Nhưng không còn giống trước.Chiếc ghế bên cạnh anh vẫn được kéo ra một chút. Chai nước vẫn đặt trên bàn. Tập vở của anh vẫn nằm ngay ngắn. Chỗ ngồi ấy nhìn từ ngoài vào vẫn là chỗ cũ của Thư, vẫn là thói quen mà cả lớp đã quen tới mức không ai hỏi nữa.Nhưng Thư biết, có điều gì đó trong cái ghế ấy đã khác.Nó không còn ấm.Nó giống như một lời hứa đang được giữ bằng trách nhiệm nhiều hơn là bằng niềm vui.Tuấn ngồi cạnh cô cả buổi học, nhưng ít nói. Anh vẫn trả lời khi cô hỏi bài, vẫn đưa bút khi cô quên, vẫn đẩy chai nước qua khi cô ho nhẹ. Tất cả những hành động ấy đều dịu dàng. Nhưng trong sự dịu dàng đó có một khoảng cách mới.Trước đây, mỗi khi anh chăm cô, Thư thấy mình được yêu.Bây giờ, cô thấy mình đang được yêu bởi một người vừa yêu vừa đau.Điều đó làm cô không chịu nổi.Giữa tiết, cô xé một mảnh giấy nhỏ."Tuấn còn giận Thư không?"Tuấn nhìn mảnh giấy rất lâu.Rồi viết:"Tuấn đang cố bình tĩnh."Chỉ vậy.Không phải "không giận".Không phải "Tuấn không sao".Không phải "Tuấn vẫn thương Thư" như mọi lần.Chỉ là: đang cố bình tĩnh.Thư đọc xong, mắt nóng lên.Cô viết tiếp:"Thư sợ Tuấn xa Thư."Tuấn nhận lại.Lần này, anh không viết ngay. Anh nhìn xuống bàn tay mình, như đang cân nhắc từng chữ.Cuối cùng, anh viết:"Tuấn cũng sợ nếu gần quá, Tuấn sẽ giả vờ như không đau."Câu đó làm Thư ngồi im.Thầy vẫn đang giảng.Khang vẫn đang gục đầu giả bộ đọc sách.Mai vẫn ngồi phía trước.Linh đang ghi bài rất chăm chú.Lớp học vẫn bình thường.Chỉ có Thư cảm thấy trong lòng mình vừa có thứ gì đó nứt thêm một đường.Cô cầm bút, muốn viết xin lỗi.Nhưng chữ "xin lỗi" đã trở nên quá nhỏ.Những ngày trước, cô nói xin lỗi vì đã giấu.Hôm nay, cô nhận ra mình còn đang giấu nhiều hơn cả một cuộc gọi.Cô giấu sự tò mò.Giấu cảm giác bị Vũ kéo vào.Giấu sự mệt mỏi khi cứ phải dỗ sự tự ti của Tuấn.Giấu cả những khoảng trống trong chính những lần gần gũi với người mình yêu.Một câu xin lỗi không đủ.Nên cô không viết gì nữa.Buổi trưa, cả nhóm ăn trong im lặng lạ thường.Khang cố kể chuyện, nhưng được vài câu thì tự dừng. Mai không còn mắng nó nữa. Linh nhìn người này tới người kia rồi cúi xuống ăn tiếp, như không biết nên chen vào thế nào.Thư ăn được vài muỗng thì bỏ đũa.Tuấn nhìn thấy.Anh đẩy khay cơm của mình qua một chút."Ăn thêm đi."Câu nói quá quen.Nhưng giọng anh hôm nay khác.Nó không còn là giọng người yêu dỗ dành.Nó giống như giọng của một người vẫn chăm, dù trong lòng đang tự giữ mình khỏi mềm ra quá nhanh.Thư lắc đầu."Thư không đói."Tuấn gật.Không ép.Sự không ép ấy đáng lẽ phải làm cô dễ chịu.Nhưng nó làm cô hụt hẫng.Trước đây, nếu cô không ăn, anh sẽ nhìn cô lâu hơn, nói "ăn chút thôi", rồi gắp qua phần cô một miếng gì đó. Hôm nay, anh chỉ gật.Anh đang học cách không níu.Và lần đầu tiên, Thư thấy sợ một Tuấn không níu.Chiều đó, cô về nhà sớm.Không đi thư viện.Không ra quán cũ.Không đứng với Tuấn dưới mái hiên.Cô nói với mẹ rằng