Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 8: Bàn tay trong thư viện

Nhấn play để nghe...


Mùa thi giữa kỳ tới nhanh hơn Thư tưởng.

Mới đó mà những ngày đầu nhập học còn lạ lẫm, vậy mà chỉ vài tuần sau, bảng thông báo của khoa đã đầy lịch kiểm tra, lịch nộp bài nhóm, lịch thuyết trình. Sinh viên trong trường bắt đầu bớt cười giỡn ở hành lang. Căng tin vẫn đông nhưng ai cũng vừa ăn vừa coi tài liệu. Thư viện thì kín chỗ từ sáng tới chiều, nhất là mấy bàn gần cửa sổ có ổ cắm điện.
Khang gọi đó là "mùa đại học hiện nguyên hình".
Sáng thứ bảy, nhóm của Tuấn hẹn nhau ở thư viện từ tám giờ để ôn bài và hoàn thiện slide. Khang là người đề xuất giờ đó, nhưng tới tám giờ mười lăm vẫn chưa thấy mặt.
Mai nhắn trong nhóm:
"Khang, ông đâu?"
Khang trả lời sau ba phút:
"Tao đang trên đường."
Mai:
"Đường nào?"
Khang:
"Đường từ giấc mơ về hiện thực."
Mai:
"Nói tiếng người."
Khang:
"Tao mới thức."
Mai gửi liền một biểu tượng tức giận. Linh chỉ nhắn:
"Không sao, tụi mình làm trước."
Tuấn nhìn màn hình, lắc đầu.
"Biết ngay mà."
Thư ngồi cạnh anh, bật cười nhỏ.
"Khang lúc nào cũng vậy."
"Nhưng lát tới nó sẽ nói là do đồng hồ báo thức phản bội."
"Tuấn hiểu Khang ghê."
"Ở kế phòng trọ, muốn không hiểu cũng khó."
Thư nhìn anh, thấy ánh mắt Tuấn hôm nay hơi mệt. Dưới mắt anh có quầng nhạt. Áo thun đen đơn giản làm vai anh trông rộng hơn, nhưng gương mặt lại có vẻ thiếu ngủ.
"Tuấn ngủ ít hả?"
"Ừ. Tối qua làm thêm về hơi trễ."
"Tuấn làm tới mấy giờ?"
"Gần mười một giờ."
Thư nhíu mày.
"Rồi còn học bài nữa?"
"Có coi sơ."
"Tuấn vậy sao chịu nổi?"
Tuấn cười nhẹ.
"Chịu được mà."
Thư nhìn anh, không thích câu đó chút nào. Tuấn lúc nào cũng nói "chịu được", "không sao", "ổn mà". Nhưng càng quen anh, cô càng biết đằng sau những câu đó là một thói quen tự gồng. Anh không muốn ai lo cho mình, nhất là cô.
Thư lấy trong túi ra một hộp nhỏ, đẩy qua cho anh.
"Ăn đi."
Tuấn nhìn xuống. Trong hộp là hai cái bánh mì nhỏ kẹp trứng và chả lụa, được gói giấy bạc cẩn thận.
"Thư làm hả?"
"Không. Cô giúp việc nhà Thư làm. Nhưng Thư gói đem theo."
"Thư ăn chưa?"
"Rồi. Cái này của Tuấn."
Tuấn nhìn hộp bánh, rồi nhìn cô.
"Thư đem cho Tuấn hả?"
"Ừ. Tuấn hay bỏ bữa sáng."
"Sao Thư biết?"
"Thư hỏi Khang."
Tuấn hơi bật cười.
"Thằng Khang bán đứng Tuấn nhanh vậy."
"Khang nói: 'Tuấn nhiều khi uống cà phê thay cơm, bà xử nó giùm tui.'"
Tuấn cầm một cái bánh, giọng dịu xuống:
"Cám ơn Thư."
"Ăn hết đó. Không được ăn một cái rồi nói no."
"Tuấn biết rồi."
Mai ngồi đối diện, nhìn cảnh đó mà không giấu được nụ cười.
"Trời ơi, bữa nay có người được chuẩn bị đồ ăn sáng luôn."
Thư đỏ mặt.
"Mai đừng chọc."
"Tui đâu có chọc. Tui đang cảm động mà."
Linh cũng cười nhẹ:
"Tuấn ăn đi. Học sáng tới trưa dễ đói lắm."
Tuấn mở giấy bạc, ăn một miếng. Bánh còn hơi ấm, vị trứng béo, chả lụa mặn nhẹ, dưa leo giòn. Một món ăn rất bình thường, nhưng khi biết Thư đã nghĩ tới mình từ sáng, anh thấy cổ họng nghẹn nhẹ.
Anh nói:
"Ngon."
Thư nhìn anh.
"Thiệt không?"
"Thiệt."
"Vậy mai mốt Thư đem nữa."
Tuấn khựng lại.
"Không cần đâu. Phiền Thư."
Thư nhìn thẳng anh.
"Tuấn không được nói vậy."
"Nhưng..."
"Tuấn mua nước cho Thư hoài thì được, Thư đem đồ ăn cho Tuấn thì phiền hả?"
Tuấn im.
Mai gật gù:
"Thư nói đúng. Trưởng nhóm không được phân biệt đối xử."
Tuấn cười bất lực.
"Rồi. Tuấn nhận."
Thư hài lòng, mở laptop.
"Vậy ăn xong học."
Tuấn nhìn cô thêm một chút. Từ hôm qua tới nay, Thư có gì đó khác. Vẫn dịu dàng, vẫn hay ngại, nhưng trong những chuyện liên quan tới anh, cô bắt đầu rõ ràng hơn. Cô biết ghen thì nói ghen. Cô thấy anh mệt thì bắt anh ăn. Cô chưa phải người yêu anh, nhưng cách cô quan tâm làm anh thấy trong lòng vừa vui vừa sợ.
Vui vì mình được để ý.
Sợ vì càng nhận nhiều, anh càng không biết sau này nếu mất đi thì mình sẽ đau tới đâu.
Thư viện buổi sáng càng lúc càng đông. Tiếng gõ bàn phím, tiếng lật sách, tiếng ghế kéo rất khẽ hòa vào nhau. Nắng xuyên qua khung cửa kính lớn, rơi lên mặt bàn thành những vệt sáng dài. Bên ngoài cửa sổ, hàng cây dầu đứng im trong nắng, thỉnh thoảng có vài chiếc lá rơi xuống sân.
Tuấn ăn xong bánh, uống một ngụm nước rồi mở tài liệu. Anh và Thư ngồi cạnh nhau. Mai và Linh ngồi đối diện. Cái ghế của Khang vẫn trống.
Nhóm bắt đầu ôn môn Nhập môn quản trị. Tuấn giảng lại phần phong cách lãnh đạo cho Thư và Mai nghe. Anh nói chậm, rõ, lấy ví dụ dễ hiểu. Mỗi lần Thư hỏi, anh đều kiên nhẫn giải thích. Có lúc cô chưa hiểu, anh không hề khó chịu, chỉ lấy giấy vẽ sơ đồ.
"Thư coi nè. Lãnh đạo độc đoán là người quyết hết. Dân chủ là có tham khảo ý kiến. Tự do là giao quyền nhiều hơn. Nhưng tùy tình huống mà mỗi kiểu có tác dụng khác nhau."
Thư chống cằm nhìn sơ đồ.
"Vậy không có kiểu nào tốt nhất hả?"
"Không hẳn. Quan trọng là phù hợp."
"Giống con người ha."
Tuấn nhìn cô.
"Sao?"
"Không có ai hoàn hảo nhất. Chỉ có ai phù hợp với mình nhất."
Câu đó làm Tuấn im một chút.
Mai đang ghi bài cũng ngẩng lên, ánh mắt lập tức có ý trêu. Nhưng lần này cô không chọc. Có lẽ vì giọng Thư nói câu đó quá tự nhiên, quá thật.
Tuấn nhìn xuống tờ giấy, rồi nói nhỏ:
"Ừ. Chắc vậy."
Thư cũng thấy mình vừa nói hơi lộ. Cô cúi xuống ghi tiếp, tai nóng lên.
Một lát sau, Khang cuối cùng cũng xuất hiện. Tóc rối, áo thun nhăn, trên tay cầm ly cà phê to.
"Xin lỗi mọi người, tao bị kẹt xe."
Mai không ngẩng đầu:
"Xe nào?"
"Xe giường nằm."
Mai đặt bút xuống, nhìn nó.
"Ông muốn chết hả?"
Khang ngồi xuống, cười hề hề.
"Nhưng tao có mua bánh tráng trộn chuộc lỗi nè."
Mai nhìn bịch bánh tráng trên tay nó, thái độ dịu lại rõ rệt.
"Đưa đây."
Khang đặt bịch lên bàn, rồi nhìn hộp bánh trống trước mặt Tuấn.
"Ủa, mày ăn sáng rồi hả?"
Tuấn gật đầu.
"Thư đem."
Khang mở to mắt, quay sang Thư.
"Trời ơi, Thư, bà cứu nhân loại rồi đó. Thằng này ở phòng trọ toàn ăn uống như người máy hết pin."
Thư nhìn Tuấn.
"Thiệt hả?"
Tuấn liếc Khang.
"Mày ăn bánh tráng đi."
Khang không sợ, nói tiếp:
"Nói thiệt. Có bữa nó đi làm về, tao hỏi ăn chưa, nó nói ăn rồi. Xong tao thấy trong sọt rác có mỗi cái ly cà phê. Ăn cà phê đó."
Thư quay hẳn sang Tuấn, ánh mắt không vui.
"Tuấn."
Tuấn thở nhẹ.
"Lâu lâu thôi."
"Lâu lâu là mấy lần một tuần?"
Khang giơ ba ngón tay.
"Ba tới bốn."
Tuấn thấp giọng:
"Khang."
Khang nhún vai:
"Tao nói sự thật vì sức khỏe của mày."
