Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 19: Ngày trống 3 tiết

Nhấn play để nghe...


Sau buổi chiều ở quán "Mưa Nhỏ", Tuấn và Thư đều tự nhủ rằng mình phải chậm lại.

Ít nhất là trong lời nói.
Tuấn nói:
"Mình phải tỉnh."
Thư gật đầu.
"Ừ. Phải tỉnh."
Nhưng những ngày sau đó, cả hai đều hiểu một sự thật khó chịu: có những điều càng tự dặn phải giữ, nó càng hiện lên rõ hơn.
Trong lớp, họ vẫn ngồi cạnh nhau.
Tuấn vẫn giữ ghế.
Thư vẫn tới ngồi.
Nhưng cái ghế ấy không còn đơn giản như những ngày đầu nữa. Nó không chỉ là một chỗ ngồi. Nó là một nơi mọi bí mật của họ âm thầm thở dưới mặt bàn.
Một cái chạm tay ngắn cũng đủ làm Thư nhớ lại quán cũ.
Một lần Tuấn cúi xuống nhặt cây bút cho cô cũng đủ làm tim cô loạn nhịp.
Một ánh mắt anh nhìn cô quá lâu cũng đủ khiến cô quên mất mình đang ở giữa giảng đường.
Thư bắt đầu thấy mình khác đi.
Trước kia, cô thích Tuấn nhìn mình vì điều đó làm cô thấy được yêu.
Bây giờ, cô thích ánh mắt ấy vì nó làm cô thấy mình được khao khát.
Và điều đó khiến cô vừa ngại, vừa vui, vừa hoang mang.
Cô chưa từng nghĩ mình là kiểu con gái như vậy.
Kiểu con gái chỉ cần người yêu ngồi gần là tim đập nhanh.
Kiểu con gái phải giả bộ chăm chú ghi bài trong khi đầu óc cứ trôi về những cái ôm, những nụ hôn, những lần bàn tay anh dừng lại đúng lúc.
Kiểu con gái ban đêm nằm trong căn phòng sạch sẽ của mình, nhìn chiếc đồng hồ ba mẹ tặng, rồi lại nhớ một căn phòng trọ nhỏ, ánh đèn vàng, tiếng quạt rè rè, và mùi mưa trên áo Tuấn.
Cô không nói điều đó với Mai.
Không nói với Linh.
Càng không thể nói với mẹ.
Cô chỉ nói với Tuấn, nhưng cũng không nói hết.
Vì có những câu, chỉ nghĩ thôi cô đã đỏ mặt.
Một buổi tối, Thư nhắn:
"Tuấn."
"Ừ."
"Có khi nào Thư làm Tuấn thấy lạ không?"
"Lạ sao?"
"Thư không giống trước."
Tuấn trả lời chậm hơn.
"Thư vẫn là Thư."
"Không. Thư thấy mình khác."
"Khác vì yêu Tuấn hả?"
Thư nhìn câu đó rất lâu.
Rồi nhắn:
"Khác vì càng gần Tuấn, Thư càng muốn gần hơn nữa."
Tuấn không trả lời ngay.
Cô nhìn màn hình, tim đập mạnh.
Một phút.
Hai phút.
Rồi tin nhắn của anh đến.
"Tuấn cũng vậy."
Chỉ ba chữ.
Nhưng đủ làm cô mất ngủ gần nửa đêm.
Sáng hôm sau, trời âm u.
Không mưa lớn, nhưng không khí nặng và thấp. Sân trường ướt vì cơn mưa đêm trước. Lá cây còn đọng nước. Dãy hành lang dài hơn thường ngày, như thể mọi âm thanh đều bị mây kéo chậm lại.
Hôm đó lớp có ba tiết môn Quản trị học vào buổi chiều.
Thư đến lớp đúng giờ, Tuấn đã ngồi sẵn.
Ghế của cô được kéo ra.
Trên bàn có chai nước.
Và một mảnh giấy.
"Giới hạn hôm nay: học bài trước, nhớ nhau sau."
Thư bật cười, giống hôm trước.
Cô viết bên dưới:
"Không hứa được."
Tuấn đọc, quay sang nhìn cô.
Ánh mắt anh sâu, nhưng cố bình tĩnh.
"Vậy học bài trong lúc nhớ nhau," anh viết.
Thư cười, cất mảnh giấy vào tập.
Nhưng ngay trước khi thầy vào lớp, lớp trưởng chạy lên bục, giọng hơi lớn:
"Mọi người ơi, thầy nhắn hôm nay thầy bệnh, nghỉ ba tiết nha. Bài tập thầy sẽ gửi sau."
Cả lớp ồ lên.
Khang lập tức đứng bật dậy như vừa được giải phóng khỏi nhà tù.
"Trời ơi, giáo dục hôm nay có nhân tính!"
Mai quay xuống:
"Ông làm như ông học dữ lắm."
"Tui bị áp lực tinh thần từ chữ 'học'."
Linh cười:
"Vậy giờ mọi người đi đâu?"
Một nhóm bạn bàn nhau đi ăn. Một nhóm khác rủ nhau ra tiệm net. Mai nói cô phải lên phòng khoa nộp giấy rồi về nhà sớm. Linh có hẹn với chị họ. Khang móc điện thoại ra, đọc tin nhắn, rồi quay sang Tuấn:
"Ê, tao qua nhà thằng Phúc hồi cấp ba. Nó mới chuyển lên gần đây, rủ qua chơi. Chắc tối tao mới về phòng."