mình hơi mệt. Mẹ nhìn cô một lúc, rồi bảo cô lên phòng nghỉ.Căn nhà hôm ấy yên tĩnh quá.Yên đến mức Thư nghe được tiếng đồng hồ trong phòng khách, tiếng xe chạy xa ngoài đường, tiếng máy lạnh trong phòng mình.Cô nằm trên giường, cầm điện thoại.Không có tin nhắn của Tuấn.Cô mở khung chat.Tin cuối cùng vẫn là của cô buổi sáng:"Thư sợ Tuấn xa Thư."Anh chưa nhắn gì thêm.Cô biết anh cần yên.Cô biết anh có quyền yên.Nhưng sự yên ấy như một cánh cửa đóng lại trước mặt cô.Và ngay khi cánh cửa của Tuấn đóng lại, cô lại nhớ tới một cánh cửa khác.Vũ.Tên anh nằm trong danh bạ mới lưu.Cô đã lưu sau cuộc gọi hôm trước, nhưng đặt tên rất bình thường: "Anh Vũ - tài liệu".Một cái tên có lý do.Một cái tên có thể giải thích nếu ai vô tình thấy.Một cái tên cũng là một lời nói dối nhỏ khác.Điện thoại rung.Như thể chính suy nghĩ của cô vừa gọi nó tới.Vũ:"Hôm nay em im quá."Thư nhìn tin nhắn.Một phần trong cô khó chịu.Anh dựa vào đâu mà nói như thể có quyền biết cô im hay không?Nhưng phần khác lại thấy tim mình ấm lên một cách nguy hiểm.Có người nhận ra cô im.Có người nhắn trước.Có người không biết cô đang bị Tuấn giữ khoảng cách, nhưng lại xuất hiện đúng lúc khoảng cách ấy làm cô lạnh.Cô nhắn:"Em hơi mệt."Vũ:"Mệt vì học hay vì người yêu?"Thư nhìn màn hình, cắn môi.Câu hỏi quá thẳng.Nhưng cô đã quen với sự thẳng của anh."Anh lúc nào cũng đoán chuyện người khác."Vũ:"Anh đoán sai thì em cứ nói sai."Cô không trả lời.Một lát sau, anh nhắn tiếp:"Muốn ra ngoài một chút không? Anh biết một quán yên. Không phải để ép em kể chuyện. Chỉ đổi không khí."Thư ngồi bật dậy.Ra ngoài.Với Vũ.Một mình.Không có mẹ.Không có cô Hạnh.Không có lý do tài liệu rõ ràng.Không có ai làm chứng.Cô biết mình nên từ chối ngay.Nên nhắn: "Em không tiện."Nên nói: "Em có người yêu."Nên đặt điện thoại xuống và gọi Tuấn, dù anh chưa sẵn sàng.Nhưng cô lại nhìn khung chat với Tuấn một lần nữa.Không có tin nhắn mới.Khoảng trống ấy đẩy cô về phía tin nhắn của Vũ.Cô nhắn:"Không tiện. Mẹ em ở nhà."Vũ:"Anh không bảo em nói dối. Nếu không tiện thì thôi."Câu đó đáng lẽ làm cô dừng lại.Nhưng chính sự không ép của Vũ lại làm cô thấy mình còn quyền chọn.Cô nhìn ra cửa phòng.Mẹ đang dưới nhà.Ba chưa về.Nếu cô nói xuống nhà mua ít đồ, hoặc ra tiệm sách gần nhà, chắc mẹ sẽ không hỏi nhiều.Cô ghét việc mình bắt đầu tính toán nhanh như vậy.Cô nhắn:"Quán ở đâu?"Vũ trả lời địa chỉ.Không xa.Một quán cà phê trong khu dân cư yên tĩnh, cách nhà cô khoảng mười lăm phút đi xe.Anh nhắn thêm:"Anh sẽ ngồi đó một tiếng. Em tới hay không tùy em."Không hối.Không thúc.Không nói "anh chờ".Nhưng vẫn là chờ.Thư đặt điện thoại xuống.Đi qua đi lại trong phòng.Rồi mở tủ, thay một chiếc áo đơn giản hơn. Cô không muốn giống như đang chuẩn bị đi gặp ai. Chỉ là áo sơ mi trắng, quần jeans, tóc buộc thấp. Nhưng khi nhìn mình trong gương, cô lại thấy gương mặt mình quá tỉnh táo cho một người "chỉ ra ngoài mua đồ".Xuống nhà, mẹ đang gọt trái cây."Con đi đâu?""Dạ con ra tiệm sách gần đây mua bút với giấy note.""Đi nhanh về. Tối ăn cơm.""Dạ."Câu nói dối trôi ra.Lần này, không còn run như những lần đầu.Và điều đó làm Thư sợ chính mình.Quán Vũ nói nằm ở một góc đường nhiều cây. Không đông, không ồn. Bàn ghế gỗ sáng màu, cửa kính nhìn ra một khoảng sân nhỏ có vài chậu trúc. Nhạc nhẹ đến mức gần như không nghe rõ.Vũ đã ngồi ở bàn sát cửa kính.Anh mặc áo polo màu đen, đơn giản hơn những lần trước, nhưng vẫn có vẻ chỉn chu. Khi thấy cô bước vào, anh đứng dậy."Anh tưởng em không tới.""Vậy sao anh vẫn ngồi?""Vì anh nói sẽ ngồi một tiếng."Câu trả lời rất bình thường.Nhưng có gì đó trong cách anh giữ lời làm Thư khựng lại.Không giống Tuấn giữ ghế.Nhưng cũng là một kiểu giữ.Cô ngồi xuống."Em chỉ ngồi một chút.""Ừ."Anh không hỏi cô uống gì, chỉ đưa menu cho cô."Em chọn đi."Cô gọi trà nóng.Vũ gọi cà phê đen.Khi nhân viên đi rồi, giữa họ là một khoảng im lặng ngắn.Vũ không lấp nó ngay.Điều đó làm Thư càng ý thức rõ mình đang ở đây.Một mình.Với anh.Cô nhìn xuống tay mình."Em không nên tới.""Có thể.""Anh nói vậy mà vẫn rủ?""Anh rủ vì anh muốn gặp em. Còn chuyện em nên tới hay không, chỉ em quyết được."Thư nhìn anh."Anh lúc nào cũng nói kiểu để người khác tự chịu trách nhiệm.""Vì anh không thích giả vờ vô tội thay ai."Câu đó làm cô im.Vũ không hứa sẽ bảo vệ cô khỏi mọi cảm giác tội lỗi. Không như Tuấn. Anh không xoa dịu ngay. Anh đặt cô trở lại vị trí người chọn.Điều đó vừa làm cô khó chịu, vừa làm cô thấy mình lớn hơn."Em cãi nhau với bạn trai?" Vũ hỏi.Cô nhìn ra cửa kính."Không hẳn.""Vì anh?""Có một phần.""Anh xin lỗi."Cô quay lại nhìn anh."Anh xin lỗi thật không?""Có. Nhưng nếu hỏi anh có hối hận vì đã nói chuyện với em không, thì không.""Anh ích kỷ.""Ừ."Anh nhận quá dễ.Thư bật cười rất khẽ."Anh lúc nào cũng nhận lỗi kiểu làm người ta không cãi tiếp được.""Đó là kỹ năng sinh tồn.""Với phụ nữ hả?""Với con người."Cô lại cười.Nụ cười đến tự nhiên hơn cô muốn.Vũ nhìn cô.Ánh mắt anh dừng lại trên môi cô một giây rất ngắn rồi quay lên mắt.Thư thấy.Và mặt cô nóng lên.Anh không giấu hoàn toàn.Cũng không nhìn quá lâu để cô có thể trách.Sự vừa đủ ấy mới nguy hiểm."Em cười đẹp hơn khi không cố giữ mặt nghiêm," anh nói.Thư cầm ly nước lọc, uống một ngụm."Anh đừng khen em kiểu đó.""Sao?""Em có người yêu.""Anh biết.""Vậy anh nên giữ khoảng cách.""Anh đang giữ."Cô nhìn anh."Anh gọi đây là giữ?""Ừ. Nếu anh không giữ, em sẽ biết."Câu đó làm tim cô đập mạnh.Không thô.Không đụng chạm.Nhưng rõ ràng.Rõ đến mức cô phải quay mặt ra ngoài cửa kính.Ngoài sân, lá trúc lay nhẹ trong gió. Trời hôm nay không mưa. Điều đó làm mọi thứ trần trụi hơn. Không có cơn mưa nào để đổ lỗi. Không có lý do trú lại. Không có áo ướt, không có mái hiên, không có câu "mưa lớn quá".Cô tới đây vì cô chọn.Vũ nói đúng.Cô tự chịu trách nhiệm.Nhân viên mang nước ra.Cô cầm ly trà nóng bằng hai tay. Hơi nóng làm tay cô đỡ lạnh.Vũ hỏi:"Bạn trai em biết em ở đây không?"Cô im."Không.""Em thấy có lỗi?""Có.""Vậy sao vẫn tới?"Câu hỏi này giống câu Tuấn từng hỏi: "Biết mà vẫn muốn?"Nhưng từ miệng Vũ, nó có sắc thái khác.Nó không lo cho cô.Nó bắt cô nhìn vào chính mình.Thư nhìn anh."Vì em mệt.""Mệt vì được thương?"Câu hỏi làm cô khựng lại."Anh đừng nói vậy.""Anh hỏi thật.""Được thương sao lại mệt?""Có những kiểu thương làm mình thấy ấm. Cũng có những kiểu thương làm mình thấy lúc nào cũng phải chứng minh mình ổn, để người kia khỏi lo."Thư nhìn xuống ly trà.Cô ghét anh.Ghét vì anh không biết hết mà vẫn chạm đúng.Tuấn thương cô bằng sự lo lắng. Những ngày đầu, sự lo lắng ấy làm cô thấy an toàn. Nhưng càng về sau, đôi khi cô thấy mình phải trấn an anh nhiều hơn được anh kéo đi. Mỗi lần cô muốn mạnh dạn hơn, anh lại lo. Mỗi lần cô nói muốn gần anh, anh hỏi cô có chắc không. Mỗi lần cô đòi hỏi nhiều hơn, anh nói anh sẽ cố.Cô biết đó là vì anh thương.Nhưng trong cô, phần đã thức dậy lại không muốn lúc nào cũng được giữ bằng sự sợ hãi."Tuấn là người tốt," cô nói."Anh tin.""Anh ấy thương em rất nhiều.""Anh cũng tin.""Vậy anh đừng làm như anh ấy không đủ."Vũ nhìn cô rất lâu."Anh không nói cậu ấy không đủ. Anh chỉ hỏi em có thấy đủ không."Câu đó làm cô lặng người.Trong quán, nhạc vẫn rất nhẹ. Tiếng máy pha cà phê vang lên xa xa. Một cặp vợ chồng trẻ ngồi ở bàn bên kia nói chuyện nhỏ. Mọi thứ bình thường.Nhưng câu hỏi của Vũ không bình thường.Nó mở lại khoảng trống cô cố đậy suốt nhiều ngày.Em có thấy đủ không?Thư muốn nói có.Phải nói có.Nên nói có.Nhưng câu trả lời kẹt lại đâu đó trong cổ.Vũ không ép.Anh chỉ uống một ngụm cà phê."Em không cần trả lời anh. Câu đó để em tự trả lời mình."Cô cười buồn."Anh nguy hiểm thật.""Anh không phủ nhận.""Vậy sao em còn ngồi đây?""Vì có lẽ em cũng muốn nghe một người nói thẳng với em những điều em không dám hỏi."Cô nhìn anh."Anh tự tin quá mức.""Có thể. Nhưng em vẫn chưa đi."Thư cắn môi.Cô ghét nhất là anh nói đúng.Một lúc sau, cô hỏi:"Anh từng yêu hai lần hả?"Vũ hơi bất ngờ, rồi cười."Mẹ anh kể?""Dạ. Mẹ em nói anh từng có hai mối tình.""Ừ.""Sao chia tay?""Một người vì tụi anh quá trẻ. Một người vì tụi anh muốn hai cuộc đời khác nhau.""Anh có buồn không?""Có. Nhưng buồn không có nghĩa là muốn quay lại."Câu đó làm cô nghĩ tới Tuấn.Nếu một ngày cô và Tuấn chia tay, liệu có ngày nào cô có thể nói nhẹ như vậy không?Không.Chỉ nghĩ thôi đã đau.Vũ hỏi:"Em đang nghĩ tới cậu ấy?"Cô gật."Ừ.""Em yêu cậu ấy nhiều.""Rất nhiều."Vũ im một chút.Lần đầu tiên, ánh mắt anh dịu đi không phải vì muốn kéo cô lại, mà như thật sự tôn trọng điều đó."Vậy em nên cẩn thận với anh."Cô ngẩng lên.Anh nhìn thẳng cô."Anh nói thật. Nếu em còn muốn giữ tình yêu đó, em nên cẩn thận với anh."Thư không ngờ anh nói vậy."Sao anh lại nói?""Vì anh thích em. Và anh biết mình có thể làm em rối hơn."Tim cô đập nhanh.Đây không phải kiểu lời tỏ tình của Tuấn.Tuấn nói thích cô bằng sự run rẩy.Vũ nói thích cô như một người biết mình đang đặt con dao lên bàn và bảo cô đừng chạm nếu sợ đứt tay."Anh kiêu ngạo.""Ừ.""Anh nghĩ em dễ bị anh làm rối vậy sao?""Em đang rối rồi."Cô đứng hình.Vũ không cười."Thư, anh không cần em giả vờ với anh. Em có thể giả vờ với mẹ, với bạn trai, với bạn bè. Nhưng ngồi ở đây thì đừng. Em tới vì em tò mò. Vì em thấy anh chạm vào một phần trong em mà em chưa gọi tên được. Vì em muốn biết cảm giác được một người đàn ông nhìn em mà không sợ em vỡ là thế nào."Thư thấy mắt mình cay lên.Cô muốn đứng dậy bỏ đi.Nhưng chân không nhúc nhích.Vũ nói tiếp, giọng thấp hơn:"Anh không nói điều đó là đúng. Anh chỉ nói nó có thật."Một giọt nước mắt rơi xuống trước khi cô kịp giữ.Vũ không đưa tay lau.Không làm cử chỉ thân mật.Anh chỉ lấy một tờ khăn giấy, đặt lên bàn, đẩy nhẹ về phía cô.Khoảng cách ấy làm cô càng rối.Nếu là Tuấn, anh sẽ luống cuống, sẽ hỏi cô ổn không, sẽ đưa tay lau nước mắt nếu cô cho phép.Vũ thì để cô tự lau.Như thể anh tin cô không cần được dỗ như một đứa trẻ.Cô cầm khăn giấy."Em thấy mình rất tệ.""Vì em có cảm giác với người khác?"Cô nhắm mắt."Đừng nói rõ như vậy.""Không nói rõ thì nó vẫn ở đó.""Em yêu Tuấn.""Anh biết.""Vậy sao em vẫn..."Cô không nói hết.Vũ nói thay:"Vì con người phức tạp hơn một câu 'em yêu anh'."Câu đó làm cô khóc nhiều hơn.Không nức nở.Chỉ là nước mắt rơi lặng lẽ.Vũ để cô khóc một lúc.Rồi anh hỏi:"Em muốn về không?"Cô lắc đầu rất nhẹ.Không phải vì muốn ở lại với anh thêm.Hay có.Cô cũng không biết.Chỉ là về bây giờ nghĩa là quay lại căn phòng của mình, nhìn cuốn sổ nâu, nhìn điện thoại của Tuấn, nhìn tấm danh thiếp, nhìn tất cả những gì cô đang không dám gọi tên.Ở đây, ít nhất có một người không giả vờ cô đơn giản."Anh đưa em về," Vũ nói."Không. Em tự về.""Anh không đưa tới nhà. Anh gọi xe cho em.""Em tự gọi được."Anh gật."Ừ."Không tranh.Không ép.Không làm người đàn ông phải quyết hết.Điều đó khiến cô bối rối theo một cách khác.Trước khi rời quán, Vũ nói:"Thư."Cô quay lại."Dạ?""Anh sẽ không nhắn trước nữa. Em cần khoảng cách thì cứ giữ. Nhưng nếu em nhắn, anh sẽ hiểu là em tự chọn nói chuyện với anh."Câu đó đặt trách nhiệm hoàn toàn lên cô.Nó cũng giống một lời mời.Một lời mời nguy hiểm vì nó không níu.Thư nhìn anh."Anh biết làm người khác khó xử lắm.""Anh biết.""Vậy mà vẫn làm.""Ừ."Cô lắc đầu, không biết nên giận hay cười.Khi ra khỏi quán, trời vẫn không mưa.Thành phố sáng đèn.Cô gọi xe.Trong lúc chờ, điện thoại rung.Tuấn."Thư đang ở đâu?"Cả người cô lạnh đi.Cô nhìn màn hình rất lâu.Vũ vẫn đứng cách cô vài bước, không nhìn điện thoại cô, nhưng chắc chắn nhận ra vẻ mặt cô thay đổi.Thư nhắn:"Thư ra tiệm sách mua đồ. Đang về."Tin nhắn gửi đi.Cô thấy mình như vừa trượt thêm một bậc.Tuấn trả lời:"Ừ."Chỉ một chữ.Không hỏi thêm.Không trách.Nhưng chính một chữ ấy làm tim cô thắt lại.Xe tới.Trước khi lên xe, cô quay lại nhìn Vũ."Em về.""Ừ. Về an toàn."Cô bước lên xe.Cửa đóng lại.Qua kính xe, cô thấy Vũ vẫn đứng đó, tay đút túi quần, dáng bình thản. Không vẫy tay. Không chạy theo. Không làm gì như trong phim.Nhưng ánh mắt anh đi theo chiếc xe đến khi nó rẽ khỏi góc đường.Thư quay mặt đi.Trong xe, cô mở khung chat với Tuấn.Anh không nhắn gì thêm.Cô muốn nhắn:"Tuấn, Thư xin lỗi."Nhưng cô đã xin lỗi quá nhiều.Cô muốn nhắn:"Thư đang rối."Nhưng cô đã rối quá lâu.Cô muốn nhắn:"Đừng xa Thư."Nhưng chính cô vừa đi xa anh thêm một đoạn.Về tới nhà, mẹ đang xem tivi."Con mua được đồ chưa?"Thư giơ túi giấy nhỏ lên.Trên đường về, cô đã ghé tiệm sách thật, mua đại một xấp giấy note và hai cây bút."Dạ rồi.""Ăn trái cây không?""Dạ thôi, con lên học bài."Cô lên phòng.Đóng cửa.Đặt túi giấy lên bàn.Ngồi xuống giường.Cô không khóc ngay.Có lẽ vì nước mắt đã rơi ở quán rồi.Cô mở ngăn kéo.Cuốn sổ nâu vẫn ở đó.Tấm danh thiếp của Vũ vẫn ở góc riêng.Hôm nay, cô không đụng vào cái nào.Cô chỉ nhìn.Rồi lấy điện thoại, mở tin nhắn của Tuấn."Thư đang ở đâu?""Thư ra tiệm sách mua đồ. Đang về.""Ừ."Ba dòng ngắn.Nhưng đủ để cô hiểu: có thể Tuấn đã biết cô không nói hết.Có thể anh không biết.Nhưng tình yêu của họ đã tới đoạn mà dù anh biết hay không, cô cũng không còn trong sạch với sự thật nữa.Đêm đó, Tuấn không gọi.Thư cũng không gọi.Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà.Nhớ Tuấn.Nhớ đến đau.Nhớ bàn tay anh đặt lên bàn gần tay cô.Nhớ căn phòng trọ.Nhớ ngày ba tiết trống.Nhớ câu anh nói: "Tuấn vẫn thương Thư."Rồi lại nhớ Vũ.Nhớ quán cà phê không mưa.Nhớ câu anh nói: "Nếu em còn muốn giữ tình yêu đó, em nên cẩn thận với anh."Cô đã không cẩn thận.Không đi quá xa.Nhưng cũng không còn đứng nguyên chỗ.Sáng hôm sau, khi Thư đến lớp, Tuấn đã ở đó.Chiếc ghế vẫn được kéo ra.Chai nước vẫn trên bàn.Lần này, có một mảnh giấy nhỏ.Tim cô đập mạnh.Cô ngồi xuống, mở ra.Chỉ có một câu:"Hôm qua Thư có nói thật với Tuấn không?"Cô nhìn dòng chữ ấy.Rất lâu.Cả lớp ồn ào xung quanh.Khang đang nói chuyện với ai đó.Mai quay xuống nhìn cô, như đã linh cảm.Tuấn ngồi cạnh, mắt nhìn thẳng lên bảng.Thư cầm bút.Tay run.Cô có thể viết "có".Và giữ lại mọi thứ thêm một ngày.Hoặc viết "không".Và mở cánh cửa cô đã tránh.Cô nhìn bàn tay Tuấn.Bàn tay đã giữ cô.Đã run vì cô.Đã nắm tay cô qua bao nhiêu lần sợ hãi.Rồi cô viết:"Không hết."Mảnh giấy được đẩy về phía Tuấn.Anh đọc.Không quay sang ngay.Chỉ nhắm mắt một giây.Rồi viết lại:"Vậy hôm nay Thư nói hết được không?"Thư nhìn câu hỏi.Cô nghe tim mình đập.Ngoài cửa lớp, trời vẫn nắng.Không có mưa để che.Không có lý do để trú.Không có bóng tối để giấu.Chỉ có chiếc ghế được giữ.Và một sự thật đang đứng ngay trước mặt họ, chờ xem ai còn đủ can đảm để nhìn thẳng.Hết phần 26
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!