Nhưng giữa họ có một luật mới.Không gặp riêng.Không phòng trọ.Không nhà nghỉ.Không quán cũ trong góc trong cùng.Không những nơi có cửa khép lại, ánh đèn dịu xuống, và mọi câu hỏi khó có thể bị che đi bằng một cái ôm quá chặt.Lúc đầu, Thư nghĩ mình chịu được.Chỉ là vài ngày thôi.Chỉ là học thi.Chỉ là để Tuấn bình tĩnh, để cô bình tĩnh, để cả hai nhìn lại mọi thứ.Nhưng đến ngày thứ ba, cô bắt đầu thấy khoảng trống ấy rõ hơn mình tưởng.Tuấn ngồi cạnh cô trong lớp.Vai anh vẫn gần.Tay anh vẫn đôi khi đặt trên bàn.Giọng anh vẫn ở ngay bên cạnh.Nhưng họ không nắm tay dưới bàn nữa.Không có những mảnh giấy yêu đương.Không có câu "nhớ Thư" viết vội ở cuối trang.Không có những lần anh cúi xuống nói nhỏ bên tai khiến cô đỏ mặt.Tất cả trở nên đúng mực.Đàng hoàng.An toàn.Và lạnh.Không phải Tuấn lạnh.Anh vẫn quan tâm.Sáng nào cũng hỏi cô ăn chưa. Thấy cô ho thì đẩy chai nước qua. Thấy cô quên bút thì đưa bút. Thấy cô không hiểu bài thì kiên nhẫn giảng lại.Nhưng sự quan tâm ấy được giữ ở một khoảng cách vừa phải.Như thể anh đang tập yêu cô mà không bước quá gần.Còn Thư, lần đầu tiên hiểu ra: có những khoảng cách chỉ vài phân thôi cũng có thể làm người ta nhớ tới phát đau.Ngày thứ tư, sau giờ học, cả nhóm ngồi trong thư viện ôn thi.Khang ngồi đối diện Tuấn, cứ nhìn anh rồi lại nhìn Thư.Cuối cùng, nó không chịu nổi nữa."Nè."Mai ngẩng lên."Gì?""Tui hỏi thiệt nha. Tụi bây đang tu hả?"Tuấn nhìn nó."Tu gì?""Tu tình yêu. Tự nhiên nghiêm túc quá, tao sợ."Mai đá nhẹ chân Khang dưới bàn."Ông im đi."Khang nhăn mặt."Đau nha. Nhưng tui nói thật. Hai người ngồi cạnh nhau mà giống đang họp hội đồng kỷ luật vậy."Thư cúi đầu xuống sách.Tuấn không nói gì.Linh nhìn không khí, rồi nhỏ giọng:"Hay mình nghỉ chút đi? Ai cũng căng quá."Mai gấp sách lại."Ừ. Nghỉ mười phút."Cả nhóm kéo nhau ra hành lang thư viện. Khang đi trước mua nước. Linh đi cùng Mai. Tuấn và Thư đi phía sau.Không ai cố ý để họ đi riêng.Nhưng khoảng cách vài bước ấy tự nhiên mở ra.Thư nhìn bàn tay Tuấn.Anh đang cầm quyển sách, ngón tay đặt trên gáy sách.Cô nhớ bàn tay ấy.Nhớ đến mức ngực thắt lại.Không chỉ nhớ một cái nắm tay.Cô nhớ cả những lần tay anh run vì cô.Những lần anh dừng lại để hỏi.Những lần anh ôm cô sau đó như ôm một lời hứa.Cô không chịu nổi, khẽ gọi:"Tuấn."Anh quay sang."Ừ?""Thư nhớ Tuấn."Câu nói rất nhỏ.Nhưng đủ làm mắt anh mềm đi một chút."Tuấn đang ở đây.""Không phải kiểu đó."Tuấn im.Anh hiểu.Gió từ cuối hành lang thổi qua, mang theo mùi mưa rất nhẹ dù trời chưa mưa. Có lẽ đâu đó trong thành phố đã bắt đầu ẩm.Tuấn nhìn xuống tay mình.Rồi chậm rãi đưa tay ra.Không ôm.Không kéo cô lại.Chỉ đưa tay.Thư nhìn bàn tay đó, mắt lập tức cay lên.Cô đặt tay mình vào tay anh.Một cái nắm tay ngắn thôi.Giữa hành lang thư viện.Nơi Mai và Linh đang đứng cách đó không xa.Nơi Khang có thể quay lại bất cứ lúc nào với mấy chai nước.Nhưng cái nắm tay ấy làm Thư suýt khóc.Tuấn siết nhẹ.Rồi buông ra trước."Thư," anh nói, "Tuấn cũng nhớ. Nhưng mình đã hứa.""Ừ.""Không phải Tuấn không muốn.""Thư biết.""Không phải Tuấn hết thương.""Thư biết.""Nhưng Tuấn sợ nếu mình cứ gần như trước, mình lại trốn."Cô cúi đầu."Thư cũng sợ.""Vậy mình chịu khó một chút."Chịu khó.Hai chữ đó nghe đơn giản.Nhưng đối với Thư, nó giống như bảo cô ngồi yên khi trong lòng có một cơn mưa lớn đang muốn tràn qua cửa sổ.Cô gật."Ừ. Thư chịu."Khang từ xa đi lại, trên tay cầm bốn chai nước và một ly trà sữa.Nó nhìn mặt hai người, rồi nhìn tay Tuấn, rồi nhìn tay Thư."Ủa, tao vừa bỏ lỡ cảnh cảm động hả?"Mai trừng mắt."Khang.""Rồi rồi. Tao là không khí. Tao bay qua."Nó đưa chai nước cho Tuấn, đưa trà sữa cho Thư."Uống đi. Đường làm con người bớt bi kịch."Thư bật cười trong nước mắt.Khang nhìn thấy mắt cô đỏ, nhưng nó giả bộ không thấy.Nó chỉ nói nhỏ khi đưa ly:"Khóc thì uống trà sữa. Ít nhất còn ngọt."Lần này, Thư cười thật.Những ngày không gặp riêng tiếp tục.Có lúc họ làm được.Có lúc tưởng như không.Một chiều, sau buổi học, trời mưa rất lớn. Cả nhóm bị kẹt lại dưới mái hiên cổng phụ. Mai có người nhà tới đón trước. Linh đi chung xe với chị họ. Khang nhận cuộc gọi của Phúc, chạy ra ngoài trong áo mưa, vừa chạy vừa la:"Đời tao là chuỗi bi kịch ướt át!"Cuối cùng chỉ còn Tuấn và Thư dưới mái hiên.Mưa rơi dày đến mức trước mặt họ chỉ còn một màn trắng.Mái hiên ấy làm cả hai cùng nhớ.Ngày đầu.Chiếc áo khoác.Câu "về tới nhà nhắn Tuấn".Rồi sau đó là rất nhiều cơn mưa khác.Mưa ở quán cũ.Mưa ở phòng trọ.Mưa ngoài cửa sổ trong ngày ba tiết trống.Mưa đã che cho tình yêu của họ rất nhiều lần.Hôm nay, mưa lại rơi.Nhưng họ không dám đứng quá gần.Thư ôm balo trước ngực, nhìn dòng nước chảy xuống mép sân."Tuấn.""Ừ.""Nếu hôm nay là hồi trước, chắc Tuấn đã kéo Thư đứng sát vào trong hơn."Tuấn cười rất nhẹ."Bây giờ Tuấn cũng muốn.""Vậy sao không kéo?"Anh nhìn cô."Vì Tuấn sợ Thư lại khóc."Cô bật cười, nhưng nước mắt lại trào ra."Tuấn nói đúng quá nên Thư muốn khóc thật."Anh thở ra.Một lúc sau, anh bước tới gần hơn.Không ôm cô.Chỉ đứng chắn một chút phía ngoài, để mưa không tạt vào vai cô.Cử chỉ ấy quá quen.Quá Tuấn.Thư nhìn vai anh bị mưa bắn ướt, lòng mềm đến đau."Tuấn.""Ừ.""Tuấn cứ như vậy thì Thư làm sao dừng thương Tuấn được?"Anh nhìn mưa."Tuấn có bảo Thư dừng thương đâu.""Nhưng Tuấn đang xa.""Tuấn đang học cách không giữ Thư bằng nỗi sợ mất."Cô im.Câu đó làm cô đau.Và cũng làm cô kính trọng anh hơn.Tuấn nói tiếp:"Trước đây, mỗi lần Thư khóc, Tuấn chỉ muốn ôm Thư ngay. Mỗi lần Thư nói đừng buông, Tuấn sẽ giữ chặt hơn. Nhưng sau chuyện Vũ, Tuấn mới biết có khi giữ chặt quá không giúp Thư chọn rõ hơn. Nó chỉ làm Thư sợ mất Tuấn, rồi lẫn lộn giữa thương, tội lỗi, thói quen và ham muốn."Thư nhìn anh.Cô chưa bao giờ nghe Tuấn nói như vậy.Không phải Tuấn của những mảnh giấy ngại ngùng.Không phải Tuấn của những câu "Thư ổn không?"Đây là một Tuấn đang lớn lên trong đau."Tuấn học mấy câu đó ở đâu vậy?"Anh cười buồn."Không học. Đau nên nghĩ ra."Cô không cười được nữa.Mưa rơi mạnh hơn.Cô bước tới nửa bước, rất muốn ôm anh.Nhưng dừng lại."Thư có thể nắm tay Tuấn một chút không?"Anh nhìn cô.Rồi đưa tay.Cô nắm lấy.Lần này, cả hai không buông ngay.Họ đứng dưới mái hiên, tay nắm tay, không nói gì.Không đủ gần để thành một cái ôm.Không đủ xa để giả vờ không nhớ.Đó là khoảng cách mới của họ.Một khoảng cách vừa thương vừa phạt.Tối hôm ấy, Thư về nhà, người còn ẩm vì mưa.Mẹ nhìn cô."Con không mang dù hả?""Dạ có, nhưng mưa lớn quá.""Mấy hôm nay mẹ thấy con buồn. Có chuyện gì với Tuấn phải không?"Câu hỏi đến bất ngờ.Thư đang tháo giày, tay khựng lại."Dạ không."Mẹ nhìn cô."Con không giấu mẹ được đâu."Thư không trả lời.Mẹ thở dài."Tuổi con yêu đương là vậy. Vui đó rồi khóc đó. Mẹ không cấm con có cảm xúc. Nhưng con phải biết cái gì là nhất thời, cái gì là tương lai."Lại là tương lai.Thư cảm thấy mệt."Mẹ đừng nói nữa được không?"Mẹ khựng lại."Con nói chuyện với mẹ kiểu gì đó?""Con xin lỗi. Nhưng hôm nay con mệt."Mẹ nhìn cô lâu hơn.Rồi nói:"Cuối tuần này cô Hạnh rủ mẹ đi ăn. Vũ cũng đi. Mẹ muốn con đi cùng."Thư ngẩng lên."Con không đi.""Thư.""Con nói con không đi.""Chỉ là một bữa ăn.""Không phải chỉ là một bữa ăn."Mẹ im.Lần đầu tiên, Thư nói thẳng như vậy."Con có người yêu. Và con không muốn gặp riêng hay gặp kiểu sắp đặt với anh Vũ nữa."Mẹ nhìn cô, ánh mắt thay đổi."Ai nói là sắp đặt?""Mẹ biết mà.""Thư, mẹ chỉ muốn con tiếp xúc với người tốt hơn cho tương lai.""Tuấn không xấu.""Mẹ không nói cậu ấy xấu.""Nhưng mẹ luôn làm như Tuấn không đủ.""Mẹ làm mẹ, mẹ có quyền lo.""Còn con có quyền chọn."Câu đó làm căn phòng khách im phăng phắc.Ba cô từ trong phòng làm việc bước ra, có lẽ đã nghe thấy đoạn cuối."Có chuyện gì?"Mẹ quay sang ông."Con bé càng ngày càng cãi."Ba nhìn Thư."Lên phòng đi. Lát ba nói chuyện."Thư nhìn ba, rồi nhìn mẹ.Cô biết nếu còn đứng đó, mọi thứ sẽ nổ lớn.Cô cúi đầu."Dạ."Lên tới phòng, cô đóng cửa lại, tim đập rất nhanh.Lần đầu tiên, cô từ chối Vũ trước mặt mẹ.Lẽ ra cô phải thấy nhẹ.Nhưng cô không nhẹ hoàn toàn.Vì ngay khi nói "con không muốn gặp anh Vũ nữa", trong lòng cô có một vệt đau nhỏ.Không phải vì cô muốn phản bội Tuấn.Mà vì cô biết mình đã đóng một cánh cửa mà mình vẫn còn tò mò nhìn vào.Cô ghét điều đó.Ghét vì không thể trong sạch một cách đơn giản.Ghét vì ngay cả khi làm điều đúng, lòng cô vẫn không hoàn toàn yên.Cô mở điện thoại.Muốn nhắn cho Tuấn:"Thư đã từ chối gặp Vũ với mẹ."Nhưng nhớ Tuấn nói: "Đừng nói vì sợ mất Tuấn. Nói khi Thư thật sự làm được."Cô chưa biết mình đã thật sự làm được chưa.Hay chỉ mới làm được một lần.Cô đặt điện thoại xuống.Mở cuốn sổ nâu.Viết:"Hôm nay Thư đã nói với mẹ là không muốn gặp anh Vũ nữa. Nhưng Thư không thấy mình chiến thắng. Thư chỉ thấy mình đang kéo một cánh cửa lại trong khi vẫn còn nghe tiếng gió bên kia. Thư ghét chính mình vì câu đó. Thư yêu Tuấn. Vậy tại sao lòng Thư vẫn không yên?"Viết xong, cô ngồi thừ.Ngoài cửa, tiếng ba cô gõ."Thư."Cô vội gấp sổ lại."Dạ.""Ba vào được không?""Dạ được."Ba cô bước vào, đóng cửa lại.Ông không nổi giận ngay.Điều đó luôn đáng sợ hơn.Ông kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn học."Con ngồi đi."Thư ngồi xuống mép giường.Ba nhìn cô một lúc."Con thật sự nghĩ ba mẹ đang hại con sao?"Câu hỏi ấy làm cô ngẩng lên."Con không nghĩ vậy.""Vậy sao con phản ứng như vậy?""Vì con thấy ba mẹ không nghe con.""Ba mẹ nghe. Nhưng nghe không có nghĩa là đồng ý."Cô im.Ba nói tiếp:"Cậu Tuấn đó, ba chưa gặp nhiều. Ba không nói cậu ấy xấu. Nhưng ba hỏi con: cậu ấy có tương lai rõ ràng chưa?""Bạn ấy đang học. Tụi con đều đang học.""Gia đình cậu ấy có điều kiện hỗ trợ không?""Ba...""Con trả lời đi."Thư cắn môi."Không nhiều.""Vậy sau này thì sao? Con nghĩ tình yêu sinh viên nuôi được cuộc sống hả?""Con không nói tụi con cưới liền.""Nhưng con đang yêu như thể không còn ai khác trên đời."Câu đó giống câu mẹ nói.Nhưng từ miệng ba, nó lạnh hơn."Ba mẹ giới thiệu Vũ không phải để ép con bỏ Tuấn ngay. Ba mẹ muốn con nhìn thấy có những người đàn ông đã ổn định, đã biết lo cho tương lai, đã có vị trí. Con có quyền chọn. Nhưng muốn chọn đúng, con phải nhìn đủ."Thư nhìn ba."Con không muốn được đặt lên bàn cân như vậy.""Cuộc đời luôn có bàn cân.""Nhưng tình yêu không phải món hàng."Ba im.Rồi ông hỏi:"Con và Tuấn đã đi quá giới hạn chưa?"Câu hỏi rơi xuống đột ngột đến mức Thư đứng hình.Mặt cô tái đi.Ba nhìn phản ứng đó.Ông không cần cô trả lời.Không khí trong phòng nặng đến mức cô nghe rõ tiếng tim mình."Ba..."Ba nhắm mắt một giây.Khi mở mắt, giọng ông thấp hơn:"Thư, ba không muốn hỏi sâu. Nhưng ba là ba của con. Ba nhìn con thay đổi, ba biết."Nước mắt cô trào ra."Ba đừng hỏi.""Ba không hỏi nữa."Ông đứng dậy, đi tới cửa, rồi dừng lại."Chính vì vậy, con càng phải tỉnh. Con gái nhiều khi càng trao nhiều càng tưởng mình không thể quay đầu. Nhưng cuộc đời không vận hành bằng cảm giác đó. Ba mẹ không muốn con chọn một người chỉ vì con đã lỡ đi xa với người đó."Câu đó như một nhát dao.Thư bật khóc."Không phải lỡ. Con yêu Tuấn."Ba nhìn cô."Ba hy vọng con hiểu sự khác nhau giữa yêu, thương, tội lỗi, và ràng buộc."Nói xong, ông đi ra.Cửa đóng lại.Thư ngồi chết lặng.Câu nói của ba đâm vào đúng nơi đau nhất.Không phải vì ông đúng hoàn toàn.Mà vì ông nói trúng một phần cô cũng đang sợ.Có phải cô đang giữ Tuấn vì yêu?Hay vì anh là người đầu tiên?Hay vì cô đã trao quá nhiều nên không chịu nổi ý nghĩ mọi thứ không đi tới đâu?Không.Cô lắc đầu dữ dội.Không phải vậy.Cô yêu Tuấn.Yêu thật.Yêu anh từ cái ghế, từ mưa, từ phòng trọ, từ cuốn sổ, từ sự tử tế vụng về.Nhưng tại sao càng lúc cô càng phải tự chứng minh điều đó?Điện thoại rung.Tuấn."Thư hôm nay ổn không?"Chỉ vậy thôi.Một câu hỏi rất Tuấn.Thư nhìn màn hình.Cô muốn gọi cho anh, khóc, kể hết chuyện mẹ, chuyện ba, chuyện câu hỏi làm cô tê dại. Nhưng nhớ luật mới: không dùng nhau để trốn. Không kéo nhau về bằng nước mắt.Cô nhắn:"Ba mẹ hỏi về Tuấn. Hơi căng. Nhưng Thư ổn."Một lúc sau, Tuấn trả lời:"Có cần Tuấn nghe không?"Không phải "Tuấn gọi nha".Không phải "kể Tuấn nghe".Mà là "có cần".Anh đang học cách hỏi mà không níu.Thư vừa thương vừa đau."Có. Nhưng Thư sợ mình lại khóc."Tuấn:"Khóc cũng được. Nhưng mình nói thật."Cô cầm điện thoại rất lâu.Rồi gọi.Tuấn bắt máy.Không vội.Không hấp tấp."Tuấn nghe."Chỉ nghe giọng anh, Thư đã khóc.Tuấn không nói "đừng khóc" như trước.Anh chỉ im lặng, để cô khóc một lúc.Rồi hỏi:"Ba mẹ nói gì?"Thư kể.Không kể hết câu ba hỏi về chuyện vượt giới hạn.Nhưng cô kể rằng ba mẹ muốn cô nhìn tương lai, muốn cô tiếp xúc với Vũ, muốn cô không nhầm lẫn giữa yêu và ràng buộc.Tuấn nghe rất lâu.Không cắt ngang.Khi cô nói xong, anh im.Rồi hỏi:"Thư có nghĩ vậy không?""Không.""Chắc không?"Câu hỏi ấy làm cô nghẹn.Trước đây, cô sẽ nói chắc ngay.Hôm nay, cô im lâu hơn.Tuấn nghe sự im lặng đó.Nhưng lần này anh không vội đau thành lời.Anh chỉ hỏi tiếp:"Thư đang sợ điều gì nhất?"Cô nằm xuống giường, ôm gối."Sợ mất Tuấn.""Còn gì nữa?""Sợ mình không hiểu mình.""Còn gì nữa?"Cô nhắm mắt."Sợ ba mẹ có một phần đúng."Đầu dây bên kia im.Tuấn hít vào rất khẽ."Đúng phần nào?""Phần... có khi Thư đang giữ Tuấn bằng quá nhiều thứ: yêu, kỷ niệm, chuyện tụi mình đã đi xa, cảm giác tội lỗi, sợ mất. Thư không biết cái nào là cái nào."Nói ra được câu đó, cô khóc nhiều hơn.Tuấn ở đầu dây bên kia, ngồi dưới ánh đèn vàng trong phòng trọ, tay đặt trên cuốn sách đang mở. Khang không có trong phòng. Căn phòng im.Nếu là trước đây, câu đó sẽ làm anh vỡ.Hôm nay, anh vẫn đau.Nhưng cũng hiểu rằng đây là sự thật mà họ đã hứa sẽ nói.Anh nói chậm:"Thư, Tuấn cũng sợ điều đó."Cô nín thở."Tuấn sợ Thư ở lại vì Tuấn là người đầu tiên. Vì Thư thấy có lỗi. Vì nếu rời đi, những gì tụi mình từng có sẽ trở thành sai. Nhưng Tuấn không muốn Thư ở lại bằng những thứ đó.""Vậy Tuấn muốn Thư ở lại bằng gì?""Bằng việc mỗi ngày Thư vẫn chọn Tuấn, dù không bị ép bởi kỷ niệm hay thân thể."Câu đó làm cô im lặng.Nó đẹp.Và khó.Khó hơn những đêm họ nằm cạnh nhau.Khó hơn những lời hứa dưới mưa.Cô hỏi rất nhỏ:"Nếu có ngày Thư không chắc thì sao?"Tuấn nhắm mắt."Thì Thư nói thật.""Tuấn có chịu nổi không?""Không biết.""Tuấn...""Nhưng giấu thì chắc chắn không chịu nổi."Cô khóc trong im lặng.Một lúc sau, Tuấn nói:"Thư có còn nhắn với Vũ không?""Không. Sau tin hôm qua Thư không nhắn nữa.""Anh ta có nhắn không?""Không."Cô không kể rằng Vũ đã nhắn "có những câu hỏi sẽ tự quay lại" trước đó, vì cô đã kể tin dừng lại với Tuấn rồi. Nhưng vừa không kể, cô lập tức thấy nhói.Cô dừng lại."Tuấn.""Ừ?""Có một tin nữa. Sau khi Thư nói dừng, anh ấy hỏi Thư đang chọn điều mình muốn hay chọn vì sợ mất điều quen thuộc. Thư có trả lời. Rồi anh ấy nói nếu không trả lời câu hỏi, nó sẽ tự quay lại."Tuấn im.Thư nắm chặt điện thoại."Thư nói để Tuấn biết. Không muốn giấu nữa."Một lúc sau, Tuấn nói:"Cám ơn Thư đã nói."Giọng anh buồn.Nhưng không lạnh như trước."Tuấn đau không?""Có.""Thư xin lỗi.""Ừ.""Tuấn có giận không?""Có. Nhưng ít hơn nếu Tuấn phát hiện sau."Câu đó làm cô vừa đau vừa nhẹ.Họ nói chuyện thêm một lúc.Không ngọt ngào.Không gọi nhau là người yêu nhiều như trước.Nhưng thật.Khi cuộc gọi gần kết thúc, Thư hỏi:"Mai Tuấn còn giữ ghế không?"Tuấn im một giây."Có.""Vì còn thương Thư?""Vì còn thương. Và vì Tuấn cũng đang chọn ở lại hôm nay."Hôm nay.Không phải mãi mãi.Không phải ngày mai.Hôm nay.Thư nghe rõ sự thay đổi đó.Trước đây, Tuấn từng viết: hôm nay, ngày mai, và cả những ngày khó hơn.Bây giờ, anh chỉ nói hôm nay.Nhưng có lẽ, sau mọi chuyện, hôm nay đã là rất nhiều.Cô nói:"Mai Thư tới ngồi.""Ừ.""Ngủ ngon, Tuấn.""Ngủ ngon, Thư."Không có "người yêu".Không có "của Tuấn".Cuộc gọi kết thúc.Thư nằm trong bóng tối, nước mắt khô trên má.Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi rất nhỏ.Không đủ thành cơn.Chỉ lất phất như một lời nhắc.Cô biết mình đã từ chối gặp Vũ trước mặt mẹ.Đã nói thật hơn với Tuấn.Đã bắt đầu nhìn vào chính mình.Nhưng cô cũng biết câu hỏi của Vũ chưa biến mất.Nó nằm đâu đó trong cô, cùng với lời của ba, nỗi đau của Tuấn, sự lo của Mai, và phần đam mê vẫn chưa biết cách gọi tên.Sáng hôm sau, chiếc ghế vẫn được giữ.Thư bước vào lớp.Trên bàn có chai nước.Không có mảnh giấy.Cô ngồi xuống.Tuấn nhìn cô."Chào Thư.""Chào Tuấn."Một lát sau, cô tự xé một mảnh giấy.Viết:"Hôm nay Thư chọn ngồi ở đây."Cô đẩy qua.Tuấn đọc.Ánh mắt anh run lên rất nhẹ.Anh cầm bút, viết lại:"Hôm nay Tuấn chọn giữ."Thư đọc, mắt đỏ.Không phải lời hứa mãi mãi.Nhưng là lời hứa của một ngày.Và trong giai đoạn tình yêu của họ đang đầy vết nứt, một ngày cũng đã là một phép màu nhỏ.Dưới bàn, Thư đặt tay mình gần tay Tuấn.Không chạm.Chỉ gần.Tuấn nhìn xuống.Rồi cũng đặt tay mình gần hơn một chút.Giữa hai bàn tay vẫn còn một khoảng cách mảnh.Nhưng hôm nay, khoảng cách ấy không chỉ là đau.Nó còn là sự cố gắng.Hai người ngồi cạnh nhau, mở sách.Bên ngoài, mưa lất phất qua sân trường.Không đủ để che giấu.Nhưng đủ để nhắc rằng mùa mưa vẫn còn đó.Và khi mùa mưa còn đó, có nghĩa là mọi thứ vẫn chưa kết thúc.Chỉ là không ai biết sau cơn mưa này, họ sẽ cùng trú dưới một mái hiên.Hay mỗi người sẽ đi về một phía khác.Hết phần 28
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!