Sáng thứ hai sau chuyến đi, Tuấn tới lớp sớm hơn thường lệ.
Không phải vì anh sợ trễ.Cũng không phải vì bài hôm nay khó.Mà vì anh muốn làm đúng một việc rất nhỏ: giữ ghế cho Thư.Phòng học còn vắng. Ánh sáng buổi sáng rơi qua cửa sổ thành từng vệt dài trên mặt bàn. Sài Gòn sau mấy ngày mưa bỗng nắng gắt lại, làm không khí ngoài hành lang hơi hầm. Tuấn đặt balo xuống chỗ quen, kéo cái ghế bên cạnh ra một chút, rồi ngồi xuống.Anh mở giáo trình, nhưng không đọc.Tay anh đặt trên trang sách, mắt nhìn chữ, còn lòng lại đang ở chuyến xe hôm qua. Ở cái cảm giác Thư tựa vai anh, tay cô nằm trong tay anh dưới áo khoác, giọng cô rất nhỏ: "Mình từ từ. Nhưng không lùi."Tuấn nhắm mắt một giây.Câu đó như một sợi dây buộc vào lòng anh.Không quá chặt để làm anh đau, nhưng đủ chắc để anh biết mình đang được giữ."Ê."Giọng Khang vang lên từ cửa.Tuấn mở mắt.Khang bước vô lớp, tay cầm ly cà phê sữa đá, mặt vẫn còn ngái ngủ. Nó nhìn cái ghế trống bên cạnh Tuấn, rồi lắc đầu đầy cảm thán."Đúng là đàn ông có người yêu. Về từ chuyến đi chưa kịp nghỉ, sáng ra đã tiếp tục công tác giữ ghế."Tuấn nhìn nó."Mày có muốn ngồi không?"Khang lập tức lùi lại."Không. Ghế đó giờ linh thiêng rồi. Tao đâu dám."Nó ngồi xuống ghế ngoài, đặt ly cà phê lên bàn."Bữa nay Thư tới trễ hả?""Chưa tới giờ.""Trời ơi, mới hỏi một câu mà bênh liền."Tuấn không đáp, nhưng khóe miệng hơi cong.Khang nhìn anh một lúc, rồi hạ giọng:"Ê, hôm qua về nhà Thư ổn không?"Tuấn im một nhịp."Mẹ Thư có hỏi chuyện.""Hỏi mày?""Ừ.""Nặng không?""Không nặng. Nhưng cũng đủ."Khang gật gù, không chọc nữa."Tao đoán được. Nhà Thư kiểu đó chắc không dễ đâu."Tuấn nhìn xuống cuốn sách."Ừ.""Thư có nói gì không?""Thư nói 'mình từ từ, nhưng không lùi'."Khang nghe xong, im vài giây. Rồi nó thở ra:"Con nhỏ đó nhìn hiền mà gan đó."Tuấn nhìn về phía cửa lớp."Ừ. Nên tao càng sợ mình làm Thư khổ."Khang chống cằm, giọng nghiêm hơn thường ngày:"Mày đừng lấy cái sợ đó làm lý do đẩy người ta ra. Tao nói trước. Con gái đã bước về phía mày rồi, mày cứ đứng đó mà đỡ. Đừng có tự nghĩ mình không xứng rồi lùi. Lùi kiểu đó mới làm người ta khổ."Tuấn quay qua nhìn nó."Hôm nay mày nói nghe được ghê.""Tao lúc nào cũng sâu sắc. Chỉ là thường ngày tao che lại bằng sự xàm xí."Tuấn bật cười.Đúng lúc đó, Thư bước vào lớp.Cô mặc áo sơ mi màu kem, chân váy dài màu nâu nhạt, tóc thả tự nhiên qua vai. Sau chuyến đi, cô có vẻ khác một chút. Không phải khác ở quần áo hay gương mặt, mà ở ánh mắt. Ánh mắt cô khi nhìn Tuấn không còn chỉ là ngại ngùng. Nó có thêm một sự dịu dàng rất riêng của người đã được gọi là "người yêu".Mai đi cạnh cô, vừa đi vừa nói gì đó. Linh đi sau, ôm tập. Khi thấy Tuấn, Thư khựng lại một chút, rồi mỉm cười.Tuấn cũng nhìn cô.Không ai nói "người yêu" giữa lớp học.Nhưng cả hai đều nghe chữ đó trong lòng.Thư đi tới chỗ quen. Thấy ghế đã được kéo ra, cô ngồi xuống, đặt balo dưới chân."Tuấn tới sớm hả?""Ừ.""Để giữ ghế?""Ừ."Cô nhìn anh, mắt cười."Cám ơn người giữ ghế."Tuấn hạ giọng:"Không có gì, người ngồi ghế."Khang ngồi bên cạnh lập tức ôm ngực:"Trời ơi, mới sáng mà tao bị tiểu đường rồi."Mai ngồi xuống phía bên kia Thư, cười:"Ông bớt nghe lén đi.""Ngồi kế bên mà, nó tự chảy vô tai tao chứ tao đâu có muốn."Thư đỏ mặt nhưng không né như trước. Cô mở tập ra, giả bộ chăm chú, nhưng dưới bàn, chân cô khẽ chạm vào chân ghế của Tuấn. Một cái chạm rất nhỏ, tình cờ hoặc cố ý, chính cô cũng không biết. Tuấn nhìn xuống, rồi nhìn cô. Cô không quay sang, nhưng khóe môi cong lên.Tiết học bắt đầu.Trở về Sài Gòn, mọi thứ đáng lẽ phải như cũ: giảng đường, bài giảng, tiếng thầy, tiếng bạn bè, bảng trắng, giáo trình. Nhưng với Tuấn và Thư, chỗ ngồi đó không còn như cũ nữa. Nó là nơi họ phải học cách yêu nhau trong chừng mực. Không thể nắm tay lâu như dưới mái hiên nhà văn hóa. Không thể tựa vai như trên xe. Không thể gọi nhau là người yêu lớn tiếng. Nhưng chính vì phải giữ lại, từng ánh mắt, từng mảnh giấy nhỏ, từng ly nước đặt lên bàn lại trở nên quý hơn.Giữa tiết, Thư đẩy qua một mảnh giấy."Tối qua Tuấn ngủ được không?"Tuấn viết lại:"Không nhiều.""Sao vậy?""Nhớ chuyến đi."Thư đọc xong, mặt nóng lên. Cô viết:"Nhớ chuyến đi hay nhớ ai?"Tuấn nhìn dòng chữ, rồi quay sang nhìn cô. Thư lập tức nhìn lên bảng, giả bộ không biết gì.Anh viết:"Nhớ người ngồi cạnh Tuấn."Thư cắn môi để khỏi cười.Cô viết:"Người đó cũng nhớ Tuấn."Tuấn đọc xong, lòng mềm hẳn. Anh gấp mảnh giấy lại, cẩn thận kẹp vào sách. Thư thấy vậy, nghiêng qua hỏi nhỏ:"Tuấn giữ hả?""Ừ.""Giấy nháp thôi mà.""Không phải giấy nháp.""Vậy là gì?"Tuấn nhìn cô, giọng thấp:"Kỷ niệm."Thư cúi xuống, không nói nữa. Nhưng bàn tay đang cầm bút của cô run nhẹ.Buổi học kết thúc gần trưa. Nhóm kéo nhau xuống căng tin. Khang vừa đi vừa kể chuyện chuyến đi, đặc biệt là chuyện bé Nhi hỏi Tuấn có phải người yêu Thư chưa. Mai nghe tới lần thứ ba thì chịu hết nổi."Ông kể chuyện đó từ hôm qua tới giờ chưa chán hả?"Khang nói:"Chuyện hay phải kể nhiều lần để lưu truyền hậu thế."Mai liếc nó:"Ông làm như chuyện cổ tích.""Nó còn hơn cổ tích. Cổ tích không có tao chứng kiến."Linh cười hiền:"Nhưng đúng là bé Nhi dễ thương thiệt."Thư đi cạnh Tuấn, nghe bạn bè nói mà vừa ngại vừa vui. Tuấn thì chỉ cười, ít nói như thường, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng lại tìm cô.Ở căng tin, Tuấn mua cơm sườn, Thư mua bún thịt nướng. Lần này, khi Tuấn định trả tiền, Thư chặn trước, đưa tiền cho cô bán hàng."Bữa nay Thư trả.""Tuấn trả được mà.""Không. Người yêu của Thư hôm qua bị dựa vai cả buổi, hôm nay được mời ăn."Cô nói rất nhỏ, chỉ đủ cho Tuấn nghe.Tuấn đứng khựng lại.Thư nhận khay đồ ăn, đi trước, mặt đỏ nhưng môi cười.Tuấn đứng thêm một giây, rồi đi theo.Khang nhìn thấy, hỏi:"Sao mày đứng hình vậy?"Tuấn đáp:"Không có gì."Khang nheo mắt:"Chắc chắn có gì."Mai bưng khay đi ngang:"Ông để người ta có bí mật chút đi."Cả nhóm ngồi vào bàn. Thư đặt phần cơm trước mặt Tuấn."Ăn hết.""Ừ.""Không được bỏ lại miếng sườn."Tuấn nhìn cô:"Thư quản Tuấn thiệt rồi."Thư khựng lại, mặt đỏ lên."Không thích hả?"Anh nhìn cô rất nhẹ."Thích."Mai nghe được, lập tức lấy tay che mặt:"Trời ơi, hai người ơi, tụi tui đang ăn cơm."Khang gật đầu:"Đúng. Làm ơn để tụi tui tiêu hóa."Thư cúi đầu ăn, nhưng nụ cười cứ ở lại rất lâu.Buổi chiều, nhóm hẹn lên thư viện sửa nốt slide thuyết trình. Nhưng gần tới giờ, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Mưa Sài Gòn không báo trước, mới đó nắng còn gay gắt, vậy mà chỉ vài phút sau đã trắng cả sân trường.Mai nhắn vào nhóm:"Trời mưa lớn quá. Tui với Linh đang kẹt ở tiệm photo. Chắc tụi tui về nhà luôn, tối sửa online nha."Khang nhắn:"Tao cũng kẹt ở phòng trọ với cái giường. Tối online."Mai trả lời ngay:"Ông kẹt từ trước khi mưa."Khang:"Mưa làm tình trạng kẹt thêm nghiêm trọng."Thư đứng dưới mái hiên thư viện, đọc tin nhắn mà bật cười. Tuấn đứng cạnh cô, nhìn màn mưa."Vậy giờ Thư về không?"Thư nhìn điện thoại. Mẹ cô vừa nhắn:"Mưa lớn, con về sớm. Đặt xe cẩn thận."Cô thở nhẹ."Chắc Thư phải về."Nhưng mưa lớn quá. Xe công nghệ tăng giá, tài xế hủy liên tục. Thư đặt ba lần đều không có ai nhận. Tuấn nhìn màn hình của cô, rồi nhìn trời."Hay Thư vô thư viện chờ mưa nhỏ.""Thư sợ mẹ hỏi sao lâu.""Vậy Tuấn đứng đây với Thư."Thư nhìn anh. Mưa tạt vào mái hiên, vài giọt nước bắn lên giày cô. Người đi qua đi lại vội vã. Cô bỗng không muốn đứng giữa chỗ đông người này, không muốn gọi điện giải thích, không muốn lên xe về căn nhà rộng mà lạnh.Cô muốn ở cạnh Tuấn thêm chút nữa.Điện thoại cô reo. Là mẹ.Thư bắt máy:"Dạ con nghe mẹ.""Con về chưa?""Dạ con đang ở thư viện. Mưa lớn quá, con đặt xe chưa được.""Con đứng trong thư viện chờ, đừng đi đâu lung tung.""Dạ.""Mưa nhỏ thì về liền.""Dạ."Cô tắt máy, nhìn Tuấn."Mẹ nói chờ trong thư viện."Tuấn gật đầu."Vậy mình vô."Nhưng thư viện hôm nay đông nghẹt. Vì mưa, sinh viên trú bên trong gần như kín hết chỗ. Ổ cắm không còn, bàn cũng không còn. Tuấn và Thư đi lên tầng hai, rồi tầng ba, vẫn không tìm được chỗ ngồi.Thư nhìn mưa ngoài cửa kính, thở dài."Chắc đứng chờ vậy."Tuấn im một lúc, rồi nói:"Phòng trọ Tuấn gần đây."Thư quay sang.Tuấn nói rất nhanh, như sợ cô hiểu lầm:"Ý Tuấn là nếu Thư không ngại, qua đó ngồi chờ mưa nhỏ. Khang chắc đang ở đó. Không phải chỉ có hai người. Nhưng nếu Thư thấy không tiện thì thôi. Mình ở đây cũng được."Thư nhìn anh.Căn phòng trọ của Tuấn.Từ ngày quen nhau, cô đã nghe anh kể nhiều về nó: phòng nhỏ trong hẻm sau trường, có cái bàn học cũ, giường sắt, bếp điện, quạt máy kêu rè rè. Cô từng tưởng tượng, nhưng chưa từng tới. Một phần vì ngại. Một phần vì biết nếu mẹ cô biết, chắc chắn sẽ không bao giờ đồng ý.Nhưng mưa ngoài trời vẫn lớn. Thư viện thì đông. Và trong lòng cô có một sự tò mò rất dịu: muốn thấy nơi Tuấn sống, nơi anh trở về mỗi tối, nơi anh nhắn tin với cô trong ánh đèn vàng.Cô hỏi:"Khang có ở đó thiệt hả?"Tuấn lấy điện thoại nhắn cho Khang."Khang, mày ở phòng không?"Khang trả lời sau vài giây:"Có. Đang nằm suy ngẫm nhân sinh."Tuấn đưa màn hình cho Thư xem.Cô mím môi cười."Vậy... qua chút cũng được. Chờ mưa nhỏ rồi Thư về."Tuấn nhìn cô rất nghiêm túc."Nếu Thư thấy không thoải mái, mình không đi.""Thư tin Tuấn."Câu đó làm Tuấn im.Mưa vẫn đổ xuống ngoài cửa kính, nhưng trong lòng anh có gì đó ấm lên.Hai người che chung dù đi từ thư viện ra cổng phụ, rồi băng qua con hẻm nhỏ sau trường. Đường ngập nước lấp xấp. Tuấn nghiêng dù về phía Thư như mọi lần. Vai anh ướt một mảng. Thư nhìn thấy, lập tức kéo tay anh."Đưa dù qua Tuấn chút đi.""Không sao.""Tuấn."Anh nhìn cô.Thư nghiêm mặt:"Người yêu của Thư mà bị bệnh là Thư giận."Tuấn cười, đưa dù về giữa hơn.Vì vậy, hai người phải đi sát nhau hơn. Vai cô chạm vào cánh tay anh. Trong cơn mưa ồn ào, khoảng cách ấy vừa tự nhiên vừa làm tim đập nhanh. Tuấn đi chậm, chọn chỗ ít nước cho cô bước. Có đoạn đường trơn, anh đưa tay đỡ sau lưng cô, không chạm lâu, chỉ đủ để cô thấy an toàn.Phòng trọ của Tuấn nằm trên tầng hai của một dãy nhà cũ trong hẻm. Cầu thang xi măng hơi hẹp, tường sơn màu vàng đã cũ, có vài vệt nước loang. Dưới sân, mấy chiếc xe máy dựng sát nhau, áo mưa treo trên dây nhỏ nước tí tách. Mùi cơm ai đó đang nấu, mùi quần áo ẩm và mùi mưa hòa vào nhau.Thư bước theo Tuấn lên cầu thang, lòng vừa hồi hộp vừa lạ.Tuấn dừng trước cánh cửa gỗ màu nâu, gõ nhẹ."Khang."Bên trong có tiếng Khang vọng ra:"Cửa không khóa. Vô đi. Nếu là chủ nhà thì con xin khất tiền điện."Tuấn mở cửa.Căn phòng trọ hiện ra trước mắt Thư.Nhỏ hơn cô tưởng, nhưng gọn. Một cái giường sắt kê sát tường, trên giường có mền xếp ngay ngắn. Một cái bàn học cũ đặt cạnh cửa sổ, trên bàn có laptop, sách giáo trình, vài cây bút, một cái ly inox và một đèn bàn ánh vàng. Góc phòng có tủ nhựa, bên cạnh là bếp điện nhỏ và nồi cơm mini. Quạt máy đặt dưới chân giường đang quay, phát ra tiếng rè rè quen thuộc mà Tuấn từng kể.Khang nằm trên tấm nệm mỏng dưới sàn, tay cầm điện thoại. Vừa thấy Thư bước vào, nó bật dậy nhanh như lò xo."Trời đất ơi!"Thư giật mình.Khang vội vuốt tóc, kéo cái mền che người mình lại vì nó đang mặc quần đùi."Thư tới hả? Sao không báo trước để tui dọn phòng theo tiêu chuẩn khách quý?"Tuấn nhìn nó:"Tao mới nhắn.""Mày nhắn 'mày ở phòng không', ai biết mày dẫn người yêu về phòng!"Thư đỏ bừng mặt.Tuấn thấp giọng:"Khang."Khang lập tức giơ tay:"Rồi rồi, tui nói sai. Dẫn bạn gái về phòng trong lúc mưa lớn, có nhân chứng là tui, mọi thứ trong sáng, hợp pháp, văn minh."Thư vừa ngại vừa buồn cười.Tuấn đặt balo xuống ghế."Thư ngồi ghế đi. Phòng hơi nhỏ.""Không sao. Phòng gọn mà."Khang nghe vậy, xúc động giả tạo:"Cám ơn Thư. Câu đó cứu danh dự tụi tui."Tuấn lấy khăn sạch treo trên móc đưa cho Thư."Thư lau tóc đi. Bị mưa tạt chút."Cô nhận khăn."Cám ơn Tuấn."Khang nhìn hai người, rồi nhìn trời ngoài cửa sổ. Mưa vẫn đổ ào ào."Thôi, để tao xuống dưới mua nước. Hai người ở đây nói chuyện đi."Tuấn lập tức nói:"Mày ở đây."Khang chớp mắt:"Tao làm bóng đèn hả?""Ừ."Khang ôm ngực:"Lần đầu tiên trong đời có người yêu cầu tao làm bóng đèn một cách nghiêm túc."Thư đỏ mặt, vội nói:"Khang cứ ở đây đi. Thư chỉ chờ mưa nhỏ rồi về."Khang nhìn Thư, rồi nhìn Tuấn, lần này ánh mắt dịu hơn."Rồi. Tui ở. Nhưng tui đeo tai nghe chơi game, coi như không tồn tại."Nó thật sự đeo tai nghe, nằm lại trên nệm, nhưng thỉnh thoảng vẫn liếc qua.Tuấn kéo ghế cho Thư ngồi ở bàn học. Còn anh ngồi xuống mép giường, cách cô một khoảng. Căn phòng nhỏ làm mọi khoảng cách trở nên gần hơn. Thư lau nhẹ phần tóc bị ướt, mắt nhìn quanh."Đây là chỗ Tuấn hay nhắn tin với Thư hả?""Ừ.""Ngồi ở bàn này?""Ừ. Có khi ngồi trên giường.""Đèn vàng này hả?""Ừ."Thư nhìn cái đèn bàn cũ đang bật ánh sáng vàng dịu. Trong đầu cô hiện lên rất nhiều đêm Tuấn nhắn "Thư ngủ ngon" từ căn phòng này. Những dòng chữ cô đọc trên giường trắng rộng của mình đã được gửi đi từ cái bàn gỗ cũ này, giữa tiếng quạt rè rè, tiếng mưa hẻm nhỏ và mùi cơm trọ.Tự nhiên cô thấy thương anh nhiều hơn.Không phải thương hại.Mà là thương kiểu muốn hiểu hết đời sống của người mình yêu, kể cả những góc đơn sơ nhất.Cô nói:"Phòng Tuấn ấm ghê."Tuấn hơi ngạc nhiên."Ấm hả? Phòng nhỏ, nóng thì có.""Không. Ý Thư là... có cảm giác của Tuấn."Khang nằm dưới sàn, dù đeo tai nghe vẫn nghe được, liền nói:"Câu này hay. Phòng có cảm giác của Tuấn. Tao ở chung mà chưa ai nói phòng có cảm giác của Khang."Tuấn nhìn nó:"Mày nói mày không tồn tại mà?"Khang kéo tai nghe xuống:"Tao tồn tại ở mức tối thiểu."Thư bật cười. Nhờ Khang, sự ngại trong phòng giảm đi rất nhiều.Mưa kéo dài không dứt. Thư nhắn cho mẹ:"Con đang ở gần trường, chờ mưa nhỏ rồi về. Thư viện đông quá, con đứng trú trong khu sinh viên gần trường."Cô không nói rõ là phòng trọ của Tuấn. Nhắn xong, lòng cô hơi nặng. Đây là lần đầu tiên cô giấu mẹ một chuyện rõ ràng như vậy.Tuấn thấy vẻ mặt cô thay đổi."Thư thấy khó xử hả?"Cô ngẩng lên."Có chút.""Nếu Thư muốn về liền, Tuấn đưa Thư ra bắt xe.""Mưa lớn lắm.""Vẫn được."Thư nhìn anh. Lúc nào anh cũng để cô có đường lui. Điều đó làm cô vừa biết ơn vừa muốn ở lại."Thư muốn ở đây thêm chút."Tuấn im một nhịp."Ừ."Khang nằm dưới sàn bỗng giơ tay:"Tui xác nhận tui vẫn còn sống ở đây nha. Hai người cứ nói chuyện trong sáng."Thư cười:"Khang chơi game đi.""Dạ, bạn gái của bạn cùng phòng đã ra lệnh."Tuấn lắc đầu, nhưng trong lòng nhẹ đi.Một lát sau, Tuấn đứng dậy:"Thư uống gì? Phòng có nước lọc, cà phê gói, trà gừng Thư đem lần trước."Thư nhìn anh:"Tuấn còn giữ trà gừng hả?""Còn. Tuấn uống tiết kiệm.""Sao tiết kiệm?""Vì Thư đem."Câu đó làm Thư đỏ mặt.Khang từ dưới sàn nói vọng lên:"Xác nhận. Nó giữ mấy gói trà gừng như báu vật. Có hôm tao xin một gói, nó nhìn tao như tao xin sổ đỏ."Tuấn quay sang:"Mày im được năm phút không?""Được, bắt đầu từ bây giờ."Ba giây sau, Khang lại nói:"Nhưng câu chuyện này cần được ghi nhận."Thư cười tới mức quên cả ngại.Tuấn pha cho cô một ly trà gừng nóng bằng cái ly sứ duy nhất trong phòng. Anh đặt ly lên bàn, đẩy nhẹ về phía cô."Cẩn thận nóng."Thư cầm ly bằng hai tay. Hơi nóng bốc lên, mùi gừng thơm nhẹ. Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi dày đặc. Trong phòng, đèn vàng hắt lên bàn học, lên tay cô, lên gương mặt Tuấn đang ngồi đối diện mép giường.Cảnh này đơn giản đến mức nếu kể lại chắc không ai thấy có gì đặc biệt.Nhưng với Thư, nó đặc biệt.Vì đây là lần đầu cô bước vào thế giới riêng của Tuấn.Không phải Tuấn trong lớp học, không phải Tuấn dưới mái hiên mưa, không phải Tuấn giữa chuyến đi tình nguyện. Mà là Tuấn trong căn phòng nhỏ của mình, với sách vở, áo quần, nồi cơm, đèn bàn, trà gừng, và một người bạn cùng phòng nói nhiều nhưng rất thương anh.Cô hỏi:"Tuấn sống ở đây có cực không?""Cũng bình thường.""Tuấn nói thật."Anh nhìn quanh phòng, rồi nói:"Hồi mới lên thì thấy lạ. Phòng nhỏ, nóng, hẻm ồn. Nhưng riết quen. Dù sao cũng là chỗ của Tuấn.""Tuấn có cô đơn không?"Tuấn im.Khang dù đang chơi game cũng im luôn, như biết câu này không nên chen vào.Tuấn nhìn ly trà trong tay cô."Có. Nhất là mấy tối đầu. Nhưng từ khi nhắn tin với Thư thì đỡ."Thư thấy cổ họng mình nghẹn nhẹ."Vậy những đêm Thư ngủ rồi, Tuấn làm gì?""Học bài. Có khi đi làm về mệt thì nằm nghe mưa. Có khi nhớ nhà.""Có khi nhớ Thư không?"Tuấn nhìn cô."Có."Thư cúi xuống ly trà."Thư cũng nhớ Tuấn. Ở nhà Thư rộng hơn phòng này nhiều, nhưng nhiều lúc lạnh hơn."Tuấn nghe câu đó, lòng chùng xuống."Thư buồn ở nhà hả?""Không phải lúc nào cũng buồn. Ba mẹ thương Thư. Nhà Thư không thiếu gì hết. Nhưng nhiều khi mọi thứ được sắp sẵn quá. Thư thấy mình chỉ cần đi đúng đường là được khen, lệch một chút là bị hỏi. Ở đây..."Cô nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ."Ở đây Thư thấy tự nhiên hơn."Tuấn nhìn cô rất lâu."Phòng nhỏ vậy mà Thư thấy tự nhiên?""Ừ.""Không sợ hả?"Thư hiểu anh hỏi gì. Cô nhìn anh, giọng nhỏ nhưng rõ:"Không. Vì có Tuấn. Và có Khang làm bóng đèn."Khang giơ tay từ dưới sàn:"Tui rất hân hạnh phục vụ."Tuấn và Thư cùng bật cười.Mưa không giảm. Trời càng lúc càng tối, dù mới hơn bốn giờ chiều. Mây đen làm con hẻm bên ngoài như đã sang tối sớm. Tuấn bật thêm đèn trên trần. Ánh sáng vàng hơn, mềm hơn. Căn phòng nhỏ bỗng có cảm giác như một cái kén ấm giữa cơn mưa Sài Gòn.Khang chơi game một lúc rồi thật sự ngủ quên dưới sàn, tai nghe còn đeo một bên. Tiếng thở nhẹ của nó vang lên rất đều. Thư nhìn Khang, rồi nhìn Tuấn, bật cười không thành tiếng."Bóng đèn tắt rồi."Tuấn cũng nhìn Khang, rồi quay lại nhìn Thư."Thư muốn ra ngoài hành lang đứng không? Ở trong phòng với Tuấn, dù có Khang, nhưng...""Không sao."Cô nói xong, rồi bổ sung:"Không sao thiệt."Tuấn gật đầu.Cả hai im lặng một lúc. Không khí tự nhiên khác đi. Khang ngủ, mưa rơi, đèn vàng, căn phòng nhỏ. Thư ngồi ở bàn, Tuấn ngồi trên giường cách cô chỉ vài bước. Họ là người yêu. Đã nắm tay, đã ôm, đã hôn. Nhưng trong không gian riêng tư này, mọi cảm giác trở nên rõ hơn, nóng hơn, nguy hiểm hơn.Tuấn đứng dậy, lấy cuốn giáo trình trên bàn."Mình coi slide một chút không? Dù sao cũng..."Thư nhìn anh, hiểu anh đang cố làm không khí bớt ngại.Cô mỉm cười."Ừ. Coi slide đi."Tuấn mở laptop, đứng cạnh bàn chỉ cho Thư mấy chỗ cần sửa. Thư ngồi ghế, anh đứng bên cạnh hơi cúi xuống. Khoảng cách gần làm cô nghe rõ mùi áo anh, mùi mưa ẩm rất nhẹ, mùi xà bông đơn giản. Cánh tay anh đặt trên bàn, gần vai cô. Mỗi lần anh chỉ vào màn hình, tay anh gần chạm tay cô.Thư cố tập trung vào slide.Nhưng khó quá.Tuấn cũng không khá hơn. Anh đang giải thích về "phong cách lãnh đạo dân chủ", nhưng ánh mắt lại lỡ dừng trên gương mặt cô lâu hơn mức cần thiết. Rồi anh lập tức quay lại màn hình, như người vừa bị bắt gặp làm một điều không nên."Chỗ này... Thư có thể thêm ví dụ."Thư nhìn màn hình."Ví dụ gì?""Ví dụ... công ty cho nhân viên tham gia quyết định.""Tuấn đang mất tập trung hả?"Tuấn khựng.Thư quay sang nhìn anh, mắt có chút cười."Tuấn giảng không giống mọi khi."Anh im một giây, rồi nói thật:"Ừ. Tuấn mất tập trung.""Sao vậy?"Tuấn nhìn cô."Vì Thư ở trong phòng Tuấn."Mặt Thư nóng lên ngay."Còn gì nữa không?"Tuấn không trả lời ngay. Ánh mắt anh rơi xuống rồi vội quay đi. Cử chỉ đó làm Thư bỗng hiểu ra điều anh không nói. Cô không thấy bị xúc phạm. Trái lại, trong lòng cô có một cảm giác lạ lùng: vừa ngượng, vừa run, vừa ấm, như thể lần đầu cô thật sự nhận ra mình có thể làm người con trai trước mặt bối rối đến vậy."Tuấn.""Hả?""Tuấn nhìn Thư vậy, Thư cũng mất tập trung."Đến lượt Tuấn đỏ mặt.Anh đặt tay lên mép bàn, hơi cúi đầu."Tuấn xin lỗi.""Thư đâu có nói Tuấn sai."Anh ngẩng lên.Cô nhìn anh, mắt rất trong, nhưng bên trong ánh mắt ấy có một sự mạnh dạn mới mẻ mà chính cô cũng chưa quen."Thư chỉ muốn Tuấn nói thật."Tuấn nuốt khan."Tuấn nói thật rồi.""Chưa hết."Ngoài cửa sổ, mưa rơi đều. Khang trở mình dưới sàn, vẫn ngủ. Tiếng quạt rè rè chạy qua khoảng lặng giữa hai người.Tuấn nhìn Thư rất lâu."Tuấn thích Thư ở đây.""Ở phòng Tuấn?""Ừ.""Chỉ vậy thôi?"Anh hít vào, rồi nói nhỏ:"Tuấn thích Thư gần Tuấn."Thư nghe câu đó, tim đập mạnh.Cô không biết vì sao chỉ mấy chữ đơn giản ấy lại làm người cô nóng lên. Có lẽ vì Tuấn hiếm khi nói ham muốn của mình. Anh luôn giữ, luôn hỏi, luôn lùi nửa bước để cô không sợ. Nhưng hôm nay, trong căn phòng trọ nhỏ có ánh đèn vàng, cô muốn anh đừng lùi nữa.Cô đứng dậy.Khoảng cách giữa hai người gần hơn."Tuấn có muốn nắm tay Thư không?""Có.""Vậy nắm đi. Tuấn nhát ghê ha."Anh bật cười rất khẽ, nhưng bàn tay đưa ra vẫn run.Thư đặt tay mình vào tay anh.Cái nắm tay trong phòng trọ khác với trong thư viện, khác với dưới mái hiên, khác với trên xe. Nó riêng hơn. Im hơn. Rõ hơn. Bàn tay Tuấn ấm, hơi chai, bao lấy tay cô một cách cẩn thận. Thư đứng đối diện anh, gần đến mức chỉ cần nhích thêm một chút là có thể tựa vào ngực anh.Tuấn hỏi:"Thư có sợ không?"Cô lắc đầu."Không. Nhưng Thư run.""Tuấn cũng run.""Tuấn lúc nào cũng nói vậy.""Vì thiệt."Thư cười rất nhẹ. Rồi cô bước tới, tựa trán vào ngực anh.Tuấn đứng bất động một giây, rồi chậm rãi vòng tay ôm cô.Cái ôm trong căn phòng trọ không giống cái ôm dưới mái hiên nhà văn hóa. Đêm đó có mưa lớn, có lời tỏ tình, có sự run rẩy của lần đầu. Còn bây giờ, cái ôm này ấm hơn, gần hơn, có chút riêng tư làm cả hai đều ý thức rõ từng hơi thở. Thư nghe tim Tuấn đập dưới tai mình. Tuấn cảm nhận mái tóc cô mềm trên cánh tay. Tay anh đặt sau lưng cô, giữ rất nhẹ, không kéo sát quá mức.Chính sự nhẹ đó làm Thư bỗng muốn khóc.Vì anh muốn cô.Cô biết.Nhưng anh vẫn giữ như thể cô là điều quý nhất trong căn phòng này.Thư ngẩng lên."Tuấn.""Hả?""Tuấn có muốn hôn Thư không?"Anh nhìn cô."Có.""Vậy sao còn hỏi?""Vì Tuấn muốn Thư muốn nữa."Câu đó làm cổ họng cô nghẹn lại.Cô nhón chân, tự đưa môi mình lại gần hơn."Thư muốn."Tuấn cúi xuống.Nụ hôn chạm vào môi cô chậm hơn những lần trước.Ban đầu vẫn rất nhẹ, như một lời hỏi lại. Thư nhắm mắt, tay bám vào áo anh. Khi cô không lùi, Tuấn mới giữ cô gần hơn một chút. Môi họ tìm nhau trong sự vụng về của tuổi trẻ, không vội vàng, không quá đà, chỉ đầy một thứ nhớ nhung bị giữ lại từ chuyến đi tới giờ. Thư cảm nhận hơi thở của Tuấn gần đến mức làm má cô nóng bừng. Tuấn cảm nhận tay cô siết nhẹ vạt áo mình, như vừa ngại vừa không muốn buông.Mưa ngoài cửa sổ rơi dày hơn.Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng phủ xuống hai người như một lớp khăn mỏng.Nụ hôn kéo dài hơn lần trước, sâu hơn lần trước, và thật hơn mọi lời họ từng nhắn nhau lúc nửa đêm. Khi Tuấn rời ra, anh không buông cô ngay. Trán anh gần chạm trán cô. Cả hai đều thở nhẹ, mặt đỏ, mắt không dám nhìn thẳng quá lâu.Tuấn hỏi:"Thư ổn không?"Thư bật cười rất khẽ."Tuấn lúc nào cũng hỏi câu đó.""Vì Tuấn lo.""Thư ổn.""Thiệt?""Thiệt."Cô nhìn anh, rồi nhìn xuống bàn tay anh đang đặt lưng chừng bên eo cô, như muốn giữ mà vẫn không dám giữ chặt."Tuấn.""Ừ?""Thư không mong Tuấn lúc nào cũng phải sợ cho Thư như vậy."Anh im."Tuấn sợ Thư hối hận hả?""Ừ.""Thư không hối hận vì hôn Tuấn."Tuấn nhìn cô."Thư biết. Nhưng những chuyện khác..."Anh chưa nói hết câu, Thư đã hiểu.Những chuyện khác.Những ranh giới xa hơn một nụ hôn.Những điều cơ thể hai người đang vô thức kéo họ về phía đó.Thư thấy mặt mình nóng bừng, nhưng không né.Cô đưa tay đặt lên bàn tay anh."Vậy mình chậm thôi.""Ừ.""Nhưng chậm không có nghĩa là lùi."Câu đó trở lại."Mình từ từ. Nhưng không lùi."Tuấn nghe mà tim như bị kéo mạnh."Thư..."Cô cầm tay anh, đưa lên gần tim mình. Không phải một cử chỉ táo bạo quá mức, nhưng đủ thân mật để cả hai cùng khựng lại. Qua lớp áo mỏng, Tuấn cảm nhận nhịp tim cô đang đập rất nhanh. Thư cũng cảm nhận bàn tay anh run."Tuấn thấy không?""Thấy.""Thư cũng run. Nhưng Thư muốn Tuấn biết là Thư không sợ Tuấn."Tuấn nhìn cô, mắt tối lại vì xúc động và khao khát.Bàn tay anh vẫn rất nhẹ, như chỉ cần cô đổi ý, anh sẽ rút về ngay. Chính sự chừng mực ấy làm Thư càng muốn giữ tay anh lại hơn.Cô khẽ nói:"Tuấn đừng rút tay."Anh không rút.Hơi thở của cô rối hơn. Hơi thở của anh cũng vậy. Căn phòng bỗng nhỏ đến mức mọi tiếng động đều rõ: tiếng mưa, tiếng quạt, tiếng Khang thở đều dưới sàn, tiếng tim của hai người như đang cùng đập lạc nhịp.Thư không còn thấy mình chỉ là cô gái được che chở.Cô thấy mình là người đang chọn.Chọn đứng trong căn phòng này.Chọn bàn tay này.Chọn người con trai đang run vì muốn cô nhưng vẫn sợ làm cô đau.Cô kéo anh lại hôn lần nữa.Lần này, cô chủ động hơn. Tuấn thoáng bất ngờ, rồi bị cuốn theo. Cái hôn không còn là một câu hỏi nhỏ nữa. Nó là một lời thừa nhận. Rằng cả hai nhớ nhau nhiều hơn họ tưởng. Rằng họ đã đi qua cái ngưỡng chỉ nhìn nhau cũng đủ. Rằng trong tình yêu này, cơ thể cũng bắt đầu có tiếng nói của nó.Tay Tuấn khẽ siết lại trên lưng cô.Thư rùng mình.Không phải vì sợ.Mà vì lần đầu cảm nhận rõ ràng mình đang được một người con trai khao khát. Và người đó là Tuấn.Cô tách môi ra, thở nhẹ."Tuấn.""Ừ.""Tuấn cũng... cũng muốn Thư nhiều vậy hả?"Câu hỏi vừa ngây thơ vừa làm Tuấn nghẹn lại.Anh nhìn cô, không giấu nữa."Ừ. Nhiều."Thư nghe xong, mặt đỏ bừng. Nhưng trong lòng cô lại có một niềm vui kỳ lạ, gần như choáng váng. Trước giờ cô biết Tuấn thương cô. Biết anh nhớ cô. Biết anh ghen, biết anh giữ ghế, biết anh viết thư, biết anh chờ. Nhưng "muốn" là một điều khác. Nó làm tình yêu trở nên gần hơn, thật hơn, trai gái hơn.Cô thì thầm:"Thư cũng muốn biết Tuấn."Tuấn khựng lại."Biết Tuấn?"Cô gật, không nhìn thẳng được nhưng cũng không rút lui."Không chỉ biết Tuấn hay nghĩ gì. Không chỉ biết Tuấn thương Thư sao. Mà là... biết Tuấn khi Tuấn ở gần Thư như vậy."Tuấn thấy cả người mình nóng lên.Không phải vì câu nói ấy quá táo bạo.Mà vì nó quá thật.Thư đang nói bằng tất cả sự run rẩy của một cô gái lần đầu chạm tới ham muốn của chính mình. Cô không hư. Không lẳng lơ. Không dễ dãi. Cô chỉ đang yêu và nhận ra tình yêu ấy không chỉ nằm trong tim.Tuấn đưa tay lên vuốt nhẹ tóc cô."Thư không cần vội.""Thư biết.""Nếu lúc nào Thư thấy sợ, nói Tuấn.""Ừ.""Tuấn sẽ dừng.""Thư biết.""Vậy..."Anh ngập ngừng.Thư nhìn anh."Vậy sao?"Tuấn thở ra, hơi cười vì chính mình."Vậy mà Tuấn vẫn run."Thư bật cười nhỏ."Tuấn dễ thương ghê.""Dễ thương trong tình huống này nghe hơi kỳ.""Không kỳ. Vì Tuấn làm Thư yên tâm."Cô nói xong, chậm rãi đặt tay mình lên ngực anh. Cảm nhận tim anh đập mạnh dưới lớp áo sơ mi, cô bỗng thấy lòng mình mềm ra. Tuấn không còn là chàng trai mạnh mẽ, cao lớn mà các cô gái trong lớp hay nhìn nữa. Trước mặt cô, anh cũng run, cũng hồi hộp, cũng bối rối. Cái sự mạnh mẽ của anh không nằm ở việc anh biết phải làm gì, mà ở việc anh vẫn giữ được sự dịu dàng ngay khi bị cuốn đi.Thư để bàn tay mình trượt xuống một chút rồi khựng lại.Cô cảm nhận rõ phản ứng của anh qua lớp vải. Không cần nhìn, cô cũng biết. Cả người cô nóng bừng, tim đập mạnh tới mức gần như đau. Một nửa cô muốn rụt tay lại vì ngại. Nửa còn lại bị sự tò mò kéo giữ ở đó.Tuấn nín thở."Thư..."Cô ngẩng lên, mắt đầy hoang mang nhưng không né."Tuấn có khó chịu không?""Không.""Vậy... Thư làm Tuấn hồi hộp hả?"Tuấn gần như bật cười vì câu hỏi ấy vừa ngây ngô vừa làm anh muốn ôm cô chặt hơn."Rất hồi hộp."Cô cắn môi."Có phải vì Thư không?""Ừ. Vì Thư."Một câu rất ngắn.Nhưng với Thư, nó mạnh hơn mọi lời khen.Cô không biết phải diễn tả cảm giác ấy thế nào. Vừa xấu hổ, vừa hạnh phúc, vừa có chút quyền lực nữ tính rất mới. Lần đầu tiên, cô hiểu mình không chỉ là người được Tuấn nâng niu. Cô cũng có thể làm anh mất bình tĩnh, làm anh khao khát, làm anh không còn là người lúc nào cũng tự ti đứng xa.Cô giữ tay ở đó thêm một giây.Rồi thêm một giây nữa.Không có gì quá xa.Chỉ một cái chạm qua lớp vải.Nhưng đủ làm cả hai cùng lặng người.Tuấn đặt tay mình phủ lên tay cô, không ép xuống, không kéo đi, chỉ giữ lại như hỏi:"Thư chắc không?"Cô gật rất nhẹ."Thư tò mò."Nói xong, cô đỏ mặt tới tận tai, vùi mặt vào ngực anh.Tuấn ôm cô, tiếng cười run run thoát ra rất khẽ."Thư nói câu đó làm Tuấn chết mất.""Không được chết.""Ừ. Tuấn còn phải giữ ghế."Cô bật cười trong ngực anh.Cái cười đó làm không khí dịu đi, nhưng không làm sự nóng rực biến mất. Trái lại, nó làm mọi thứ trở nên thân hơn, đáng tin hơn. Hai người ôm nhau giữa phòng trọ nhỏ, một tay Thư vẫn bị tay Tuấn phủ nhẹ lên, cả hai vừa ngại vừa không muốn rời.Tuấn cúi xuống hôn tóc cô."Thư.""Dạ?""Tuấn vui.""Vui vì gì?""Vì Thư tin Tuấn tới vậy."Câu đó làm Thư im.Cô ngẩng lên."Không phải chỉ tin.""Vậy là gì?"Cô nhìn anh, mắt long lanh."Thư muốn Tuấn."Tuấn đứng lặng.Một câu đó làm tất cả sự tự ti trong anh như bị ánh đèn vàng chiếu thẳng vào. Những ngày anh lo mình nghèo, mình chưa đủ, mình không thuộc về thế giới của cô; những lần anh tự lùi vì nghĩ Thư xứng với điều tốt hơn; những lần anh ghen với người khác nhưng không dám nhận mình sợ mất cô — tất cả bỗng nhỏ lại trong giây phút này.Vì Thư đang ở đây.Trong căn phòng trọ nhỏ của anh.Dưới ánh đèn vàng của anh.Và nói rằng cô muốn anh.Không phải một Tuấn đã ổn định.Không phải một Tuấn có nhà, có xe, có tương lai sáng sủa.Mà là Tuấn của hiện tại, với căn phòng nhỏ, áo còn mùi mưa, tay còn run.Tuấn cúi xuống hôn cô lần nữa.Nụ hôn này không còn nhẹ như trước. Nó sâu hơn, lâu hơn, cuốn hơn. Thư vòng tay qua cổ anh, đáp lại trong sự vụng về nhưng rõ ràng. Cô không biết mình đang làm đúng hay sai theo những quy tắc mẹ từng dạy. Cô chỉ biết trong giây phút ấy, cô thấy mình thật hơn rất nhiều so với khi ngồi trong căn nhà rộng mà phải đoán xem nên ngoan thế nào.Bàn tay Tuấn dừng ở lưng cô, rồi chậm rãi siết nhẹ hơn.Thư rùng mình, không né.Cô nghe chính mình thở không đều. Cô nghe anh gọi tên cô rất khẽ. Cô cảm nhận tất cả đang đi xa hơn một nụ hôn, nhưng vẫn chưa rơi khỏi sự dịu dàng mà cô cần.Rồi Khang ho một tiếng.Rất nhỏ.Nhưng trong căn phòng căng như dây đàn, tiếng ho đó không khác gì tiếng chuông báo động.Thư giật mình lùi ra.Tuấn cũng buông cô ngay.Khang nằm dưới sàn, mắt vẫn nhắm, giọng khàn khàn:"Tao không thấy, không nghe gì hết..."Thư đứng hình.Tuấn nhìn Khang."Mày thức hả?"Khang vẫn nhắm mắt:"Tao ngủ. Nhưng linh hồn tao có đạo đức, nên nhắc hai người còn có tao trong phòng."Thư đỏ bừng mặt, quay đi che mặt.Tuấn thở ra, vừa ngại vừa buồn cười."Khang, mày đúng là..."Khang mở một mắt:"Là bóng đèn chuyên nghiệp. Tao đã cố hết sức rồi. Nhưng hai người làm không khí ngọt quá, tao ngủ cũng bị sặc."Thư ngồi ngay lại ghế, tay vẫn còn run. Tuấn lấy ly nước uống một ngụm để bình tĩnh. Khang ngồi dậy, tóc rối, mặt tỉnh bơ."Rồi. Để giữ gìn sự trong sáng của xã hội, tao đề nghị cả ba chúng ta đi ăn hủ tiếu. Mưa cũng nhỏ rồi."Thư nhìn ra cửa sổ. Mưa quả thật đã nhỏ lại, chỉ còn lất phất. Trời tối hơn. Điện thoại cô cũng rung lên.Mẹ:"Con về chưa?"Tim Thư rơi xuống một nhịp.Cô trả lời nhanh:"Mưa nhỏ rồi, con đang về."Tuấn nhìn cô."Tuấn đưa Thư ra bắt xe nha."Thư gật đầu. Cả hai nhìn nhau, rồi cùng đỏ mặt vì nhớ lại vài phút trước đó. Nụ cười của Thư có phần rạng rỡ hơn ngày thường, nhưng cũng mềm hơn, sâu hơn, như thể có điều gì trong cô vừa được đánh thức.Không khí vừa ngọt vừa riêng tư lập tức bị thực tại kéo lại. Cô thu dọn đồ, gấp khăn, đặt ly trà xuống bàn.Khang thấy vậy cũng không chọc nữa. Nó đứng dậy, kéo áo khoác."Đi. Tao đi chung xuống dưới mua đồ ăn. Cho mẹ Thư khỏi lo nếu có ai thấy, thì có tao làm nhân chứng vô tội."Thư nhìn Khang, chân thành nói:"Cám ơn Khang."Khang hơi khựng, rồi xua tay:"Có gì đâu. Tui nhiều chuyện vậy chứ cũng biết giữ bí mật mà."Tuấn nhìn bạn mình, ánh mắt dịu hơn.Ba người xuống cầu thang, Khang xuống trước, tới Thư rồi tới Tuấn. Cầu thang hẹp, ánh đèn vàng cũ hắt lên tường ẩm. Có lúc Thư bước hụt nhẹ, Tuấn đưa tay đỡ sau lưng cô. Lần này, cái chạm rất ngắn ấy vẫn làm cả hai cùng khựng lại.Họ nhìn nhau.Không nói.Nhưng cả hai đều hiểu: sau chiều nay, mọi cái chạm giữa họ sẽ không còn hoàn toàn giống trước nữa.Hẻm sau mưa ướt lấp lánh dưới đèn đường. Mùi nước mưa, mùi khói xe, mùi hủ tiếu từ quán đầu hẻm bốc lên ấm. Khang đi trước, cố tình giữ khoảng cách một chút nhưng không quá xa.Tuấn và Thư đi phía sau.Không thể nắm tay vì sợ gặp người quen, nhưng vai họ gần nhau.Ra tới đầu hẻm, Tuấn đứng cùng Thư dưới mái hiên một tiệm tạp hóa, giúp cô đặt xe. Khang đứng cách đó vài bước, giả bộ coi bánh snack nhưng tai vẫn nghe.Xe nhận chuyến.Thời gian chờ: ba phút.Thư nhìn Tuấn."Tuấn.""Hả?""Hôm nay Thư vui."Tuấn nhìn cô, mắt dịu xuống."Tuấn cũng vậy.""Nhưng Thư cũng thấy mình hư.""Sao hư?""Vì nói với mẹ không rõ. Vì tới phòng Tuấn. Vì..."Cô ngừng lại, mặt nóng lên.Tuấn hiểu.Anh nói chậm:"Thư không hư. Mình yêu nhau. Mình có rung động, có muốn gần nhau. Chuyện đó không làm Thư xấu đi."Thư nhìn anh."Tuấn nghĩ vậy thiệt hả?""Ừ. Nhưng nếu Thư thấy khó xử, lần sau mình cẩn thận hơn. Tuấn muốn Thư thấy yên tâm khi ở cạnh Tuấn, không phải thấy tội lỗi."Câu đó làm mắt cô cay lên."Tuấn lúc nào cũng làm Thư thương hơn."Anh cười nhẹ."Còn Thư hôm nay làm Tuấn...""Làm Tuấn sao?"Tuấn nhìn cô, hơi ngại nhưng không né nữa."Làm Tuấn tự tin hơn."Thư im một giây.Rồi nụ cười của cô dịu xuống."Vì Thư nói muốn Tuấn hả?"Tuấn đỏ mặt."Ừ.""Thư nói thiệt.""Tuấn biết.""Tuấn đừng quên.""Không quên."Cô bước gần hơn một chút, nói rất nhỏ để Khang không nghe rõ:"Thư cũng không quên cảm giác hôm nay."Tuấn đứng lặng.Khang từ xa giả bộ ho:"Khụ khụ. Xe tới rồi kìa."Thư đỏ mặt, nhưng lần này cô không trách Khang. Chiếc xe dừng trước hẻm. Tuấn mở cửa cho cô.Trước khi lên xe, Thư nhìn anh thật nhanh, rồi nói rất nhỏ:"Người yêu của Thư về nhớ ăn hủ tiếu.""Ừ.""Và... nhớ căn phòng hôm nay.""Tuấn cũng vậy. Mình nhắn tin sau nha."Thư lên xe. Cửa đóng lại. Xe chạy đi trong con đường còn ướt mưa.Tuấn đứng nhìn theo cho tới khi xe khuất hẳn.Khang bước lại, khoanh tay:"Rồi. Căn phòng trọ của tụi mình đã đi vào lịch sử tình yêu sinh viên."Tuấn nhìn nó:"Mày bớt nói được không?""Không. Nhưng tao nói thiệt nha.""Gì?"Khang nhìn anh, nghiêm túc hơn:"Thư tin mày lắm mới tới đây. Đừng làm con nhỏ thất vọng."Tuấn nhìn ra đường, nơi chiếc xe vừa biến mất. Anh nghĩ tới ánh mắt Thư trong phòng, tới câu cô nói rất nhỏ nhưng đủ làm anh nhớ cả đời: "Thư muốn Tuấn."Câu đó không làm anh kiêu ngạo.Nó làm anh thấy mình có trách nhiệm hơn.Vì được một người tin tới mức đó không phải chuyện nhỏ."Ừ. Tao biết."Khang vỗ vai anh:"Đi ăn hủ tiếu. Người yêu mày dặn rồi."Tuấn bật cười.Hai thằng đi về phía quán hủ tiếu đầu hẻm. Mưa nhỏ vẫn rơi lất phất. Đèn đường phản chiếu trên mặt nước, kéo dài thành những vệt vàng giống ánh đèn trong phòng trọ.Tối đó, Thư về nhà an toàn. Mẹ cô hỏi sao về trễ, cô nói mưa lớn, kẹt xe, thư viện đông. Câu nói không hoàn toàn sai, nhưng cũng không hoàn toàn thật. Cô thấy lòng hơi nặng. Nhưng khi lên phòng, mở điện thoại thấy tin nhắn của Tuấn, cảm giác đó dịu lại.Tuấn:"Tuấn ăn hủ tiếu rồi. Khang làm chứng."Thư bật cười."Giỏi."Tuấn:"Thư có bị mẹ la không?"Thư:"Không nhiều. Mẹ hỏi thôi."Tuấn:"Thư làm Tuấn hạnh phúc quá hôm nay."Thư nhìn câu đó rất lâu.Cô nhớ căn phòng nhỏ. Nhớ đèn vàng. Nhớ ly trà gừng. Nhớ Khang nằm dưới sàn làm bóng đèn. Nhớ cái ôm đầu tiên trong phòng trọ. Nhớ nụ hôn dài hơn một chút, sâu hơn một chút, vẫn run, vẫn dịu. Nhớ bàn tay Tuấn run trên người cô, nhớ cách anh hỏi ngay cả khi đã bị cuốn đi. Nhớ khoảnh khắc cô chạm vào phản ứng của anh và hiểu rằng anh cũng khao khát cô nhiều đến vậy.Tất cả đủ làm cô hiểu mình đã bước sâu hơn vào tình yêu này.Không phải chỉ bằng trái tim.Mà bằng cả thân thể đang nhớ.Cô nhắn:"Tuấn. Hôm nay Thư hạnh phúc lắm."Cô gõ thêm:"Lần tới Thư muốn Tuấn là người chủ động chứ không phải Thư."Nhưng rồi cô xóa đi.Một lát sau, cô nhắn tiếp:"Thư thấy nhớ."Tuấn:"Nhớ gì?"Thư đỏ mặt, nhưng vẫn gõ:"Nhớ căn phòng có ánh đèn vàng. Nhớ cách Tuấn nhìn Thư. Nhớ bàn tay Tuấn."Tuấn đọc tin nhắn đó trong phòng trọ, ngồi đúng dưới cái đèn bàn cũ. Khang đang ăn hủ tiếu mua về, vừa ăn vừa nhìn anh cười tủm tỉm.Tuấn không để ý. Anh nhìn quanh căn phòng nhỏ của mình. Nó vẫn vậy: tường cũ, giường sắt, bàn học, quạt rè rè, áo quần còn vương mùi mưa. Nhưng sau chiều nay, căn phòng này không còn chỉ là chỗ anh ngủ và học nữa.Nó đã có Thư trong ký ức.Có cô ngồi ở bàn học, hai tay ôm ly trà gừng.Có cô nói phòng anh ấm.Có cô tựa vào ngực anh giữa tiếng mưa.Có nụ hôn làm anh phải nhớ.Có khoảnh khắc cô chủ động chạm vào anh bằng sự tò mò vừa vụng về vừa mạnh mẽ.Có câu nói khiến anh thấy mình được chọn:"Thư muốn Tuấn."Tuấn nhắn lại:"Căn phòng đó cũng nhớ Thư."Thư đọc xong, kéo mền che mặt, cười tới mức mắt ướt.Cô nhắn:"Tuấn nói chuyện càng ngày càng bạo hơn ha."Tuấn:"Người yêu của Tuấn dạy."Thư:"Không có."Tuấn:"Có. Thư dạy căn phòng của Tuấn biết nhớ. Thư dạy Tuấn bớt sợ."Cô nhìn dòng chữ đó rất lâu.Bớt sợ.Đúng.Chiều nay không chỉ là một buổi trú mưa.Nó là một cánh cửa.Cô gõ:"Lần tới Thư muốn Tuấn là người chủ động hơn. Nhưng vẫn phải hỏi Thư."Lần này cô gửi đi.Một giây, hai giây, ba giây vẫn chưa thấy Tuấn trả lời. Cô hơi bồn chồn, không biết Tuấn nghĩ gì với tin nhắn mới này của cô. Nhưng rồi một phút sau, tin nhắn của Tuấn đến."Thư không hối hận? Thư thật sự muốn mình gần nhau hơn hả?"Lần này đến Thư, cô suy nghĩ mất khoảng hơn hai phút rồi cô nhắn."Thư yêu Tuấn. Thư không hối hận. Thư có cảm giác với Tuấn. Thư muốn được gần Tuấn hơn, nhưng muốn Tuấn vẫn thương Thư dịu dàng như hôm nay."Tuấn nhắn lại gần như ngay tức khắc:"Tuấn hiểu. Tuấn yêu Thư. Tuấn cũng muốn lắm, nhưng Tuấn sợ làm Thư sợ. Hôm nay Thư làm Tuấn tự tin hơn nhiều rồi. Tuấn sẽ không để Thư phải thấy tội lỗi hay phải chờ một mình nữa."Thư nhìn tin nhắn của Tuấn rất lâu. Năm phút sau cô mới nhấn tim tin nhắn của anh mà không hề nhắn lại.Ngoài cửa sổ phòng Thư, Sài Gòn sau mưa sáng đèn. Căn nhà cô vẫn sạch sẽ, yên tĩnh, đúng trật tự. Nhưng trong lòng cô, có một căn phòng trọ nhỏ với ánh đèn vàng đã trở thành nơi cô muốn quay lại.Không phải vì nó đẹp.Mà vì ở đó, cô được là người yêu của Tuấn.Được uống trà gừng trong tiếng mưa.Được nghe một người con trai hỏi rất khẽ trước khi hôn mình.Được chủ động nói mình muốn gì mà không bị xem là xấu.Được thấy tình yêu không cần sang trọng vẫn có thể làm trái tim và cơ thể mình đầy lên.Đêm đó, trước khi ngủ, Thư đặt tay lên ngực mình, cảm nhận tim vẫn còn đập nhanh mỗi khi nhớ lại căn phòng ấy. Cô không còn là cô gái chỉ biết ngồi đợi Tuấn giữ ghế. Cô đã bước về phía anh bằng một phần rất thật của mình, phần vừa run vừa mạnh, vừa ngại vừa đam mê.Cô nhắn:"Người yêu ngủ ngon. Thư nhớ cảm giác chúng mình gần nhau."Tuấn trả lời:"Người yêu của Tuấn ngủ ngon. Mai Tuấn giữ ghế. Đêm nay Tuấn sẽ cố ngủ."Thư:"Ừ, Tuấn ngủ đi. Mai Thư tới ngồi."Tuấn:"Ừ. Tuấn đang mong chờ ngày mai đến."Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt.Trong bóng tối, môi cô vẫn còn nhớ nụ hôn, tay cô vẫn còn nhớ sự run rẩy của Tuấn, và trái tim cô vẫn còn nhớ câu anh nói: "Vì Thư."Cô biết mình đã bước qua một ranh giới.Không ồn ào.Không quá xa.Không hối hận.Nhưng đủ để từ nay, tình yêu này không còn chỉ là những tin nhắn nửa đêm, những cái ghế được giữ, những lần che dù dưới mưa.Nó đã có thêm hơi thở.Có thân thể.Có đam mê.Có sự tò mò của tuổi trẻ.Có niềm tin.Có nỗi sợ.Có một căn phòng trọ nhỏ, nơi Thư lần đầu hiểu rằng mình không chỉ muốn được Tuấn yêu.Cô cũng muốn yêu Tuấn bằng tất cả những gì chân thật nhất trong mình.Và chính điều đó làm cô mạnh hơn.Vì khi sau này mẹ hỏi, ba nghi ngờ, gia đình kéo cô về phía an toàn, Thư sẽ nhớ căn phòng có ánh đèn vàng ấy.Nhớ rằng có một nơi rất nhỏ nhưng rất thật, cô đã được là chính mình.Nhớ rằng cô đã không còn đứng ngoài thế giới của Tuấn nữa.Cô đã bước vào.Rất nhẹ.Rất run.Rất đê mê.Nhưng thật.Hết phần 13
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!