Trang web truyện

📱📖✨ Truyện đã sẵn sàng trên điện thoại của bạn! Nghe audio không giật, đọc không bị rối. Hãy thử ngay – biết đâu bạn sẽ nghiện 😉

Mùa Mưa Không Còn Em

Tác giả: Tuấn Long | Ngày: 18/06/2026 10:31 | Loại: Truyện Dài

Thể loại: truỵện sex sinh viên, truyện sex lãng mạn, Truyện nhiều phần

Truyện đã hoàn thành (35 phần)

Phần 34: Một tuần nơi xa

Nhấn play để nghe...


Thư xin nghỉ học một tuần.

Lý do nói với lớp là nhà có việc.
Lý do nói với Tuấn cũng vậy.
"Ba mẹ Thư đi Đà Lạt với gia đình cô Hạnh. Thư phải đi theo."
Tuấn đọc tin nhắn rất lâu mới trả lời.
"Có Vũ không?"
Thư nằm trên giường, nhìn màn hình.
Cô đã định nói không.
Nhưng nếu nói không, Tuấn có thể biết.
Và dạo này, Tuấn đã bắt đầu biết những lúc cô nói dối.
Nên cô nhắn:
"Có."
Một lúc sau, Tuấn trả lời:
"Ừ."
Chỉ một chữ.
Thư nhìn chữ đó, lòng hơi nhói.
Nhưng chỉ hơi thôi.
Điện thoại cô lại rung.
Vũ.
"Mai đi sớm. Ngủ đi."
Thư nhìn tin nhắn ấy, cảm giác nhói trong lòng lập tức bị một luồng nóng khác đẩy qua.
Cô nhắn:
"Anh ra lệnh hả?"
Vũ trả lời:
"Không. Nhắc người hay nói dối rằng sáng mai mắt thâm nhìn không đẹp."
Thư cắn môi.
"Anh đáng ghét."
"Em vẫn trả lời."
Cô nhìn câu đó, tim đập mạnh.
Tuấn đang im lặng ở một khung chat khác.
Vũ đang kéo cô vào bóng tối bằng vài câu rất ngắn.
Và Thư biết, trước chuyến đi này, mình đã không còn đứng ở ranh giới nữa.
Cô đã bước qua từ lâu.
Chỉ là chưa có dịp để đi xa hơn.
Sáng hôm sau, hai gia đình xuất phát.
Ba mẹ Thư đi cùng xe với cô Hạnh và chồng cô. Vũ lái một chiếc xe riêng. Lúc đầu, mẹ bảo Thư ngồi xe ba mẹ, nhưng cô Hạnh cười:
"Để Thư ngồi xe Vũ cho rộng. Xe này người lớn nói chuyện ồn ào, tụi nhỏ chắc chán."
Mẹ Thư nhìn con gái.
Thư làm như không có gì.
"Dạ sao cũng được."
Ba cô không phản đối.
Vậy là Thư ngồi xe Vũ.
Chỉ hai người.
Cánh cửa xe đóng lại.
Mọi âm thanh bên ngoài dịu xuống.
Vũ cài dây an toàn, liếc cô.
"Run không?"
"Không."
"Lại nói dối."
Thư quay mặt ra cửa kính.
"Anh đừng có lúc nào cũng nói vậy."
"Vì em lúc nào cũng vậy."
Xe lăn bánh.
Sài Gòn lùi lại phía sau.
Những con đường đông, những tiệm cà phê quen, trường học, quán "Mưa Nhỏ", chiếc ghế trong lớp, Tuấn — tất cả dần bị bỏ lại sau kính xe.
Ban đầu, Thư còn nghĩ tới Tuấn.
Cô nghĩ không biết giờ này anh đã tới lớp chưa.
Không biết anh có giữ ghế không dù cô nghỉ.
Không biết Khang có hỏi gì không.
Không biết Mai có nhìn anh với ánh mắt thương hại không.
Nhưng xe càng đi xa, tiếng nhạc trong xe càng nhẹ, giọng Vũ càng đều, mùi nước hoa nam tính thoang thoảng bên cạnh càng rõ, hình ảnh Tuấn càng mờ.
Vũ không vồ vập.
Anh nói chuyện rất tự nhiên.
Về công việc.
Về Đà Lạt.
Về những lần anh lái xe một mình lên đó khi cần suy nghĩ.
Rồi về Thư.
"Em có biết điều gì làm em nguy hiểm không?"
Thư quay sang.
"Em nguy hiểm?"
"Ừ."
"Em thấy anh mới nguy hiểm."
"Anh biết mình nguy hiểm. Còn em thì cứ giả vờ mình ngoan."
Cô im.
Vũ cười nhẹ.
"Nhưng càng giả vờ, càng dễ lộ."
Thư nhìn anh.
Ánh sáng ngoài cửa kính rơi lên gương mặt anh. Vũ không đẹp kiểu sinh viên như Tuấn. Anh đàn ông hơn, cứng hơn, có vẻ từng trải hơn. Cái cách anh cầm vô lăng, cách anh nhìn đường, cách anh nói mà không cần cố lấy lòng, tất cả làm cô thấy mình nhỏ lại theo một kiểu khác.
Không phải nhỏ vì được che chở.
Mà là nhỏ vì đứng trước một người đàn ông quá chắc.
Cảm giác ấy làm cô hồi hộp.
Và thích.
Đà Lạt đón họ bằng sương mỏng.
Khách sạn nằm trên một con dốc yên tĩnh, có sân nhỏ trồng hoa cẩm tú cầu. Ba mẹ và cô Hạnh thuê mấy phòng gần nhau. Phòng Thư ở cuối hành lang tầng hai. Phòng Vũ ở tầng ba.
Khi nhận chìa khóa, Thư nghe tim mình đập nhanh mà không hiểu vì sao.
Hay thật ra cô hiểu.
Chỉ là không muốn gọi tên.
Buổi chiều đầu tiên, cả đoàn đi ăn rồi dạo quanh hồ Xuân Hương. Người lớn đi trước, vừa đi vừa nói chuyện. Thư và Vũ đi phía sau.
Trời lạnh.
Thư mặc áo khoác mỏng, hai tay đút túi.
Vũ nhìn cô.
"Lạnh?"
"Dạ hơi."
"Đáng lẽ nên mang áo dày hơn."
"Em tưởng không lạnh vậy."
Vũ cởi khăn choàng của anh, đưa qua.
"Đeo đi."
"Không cần đâu."
"Thư."
Chỉ gọi tên cô.
Không ép.
Nhưng giọng anh đủ chắc để cô nhận lấy.
Chiếc khăn còn hơi ấm của anh.
Thư quấn lên cổ, mùi của Vũ lập tức gần hơn.
Cô thấy mặt mình nóng lên giữa trời lạnh.
Vũ nhìn cô, ánh mắt chậm lại.
"Đẹp."
"Anh đừng nói vậy."
"Sao?"
"Ba mẹ em ở kia."
"Anh có nói lớn đâu."
Câu đó làm cô vừa bực vừa run.
Đêm đầu tiên, sau khi ba mẹ về phòng, Thư nói mình xuống sảnh mua nước.
Cô nói dối rất bình thản.
Mẹ chỉ dặn:
"Đi nhanh rồi về ngủ."
"Dạ."
Nhưng Thư không xuống sảnh.
Cô đi lên tầng ba.
Hành lang khách sạn yên tĩnh, thảm dày nuốt tiếng bước chân. Cô đứng trước cửa phòng Vũ, tim đập mạnh đến mức tưởng người bên trong nghe được.
Cô chưa kịp gõ, cửa mở.
Vũ đứng đó.
Như thể đã biết cô sẽ tới.
"Em xuống mua nước kiểu này hả?"
Thư nhìn anh.
"Anh biết em sẽ lên?"
"Anh hy vọng."
Cô lẽ ra phải quay đi.
Nhưng không.
Vũ mở cửa rộng hơn.
"Vào không?"
Một câu hỏi.
Đủ để cô còn đường lùi.
Nhưng cô không lùi.
Cô bước vào.
Cửa đóng lại sau lưng.
Đêm đó, mọi thứ xảy ra nhanh hơn mọi suy nghĩ của cô.
Không còn những câu hỏi dài.