Thư nhìn Tuấn, giọng nghiêm hơn thường ngày:
"Từ nay Tuấn không được bỏ bữa như vậy nữa."
Tuấn nhìn cô. Lúc Thư nghiêm, cô không dữ. Nhưng ánh mắt cô có một sự lo lắng rõ ràng khiến anh không nỡ cãi.
"Ừ. Tuấn cố."
"Không phải cố. Là phải ăn."
Mai vỗ tay nhẹ:
"Hay lắm. Thư quản được Tuấn rồi đó."
Khang gật gù:
"Từ nay trách nhiệm nuôi trưởng nhóm giao cho thư ký."
Thư đỏ mặt, nhưng vẫn không rút lại lời. Tuấn nhìn cô, trong lòng vừa mắc cỡ vừa ấm. Anh từng nghĩ được ai đó lo cho là một thứ xa xỉ. Bây giờ Thư ngồi cạnh anh, nhắc anh ăn sáng bằng giọng như thể chuyện đó quan trọng lắm. Anh không biết diễn tả cảm giác ấy sao cho đúng.
Có lẽ là được thương.
Dù chữ "thương" còn quá sớm để nói ra.
Cả nhóm học liên tục tới gần trưa. Khang sau khi ăn bánh tráng thì tỉnh hẳn, bắt đầu làm trò. Mai mắng, Linh cười, Thư thỉnh thoảng che miệng vì sợ ồn trong thư viện. Tuấn thì vừa học vừa nhắc cả nhóm giữ nhỏ tiếng.
Đến mười một giờ rưỡi, Mai đề nghị nghỉ ăn trưa. Linh có việc gia đình nên về trước. Khang kéo Mai xuống căng tin mua cơm, còn Tuấn và Thư ở lại giữ bàn vì laptop và sách vở còn nhiều.
Khi mọi người đi hết, khu bàn bỗng yên hơn.
Thư ngồi bên cạnh Tuấn, nhìn xuống trang vở đầy chữ. Cả sáng cô học nhiều, đầu bắt đầu nặng. Ánh nắng ngoài cửa sổ dịu hơn, rơi lên tay cô thành một lớp sáng mỏng. Thư chống cằm, đọc lại mấy dòng ghi chép, nhưng chữ bắt đầu nhòe đi.
Tuấn đang coi tài liệu trên laptop. Một lúc sau, anh nhận ra Thư im lặng quá. Quay sang, anh thấy cô đã ngủ gục trên bàn.
Mái tóc dài rơi xuống che một bên mặt. Một tay cô còn cầm bút, tay kia đặt cạnh cuốn tập. Gương mặt khi ngủ của Thư mềm và yên hơn lúc thức. Hàng mi dài khép lại, môi hơi hé, hơi thở nhẹ. Cô có vẻ mệt, chắc mấy ngày nay cũng thức khuya học bài và nhắn tin với anh.
Tuấn ngồi yên, nhìn cô.
Không phải nhìn kiểu người ta ngắm một cô gái đẹp. Mà là nhìn một người mình đang dần thương, và bất giác muốn che chở. Anh nhớ sáng nay cô bắt anh ăn sáng. Nhớ cô nói không được bỏ bữa. Bây giờ nhìn cô ngủ gục vì mệt, anh lại thấy mình cũng muốn làm điều tương tự: chăm cô bằng những thứ nhỏ nhất.
Máy lạnh trong thư viện thổi khá lạnh. Thư khẽ rùng mình trong giấc ngủ.
Tuấn lấy áo khoác trong balo ra, nhẹ nhàng phủ lên vai cô.
Động tác của anh rất chậm, sợ cô thức. Áo vừa chạm vai, Thư hơi cựa mình, nhưng không tỉnh. Cô nghiêng mặt qua một chút, tóc trượt xuống mặt bàn. Tuấn ngồi lại, nhìn cô một giây, rồi đưa tay rất nhẹ vén lọn tóc ra khỏi má cô.
Lần này không phải dưới hàng cây, không phải chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi. Thư đang ngủ, không biết. Tuấn chỉ chạm vào tóc cô, không chạm vào da, nhưng đầu ngón tay vẫn run. Tóc Thư mềm, mát, vương mùi dầu gội dịu. Anh vội rút tay lại, như sợ chính mình đi quá xa.
"Đàng hoàng lại, Tuấn."
Anh tự nhắc trong đầu.
Nhưng tim vẫn đập nhanh.
Tuấn quay lại laptop, cố đọc tiếp tài liệu. Nhưng lâu lâu mắt anh lại liếc sang Thư. Cô ngủ không sâu. Có lúc cô khẽ nhíu mày, có lúc môi mím lại như đang mơ thấy gì đó. Tuấn không biết trong giấc mơ ấy có mình không. Ý nghĩ đó làm anh vừa buồn cười vừa thấy mình trẻ con.
Mười phút sau, Thư tỉnh.
Cô mở mắt chậm, mất vài giây mới nhận ra mình đang ở thư viện. Rồi cô thấy áo khoác của Tuấn trên vai.
Cô ngồi thẳng dậy, hơi hoảng:
"Thư ngủ hả?"
Tuấn nhìn cô, giọng thấp:
"Ừ. Ngủ được chút."
"Sao Tuấn không kêu?"
"Thấy Thư mệt."
Thư nhìn áo khoác trên vai, kéo nhẹ mép áo.
"Tuấn lại đưa áo cho Thư."
"Thư lạnh."
"Tuấn thì sao?"
"Tuấn không lạnh."
Thư nhìn anh. Lần này cô không nói "Tuấn cứ nói không sao hoài". Cô chỉ lặng lẽ kéo áo khoác xuống, gấp lại, nhưng không trả ngay. Cô đặt áo lên đùi, tay vuốt nhẹ lớp vải.
"Tuấn có học được gì không, hay ngồi canh Thư ngủ?"
Tuấn hơi khựng.
"Có học."
"Thiệt không?"
"Thiệt."
Thư nhìn màn hình laptop của anh. Tài liệu vẫn ở đúng đoạn lúc cô ngủ trước đó. Cô bật cười nhỏ.
"Tuấn nói dối."
Tuấn cũng cười, nhưng không cãi.
Thư ngồi yên một lát, rồi nói rất nhỏ:
"Cám ơn Tuấn."
"Ừ."
"Không phải chỉ vì áo khoác."
Tuấn quay sang.
"Vậy vì gì?"
"Vì ở cạnh Tuấn, Thư thấy mình được để ý."
Câu đó làm Tuấn im.
Thư nhìn xuống tay mình.
"Ở nhà, ba mẹ cũng để ý Thư nhiều lắm. Nhưng kiểu khác. Kiểu sợ Thư sai, sợ Thư làm không đúng ý, sợ Thư đi lệch khỏi cái đường ba mẹ chọn. Còn Tuấn để ý... kiểu Thư lạnh không, Thư mệt không, Thư ăn chưa."
Cô ngừng lại, rồi cười buồn.
"Nghe nhỏ xíu ha."
Tuấn nói:
"Không nhỏ."
Thư ngẩng lên.
"Với Tuấn cũng vậy. Thư đem đồ ăn sáng cho Tuấn, nhắc Tuấn đừng bỏ bữa. Nhỏ vậy mà Tuấn nhớ."
Thư nhìn anh. Ánh mắt hai người chạm nhau giữa ánh sáng yên tĩnh của thư viện. Không có lời tỏ tình nào mới. Nhưng có một sự thật lặng lẽ đang lớn lên: họ không chỉ thích nhau vì rung động, vì đẹp, vì ngọt ngào. Họ bắt đầu thương nhau bằng những điều rất đời thường.
Thư định nói gì đó thì điện thoại rung.
Mẹ cô gọi.
Thư khựng lại, rồi bắt máy.
"Dạ con nghe mẹ."
Giọng mẹ vang ra vừa đủ nhỏ, nhưng Tuấn vẫn thấy sắc mặt Thư thay đổi.
"Dạ, con đang ở thư viện học nhóm."
"Dạ có Mai, Linh, Khang..."
Thư liếc Tuấn một cái, rồi nói tiếp:
"Dạ, có cả Tuấn. Bạn trong nhóm."
Bên kia hình như hỏi gì đó. Thư cúi đầu.
"Dạ, con biết. Chiều con về sớm."
Cô tắt máy, ngồi im.
Tuấn hỏi:
"Mẹ Thư hả?"
"Ừ."
"Mẹ hỏi Tuấn?"
Thư im một chút.
"Mẹ hỏi trong nhóm có bạn nam không."
Tuấn không nói.
Thư vội nói:
"Không phải mẹ ghét Tuấn. Mẹ chỉ..."
"Tuấn hiểu."
"Tuấn đừng buồn nha."
Tuấn nhìn xuống bàn.
"Tuấn không buồn."
Nhưng giọng anh không nhẹ như trước.
Thư nghe ra. Cô biết anh nói vậy để cô đỡ khó xử. Nhưng chính sự cố gắng ấy làm cô thấy xót. Tuấn không làm gì sai. Anh chỉ ngồi đây học với cô, phủ áo cho cô khi cô lạnh. Vậy mà trong mắt mẹ cô, anh đã là một điều cần phải được nhắc nhở.
Thư nhìn bàn tay Tuấn đặt trên mép bàn. Tay anh to, ngón tay dài, móng cắt gọn. Bàn tay ấy từng cầm dù che mưa, từng vẫy taxi trong cơn mưa lớn, từng vén tóc cho cô dưới hàng cây. Bàn tay ấy luôn dừng lại đúng lúc, luôn giữ chừng mực. Nhưng cô biết phía sau sự chừng mực đó là rất nhiều dịu dàng.
Không nghĩ nhiều nữa, Thư đưa tay mình tới, đặt nhẹ lên mu bàn tay Tuấn.
Tuấn sững lại.
Thư cũng sững lại vì chính mình.
Bàn tay cô trắng và nhỏ hơn tay anh nhiều. Da tay cô mát, đầu ngón tay hơi run. Cô đặt tay lên tay anh chỉ như một lời trấn an, nhưng khoảnh khắc chạm vào, cả hai đều im lặng.
Tuấn không dám nhúc nhích.
Thư nhìn xuống tay mình, mặt nóng lên. Nhưng cô không rút lại.
Cô nói rất khẽ:
"Tuấn đừng buồn."
Tuấn nhìn bàn tay cô trên tay mình. Một cảm giác ấm lan từ chỗ chạm vào tới tận ngực. Anh đã từng móc tay út với cô, nhưng cái chạm này khác. Nó rõ hơn. Thật hơn. Như Thư đang nói bằng tất cả sự vụng về của mình rằng cô đứng về phía anh.
Anh xoay tay lại rất chậm.
Thư nín thở.
Tuấn không nắm mạnh. Chỉ nhẹ nhàng để lòng bàn tay mình đỡ lấy tay cô. Ngón tay anh khẽ khép lại, bao lấy những ngón tay mềm của Thư.
Bàn tay họ nằm giữa mặt bàn thư viện, dưới ánh sáng dịu từ cửa sổ. Không ai nói gì. Xung quanh vẫn có người học bài, người đi qua, người lật sách. Nhưng với họ, mọi thứ dường như xa đi.
Thư nhìn tay mình trong tay Tuấn. Cô chưa từng nắm tay một bạn nam nào như vậy. Cái nắm không vội, không tham, không làm cô sợ. Nó ấm. Chắc. Và lạ lùng là rất yên.
Tuấn nói nhỏ:
"Thư run."
Cô không nhìn anh.
"Tuấn cũng vậy."
"Ừ."
"Tuấn đừng nắm chặt quá nha."
Tuấn lập tức nới tay.
"Xin lỗi."
Thư bật cười rất khẽ.
"Không phải. Thư chỉ... chưa quen."
"Vậy Tuấn nắm nhẹ thôi."
"Ừ."
Một khoảng im lặng rơi xuống, mềm như nắng trên trang giấy.
Thư hỏi:
"Tuấn còn buồn không?"
Tuấn nhìn cô.
"Bớt rồi."
"Sao bớt nhanh vậy?"
"Vì Thư nắm tay Tuấn."
Mặt Thư nóng bừng.
"Tuấn càng ngày càng biết nói mấy câu làm người ta ngại."
"Tuấn nói thiệt."
"Chính vì thiệt nên mới ngại."
Tuấn cười. Thư cũng cười. Hai người ngồi cạnh nhau, tay vẫn nắm rất nhẹ dưới mép bàn. Cái nắm tay đầu tiên không có nhạc nền, không có mưa, không có cảnh phim nào lộng lẫy. Nó xảy ra trong thư viện, giữa mùa thi, giữa mấy cuốn giáo trình và một cuộc điện thoại làm lòng chùng xuống.
Nhưng có lẽ vì vậy mà nó càng thật.
Mai và Khang quay lại đúng lúc hai người vừa buông tay.
Không phải vì họ nghe tiếng bước chân mà buông vội, mà vì Thư thấy từ xa Mai đang bưng khay cơm đi tới. Cô rút tay lại, giả bộ mở tập. Tuấn cũng quay lại laptop. Nhưng cả hai đều không giấu được vẻ khác lạ trên mặt.
Khang đặt bịch cơm xuống bàn, nhìn hai người.
"Ủa? Sao không khí ở đây ngọt dữ vậy?"
Mai liếc qua Thư, thấy mặt cô đỏ, rồi nhìn Tuấn, thấy anh cúi xuống laptop nhưng tai cũng đỏ. Mai hiểu ngay. Cô không chọc lớn, chỉ ngồi xuống cạnh Thư, thì thầm:
"Nắm tay rồi hả?"
Thư suýt làm rớt cây bút.
"Mai!"
Mai cười rất nhỏ:
"Rồi. Tui biết."
Khang nghe chữ "biết", lập tức chồm qua:
"Biết gì? Có gì tao chưa biết hả?"
Mai nhét đôi đũa vào tay nó.
"Ăn cơm đi. Không phải chuyện của ông."
Khang nhìn Tuấn.
"Mày giấu tao chuyện gì?"
Tuấn bình tĩnh:
"Giấu nhiều."
"Trời ơi, tình bạn rạn nứt."
Linh trở lại sau đó ít phút, không biết chuyện gì, chỉ ngồi xuống ăn cơm hộp và hỏi mọi người ôn tới đâu rồi. Nhờ Linh, bàn học trở lại bình thường. Nhưng với Tuấn và Thư, bình thường đã khác.
Cả buổi chiều, họ không nắm tay thêm lần nào. Chỉ thỉnh thoảng tay chạm nhau khi cùng lấy bút, cùng lật tài liệu, cùng kéo laptop lại gần. Mỗi lần như vậy, cả hai đều im một nhịp rồi tiếp tục học. Không ai nói, nhưng cái im ấy lại có vị rất ngọt.
Khoảng ba giờ, trời đổ mưa.
Không lớn như hôm trước, chỉ là mưa đều, rơi mỏng lên cửa kính thư viện. Âm thanh mưa rất nhẹ, như có ai gõ nhịp xa xa. Trong thư viện, đèn được bật lên sớm hơn. Không khí trở nên buồn ngủ.
Thư cố đọc lại phần quản trị nguồn nhân lực, nhưng mắt cứ díu lại. Cô đã ngủ gục lúc trưa, vậy mà vẫn còn mệt. Tuấn nhìn thấy, đẩy ly nước qua.
"Uống chút đi."
Thư lắc đầu.
"Thư buồn ngủ."
"Vậy ngủ thêm chút."
"Không được. Còn nhiều bài."
"Ngủ mười phút. Tuấn canh."
Thư nhìn anh.
"Tuấn canh thiệt hả?"
"Ừ."
Cô do dự, rồi gật đầu. Lần này cô không ngủ gục trên bàn nữa, mà khoanh tay đặt lên mặt bàn, nghiêng đầu xuống. Tuấn kéo áo khoác phủ nhẹ lên vai cô như lúc trưa.
Khang ngồi đối diện thấy vậy, đang định mở miệng. Mai lập tức giơ cây bút lên cảnh cáo.
"Ông mà phá là tui xử ông."
Khang thì thầm:
"Tao chưa nói gì hết."
"Nhìn mặt ông là biết sắp nói."
Khang bĩu môi, quay lại học. Nhưng một lát sau, nó lấy điện thoại chụp lén cảnh Tuấn ngồi học bên cạnh Thư đang ngủ, áo khoác phủ trên vai cô.
Mai thấy, định giật điện thoại.
"Ông làm gì vậy?"
Khang nói nhỏ:
"Chụp kỷ niệm. Mai mốt tụi nó cưới, tao chiếu slideshow."
Mai khựng lại, rồi bật cười không thành tiếng.
"Ông đúng là khùng."
Khang nhìn tấm ảnh, giọng nhỏ hơn:
"Nhưng đẹp mà."
Mai nhìn qua. Trong ảnh, Thư ngủ yên bên cạnh Tuấn. Tuấn cúi xuống tài liệu, gương mặt nghiêm túc, nhưng một tay giữ mép áo khoác để nó không tuột khỏi vai cô. Ngoài cửa kính là mưa. Ánh đèn thư viện vàng nhạt. Mọi thứ bình thường tới mức đẹp.
Mai không giật điện thoại nữa.
"Đừng đăng lung tung đó."
"Biết rồi. Tao đâu có ngu."
Mai nhìn nó.
"Có lúc có."
Khang cười khẽ.
Mười phút sau, Tuấn gọi Thư dậy.
"Thư."
Cô mở mắt, giọng còn ngái ngủ:
"Hết mười phút rồi hả?"
"Ừ."
"Tuấn canh đúng ghê."
"Thư dặn học thì phải học."
Thư ngồi dậy, kéo áo khoác trên vai xuống.
"Tuấn lạnh không?"
"Không."
Thư nhìn anh.
"Lại nữa."
Tuấn cười.
"Lần này không lạnh thiệt."
Cô trả áo cho anh, nhưng khi tay anh nhận, đầu ngón tay hai người chạm nhau. Thư nhìn xuống. Tuấn cũng nhìn. Không ai nói gì. Rồi Tuấn nhận áo, đặt lên ghế.
Cơn mưa ngoài cửa kính kéo dài tới gần chiều. Cả nhóm học được khá nhiều. Slide cũng gần hoàn chỉnh. Khi thư viện chuẩn bị đóng cửa khu tự học, mọi người thu dọn đồ.
Mai rủ:
"Đi ăn gì không? Học cả ngày muốn xỉu."
Khang lập tức nói:
"Đi. Tao đề xuất hủ tiếu."
Linh lắc đầu:
"Mình phải về nhà."
Thư nhìn điện thoại. Mẹ cô đã nhắn ba tin:
"Mấy giờ về?"
"Trời mưa, con về sớm đi."
"Đừng ở lại trường quá lâu."
Thư thở nhẹ.
"Thư cũng phải về."
Mai nhìn cô, hiểu ngay.
"Ừ. Về đi. Mai mình học tiếp."
Tuấn đeo balo lên.
"Tuấn đưa Thư ra cổng."
Khang nói:
"Câu này giờ thành thủ tục cố định rồi ha."
Tuấn nhìn nó.
"Mày muốn đi chung không?"
Khang xua tay.
"Không. Tao rất biết điều."
Mai cười:
"Hiếm khi."
Tuấn và Thư đi ra khỏi thư viện. Mưa đã nhỏ, chỉ còn lất phất. Sân trường ướt, đèn đường bắt đầu sáng. Những vũng nước phản chiếu bóng cây và ánh đèn, làm con đường ra cổng trông như một tấm kính vỡ thành nhiều mảnh nhỏ.
Hai người đi chậm dưới mái hiên.
Thư cầm điện thoại trong tay, nhưng chưa đặt xe. Tuấn thấy vậy, hỏi:
"Thư chưa muốn về hả?"
Cô nhìn anh.
"Muốn về thì cũng phải về. Nhưng không muốn nhanh quá."
Câu nói đó làm Tuấn im.
Họ dừng lại dưới mái hiên gần giảng đường B, nơi nhìn ra sân ướt mưa. Chỗ này vắng, chỉ thỉnh thoảng có vài sinh viên đi ngang.
Thư nhìn mưa, rồi nói:
"Hôm nay Thư thấy vui."
"Vì học được nhiều hả?"
"Ừ. Và vì..."
Cô ngừng lại.
Tuấn quay sang.
"Vì gì?"
Thư nhìn xuống bàn tay mình.
"Vì nắm tay Tuấn."
Tuấn không nói ngay. Câu đó từ miệng Thư nghe vừa ngại vừa thật. Anh nhìn tay cô. Bàn tay nhỏ, trắng, đang nắm quai túi xách. Một giọt mưa tạt vào mái hiên rơi xuống gần chân cô.
Anh hỏi:
"Thư có sợ không?"
"Có."
"Vậy sao vẫn nắm?"
Thư nhìn anh.
"Vì Tuấn buồn."
Câu trả lời đơn giản đến mức làm ngực Tuấn nhói lên.
"Chỉ vậy thôi hả?"
"Ừ. Thư không muốn Tuấn buồn một mình."
Tuấn nhìn cô rất lâu. Trong lòng anh có nhiều điều muốn nói, nhưng cổ họng lại nghẹn. Anh chưa từng nghĩ một người như Thư, được bao bọc trong căn nhà rộng và những quy tắc chặt chẽ, lại có thể bước qua sự ngại ngùng chỉ để chạm vào tay anh vì không muốn anh buồn.
Anh nói khẽ:
"Thư làm vậy, Tuấn sẽ càng thích Thư hơn đó."
Thư cúi đầu, mặt đỏ lên.
"Vậy thì... cũng được."
Tuấn bật cười nhẹ.
"Cũng được hả?"
"Ừ. Nhưng đừng thích nhanh quá."
"Sao vậy?"
"Thư sợ không theo kịp."
Tuấn nhìn cô, ánh mắt mềm đi.
"Tuấn chờ."
"Chờ tới chừng nào?"
"Tới chừng nào Thư theo kịp."
Thư nhìn anh, môi cong lên rất nhẹ. Cô không nói nữa. Chỉ đứng gần anh dưới mái hiên, nghe mưa rơi lất phất ngoài sân.
Một lúc sau, xe của Thư tới. Cô bước xuống bậc thềm, rồi quay lại.
"Tuấn về cẩn thận nha."
"Ừ. Thư cũng vậy."
Cô định đi, nhưng bỗng dừng lại. Nhìn quanh thấy không có ai quá gần, Thư đưa tay ra, chạm nhẹ vào ngón tay út của Tuấn như hôm trước.
"Mai gặp."
Tuấn móc ngón tay mình lại với cô.
"Mai gặp."
Chỉ một giây thôi, rồi cô buông ra, chạy nhanh ra xe.
Tuấn đứng dưới mái hiên nhìn theo. Mưa nhỏ rơi giữa anh và chiếc xe đang xa dần. Anh cúi xuống nhìn bàn tay mình, nơi ngón út vẫn còn cảm giác ấm của Thư.
Tối đó, Khang gửi vào nhóm riêng của hai thằng một tấm ảnh.
Là ảnh Tuấn ngồi cạnh Thư đang ngủ trong thư viện.
Khang nhắn:
"Đừng chửi tao. Ảnh đẹp. Tao chưa gửi cho ai."
Tuấn mở ảnh lên, im lặng rất lâu.
Trong ảnh, Thư ngủ yên dưới áo khoác của anh. Còn anh ngồi bên cạnh, tay giữ nhẹ mép áo. Nhìn từ ngoài vào, anh mới thấy khoảnh khắc đó dịu dàng tới mức nào. Anh không biết khi ấy mình trông như vậy. Không biết ánh mắt mình khi nhìn Thư lại mềm đến thế.
Khang nhắn tiếp:
"Mày nhìn người ta kiểu đó mà còn nói từ từ. Tao chịu."
Tuấn không trả lời Khang. Anh lưu tấm ảnh lại.
Một lúc sau, Thư nhắn:
"Tuấn đang làm gì?"
Tuấn:
"Đang coi một tấm hình."
Thư:
"Hình gì?"
Tuấn do dự. Rồi anh gửi ảnh cho cô.
Thư nhận được, mở lên.
Cô đứng hình.
Mặt cô nóng bừng. Trong ảnh, cô ngủ ngon lành bên cạnh Tuấn, áo khoác anh phủ trên vai. Tuấn ngồi kế bên, dáng hơi nghiêng về phía cô, tay giữ áo. Ánh đèn vàng, cửa kính mưa, bàn học đầy sách vở. Tấm ảnh giống một đoạn ký ức được ai đó lặng lẽ giữ lại.
Thư nhắn:
"Ai chụp vậy?"
Tuấn:
"Khang."
Thư:
"Trời ơi."
Tuấn:
"Nó nói chưa gửi cho ai."
Thư nhìn tấm ảnh rất lâu.
Rồi cô nhắn:
"Tuấn lưu hả?"
Tuấn:
"Ừ."
Thư:
"Sao lưu?"
Tuấn nhìn ảnh, rồi trả lời:
"Vì đây là ngày đầu tiên Thư nắm tay Tuấn."
Thư đọc câu đó, tim đập mạnh.
Cô nhìn lại tấm ảnh. Trong ảnh không thấy cảnh nắm tay. Nhưng cô hiểu. Với Tuấn, cả ngày hôm nay nằm trong tấm ảnh đó. Cơn mưa ngoài cửa kính. Cái áo khoác. Giấc ngủ của cô. Bàn tay cô đặt lên tay anh. Tất cả gom lại thành một ngày mà anh muốn nhớ.
Thư nhắn:
"Vậy Tuấn nhớ kỹ nha."
Tuấn:
"Tuấn nhớ rồi."
Thư:
"Nhớ cả chuyện Thư bắt Tuấn ăn sáng nữa."
Tuấn:
"Nhớ."
Thư:
"Nhớ không được bỏ bữa."
Tuấn:
"Nhớ."
Thư:
"Nhớ nếu buồn thì nói Thư biết."
Tuấn nhìn dòng đó, lòng lặng xuống.
Anh nhắn:
"Nhớ."
Một lúc sau, anh nhắn thêm:
"Thư cũng vậy. Nếu mệt, nếu sợ, nếu bị mẹ la, đừng giấu Tuấn hết."
Thư nằm trên giường, đọc tin nhắn. Bên ngoài phòng cô, căn nhà vẫn yên tĩnh như mọi đêm. Nhưng trong lòng cô không còn cảm giác chỉ có một mình với những áp lực đó nữa.
Cô trả lời:
"Ừ. Thư sẽ tập nói."
Tuấn:
"Tuấn cũng tập."
Thư:
"Tập gì?"
Tuấn:
"Tập để Thư lo cho Tuấn."
Thư bật cười, mắt cay nhẹ.
"Cái đó cũng phải tập hả?"
Tuấn:
"Với Tuấn thì có."
Thư nhìn dòng chữ đó rất lâu. Cô hiểu. Một người quen tự lo mọi thứ như Tuấn, để người khác bước vào chăm mình cũng là một kiểu can đảm.
Cô nhắn:
"Vậy Thư sẽ kiên nhẫn."
Tuấn:
"Tuấn cũng vậy."
Đêm đó, trước khi ngủ, Thư mở lại tấm ảnh Khang chụp. Cô phóng to một chút, nhìn gương mặt Tuấn trong ảnh. Anh không cười. Nhưng ánh mắt anh khi cúi xuống nhìn tài liệu, khi tay vẫn giữ áo cho cô, lại dịu tới mức cô thấy lòng mình mềm ra.
Cô lưu ảnh vào máy, đặt tên album là "Mùa mưa".
Rồi cô thấy mình ngại, xóa tên đó.
Một phút sau, cô đặt lại tên là "Tuấn".
Xong lại thấy ngại hơn.
Cuối cùng cô đổi thành "Thư viện".
Nhưng trong lòng cô biết, tấm ảnh đó không chỉ là thư viện.
Nó là bàn tay đầu tiên.
Là cái áo khoác trên vai.
Là cơn mưa sau cửa kính.
Là một ngày mà cô đã bước thêm một bước về phía Tuấn, không phải vì hết sợ, mà vì cô muốn ở cạnh anh nhiều hơn nỗi sợ của mình.
Ở phòng trọ, Tuấn cũng mở ảnh thêm một lần trước khi ngủ. Khang đã ngáy nhẹ ở giường bên kia. Đèn đường ngoài hẻm rọi vào phòng thành một vệt sáng mỏng. Tuấn nhìn Thư trong ảnh, rồi nhìn bàn tay mình.
Anh nghĩ:
"Bàn tay này phải đủ tốt để nắm tay Thư."
Ý nghĩ đó làm anh thấy vừa hạnh phúc vừa áp lực. Nhưng tối nay, áp lực không đè nặng như những lần khác. Vì anh nhớ Thư đã nói:
"Thư không muốn Tuấn buồn một mình."
Vậy là đủ.
Ngoài trời, mưa lại bắt đầu rơi rất nhẹ.
Tuấn tắt điện thoại, nhắm mắt.
Trong bóng tối, cảm giác bàn tay Thư vẫn còn ở đó, nhỏ, mềm, run, nhưng không rời.
Và anh biết, từ hôm nay, giữa họ đã có thêm một điều không thể quên.
Không phải nụ hôn.
Không phải lời yêu.
Chỉ là một bàn tay trong thư viện.
Nhưng có những chuyện rất nhỏ, một khi đã chạm vào tim, sẽ ở lại rất lâu.
Hết phần 8

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách