không phải bình yên cũ.
Mà là một loại bình yên mới.
Mong manh hơn.
Đau hơn.
Nhưng thật hơn.
Một bình yên biết rằng có những cánh cửa đã từng mở ra.
Và từ nay, muốn ở lại bên nhau, họ không chỉ cần yêu.
Họ phải học cách không tự mở lại những cánh cửa đó mỗi khi lòng mình cô đơn.
Hết phần 29

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách