Sau sinh nhật của Thư, mọi thứ lại quay về nhịp sống quen thuộc.
Ít nhất là nhìn từ bên ngoài.Vẫn những buổi học sáng sớm.Vẫn những bài kiểm tra bất ngờ.Vẫn những lần Khang than trời vì chưa học bài.Vẫn những lần Mai kéo cả nhóm đi ăn vặt sau giờ học.Nhưng với Thư, có một điều đã khác.Cuốn sổ nâu của Tuấn nằm trong ngăn kéo bàn học.Mỗi tối trước khi ngủ, cô đều mở ra đọc một vài trang.Có những đoạn cô đã thuộc lòng.Có những câu chỉ cần nhìn thấy là tim lại mềm đi.Đặc biệt là câu:"Chừng nào Thư còn muốn ngồi cạnh Tuấn, Tuấn sẽ còn giữ."Không hiểu sao, càng đọc, cô càng thấy nhớ anh.Nhớ nhiều hơn cả lúc mới yêu.Có lẽ vì bây giờ tình yêu ấy không còn chỉ là những rung động đầu tiên nữa.Nó đã có kỷ niệm.Có bí mật.Có những điều chỉ hai người biết.Một tuần sau sinh nhật, trường bắt đầu bước vào giai đoạn chuẩn bị thi giữa kỳ.Không khí trong lớp căng hơn hẳn.Ngay cả Khang cũng chịu khó mở sách.Dù mở được năm phút là lại than."Tao nghĩ giáo dục đang đàn áp thanh niên."Mai không ngẩng đầu khỏi tập:"Ông học đi.""Không. Tao đang phản kháng.""Điểm thấp thì phản kháng với phụ huynh."Khang lập tức cúi xuống học tiếp.Cả lớp cười.Tuấn ngồi cạnh Thư.Anh đang giải một bài tập khó.Thư chống cằm nhìn."Tuấn.""Hả?""Sao cái gì Tuấn cũng làm được vậy?""Không có.""Có mà.""Tuấn cũng có nhiều cái không làm được.""Ví dụ?"Tuấn nhìn cô."Ví dụ như không nhớ Thư."Thư đỏ mặt ngay lập tức.Mai đang ngồi phía trước quay xuống."Tui nghe thấy nha."Khang lập tức chen vào:"Tui cũng nghe thấy."Tuấn ho nhẹ.Thư cúi xuống tập.Nhưng khóe môi cô cứ cong lên mãi.Buổi chiều hôm đó, sau giờ học, cả nhóm kéo nhau vào thư viện.Thi giữa kỳ khiến ai cũng bận.Ngay cả những khoảng thời gian riêng của Tuấn và Thư cũng ít hơn.Có hôm chỉ kịp ăn trưa cùng nhau rồi lại chạy đi học.Có hôm chỉ nhắn vài tin rồi ngủ gục vì quá mệt.Nhưng kỳ lạ là khoảng cách ấy không làm họ xa nhau.Ngược lại.Nó khiến mỗi lần gặp đều đáng quý hơn.Trong thư viện, Thư ngồi đối diện Tuấn.Giữa hai người là một chồng sách.Cô đang đọc tài liệu thì điện thoại rung.Một tin nhắn từ anh."Ngẩng lên."Thư ngẩng lên.Tuấn đang nhìn cô.Anh không cười.Chỉ nhìn.Nhưng ánh mắt ấy làm tim cô đập nhanh.Cô nhắn lại:"Làm gì?""Nhớ Thư.""Ngồi đối diện mà nhớ gì?""Vẫn nhớ."Thư cắn môi."Lo học đi.""Đang học.""Vậy đừng nhắn nữa.""Ừ."Ba giây sau.Điện thoại lại rung."Nhưng vẫn nhớ."Thư phải cúi xuống che nụ cười.Ở bàn bên cạnh, Linh nhìn thấy.Cô chỉ cười hiền rồi tiếp tục đọc sách.Những ngày ấy trôi qua bình yên.Cho tới một buổi chiều cuối tháng.Hôm đó Thư vừa tan học thì nhận được cuộc gọi từ mẹ."Con đang ở đâu?""Dạ con mới học xong.""Về nhà sớm đi."Giọng mẹ khác thường.Không giận.Nhưng nghiêm túc.Thư hơi lo."Có chuyện gì hả mẹ?""Về rồi nói."Cuộc gọi kết thúc.Một cảm giác bất an xuất hiện trong lòng cô.Khi về tới nhà, cô thấy ba mẹ đang ngồi ở phòng khách.Không khí rất yên.Quá yên."Con về rồi.""Ngồi xuống đi."Ba cô nói.Thư ngồi xuống ghế.Tim bắt đầu đập nhanh.Mẹ nhìn cô một lúc.Rồi hỏi:"Thư có bạn trai phải không?"Cả người cô cứng lại.Trong vài giây, cô không biết phải trả lời thế nào.Ba cô nhìn thẳng vào cô."Ba hỏi thật."Thư siết tay."Dạ."Không khí trong phòng khách lập tức thay đổi.Mẹ cô nhắm mắt một chút.Như thể bà đã đoán được.Nhưng vẫn không muốn nghe xác nhận."Là cậu sinh viên cùng lớp đó?"Thư biết không thể giấu nữa."Dạ."Ba cô dựa lưng vào ghế.Không nổi giận.Điều đó còn đáng sợ hơn."Quen bao lâu rồi?""Dạ... vài tháng.""Gia đình cậu ấy làm gì?"Thư im.Cô biết câu hỏi này rồi sẽ tới.Và cô cũng biết câu trả lời sẽ không làm ba mẹ hài lòng."Ba mẹ cậu ấy ở quê.""Ba hỏi làm nghề gì.""Làm nông."Phòng khách lại im lặng.Mẹ cô nhìn xuống bàn.Ba cô thở dài."Thư.""Dạ.""Con còn nhỏ.""Con không còn nhỏ nữa.""Trong chuyện này thì còn."Thư cắn môi."Ba.""Ba không cấm con quen bạn.""Nhưng?""Nhưng ba muốn con suy nghĩ cho kỹ."Cô nhìn ba mình."Con đã suy nghĩ.""Chưa đủ."Giọng ông vẫn bình tĩnh."Con đang học. Tương lai còn dài. Tình cảm sinh viên rất dễ làm người ta nhầm lẫn."Thư thấy mắt mình nóng lên."Con không nhầm."Ba cô nhìn cô thật lâu."Con chắc không?""Dạ."Lần đầu tiên trong nhiều năm, cô trả lời ba mình bằng giọng cứng như vậy.Mẹ cô lên tiếng:"Thư.""Dạ.""Con có biết vì sao ba mẹ lo không?""Vì Tuấn không giống người ba mẹ muốn."Câu nói vừa ra khỏi miệng, căn phòng lập tức im bặt.Mẹ cô khựng lại.Ba cô nhìn cô.Rất lâu.Rồi ông hỏi:"Con nghĩ vậy thật sao?"Thư cúi đầu.Không trả lời.Nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời.Tối hôm đó, cô lên phòng sớm.Cửa vừa đóng lại, điện thoại đã rung.Tuấn."Thư về chưa?"Cô nhìn màn hình rất lâu.Rồi gọi cho anh."Thư?"Giọng anh vang lên.Chỉ nghe thôi, mắt cô đã cay."Ừ.""Sao vậy?""Ba mẹ biết rồi."Đầu dây bên kia im lặng.Một lúc sau."Biết chuyện tụi mình?""Ừ.""Có sao không?"Thư ngồi xuống giường.Nhìn chiếc kẹp tóc trên bàn."Không cãi nhau.""Vậy tốt mà.""Nhưng còn đáng sợ hơn."Tuấn hiểu.Anh hiểu cảm giác đó.Sự phản đối lớn nhất đôi khi không phải tiếng la.Mà là sự bình tĩnh.Sự thất vọng.Sự không đồng ý được giấu rất kỹ."Ba mẹ nói gì?""Ba bảo con chưa hiểu đời.""Ừ.""Mẹ bảo con nên suy nghĩ lại."Tuấn im.Thư nghe tiếng anh thở rất khẽ."Tuấn.""Ừ.""Tuấn đang buồn hả?""Có chút.""Giận không?""Không.""Thiệt không?""Thiệt."Anh ngồi trên chiếc ghế quen thuộc trong phòng trọ.Ánh đèn vàng vẫn sáng.Nhưng lòng anh nặng hơn mọi ngày.Vì cuối cùng điều anh sợ nhất cũng bắt đầu xuất hiện.Không phải Minh.Không phải khoảng cách.Mà là gia đình cô.Thứ anh chưa từng biết phải đối mặt thế nào."Tuấn.""Hả?""Đừng tự ti nha."Anh bật cười rất khẽ."Thư đọc được suy nghĩ của Tuấn luôn hả?""Đọc được.""Ghê vậy.""Vì Tuấn lúc nào cũng nghĩ giống nhau."Anh im.Thư nói tiếp:"Ba mẹ chưa thích không có nghĩa là sẽ không bao giờ thích.""Ừ.""Và dù sao thì..."Cô dừng lại.Rồi nói rất nhỏ."Thư vẫn ngồi cạnh Tuấn mà."Tuấn nhắm mắt.Câu nói ấy giống như một bàn tay đặt lên trái tim đang căng cứng của anh."Ừ.""Nghe chưa?""Nghe rồi.""Vậy đừng buồn.""Tuấn không buồn.""Xạo.""Có chút thôi."Thư cười trong nước mắt."Ngốc."Ngoài cửa sổ, mưa lại bắt đầu rơi.Giống rất nhiều đêm trước.Nhưng lần này, cả hai đều hiểu.Tình yêu của họ đã bước sang một đoạn khác.Không còn chỉ là những rung động ngọt ngào.Không còn chỉ là những cái nắm tay giấu dưới bàn.Không còn chỉ là những nụ hôn dưới mái tôn hay trong căn phòng có đèn vàng.Bây giờ, giữa họ và tương lai đã xuất hiện những cánh cửa cần mở.Những ánh mắt cần đối diện.Những câu hỏi khó trả lời.Và lần đầu tiên, cả Tuấn lẫn Thư đều cảm nhận rõ rằng yêu nhau thôi có thể chưa đủ.Nhưng dù vậy.Không ai trong hai người muốn buông tay.Ít nhất là lúc này.Bởi vì sau tất cả những gì đã cùng đi qua, họ đều biết một điều rất rõ.Người kia không còn chỉ là một người yêu.Mà đã trở thành nơi mình muốn quay về nhất.Hết phần 15
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!