Không còn sự dè dặt làm cô hụt hẫng.
Không còn cái cách Tuấn vừa muốn vừa sợ.
Vũ không vội vàng thô bạo, nhưng anh chắc chắn. Anh biết cách làm cô quên đi việc mình đang là ai, đang phản bội ai, đang đứng ở đâu. Trong căn phòng xa lạ của khách sạn Đà Lạt, Thư lần đầu tiên cảm nhận rõ điều mình đã khao khát mà không dám nói thành lời.
Cô bị cuốn đi.
Bị đánh thức.
Bị làm cho quên hết mọi thứ.
Tuấn.
Chiếc ghế.
Cuốn sổ nâu.
Những lời xin lỗi.
Những cuộc nói chuyện nặng nề.
Tất cả biến mất trong khoảnh khắc Vũ kéo cô vào thế giới của anh.
Một thế giới không dịu dàng theo kiểu Tuấn.
Không hỏi quá nhiều.
Không sợ cô vỡ.
Không xem cô như cô gái cần được giữ gìn.
Vũ nhìn cô như người đàn bà anh muốn.
Và Thư, trong đêm ấy, đã đáp lại như thể phần đó của cô cuối cùng cũng tìm được nơi để cháy.
Khi mọi thứ lắng xuống, cô nằm im rất lâu.
Ngoài cửa sổ là sương Đà Lạt.
Trong phòng, ánh đèn vàng nhạt.
Vũ ngồi bên cạnh, không vồ vập nói lời ngọt ngào. Anh chỉ đưa tay vuốt nhẹ tóc cô.
"Ổn không?"
Thư bật cười khẽ.
Câu hỏi giống Tuấn.
Nhưng cảm giác khác hoàn toàn.
Với Tuấn, "ổn không" làm cô thấy anh lo.
Với Vũ, nó làm cô thấy anh biết rõ mình vừa làm gì với cô.
Cô nhắm mắt.
"Em không biết."
"Không biết hay không muốn nói?"
Cô quay mặt sang anh.
"Anh làm em quên hết."
Vũ nhìn cô.
Không cười.
"Vậy là em vẫn còn nhớ có thứ cần quên."
Câu đó làm cô im.
Nhưng ngay lúc ấy, cô không muốn nghĩ.
Cô kéo chăn cao hơn, quay lưng lại.
Vũ không ép cô nói.
Anh tắt bớt đèn.
Và trong bóng tối xa nhà, lần đầu tiên Thư ngủ bên cạnh một người đàn ông không phải Tuấn.
Sáng hôm sau, cô thức dậy rất sớm.
Tim hoảng loạn một chút khi nhìn thấy trần phòng lạ.
Rồi nhớ ra.
Vũ.
Đà Lạt.
Đêm qua.
Cô ngồi bật dậy.
"Em phải về phòng."
Vũ vẫn còn tỉnh.
"Ừ."
"Ba mẹ em..."
"Anh biết. Đi đi."
Anh không giữ.
Không hôn tạm biệt kiểu phim.
Không làm mọi thứ trở nên lãng mạn giả tạo.
Chỉ đưa áo khoác cho cô.
"Đừng để lạnh."
Cô nhận lấy.
Trước khi ra khỏi cửa, cô quay lại nhìn anh.
Vũ dựa lưng vào đầu giường, tóc hơi rối, ánh mắt tỉnh.
Anh nhìn cô bằng ánh mắt khiến mặt cô nóng lên dù vừa mới qua một đêm.
"Thư."
"Dạ?"
"Tối qua em không hề giống người bị ép."
Cô cứng người.
"Em biết."
"Vậy sau này đừng tự lừa mình bằng chữ lỡ."
Cô không trả lời.
Mở cửa.
Bước ra.
Hành lang lạnh.
Cô đi nhanh về phòng, thay đồ, rửa mặt, nhìn mình trong gương.
Gương mặt cô khác.
Mắt sáng hơn.
Môi hơi sưng.
Da mặt có vẻ hồng hơn.
Cô nhìn rất lâu.
Rồi bật cười rất nhỏ.
Không phải cười vui.
Mà là cười vì nhận ra mình đã đi xa đến mức không thể quay lại làm người cũ.
Khi xuống ăn sáng, Tuấn nhắn.
"Thư dậy chưa?"
Cô nhìn màn hình.
Tên Tuấn hiện lên như một sợi dây từ đời cũ kéo về.
Cô nhắn:
"Dậy rồi. Đang ăn sáng với ba mẹ."
"Đà Lạt lạnh không?"
"Lạnh."
"Nhớ mặc áo ấm."
Cô nhìn câu đó.
Trước đây, nó sẽ làm cô mềm lòng.
Hôm nay, cô chỉ thấy nó xa.
Rất xa.
Cô nhắn:
"Ừ."
Không thêm gì.
Không "Thư nhớ Tuấn".
Không "Tuấn cũng giữ ấm nha".
Chỉ ừ.
Tuấn ở bên kia chắc cũng thấy.
Nhưng anh không hỏi.
Ngày thứ ba ở Đà Lạt, họ đi thung lũng hoa.
Ba mẹ và cô Hạnh chụp hình, nói chuyện, cười vui. Vũ đi cạnh Thư. Không ai thấy có gì bất thường. Người lớn còn có vẻ hài lòng vì cô và anh nói chuyện tự nhiên hơn.
Thư biết mình đang đóng vai.
Một vai rất ngoan.
Rất bình thường.
Cô đứng cạnh mẹ, cười khi được chụp hình.
Đứng cạnh cô Hạnh, nghe bà nói chuyện thời tiết.
Đứng cạnh Vũ, giữ khoảng cách vừa đủ.
Nhưng chỉ cần ánh mắt Vũ lướt qua cô, lòng cô lập tức nóng lên.
Đêm thứ ba, cô lại lên phòng anh.
Lần này, cô không giả vờ mua nước.
Cô nói với mẹ:
"Con hơi mệt, con về phòng nghỉ trước."
Rồi chờ đến khi hành lang yên.
Sau đó đi lên tầng ba.
Lần này, cô gõ cửa.
Không run như đêm đầu.
Vũ mở cửa, nhìn cô.
"Em biết mình đang làm gì không?"
Thư nhìn thẳng anh.
"Biết."
"Vậy vào."
Đêm ấy, cô không còn ngập ngừng nhiều.
Cô đã biết cảm giác mình tìm kiếm là gì.
Và Vũ biết cách đưa cô tới đó.
Mỗi lần ở bên anh, Thư thấy mình như rời khỏi thân phận cũ. Không còn là cô gái ngồi trong lớp cạnh Tuấn. Không còn là con gái ngoan của ba mẹ. Không còn là người phải giải thích, phải xin lỗi, phải nói thật để làm người khác bớt đau.
Bên Vũ, cô không cần ngoan.
Không cần dịu.
Không cần vừa muốn vừa xấu hổ vì muốn.
Anh làm cô thấy ham muốn của mình không phải điều đáng giấu.
Và chính cảm giác ấy làm cô mê muội.
Sau đó, khi nằm thở trong bóng tối, cô nói một câu gần như thì thầm:
"Em không nghĩ mình lại như vậy."
Vũ hỏi:
"Như vậy là sao?"
"Ham muốn nhiều như vậy."
Anh im một chút.
Rồi nói:
"Em chỉ mới biết mình thôi."
Câu đó đi vào Thư như một lời mở khóa.
Em chỉ mới biết mình thôi.
Có phải vậy không?
Có phải trước giờ cô yêu Tuấn bằng một phần chưa đủ hiểu mình?
Có phải Tuấn không sai, chỉ là anh yêu một Thư cũ?
Còn Vũ đang chạm vào Thư mới?
Đêm thứ năm, lần thứ ba họ ở bên nhau.
Lần này không còn là lén lút vụng về nữa.
Nó giống một điều đã được chờ sẵn.
Cả ngày hôm đó, khi đi cùng hai gia đình đến quán cà phê trên đồi, Thư gần như không nghe rõ người lớn nói gì. Cô chỉ nhận ra Vũ ngồi đối diện mình, tay cầm ly cà phê, thỉnh thoảng nhìn cô qua làn hơi nóng.
Ánh mắt ấy không quá lộ.
Nhưng Thư hiểu.
Và cô đợi đêm xuống.
Cô đợi như người nghiện một cảm giác mà mình biết là sai nhưng không còn muốn thoát.
Tối đó, Đà Lạt mưa nhẹ.
Mưa gõ trên mái khách sạn, trên cửa kính, trên những tán thông sau sân.
Thư lên phòng Vũ khi cả tầng đã yên.
Không ai thấy.
Hoặc có thấy cũng không ai nghĩ.
Cô bước vào.
Vũ đóng cửa.
Không cần nói nhiều.
Cả hai đều biết.
Đêm ấy, Thư quên Tuấn hoàn toàn.
Không phải chỉ quên trong vài phút.
Mà quên bằng cả người.
Quên chiếc ghế được giữ.
Quên mảnh giấy "hôm nay Tuấn chọn giữ".
Quên những ngày Tuấn đi làm mệt để có tiền.
Quên cả vẻ mặt anh khi hỏi cô có nói thật không.
Trong căn phòng ở Đà Lạt, giữa tiếng mưa và hơi lạnh, Thư chỉ còn biết Vũ.
Biết cảm giác mình được kéo tới tận cùng một cơn say mà trước đó Tuấn chưa bao giờ đưa cô tới.
Biết rằng thân thể cô có thể phản ứng mạnh đến mức làm mọi lý lẽ tan ra.
Biết rằng có những thứ một khi đã nếm được thì những dịu dàng cũ bỗng trở nên thiếu.
Sau lần ấy, cô nằm rất lâu, mắt mở nhìn trần nhà.
Vũ hỏi:
"Đang nghĩ gì?"
Cô im.
"Tuấn?"
Tên đó vang lên khiến cô khựng lại.
Nhưng lạ thay, không còn đau như trước.
Chỉ xa.
Cô nói:
"Em thấy mình không quay lại được nữa."
Vũ nhìn cô.
"Với cậu ấy?"
"Với Thư trước đây."
Anh không nói gì.
Cô quay sang nhìn anh.
"Có phải em rất tệ không?"
Vũ đáp:
"Em phản bội cậu ấy."
Câu đó thẳng.
Không dỗ.
Không tô đẹp.
Thư nhắm mắt.
"Em biết."
"Nhưng em vẫn làm."
"Ừ."
"Vì em muốn."
Cô không phủ nhận.
Nước mắt chảy ra, nhưng không phải kiểu nước mắt của ăn năn thuần túy. Trong đó có sợ, có xấu hổ, có cả sự nhẹ nhõm khi cuối cùng có người nói ra điều cô không dám nói.
Vì em muốn.
Đúng.
Cô muốn.
Không phải bị lừa.
Không phải lỡ.
Không phải do hoàn cảnh.
Cô muốn Vũ.
Muốn cảm giác anh đem lại.
Muốn phần đàn bà trong mình được anh gọi dậy.
Và điều đáng sợ nhất là sau tất cả, cô không chắc mình còn muốn quay về ngồi cạnh Tuấn như trước.
Ngày cuối ở Đà Lạt, Tuấn nhắn nhiều hơn.
Có lẽ vì anh cảm nhận được sự xa.
"Bao giờ Thư về?"
"Chiều mai."
"Thư có mệt không?"
"Không."
"Tuấn giữ tài liệu giúp Thư mấy môn tuần này rồi."
"Cám ơn Tuấn."
"Về rồi mình học bù nha."
"Ừ."
Những câu trả lời của Thư ngắn dần.
Lạnh dần.
Không cố ý lúc đầu.
Sau đó là cố ý.
Vì mỗi câu Tuấn nhắn làm cô thấy một đời sống khác đang chờ mình ở Sài Gòn.
Một đời sống với ghế lớp học, bài vở, lời hỏi han, những cái nắm tay cẩn thận.
Trong khi cô vừa có một tuần ở Đà Lạt với Vũ.
Một tuần đủ để thân thể cô nhớ anh trước cả khi lý trí kịp cấm.
Trên đường về, Thư lại ngồi xe Vũ.
Không ai sắp xếp khác.
Ba mẹ cô còn vui vì thấy cô có vẻ hòa nhã với anh hơn.
Xe đổ đèo.
Sương tan dần.
Thành phố nóng hơn hiện ra phía trước.
Thư ngồi im, nhìn ra ngoài.
Vũ hỏi:
"Về lại rồi, em tính sao?"
"Em không biết."
"Không biết thật hay không muốn nói?"
Cô quay sang anh.
"Em cần thời gian."
Vũ nhìn đường.
"Cậu ấy sẽ đau."
"Em biết."
"Em sẽ nói thật?"
Cô im.
Vũ cười nhẹ.
"Chắc là không."
Thư cau mày.
"Anh nghĩ em tệ lắm hả?"
"Anh nghĩ em chưa đủ can đảm để tàn nhẫn một lần, nên em sẽ tàn nhẫn nhiều lần."
Câu đó làm cô im bặt.
Nó đúng.
Cô chưa muốn nói với Tuấn.
Chưa muốn nhìn anh vỡ.
Chưa muốn mang cái tuần Đà Lạt này đặt trước mặt người đã giữ ghế cho cô.
Nhưng cô cũng không muốn quay lại hoàn toàn.
Cô muốn kéo dài.
Muốn để mọi thứ tự nguội.
Muốn Tuấn tự hiểu rồi rút lui.
Đó là sự thật xấu xí nhất.
Và Vũ nhìn ra.
Khi xe vào Sài Gòn, điện thoại cô rung.
Tuấn.
"Thư về chưa?"
Cô nhìn màn hình.
Rồi nhắn:
"Sắp tới."
"Tuấn ra trường lấy tài liệu cho Thư. Mai Thư đi học lại không?"
"Có."
"Mai Tuấn giữ ghế."
Thư nhìn câu đó.
Nếu là một tuần trước, cô sẽ khóc.
Bây giờ, cô chỉ thấy mệt.
Chiếc ghế ấy bỗng trở thành một thứ gì đó buộc cô phải quay về một vai diễn.
Cô nhắn:
"Ừ."
Vũ liếc qua.
"Cậu ấy vẫn giữ ghế?"
Thư cất điện thoại.
"Ừ."
"Em còn muốn ngồi không?"
Câu hỏi ấy rơi xuống giữa xe.
Thư nhìn dòng xe phía trước.
Rất lâu.
Rồi nói:
"Không biết."
Nhưng trong lòng cô đã biết.
Ngày hôm sau, Thư trở lại lớp.
Tuấn tới rất sớm.
Anh giữ ghế.
Chai nước đặt trên bàn.
Một xấp tài liệu ghi chú cẩn thận để bên cạnh.
Khang ngồi ngoài cùng, thấy Thư bước vào thì nhướng mày.
"Đi Đà Lạt về nhìn khác nha."
Thư cười nhạt.
"Khác gì?"
"Không biết. Nhìn... lớn hơn."
Mai quay xuống nhìn cô.
Ánh mắt Mai khựng lại.
Cô nhận ra điều gì đó.
Không phải bằng chứng.
Chỉ là cảm giác.
Thư tránh mắt Mai.
Tuấn đứng dậy một chút khi cô tới.
"Thư."
"Ừ."
"Ngồi đi."
Cô ngồi xuống chiếc ghế anh giữ.
Nhưng lần đầu tiên, chiếc ghế đó làm cô thấy chật.
Tuấn đẩy tài liệu qua.
"Tuấn ghi lại mấy phần thầy dặn. Có chỗ nào không hiểu, Tuấn giảng."
"Ừ. Cám ơn."
Anh nhìn cô.
Có gì đó trong giọng cô khiến anh im lại.
"Thư mệt hả?"
"Ừ. Đi xe hơi mệt."
"Vậy lát nghỉ, Tuấn mua nước cho."
"Không cần đâu."
Hai chữ "không cần" làm Tuấn khựng lại.
Không phải lần đầu Thư nói vậy.
Nhưng hôm nay nó khác.
Không cần.
Không chỉ là nước.
Không cần anh chăm.
Không cần anh hỏi.
Không cần anh cố.
Suốt buổi học, Thư ngồi cạnh Tuấn nhưng rất xa.
Tay cô không đặt gần tay anh.
Không chuyền giấy.
Không hỏi nhỏ.
Không cười khi Khang đùa.
Tuấn nhìn cô nhiều lần.
Cô biết.
Nhưng không đáp lại.
Trong đầu cô không còn bài giảng.
Không còn ghế.
Không còn những ghi chú Tuấn viết.
Chỉ còn Đà Lạt.
Sương lạnh.
Hành lang khách sạn.
Phòng Vũ.
Tiếng mưa đêm thứ năm.
Và cảm giác mình đã tìm thấy một thứ mà Tuấn không thể cho.
Đến giờ ra chơi, Tuấn hỏi:
"Thư, mình nói chuyện chút được không?"
Cô nhìn anh.
"Về gì?"
Câu hỏi làm anh hơi sững.
"Về tụi mình."
"Bây giờ Thư mệt."
"Chiều?"
"Chiều Thư về nhà."
"Vậy tối gọi?"
Cô im.
Tuấn nhìn cô.
"Thư đang tránh Tuấn hả?"
Lần này, cô không vội phủ nhận.
Cô chỉ nói:
"Thư cần yên."
Tuấn đứng rất yên.
Như thể câu đó là câu anh đã chờ, nhưng vẫn đau khi nghe.
"Ở Đà Lạt có chuyện gì không?"
Thư nhìn anh.
Tim đập.
Cô có thể nói.
Có thể kết thúc ngay.
Nhưng cô không nói.
"Không."
Tuấn nhìn cô rất lâu.
Ánh mắt anh không còn ngây thơ.
Anh biết có.
Có lẽ không biết cụ thể.
Nhưng biết.
"Thư nhìn Tuấn đi."
Cô không nhìn.
"Thư."
Cô quay sang, miễn cưỡng.
Ánh mắt hai người gặp nhau.
Tuấn nhìn cô.
Trong mắt anh, sự thật đang hiện ra dần.
Không cần bằng chứng.
Không cần bắt gặp.
Không cần ai kể.
Một người từng yêu rất sâu có thể nhận ra khi người kia đã mang trong lòng một nơi khác.
"Thư không còn ở đây nữa," anh nói nhỏ.
Câu đó làm cô lặng đi.
Không phải câu hỏi.
Là một nhận định.
Cô không trả lời.
Tuấn gật nhẹ.
Như thể cuối cùng một điều anh sợ đã được xác nhận bằng chính sự im lặng của cô.
Khang ngồi bên ngoài, nghe không rõ nhưng thấy mặt Tuấn, lập tức ngồi thẳng lại.
Mai cũng quay xuống.
Không ai nói gì.
Tuấn thu tay khỏi bàn.
Rồi nói rất khẽ:
"Tuấn hiểu rồi."
Thư thấy tim mình nhói.
Nhưng nỗi nhói ấy không đủ kéo cô lại.
Điều đó làm cô biết mọi thứ đã xong.
Chiều hôm đó, Tuấn không đưa Thư ra cổng.
Anh chỉ nói:
"Thư về cẩn thận."
Cô gật.
"Ừ."
Không "về tới nhà nhắn Tuấn".
Không "Tuấn giữ ghế ngày mai".
Không "người yêu".
Chỉ vậy.
Ngày hôm sau, Thư tới lớp trễ.
Cô bước vào, theo thói quen nhìn về chỗ cũ.
Chiếc ghế bên cạnh Tuấn vẫn trống.
Nhưng lần này, nó không được kéo ra.
Không có chai nước.
Không có tài liệu.
Không có mảnh giấy.
Tuấn ngồi ở đó, sách mở trước mặt.
Khang ngồi bên ngoài, mặt nghiêm.
Thư đứng khựng lại ở cửa lớp.
Mai quay xuống nhìn cô.
Ánh mắt Mai buồn và thất vọng.
Thư đi tới.
Ngồi vào chiếc ghế.
Lần này, cô phải tự kéo ghế ra.
Âm thanh chân ghế kéo trên nền lớp nghe khô và rõ.
Tuấn không nhìn cô.
Chỉ nói:
"Chào Thư."
Cô ngồi xuống.
"Chào Tuấn."
Không ai nói thêm.
Thầy bước vào.
Bài học bắt đầu.
Thư mở sách.
Tuấn cũng mở sách.
Hai người ngồi cạnh nhau như mọi ngày.
Nhưng chiếc ghế đã không còn được giữ.
Và chỉ đến khoảnh khắc ấy, Thư mới thấy trong lòng mình có một khoảng trống.
Không lớn như cô tưởng.
Không đủ làm cô quay lại.
Nhưng có.
Một khoảng trống nhỏ, lạnh, nằm ở nơi từng có một người con trai mỗi sáng kéo ghế cho cô bằng tất cả tình yêu trong lòng.
Cô nhìn sang Tuấn.
Anh vẫn đẹp trai, vẫn hiền, vẫn là Tuấn.
Nhưng anh không còn là nơi cô muốn quay về nhất nữa.
Cô biết điều đó.
Và Tuấn cũng biết.
Đến cuối buổi, Tuấn đứng dậy trước.
Anh bỏ sách vào balo.
Khang nhìn anh.
"Đi hả?"
"Ừ."
Thư ngẩng lên.
"Tuấn."
Anh dừng lại.
Không quay hẳn sang.
"Gì Thư?"
Cách anh gọi tên cô làm cô nghẹn.
Không còn "người yêu".
Không còn mềm.
Chỉ là Thư.
Cô muốn nói gì đó.
Xin lỗi.
Giải thích.
Nói rằng cô không cố làm anh đau.
Nói rằng cô vẫn thương anh.
Nhưng tất cả đều thừa.
Cuối cùng, cô chỉ hỏi:
"Mai Tuấn có tới lớp không?"
Anh nhìn cô.
"Có."
"Vậy..."
Cô không nói hết.
Vậy có giữ ghế không?
Câu hỏi ấy kẹt lại.
Tuấn hiểu.
Anh nhìn chiếc ghế bên cạnh mình.
Rồi nhìn cô.
"Thư tự chọn chỗ ngồi được mà."
Nói xong, anh đi.
Không giận dữ.
Không mắng.
Không kéo Khang theo.
Không làm ồn.
Chỉ đi.
Một cách rất nhẹ.
Nhưng chính sự nhẹ đó làm mọi thứ kết thúc.
Khang đứng dậy, nhìn Thư.
Lần đầu tiên, nó không đùa.
"Thư."
Cô nhìn nó.
Khang muốn nói gì đó rất nặng.
Nhưng rồi chỉ thở ra.
"Thôi."
Nó đi theo Tuấn.
Mai vẫn ngồi đó.
Thư không dám nhìn cô.
Linh cúi đầu thu sách, không biết phải làm gì.
Lớp học dần vắng.
Chiếc ghế bên cạnh Thư trống.
Lần đầu tiên, không ai giữ nó.
Thư ngồi yên.
Điện thoại trong balo rung.
Vũ.
"Em tan học chưa?"
Cô nhìn màn hình.
Tim vẫn đập nhanh.
Nhưng lần này, bên cạnh nhịp tim ấy có một khoảng lạnh vừa mở ra.
Cô nhắn:
"Rồi."
Vũ:
"Anh đón?"
Thư nhìn cửa lớp, nơi Tuấn vừa đi khuất.
Rồi nhìn chiếc ghế trống.
Cô biết chỉ cần đứng dậy, đi xuống cổng, lên xe Vũ, đời cô sẽ rẽ hẳn sang một hướng khác.
Không còn giả vờ nữa.
Không còn chiếc ghế được giữ nữa.
Không còn những lời nói dối nhỏ để kéo dài cả hai bên.
Cô nhắn:
"Ừ."
Gửi xong, Thư đứng dậy.
Tự kéo ghế vào.
Âm thanh chân ghế chạm nền vang lên khô khốc.
Cô bước ra khỏi lớp.
Ngoài hành lang, nắng tràn vào.
Không mưa.
Không có mùa mưa để che cho ai nữa.
Chỉ có một người con gái vừa tự bỏ lại chiếc ghế đã từng được giữ cho mình bằng tất cả yêu thương.
Và một người con trai, ở đâu đó dưới sân trường, đang học cách rời đi mà không quay đầu lại.
Hết phần 34

Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!

Đánh giá hiện tại: ★ ★ ★ ★ ★ (5.0)

Bình luận



Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!

← Quay lại danh sách