Tuấn đang thu dọn sách, tay khựng lại.
Chỉ một nhịp rất nhỏ.
Nhưng Thư thấy.
Và tim cô lập tức đập nhanh.
Khang nhìn Tuấn, rồi nhìn Thư. Nó hiểu quá nhiều so với mức hai người mong muốn.
Nó ho nhẹ.
"Tao nói trước nha. Phòng trọ không phải khu du lịch tự do."
Tuấn đỏ mặt.
"Khang."
Khang bỏ sách vào balo, giọng nửa đùa nửa thật:
"Tao biết tụi bây lớn rồi. Nhưng lớn thì càng phải biết đường mà cư xử. Tao đi, nhưng tao vẫn còn linh hồn đạo đức trong phòng đó."
Thư cúi đầu, mặt nóng lên.
Mai đang kéo balo, nhìn ba người.
"Có chuyện gì đó?"
Khang lập tức cười:
"Không. Tao đang giảng đạo đức công dân cho Tuấn."
Mai nhìn Thư.
Ánh mắt Mai làm Thư hơi chột dạ.
"Bà về luôn không?" Mai hỏi.
Thư mở miệng, nhưng không trả lời ngay.
Tuấn nhìn cô.
Chỉ một cái nhìn.
Không ép.
Không mời.
Chỉ hỏi.
Thư nghe tim mình trả lời trước lý trí.
"Thư... chắc ở lại trường chút. Coi bài với Tuấn."
Mai nhìn cô rất lâu.
"Ở trường?"
Thư cắn môi.
"Ừ."
Khang im.
Tuấn cũng im.
Không khí giữa bốn người bỗng chặt lại.
Mai không hỏi thêm. Nhưng trước khi đi, cô kéo tay Thư qua một bên.
"Thư."
"Ừ?"
"Bà biết tui muốn nói gì đúng không?"
Thư cúi đầu.
"Biết."
"Vậy tui không nói nữa. Nhưng nhớ, bất cứ chuyện gì, bà phải tự muốn. Không phải vì sợ mất Tuấn. Không phải vì bị cuốn quá mà không nghĩ được."
Thư nhìn bạn, mắt hơi đỏ.
"Thư biết."
Mai siết tay cô.
"Biết thì phải nhớ."
"Ừ."
Mai đi rồi.
Linh cũng đi.
Khang khoác balo, bước ngang qua Tuấn, vỗ vai anh một cái.
"Mày nhớ lời tao."
Tuấn gật.
"Ừ."
Khang nhìn Thư, giọng nhẹ hơn:
"Có gì thì gọi Mai. Hoặc gọi tao. Đừng nghĩ tụi tao nhiều chuyện rồi giấu hết."
Thư thấy cổ họng nghẹn lại.
"Ừ. Cám ơn Khang."
Khang xua tay.
"Thôi. Tao đi đây. Tụi bây lớn rồi, tao không làm bảo mẫu nữa. Nhưng tao nói trước, tối tao về mà phòng có mùi tình yêu quá mức là tao tính tiền vệ sinh tinh thần."
Tuấn lườm nó.
"Đi đi."
Khang cười, nhưng ánh mắt vẫn lo.
Rồi nó đi thật.
Cửa lớp dần vắng.
Chỉ còn vài sinh viên lác đác thu dọn.
Tuấn và Thư ngồi yên một lúc.
Không ai nói.
Ba tiết trống.
Khang không ở phòng.
Trời âm u.
Mẹ Thư nghĩ cô còn ở trường.
Tất cả như những cánh cửa tự mở ra cùng một lúc.
Tuấn là người lên tiếng trước.
"Thư."
"Dạ."
"Mình có thể ra quán học."
Thư nhìn anh.
"Ừ."
"Hoặc thư viện."
"Ừ."
"Hoặc... Tuấn đưa Thư về."
Cô vẫn nhìn anh.
"Tuấn muốn vậy hả?"
Anh im.
Câu trả lời thật nằm trong ánh mắt anh.
Không.
Anh không muốn vậy.
Anh muốn cô đi cùng anh.
Muốn đưa cô qua con hẻm sau trường.
Muốn mở cánh cửa phòng trọ.
Muốn được ở cạnh cô trong căn phòng có ánh đèn vàng mà không có ai cắt ngang.
Nhưng anh sợ.
Thư thấy được.
Cô chậm rãi thu dọn tập sách, bỏ vào balo.
Rồi nói:
"Thư muốn tới phòng Tuấn."
Tuấn nhìn cô.
"Thư nghĩ kỹ chưa?"
"Rồi."
"Không phải vì Khang đi?"
"Có một phần vì vậy."
Câu trả lời thật làm anh khựng lại.
Thư nhìn xuống bàn, mặt đỏ nhưng giọng không lùi.
"Nhưng không phải chỉ vì vậy. Thư muốn ở riêng với Tuấn. Muốn nói chuyện. Muốn ôm Tuấn. Muốn... gần Tuấn."
Tuấn đặt tay lên mép bàn.
"Thư, nếu mình tới đó, có thể mình sẽ không dễ dừng."
"Thư biết."
"Biết mà vẫn muốn?"
Cô gật.
"Thư muốn."
Hai chữ ấy rơi xuống giữa phòng học vắng.
Không lớn.
Nhưng Tuấn nghe rất rõ.
Anh nhắm mắt một giây.
Khi mở mắt ra, giọng anh thấp hơn.
"Vậy mình đi. Nhưng nếu bất cứ lúc nào Thư thấy sợ, Thư nói. Tuấn sẽ dừng."
"Ừ."
"Thư hứa nói thật."
"Thư hứa."
Họ rời lớp như hai sinh viên bình thường.
Đi qua hành lang.
Xuống cầu thang.
Qua sân trường.
Ra cổng phụ.
Không ai biết giữa họ vừa có một quyết định làm cả hai run đến mức bàn tay trong túi áo của Thư nắm chặt lại.
Con hẻm sau trường vẫn như lần trước: ẩm, hẹp, có mùi nước mưa, mùi cơm trọ, mùi khói xe. Nhưng hôm nay từng bước chân của Thư nặng hơn. Không phải vì cô muốn quay lại. Mà vì cô biết mình đang đi tới một nơi mà sau đó, mình sẽ không còn y như trước.
Tuấn mở dù dù trời chỉ lất phất.
"Không cần đâu," cô nói.
"Cứ che."
"Tuấn hồi hộp hả?"
Anh bật cười khẽ.
"Rất."
"Thư cũng vậy."
Anh nhìn cô.
"Còn muốn đi tiếp không?"
Cô nhìn thẳng anh.
"Muốn."
Cánh cửa phòng trọ mở ra.
Căn phòng nhỏ hiện ra.
Giường sắt.
Bàn học.
Đèn vàng.
Quạt máy.
Ly sứ.
Mùi áo quần phơi chưa khô hẳn.
Không có Khang.
Không có tiếng game.
Không có câu đùa chen ngang.
Chỉ có hai người.
Và sự im lặng làm mọi thứ trở nên thật hơn.
Tuấn đặt balo xuống ghế.
Thư đứng giữa phòng, nhìn quanh.
Lần trước, căn phòng này làm cô thấy ấm.
Hôm nay, nó làm cô thấy tim mình đập quá nhanh.
Tuấn đóng cửa lại, nhưng không khóa.
Anh quay sang cô.
"Thư muốn uống nước không?"
Câu hỏi quá bình thường làm Thư bật cười.
"Tuấn đang kiếm chuyện để bớt run hả?"
Anh cũng cười, nhưng tai đỏ lên.
"Ừ."
"Vậy pha trà gừng cho Thư đi."
"Ừ."
Anh pha trà.
Rất chậm.
Như thể mỗi động tác lấy ly, đun nước, xé gói trà đều giúp anh giữ được tỉnh táo thêm vài giây. Thư ngồi ở bàn học, nhìn anh. Nhìn dáng anh cao, vai hơi ướt vì mưa, tay anh cẩn thận rót nước nóng vào ly.
Cô bỗng thấy thương anh đến đau lòng.
Tuấn không phải người đàn ông dày dạn.
Không phải kiểu người biết chính xác phải làm gì để khiến cô bị cuốn đi.
Anh vẫn vụng.
Vẫn lo.
Vẫn sợ.
Nhưng chính sự vụng về đó đã làm cô tin anh từ đầu.
Tuấn đặt ly trà xuống trước mặt cô.
"Cẩn thận nóng."
Thư nhìn ly trà.
Rồi nhìn anh.
"Tuấn."
"Hả?"
"Ngồi cạnh Thư."
Anh ngồi xuống mép giường, gần cái bàn.
Nhưng vẫn cách cô một khoảng.
Thư nhìn khoảng cách ấy, vừa buồn cười vừa bực.
"Tuấn ngồi xa vậy làm gì?"
"Tuấn..."
"Qua đây."
Cô đứng dậy trước.
Bước tới trước mặt anh.
Tuấn ngẩng lên nhìn cô.
Ánh đèn vàng rơi lên tóc cô, lên đôi mắt đang vừa run vừa sáng. Cô không kẹp tóc hôm nay. Tóc xõa xuống vai, mềm và hơi ẩm vì mưa.
"Tuấn có muốn hôn Thư không?"
Anh nhìn cô.
"Có."
"Vậy hôn đi."
Lần này, anh không hỏi thêm.
Anh đứng dậy, đưa tay chạm nhẹ lên má cô, rồi cúi xuống.
Nụ hôn ban đầu vẫn dịu.
Như thói quen của Tuấn.
Như cách anh luôn bắt đầu bằng một lời xin phép không nói ra.
Nhưng Thư không muốn chỉ dịu.
Không phải hôm nay.
Cô vòng tay qua cổ anh, kéo anh xuống gần hơn. Tuấn hơi khựng, rồi bị cuốn theo. Nụ hôn sâu dần. Hơi thở của cô rối hơn. Tay anh đặt lên lưng cô, rồi siết lại. Cả người Thư mềm đi trong vòng tay anh.
"Tuấn," cô thì thầm giữa những nhịp thở.
"Ừ."
"Đừng xa Thư."
Anh ôm cô chặt hơn.
Không còn Khang dưới sàn.
Không còn tiếng bước chân cầu thang.
Không còn nhân viên quán cà phê.
Không còn mái tôn công khai một nửa.
Chỉ có căn phòng nhỏ.
Cái giường sắt.
Ánh đèn vàng.
Và hai người đã nhịn quá lâu.
Tuấn hôn cô rất lâu.
Lâu đến mức cả hai phải tựa vào nhau để thở. Thư cảm nhận tay anh run trên lưng mình, ở eo mình, mỗi lần dừng lại đều như đang hỏi cô có muốn tiếp không. Mỗi lần như vậy, cô lại giữ anh gần hơn.
Cô không muốn anh dừng vì sợ cô.
Cô chỉ muốn anh dừng nếu cô thật sự nói dừng.
Và hôm nay, cô không nói.
Tuấn vẫn cố tỉnh.
Anh rời môi cô, trán tựa vào trán cô.
"Thư."
"Dạ?"
"Mình đang đi xa hơn."
Cô nhìn anh.
"Ừ."
"Thư còn muốn không?"
Câu hỏi đó làm mắt cô cay lên.
Ngay cả lúc cả hai đã bị cuốn đi, anh vẫn hỏi.
Cô đưa tay chạm vào mặt anh.
"Thư muốn. Nhưng Tuấn phải ở lại với Thư sau đó."
Anh nhắm mắt.
"Tuấn ở lại."
"Không được làm như đó là lỗi của Thư."
"Không."
"Không được biến mất."
"Không."
"Không được thương Thư ít hơn."
Tuấn mở mắt, nhìn cô rất sâu.
"Tuấn thương Thư nhiều hơn."
Câu đó làm Thư bật khóc.
Anh lau nước mắt cho cô.
"Thư khóc hả?"
"Ừ."
"Vì sợ?"
"Có. Nhưng cũng vì hạnh phúc."
Tuấn ôm cô.
"Thư, nếu mình dừng ở đây vẫn được."
Cô lắc đầu trong ngực anh.
"Không. Thư không muốn dừng ở đây."
"Thư chắc?"
Cô ngẩng lên.
"Chắc."
Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi mạnh hơn.
Tuấn nhìn cô.
Thư nhìn lại.
Trong ánh mắt ấy, cả hai thấy hết: sợ hãi, khao khát, tin tưởng, tuổi trẻ, sự vụng về, và cả một thứ tình yêu đang nóng lên đến mức không còn chứa vừa trong những cái nắm tay lén lút nữa.
Tuấn đưa tay tắt bớt đèn trần.
Chỉ còn đèn bàn vàng dịu.
Căn phòng mềm xuống.
Thư đặt tay vào tay anh.
Không ai nói thêm gì trong vài giây.
Rồi họ bước qua ranh giới mà nhiều ngày qua cả hai đều đứng sát mép.
Không ồn ào.
Không hoàn hảo.
Không giống phim ảnh.
Có những lần ngập ngừng.
Có những câu hỏi nhỏ.
Có sự vụng về làm cả hai bật cười rất khẽ giữa lúc đang run.
Có lúc Thư nhắm mắt, tay siết chặt tay Tuấn vì vừa sợ vừa không muốn buông.
Có lúc Tuấn dừng lại, hỏi cô có ổn không, và cô kéo anh lại gần hơn thay cho câu trả lời.
Cơn mưa ngoài kia rơi dày.
Trong căn phòng trọ nhỏ, thời gian như bị cắt khỏi thế giới.
Ba tiết trống của trường học biến thành một buổi chiều mà sau này, dù đã đi qua bao nhiêu năm, cả hai vẫn không thể nhớ lại như một ngày bình thường.
Vì đó là ngày họ đã trao cho nhau nhiều hơn tất cả những gì từng dám nói.
Không phải vì ai ép ai.
Không phải vì một người bị cuốn còn người kia tỉnh táo.
Mà vì cả hai đều muốn.
Và cả hai đều tin rằng, sau khi bước qua, người kia vẫn sẽ ở đó.
Khi mọi thứ lắng xuống, mưa vẫn rơi.
Thư nằm nghiêng, mặt quay về phía Tuấn.
Tuấn nằm cạnh cô, vẫn nắm tay cô như sợ buông ra thì cô sẽ hoảng sợ.
Anh không nói gì rất lâu.
Mặt anh vừa đỏ, vừa lo.
Thư nhìn anh, bỗng bật cười khẽ.
"Tuấn."
"Hả?"
"Sao mặt Tuấn giống như vừa phạm tội vậy?"
Anh khựng lại.
"Tuấn lo."
"Lo gì?"
"Lo Thư hối hận."
Cô nhìn anh.
Nếu là Thư của mấy tháng trước, có lẽ cô sẽ khóc vì sợ. Có lẽ cô sẽ nghĩ tới mẹ, tới hai chữ "giữ mình", tới những điều con gái ngoan không nên làm.
Nhưng Thư của lúc này lại thấy một sự bình yên lạ lùng.
Không phải vì cô không biết mình vừa vượt qua một ranh giới lớn.
Mà vì ranh giới ấy được vượt qua cùng Tuấn.
Người đã hỏi.
Người đã chờ.
Người đã run.
Người vẫn đang nắm tay cô như thể điều quan trọng nhất không phải là chuyện vừa xảy ra, mà là cô có còn ổn sau đó hay không.
Cô đưa tay chạm lên má anh.
"Thư không hối hận."
"Thiệt không?"
"Thiệt."
"Thư có đau không?"
"Có chút. Nhưng không sao."
"Tuấn xin lỗi."
"Tuấn đừng xin lỗi kiểu đó."
Anh im.
Cô nhìn anh, ánh mắt tinh nghịch hơn.
"Tuấn phải hỏi Thư có vui không chứ."
Tuấn sững lại, rồi đỏ mặt.
"Thư..."
Cô bật cười.
Cái cười ấy làm căn phòng nhẹ đi.
Lần đầu tiên sau cả buổi chiều căng như dây đàn, Tuấn cũng cười.
"Thư vui không?"
Cô nhìn anh rất lâu.
Rồi nói nhỏ:
"Vui. Hạnh phúc. Và... kỳ lạ."
"Kỳ lạ sao?"
"Vì Thư thấy mình không giống trước nữa."
Tuấn lo lắng trở lại.
"Không giống là sao?"
Cô nằm gần hơn một chút, đặt trán vào vai anh.
"Không biết. Như là có một cánh cửa trong Thư vừa mở ra."
Tuấn ôm cô.
"Thư sợ cánh cửa đó không?"
Cô im một lúc.
"Không. Thư chỉ sợ sau này không được quay lại căn phòng này."
Câu đó làm Tuấn lặng đi.
Không phải vì nó táo bạo.
Mà vì anh nghe trong đó một sự thật rất rõ: Thư không chỉ không hối hận. Cô còn muốn trở lại.
Anh hỏi rất khẽ:
"Thư muốn... có lần sau hả?"
Mặt cô đỏ bừng.
Nhưng cô không né.
"Có."
Tuấn thấy tim mình vừa đập mạnh vừa nặng.
"Thư."
"Dạ?"
"Tuấn không muốn chuyện này làm Thư phải nói dối nhiều hơn."
Cô im.
Đây là điều anh lo.
Và cũng là điều cô biết.
Cô đã nói dối mẹ hôm nay.
Không phải chỉ một câu.
Mà là một đoạn đời.
Cô nói đang ở trường.
Trong khi cô ở phòng trọ của Tuấn.
Cô nói học nhóm.
Trong khi cô đã trao cho anh một điều mà mẹ cô chắc chắn sẽ xem là vượt khỏi mọi giới hạn.
Thư nhắm mắt.
"Thư biết."
"Tuấn sợ."
"Thư cũng sợ."
"Vậy mình phải..."
"Đừng nói chậm lại lúc này."
Tuấn im.
Cô ngẩng lên, nhìn anh.
"Cho Thư được vui một chút đi. Sau đó mình lo cũng được."
Câu ấy làm anh đau.
Vì anh hiểu.
Có những niềm vui của Thư trong căn nhà rộng kia luôn bị đo, bị chỉnh, bị hỏi. Hôm nay là lần đầu cô được tự chọn một điều lớn như vậy cho chính mình. Nếu anh lập tức đặt lên đó quá nhiều lo lắng, có lẽ anh sẽ biến niềm vui ấy thành tội lỗi.
Tuấn hôn nhẹ lên trán cô.
"Ừ. Hôm nay mình vui trước."
Thư mỉm cười.
"Vậy Tuấn ôm Thư đi."
Anh ôm cô chặt hơn.
Trong vòng tay anh, cô nhắm mắt.
Mưa ngoài cửa sổ vẫn đều.
Căn phòng nhỏ có mùi mưa, mùi trà gừng đã nguội, mùi áo quần ẩm và một thứ hơi ấm rất riêng của hai người sau lần đầu bước qua giới hạn.
Thư cảm thấy mình thay đổi thật.
Không phải thay đổi thành một người xa lạ.
Mà như một phần bị ngủ quên trong cô cuối cùng được đánh thức.
Một phần không muốn chỉ được yêu bằng lời.
Một phần muốn được Tuấn cần, Tuấn muốn, Tuấn giữ bằng cả vòng tay.
Một phần đã hiểu vì sao chỉ một ánh mắt cũng có thể làm người ta quên hết những lời dặn dò.
Cô không biết phải gọi phần đó là gì.
Đam mê?
Ham muốn?
Tuổi trẻ?
Hay chỉ đơn giản là tình yêu khi đã có thân thể cùng lên tiếng?
Cô không biết.
Nhưng cô biết mình muốn Tuấn.
Và sau hôm nay, mong muốn đó không nhỏ đi.
Nó lớn hơn.
Khi gần tới giờ tan học nếu có học thật, Thư giật mình nhìn điện thoại.
"Chết rồi."
Tuấn ngồi bật dậy.
"Sao?"
"Mẹ sẽ hỏi."
"Mấy giờ Thư nói về?"
"Con nói học xong có thể ở thư viện chút. Nhưng phải về trước sáu giờ."
Tuấn nhìn đồng hồ.
"Vẫn kịp."
Thư ngồi dậy, tóc rối, mặt đỏ.
Trong giây phút ấy, cô vừa giống cô gái anh yêu, vừa giống một người phụ nữ mới mà anh chưa biết hết. Ánh mắt cô sáng hơn, táo bạo hơn, có một sự tinh nghịch vừa được thả ra khỏi chiếc hộp cũ.
Tuấn nhìn cô lâu quá.
Cô bắt gặp.
"Gì?"
"Không có gì."
"Tuấn nhìn Thư như lạ lắm."
"Vì Thư đẹp."
Cô đỏ mặt.
"Lúc này mà Tuấn nói vậy."
"Thật."
Thư cười, nhưng rồi nghiêm lại.
"Tuấn."
"Ừ."
"Sau hôm nay, Tuấn đừng đối xử với Thư như dễ vỡ hơn nha."
Anh khựng lại.
"Sao Thư nói vậy?"
"Vì Thư không muốn Tuấn nghĩ Thư mất gì đó rồi phải được dỗ dành mãi. Thư vẫn là Thư. Chỉ là... Thư đã gần Tuấn hơn."
Tuấn nhìn cô rất lâu.
Rồi gật.
"Ừ. Thư vẫn là Thư."
"Và Tuấn vẫn là Tuấn."
"Ừ."
"Nhưng tụi mình khác hơn."
"Ừ."
Cô cười.
"Khác hơn nhiều."
Anh cũng cười, nhưng trong lòng vẫn có nỗi lo lặng lẽ.
Tuấn biết từ hôm nay, tình yêu của họ sẽ không còn quay về được đoạn trước. Không còn chỉ là ghế, giấy nhắn, hôn trộm dưới mái hiên. Một điều lớn đã xảy ra, và dù nó đến bằng sự đồng thuận, tin tưởng, yêu thương, nó vẫn kéo theo rất nhiều điều mà cả hai chưa biết cách gánh.
Thư thì chưa muốn nghĩ xa.
Cô chỉ thấy mình sống hơn bao giờ hết.
Trước khi rời phòng, cô đứng trước cái gương nhỏ treo gần cửa. Vuốt lại tóc. Chỉnh áo. Chỉnh nét mặt. Tập làm mình trông giống một sinh viên vừa học xong ba tiết trống, không phải một cô gái vừa bước qua ranh giới lớn nhất trong tình yêu đầu đời.
Tuấn đứng sau cô.
"Ổn không?"
Cô nhìn anh qua gương.
Câu hỏi quen thuộc.
Lần này, cô mỉm cười.
"Ổn. Rất ổn."
Rồi cô quay lại, bước tới hôn anh rất nhanh.
Không còn rụt rè.
Không còn hỏi.
Một cái hôn ngắn, tinh nghịch, đầy quyền sở hữu.
"Tuấn về nhớ dọn phòng. Hôm nay phòng Tuấn hết bình thường rồi."
Tuấn bật cười.
"Ừ. Căn phòng này chắc cũng không bình thường lại được."
"Thư cũng vậy."
Nói xong, cô tự đỏ mặt, nhưng vẫn cười.
Họ rời phòng trọ.
Xuống cầu thang.
Đi qua con hẻm sau mưa.
Không nắm tay khi gần đường lớn, nhưng vai họ chạm nhau nhiều lần. Mỗi lần chạm, cả hai đều nhớ những gì vừa xảy ra.
Ra tới đầu hẻm, Tuấn gọi xe cho cô.
Trong lúc chờ, Thư mở điện thoại.
Mẹ nhắn:
"Con về chưa?"
Cô hít sâu.
Rồi trả lời:
"Dạ con đang về. Hôm nay thầy nghỉ, tụi con tự học nhóm rồi con về sớm hơn."
Câu nói dối trôi ra dễ hơn cô tưởng.
Điều đó làm cô hơi sợ.
Nhưng khi Tuấn nhìn cô lo lắng, cô lại nắm tay anh rất nhanh dưới mép dù.
"Đừng nhìn Thư như vậy."
"Tuấn lo."
"Thư biết mình đang làm gì."
Anh nhìn cô.
"Ừ."
"Tuấn tin Thư không?"
"Tin."
"Vậy được."
Xe tới.
Trước khi lên xe, Thư ghé sát nói nhỏ:
"Tối nhắn Thư. Thư muốn nói chuyện với Tuấn lâu."
"Ừ."
"Và... Thư muốn có lần sau."
Tuấn đứng khựng.
Cô nhìn vẻ mặt anh, bật cười, rồi lên xe.
Cửa đóng lại.
Chiếc xe chạy đi.
Tuấn đứng dưới mái hiên đầu hẻm rất lâu.
Cơn mưa đã tạnh.
Nhưng lòng anh vẫn như còn ướt.
Vừa hạnh phúc.
Vừa lo lắng.
Vừa thấy mình được Thư chọn sâu hơn bao giờ hết.
Vừa hiểu từ hôm nay, anh không còn chỉ là người giữ ghế.
Anh đã trở thành người đầu tiên của cô.
Và điều đó không thể nhẹ.
Tối hôm đó, Thư ăn cơm với gia đình.
Mẹ hỏi:
"Hôm nay thầy nghỉ hả?"
"Dạ."
"Sao không về liền?"
"Tụi con tranh thủ học nhóm."
"Có Tuấn không?"
Câu hỏi đến rất nhanh.
Thư đặt đũa xuống một chút.
"Dạ có. Có mấy bạn nữa."
Mẹ nhìn cô.
"Mấy bạn nào?"
"Mai, Linh... với vài bạn trong lớp."
Tên Khang không được cô nói ra vì sợ mẹ hỏi thêm.
Lời nói dối nối lời nói dối.
Nhẹ nhàng.
Gọn gàng.
Và đáng sợ.
Ba cô đang đọc tin tức trên điện thoại, ngẩng lên nhìn cô một cái.
"Con nhớ lời ba mẹ nói."
Thư cúi đầu.
"Dạ con nhớ."
Cô nhớ.
Nhưng nhớ một điều khác còn rõ hơn.
Nhớ căn phòng trọ.
Nhớ ánh đèn vàng.
Nhớ Tuấn hỏi cô có chắc không.
Nhớ mình đã nói chắc.
Nhớ mình đã không hối hận.
Sau bữa cơm, cô lên phòng.
Đóng cửa.
Tựa lưng vào cửa.
Cả người cô bỗng mềm xuống.
Cô đi tới bàn học, mở ngăn kéo, lấy cuốn sổ nâu ra. Mở tới trang cuối, nơi cô đã viết hôm trước.
"Hôm nay Thư hiểu rằng có những giới hạn không mất đi vì mình hư, mà vì mình yêu quá sâu..."
Cô cầm bút.
Tay run.
Rồi viết tiếp:
"Hôm nay, Thư đã đi xa hơn tất cả những điều Thư từng nghĩ mình dám làm. Nhưng Thư không thấy mình mất đi. Thư thấy mình được biết thêm một phần của chính mình. Một phần rất cần Tuấn. Một phần không muốn quay lại làm cô gái chỉ biết sợ."
Viết xong, cô ngồi lặng.
Điện thoại rung.
Tuấn:
"Thư ổn không?"
Cô cười.
Lần này, câu hỏi ấy không làm cô mệt.
Nó làm cô thấy được giữ.
Cô trả lời:
"Ổn. Tuấn thì sao?"
"Tuấn lo."
"Lại lo."
"Ừ."
"Tuấn có vui không?"
Tin nhắn của anh đến chậm hơn.
"Có. Rất vui. Hạnh phúc. Nhưng cũng lo."
"Lo Thư hối hận?"
"Ừ."
"Thư đã nói rồi mà."
"Tuấn biết. Nhưng Tuấn vẫn cần nghe lại."
Thư nhìn màn hình.
Rồi gọi cho anh.
Anh bắt máy.
"Thư."
"Tuấn nghe nè."
"Ừ."
"Thư không hối hận."
Đầu dây bên kia im.
Cô nói tiếp:
"Hôm nay là của tụi mình. Không phải lỗi. Không phải chuyện xấu. Không phải chỉ vì bị cuốn đi. Thư muốn. Tuấn muốn. Tụi mình thương nhau. Vậy nên Tuấn đừng làm nó buồn bằng cách lo quá nhiều."
Tuấn nhắm mắt trong phòng trọ.
Căn phòng đã được dọn lại. Ly trà đã rửa. Giường đã gấp chăn. Nhưng mọi thứ vẫn không trở lại như trước. Ở đâu cũng có bóng dáng Thư.
"Ừ," anh nói. "Tuấn sẽ cố không làm nó buồn."
"Không cố. Làm được."
Anh bật cười nhẹ.
"Thư hôm nay dữ quá."
"Thư thay đổi rồi."
"Tuấn thấy."
"Tuấn có sợ không?"
"Sợ."
Cô im.
Anh nói tiếp:
"Nhưng không phải sợ Thư. Sợ không theo kịp Thư."
Thư nằm xuống giường.
Câu đó làm cô vừa buồn cười vừa thương.
"Tuấn theo kịp mà."
"Thư chắc không?"
"Chắc."
Nhưng trong lòng cô, một điều gì đó rất nhỏ khựng lại.
Không phải vì cô nghi ngờ tình yêu của Tuấn.
Mà vì trong buổi chiều hôm nay, cô đã nhận ra mình muốn nhiều hơn cô từng tưởng. Sau lần đầu ấy, thay vì thấy sợ và muốn tránh, cô lại thấy trong người mình như có một cơn sóng chưa lắng hẳn. Một cơn sóng bảo cô rằng cô muốn Tuấn nữa. Muốn được gần anh nữa. Muốn lặp lại cảm giác ấy, nhưng lâu hơn, sâu hơn, bớt run hơn, bớt vụng về hơn.
Cô chưa dám nói hết.
Cô chỉ hỏi:
"Tuấn."
"Ừ."
"Có phải con gái... sau lần đầu mà vẫn muốn nữa thì kỳ không?"
Tuấn im.
Câu hỏi ấy làm anh đỏ mặt dù đang một mình.
"Không kỳ."
"Thiệt không?"
"Thiệt."
"Sao Tuấn biết?"
"Vì Tuấn nghĩ... nếu mình yêu nhau, tin nhau, thì muốn gần nhau nữa là bình thường."
Thư nhắm mắt.
"Vậy tại sao Thư thấy mình muốn nhiều quá?"
Tuấn không biết trả lời.
Anh chỉ biết mình thương cô.
Và cũng muốn cô.
Nhưng sự muốn của Thư lúc này làm anh vừa hạnh phúc vừa hơi choáng. Cô không còn là Thư chỉ đỏ mặt khi anh nắm tay. Cô đã dám hỏi những câu mà chính anh cũng lúng túng.
"Có thể vì hôm nay mới xảy ra," anh nói. "Cảm xúc còn nhiều."
"Ừ."
"Thư đừng tự sợ mình."
Câu đó làm cô im.
Đừng tự sợ mình.
Có lẽ đây là câu cô cần nghe nhất.
"Tuấn."
"Ừ."
"Thư muốn có lần sau sớm."
Anh im.
"Tuấn có thấy Thư hư không?"
"Không."
"Tuấn có muốn không?"
Anh thở ra rất khẽ.
"Muốn."
"Vậy mình tìm lúc."
"Thư..."
"Không phải mai. Không phải liền. Nhưng mình tìm lúc."
Tuấn biết từ đây, những lần nói dối sẽ bắt đầu.
Không phải vì họ muốn trở thành người xấu.
Mà vì họ không thấy có con đường nào khác để được ở gần nhau.
Anh nhìn căn phòng trọ.
Khang sẽ về tối nay.
Phòng trọ không phải lúc nào cũng có cơ hội.
Trường thì quá nguy hiểm.
Quán thì chỉ có thể hôn lén.
Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu anh, rồi anh lập tức thấy sợ chính mình.
Nhà nghỉ.
Anh chưa bao giờ nói từ đó với Thư.
Và chỉ nghĩ tới thôi, anh đã thấy mặt nóng lên.
Nhưng nếu họ muốn có không gian riêng, an toàn hơn, không bị Khang bất ngờ về, không sợ cầu thang có người đi qua, thì đó là nơi nhiều cặp đôi vẫn tới.
Anh im quá lâu.
Thư hỏi:
"Tuấn đang nghĩ gì?"
"Không có gì."
"Xạo."
Anh cười khẽ, nhưng giọng vẫn ngập ngừng.
"Tuấn đang nghĩ... sau này nếu mình cần chỗ riêng hơn, chắc không thể cứ ở phòng Tuấn."
Thư hiểu.
Mặt cô nóng bừng.
"Tuấn đang nghĩ tới... chỗ khác hả?"
"Ừ."
"Nhà nghỉ?"
Từ đó do Thư nói trước.
Tuấn gần như không thở được một giây.
"Thư."
"Thư biết mấy cặp yêu nhau vẫn đi mà."
"Nhưng..."
"Tuấn sợ?"
"Ừ."
"Thư cũng sợ. Nhưng nếu tụi mình đi, mình đi vì tụi mình muốn. Không phải vì xấu."
Tuấn im.
Thư nói tiếp, giọng nhỏ hơn:
"Tiền thì Thư có thể trả."
"Không."
Tuấn nói ngay.
"Không được."
"Sao?"
"Tuấn không muốn Thư trả mấy chuyện đó."
"Nhưng Tuấn đâu có nhiều tiền."
Câu nói thật.
Nhưng làm Tuấn đau.
Thư nhận ra ngay.
"Tuấn, Thư không có ý..."
"Tuấn biết."
"Thư chỉ muốn mình đừng bị kẹt vì tiền."
"Nhưng Tuấn sẽ thấy mình tệ."
"Tuấn không tệ."
Anh im.
Đây là một điều khác chen vào giữa họ, ngay cả trong đêm đầu tiên sau khi họ trao nhau tất cả.
Tiền.
Tự trọng.
Khác biệt gia đình.
Thư muốn giải quyết đơn giản: cô có tiền, cô trả.
Tuấn lại nghe trong đó một vết cứa vào lòng tự ti của mình.
Cô nói rất nhẹ:
"Tuấn, nếu sau này mình đi, mình tính sau. Đừng buồn tối nay."
Anh thở ra.
"Ừ."
"Tuấn."
"Hả?"
"Hôm nay vui trước mà."
Anh nhớ lại câu cô nói trong phòng.
"Hôm nay mình vui trước."
Anh cười rất khẽ.
"Ừ. Hôm nay vui trước."
Đêm đó, họ nói chuyện tới rất khuya.
Không kể hết chi tiết.
Không cần.
Chỉ nhắc lại cảm giác.
Nhắc lại nỗi sợ.
Nhắc lại lời hứa.
Nhắc lại rằng cả hai đã cùng muốn.
Và trước khi ngủ, Thư nhắn:
"Người yêu ngủ ngon. Hôm nay Thư thấy mình thuộc về Tuấn hơn."
Tuấn đọc câu đó, lòng anh vừa hạnh phúc vừa run.
Anh trả lời:
"Người yêu của Tuấn ngủ ngon. Tuấn sẽ thương Thư tử tế hơn nữa."
Thư đặt điện thoại xuống.
Tắt đèn.
Nhưng không ngủ ngay.
Trong bóng tối, cô đưa tay chạm lên ngực mình, cảm nhận trái tim vẫn còn đập nhanh. Cơ thể cô vẫn nhớ Tuấn. Không phải nhớ mơ hồ. Mà là một kiểu nhớ rất rõ, rất mới, rất lạ, như mỗi phần trong cô đều vừa được đánh thức và đang đòi hỏi được gọi tên.
Cô không hiểu hết nó.
Nhưng cô không sợ như trước.
Ít nhất là tối nay.
Cô chỉ biết một điều:
Sau ngày trống ba tiết ấy, Thư không còn là cô gái chỉ tò mò đứng trước cánh cửa nữa.
Cô đã bước qua.
Và phía bên kia, thay vì thấy bóng tối, cô thấy một thế giới làm mình choáng váng.
Một thế giới có Tuấn.
Có mưa.
Có đèn vàng.
Có lời hứa.
Có sự vụng về.
Có niềm vui.
Có nỗi lo.
Có cả một ham muốn trong cô đang lớn lên nhanh hơn tất cả những gì cô từng được dạy phải kiểm soát.
Cô nhắm mắt.
Môi khẽ mỉm cười.
Ngày mai, cô vẫn sẽ là Thư của ba mẹ khi xuống ăn sáng.
Vẫn là Thư của lớp học khi ngồi cạnh Tuấn.
Vẫn là Thư của Mai, của Khang, của Linh khi cười trong nhóm bạn.
Nhưng cô biết, từ hôm nay, trong cô có thêm một Thư khác.
Một Thư chỉ Tuấn được nhìn thấy.
Một Thư đã bắt đầu biết muốn.
Và một khi phần đó đã thức dậy, cô không biết làm sao để bắt nó ngủ lại nữa.
Hết phần 19

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách