Buổi sáng cuối cùng ở Bến Tre đến nhẹ như một tiếng thở dài.
Sau hai ngày ồn ào tiếng trẻ con, tiếng đàn, tiếng cười của sinh viên và tiếng mưa gõ trên mái tôn, sân trường nhỏ bỗng có vẻ buồn hơn. Mấy chậu hoa mười giờ trước lớp vẫn nở, hàng rào vừa sơn xong còn thơm mùi sơn mới, băng rôn chương trình vẫn treo trước nhà văn hóa, hơi lệch một bên vì Khang buộc không đều. Nhưng ai cũng biết, chỉ vài tiếng nữa thôi, đoàn sẽ lên xe về lại Sài Gòn.Thư đứng trước lớp học cũ, nhìn mấy đứa nhỏ chạy qua chạy lại trong sân. Bé Nhi ôm chặt một con gấu bông nhỏ được đoàn tặng, cứ đứng gần Thư không chịu đi đâu."Chị Thư về thiệt hả chị?"Thư ngồi xuống ngang bé, vuốt lại mái tóc hơi rối của con bé."Ừ. Chiều nay chị về lại trường.""Rồi mai chị có xuống nữa không?""Mai thì chưa được. Nhưng nếu có dịp, chị sẽ xuống thăm."Bé Nhi phụng phịu:"Người lớn hay nói nếu có dịp lắm. Vậy là lâu lắm."Thư bật cười, nhưng mắt lại cay nhẹ."Em nói vậy làm chị buồn đó.""Vậy chị đừng về."Câu nói trẻ con đơn giản mà làm lòng Thư chùng xuống. Cô nhìn quanh sân trường, nhìn mấy gương mặt nhỏ xíu đã quen chỉ sau hai ngày, rồi nhìn về phía Tuấn đang cùng Khang khiêng mấy thùng đồ lên xe.Tuấn cũng sắp rời khỏi nơi này cùng cô.Nhưng có điều khác.Ở Bến Tre, tình yêu của họ như được thở giữa đồng quê, dưới mưa, dưới trời sao, trong tiếng bạn bè chọc ghẹo vui vẻ. Về lại Sài Gòn, tình yêu đó phải thu nhỏ lại. Phải biết nhìn trước nhìn sau. Phải giấu trước mẹ cô. Phải cẩn thận cả những tấm hình, những cuộc gọi, những lần đi chung.Thư thấy vui vì được về cùng Tuấn.Nhưng cũng thấy như mình sắp rời khỏi một vùng trời rất hiền.Tuấn đặt thùng đồ cuối cùng lên khoang xe, quay lại thấy Thư đang ngồi với bé Nhi. Anh lau mồ hôi trên trán, rồi bước tới."Nhi không cho chị Thư về hả?"Bé Nhi nhìn Tuấn, rất nghiêm túc:"Anh Tuấn chở chị Thư xuống thăm tụi em nữa nha."Tuấn ngồi xổm xuống cạnh bé."Nếu có dịp, anh sẽ chở."Bé Nhi lập tức nhăn mặt:"Lại nếu có dịp."Thư và Tuấn nhìn nhau, cùng bật cười.Tuấn đưa tay xoa đầu bé:"Vậy anh nói lại. Anh sẽ cố gắng chở chị Thư xuống thăm."Bé Nhi hài lòng hơn một chút."Anh hứa nha.""Hứa.""Anh cũng phải thương chị Thư nhiều nha."Thư đỏ mặt:"Nhi..."Bé Nhi quay sang cô:"Em nói thiệt mà. Chị Thư đẹp, hiền, nhiều người thích lắm. Anh Tuấn phải thương nhiều không thôi người khác thương mất."Tuấn nhìn Thư. Ánh mắt anh vừa cười vừa sâu."Anh biết rồi. Anh sẽ thương nhiều."Thư cúi đầu, mặt nóng lên giữa sân trường đầy nắng.Khang đứng phía sau nghe được, lập tức vỗ tay:"Bé Nhi nói câu này quá hay. Anh Khang tài trợ thêm một cây kẹo."Mai đi ngang qua, kéo tai Khang nhẹ:"Ông đừng có dụ trẻ em hóng chuyện tình cảm nữa."Khang đưa tay ôm tai:"Trẻ em tự nói sự thật, tui chỉ ghi nhận."Buổi chia tay diễn ra lúc gần chín giờ. Đại diện đoàn cảm ơn địa phương, thầy cô trường tiểu học cảm ơn sinh viên, mấy đứa nhỏ đứng thành hàng vẫy tay. Có bé khóc. Có bạn sinh viên cũng khóc. Thư ôm bé Nhi lần cuối, nghe con bé nói "chị nhớ em nha" mà nước mắt suýt rơi.Tuấn đứng cạnh cô, không nói gì. Khi mọi người lên xe, anh nhẹ nhàng lấy balo từ tay Thư."Tuấn xách cho.""Không nặng đâu.""Tuấn biết. Nhưng Tuấn muốn xách."Thư nhìn anh, không cãi nữa.Cô chỉ nói nhỏ:"Người yêu của Thư hôm nay ngoan quá."Tuấn khựng một nhịp, rồi nhìn cô."Thư đừng gọi vậy giữa sân.""Sao?""Tuấn không tập trung được."Thư đỏ mặt, nhưng không giấu được nụ cười."Vậy thôi. Không gọi nữa."Tuấn cúi xuống gần hơn một chút, giọng thấp:"Lát lên xe gọi nhỏ cũng được."Câu đó làm Thư đứng hình. Cô nhìn anh, mắt mở to."Tuấn càng ngày càng...""Càng ngày càng sao?""Càng ngày càng nguy hiểm."Tuấn cười. Một nụ cười hiếm hoi, nhẹ mà sáng."Tuấn học từ Thư.""Thư đâu có dạy mấy câu đó.""Có. Thư dạy Tuấn vui."Câu trả lời ấy làm Thư không nói được nữa.Xe bắt đầu nổ máy. Mọi người lần lượt lên xe. Lần này, cặp ghế của Tuấn và Thư vẫn là cặp ghế cạnh cửa sổ ở hàng giữa. Khang ngồi phía trước, Mai và Linh ngồi bên kia lối đi. Bên ngoài cửa kính, mấy đứa nhỏ vẫn vẫy tay. Bé Nhi chạy theo xe một đoạn ngắn, vừa chạy vừa la:"Chị Thư nhớ xuống thăm em nha!"Thư áp tay lên cửa kính, mắt đỏ hoe."Chị nhớ mà."Xe lăn bánh. Sân trường nhỏ lùi lại sau màn bụi nhẹ. Hàng dừa, nhà văn hóa, lớp học cũ, mấy gương mặt trẻ con dần xa. Thư nhìn theo cho tới khi không còn thấy nữa.Tuấn ngồi bên cạnh, không vội nói. Anh chỉ đưa khăn giấy cho cô.Thư nhận lấy, lau khóe mắt."Thư khóc xấu không?""Không.""Tuấn nói thật không?""Thật. Khóc cũng đẹp."Thư nhìn anh, vừa ngại vừa buồn cười."Người yêu của Thư dạo này biết khen ghê."Tuấn nhìn phía trước, tai hơi đỏ."Thư gọi nhỏ quá.""Vậy Tuấn nghe rõ không?""Rõ.""Vậy được rồi."Khang từ ghế trước quay xuống ngay:"Rõ cái gì? Có gì tao chưa nghe hả?"Mai kéo cổ áo Khang từ bên kia lối đi:"Ông quay lên."Khang bị kéo quay lên, vẫn cố nói:"Tao chỉ muốn cập nhật tình hình thôi."Mai lạnh lùng:"Tình hình là ông sắp bị đánh."Thư cười trong khi vẫn còn cay mắt. Tuấn nhìn cô cười, lòng dịu xuống.Xe chạy qua những con đường quê, qua cầu nhỏ, qua những vườn dừa, vườn chôm chôm, qua những đoạn kênh nước lấp lánh dưới nắng. Sau đêm mưa, bầu trời trong hơn. Mây trắng trôi chậm. Nắng buổi sáng trải trên mặt đường thành một lớp vàng ấm.Mọi người trên xe ban đầu còn nói chuyện rôm rả, kể lại mấy chuyện vui trong chuyến đi. Khang đứng lên bắt nhịp hát, nhưng hát được nửa bài thì quên lời. Mai chê "ông phá nát thanh xuân của người ta", cả xe cười ồ. Sau một lúc, tiếng cười giảm dần. Nhiều người bắt đầu ngủ vì mệt.Thư ngồi cạnh cửa sổ, nhìn cảnh vật trôi qua. Tuấn ngồi bên ngoài, vai gần vai cô. Cô không dựa ngay như chuyến đi xuống, có lẽ vì sau khi trở thành người yêu, những điều từng tự nhiên lại trở nên ngại hơn. Chính vì có quyền gần, người ta lại thấy cái gần ấy rõ ràng hơn.Tuấn nghiêng qua hỏi:"Thư mệt không?""Có chút.""Ngủ đi.""Thư sợ dựa vai Tuấn hoài, Tuấn mỏi.""Tuấn hứa sẽ kêu nếu mỏi.""Tuấn hứa mấy lần rồi.""Lần này Tuấn giữ lời."Thư nhìn anh, ánh mắt nghi ngờ."Thiệt không?""Thiệt."Cô cười nhẹ, rồi chậm rãi tựa đầu vào vai anh.Không còn là "lỡ dựa".Không còn là "ngủ quên".Lần này, Thư tự chọn tựa vào anh.Tuấn ngồi yên. Vai anh đỡ lấy đầu cô, cả người thả lỏng hơn lần trước. Dù tim vẫn đập nhanh, anh không còn cứng như tượng đá. Anh cảm nhận rõ mái tóc cô chạm vào cổ áo, hơi thở cô nhẹ bên vai, bàn tay cô đặt trên đùi rất gần tay anh.Một lúc sau, dưới tấm áo khoác phủ ngang người để tránh máy lạnh, Thư khẽ đưa tay tìm tay anh.Tuấn nhìn xuống.Bàn tay cô chạm vào mu bàn tay anh, rồi dừng lại, như hỏi.Anh nhẹ nhàng xoay tay, nắm lấy.Dưới áo khoác, bàn tay họ đan vào nhau.Không ai trên xe thấy. Hoặc nếu có, cũng không ai nói. Tiếng máy lạnh thổi đều, tiếng bánh xe lăn trên đường, tiếng Khang ngủ ngáy phía trước tạo thành một thứ âm thanh rất đời. Nhưng với Thư, cái nắm tay giấu dưới áo khoác ấy thân mật hơn mọi lần. Nó như một bí mật nhỏ của hai người trên chuyến xe trở về.Cô nhắm mắt, nói rất khẽ:"Tuấn.""Hả?""Về Sài Gòn, Tuấn vẫn giữ ghế cho Thư nha.""Ừ.""Vẫn mua nước cho Thư nếu Thư quên uống.""Ừ.""Nhưng Thư cũng sẽ mua đồ ăn sáng cho Tuấn.""Ừ.""Không được bỏ bữa.""Ừ.""Không được chỉ ừ cho qua."Tuấn bật cười rất khẽ."Tuấn nhớ."Cô siết nhẹ tay anh."Tuấn nè.""Ừ?""Thư thấy vui vì mình là người yêu."Tuấn nhìn xuống gương mặt cô đang tựa trên vai mình. Mắt cô vẫn nhắm, nhưng khóe môi cong rất nhẹ."Tuấn cũng vậy.""Nhưng Thư vẫn sợ.""Tuấn biết.""Nếu có lúc Thư không dám công khai, Tuấn đừng nghĩ là Thư không thương Tuấn.""Tuấn sẽ cố không nghĩ vậy.""Không phải cố. Phải tin."Tuấn im một lúc, rồi nói:"Ừ. Tuấn tin."Thư mở mắt, nghiêng đầu nhìn anh từ vai anh."Thiệt không?""Thiệt.""Tuấn nhìn Thư nói đi."Tuấn cúi xuống. Ánh mắt họ gần nhau hơn bình thường rất nhiều. Xe hơi lắc qua một đoạn đường xấu, vai Tuấn chạm sát hơn vào cô. Thư thấy mặt mình nóng lên nhưng không rời ra.Tuấn nói chậm:"Tuấn tin Thư."Cô nhìn anh một lúc, rồi mỉm cười."Vậy được."Nói xong, cô lại tựa vai anh. Bàn tay vẫn nằm trong tay anh dưới áo khoác. Chưa đầy mười phút sau, Thư ngủ thật.Tuấn không ngủ.Anh nhìn qua cửa kính, thấy miền Tây lùi lại từng chút sau xe. Những con rạch nhỏ, hàng dừa, mái nhà thấp, những cây cầu bê tông, những đám lục bình trôi chậm trên nước. Anh thấy lòng mình đầy quá, như mới có thêm một điều vừa đẹp vừa nặng để mang theo về thành phố.Trên vai anh là người yêu.Trong tay anh là bàn tay người yêu.Trước mặt anh là Sài Gòn, là căn phòng trọ, là giảng đường, là những ngày phải học, phải làm thêm, phải cố gắng.Và đâu đó trong tương lai gần là gia đình Thư, là ánh mắt nghiêm của mẹ cô, là câu hỏi anh không biết mình có đủ tốt không.Tuấn nhìn xuống Thư, nói thầm trong lòng:"Tuấn sẽ cố. Không phải để bằng ai. Mà để một ngày nào đó, khi Thư chọn Tuấn, Thư không phải thấy sợ nhiều như bây giờ."Xe dừng ở trạm nghỉ gần giữa đường. Khang tỉnh dậy, quay xuống, thấy Thư đang ngủ trên vai Tuấn, tay hai người giấu dưới áo khoác nhưng nhìn vẻ mặt Tuấn là nó đoán ra một phần.Nó há miệng định nói.Mai bên kia đã chỉ tay vào nó, ánh mắt sắc như dao.Khang lập tức ngậm miệng.Nó lấy điện thoại ra nhắn riêng cho Tuấn:"Vai còn sống không?"Tuấn thấy điện thoại rung, mở ra đọc, rồi nhắn lại bằng một tay:"Sống."Khang:"Được người yêu dựa vai chắc mỏi cũng vui ha."Tuấn không trả lời.Khang gửi tiếp:"Không cần trả lời. Nhìn mặt mày tao biết."Tuấn khóa màn hình, nhưng môi cười rất nhẹ.Khi xe về tới Sài Gòn, trời đã xế chiều.Thành phố hiện ra sau những đoạn đường cao tốc và cầu vượt. Xe cộ đông dần. Những tòa nhà cao, bảng hiệu, dây điện, tiếng còi xe, khói bụi và ánh nắng gắt của cuối ngày kéo mọi người trở lại thực tại. Mấy bạn trong đoàn bắt đầu tỉnh ngủ, gom đồ, gọi điện cho người nhà, nhắn tin báo sắp tới trường.Thư cũng thức dậy. Đầu cô vẫn còn tựa trên vai Tuấn. Khi nhận ra mình đã ngủ gần cả đoạn đường, cô ngồi thẳng, nhìn vai anh."Tuấn có mỏi không?""Có chút.""Sao không kêu?""Thư ngủ ngon."Thư thở dài:"Biết ngay mà."Tuấn cười:"Lần sau Tuấn kêu.""Tuấn nói câu đó không đáng tin nữa."Cô đưa tay bóp nhẹ vai anh một cái, rồi khựng lại vì thấy mình đang chạm vào anh trước mặt mọi người. Nhưng mọi người đều bận thu dọn đồ, không ai để ý. Tuấn nhìn bàn tay cô trên vai mình, ánh mắt tối lại một chút rồi dịu xuống ngay."Không sao. Lát về Tuấn nghỉ.""Tuấn có đi làm tối nay không?""Không. Tuấn xin nghỉ rồi.""Vậy tốt.""Thư về nhà có bị hỏi nhiều không?"Câu đó làm nụ cười của cô chậm lại."Chắc có.""Thư muốn Tuấn ở lại trường chờ tới khi xe nhà Thư tới không?""Muốn."Cô nói xong, cả hai cùng im.Thư quay sang, giọng nhỏ hơn:"Nhưng chắc không được. Tài xế nhà Thư tới đón. Nếu thấy Tuấn đứng với Thư lâu, về mẹ lại hỏi."Tuấn gật đầu."Ừ. Vậy mình xuống xe, Tuấn lấy vali cho Thư rồi đứng xa chút."Cô nhìn anh, lòng nghẹn nhẹ."Tuấn có buồn không?""Có chút.""Tuấn đừng buồn nha."Anh nhìn cô, cố cười."Tuấn đang tập."Thư đưa tay dưới áo khoác, siết tay anh lần cuối trước khi xe vào cổng trường."Mình từ từ. Nhưng không lùi."Tuấn nhìn cô."Ừ. Không lùi."Xe dừng trước sân trường lúc gần năm giờ chiều. Cả đoàn xuống xe trong tiếng cười nói mệt mỏi. Ai cũng kéo vali, ôm quà, chào nhau. Khang vừa bước xuống đã vươn vai:"Về tới Sài Gòn rồi. Tạm biệt cuộc đời thiện nguyện, tao trở lại kiếp sinh viên thiếu ngủ."Mai đứng cạnh:"Ông có bao giờ đủ ngủ đâu."Tuấn xuống xe trước, lấy vali của Thư từ khoang hành lý. Anh đặt xuống cạnh cô, chỉnh lại tay kéo bị kẹt."Được rồi."Thư cầm tay kéo vali, nhìn anh."Cám ơn Tuấn."Xung quanh nhiều người. Họ không thể nắm tay. Không thể ôm. Không thể nói gì quá rõ. Chỉ đứng cách nhau một khoảng nhỏ, nhìn nhau như hai người bạn cùng đoàn.Nhưng ánh mắt thì không giấu được.Khang kéo vali đi ngang, nói nhỏ với Tuấn:"Tao với Mai ra cổng trước. Hai người tự xử lý cảnh chia tay bi thương đi."Mai đập vào lưng nó:"Ông nói nhỏ mà ai cũng nghe."Thư bật cười, nhưng trong lòng lại buồn thật. Chỉ mới vài phút trước, trên xe cô còn tựa vai Tuấn, tay nằm trong tay anh. Bây giờ về tới trường, mọi thứ phải thu lại.Điện thoại Thư reo. Là tài xế nhà cô."Dạ, chú tới rồi hả? Dạ, con ra cổng liền."Cô tắt máy, nhìn Tuấn."Thư phải đi.""Ừ.""Tối Thư nhắn.""Ừ.""Tuấn về phòng nhớ ăn cơm.""Ừ.""Đừng ừ cho qua."Tuấn cười nhẹ:"Tuấn sẽ ăn."Thư nhìn quanh. Thấy không ai quá chú ý, cô bước gần hơn một chút, đưa tay sửa nhẹ cổ áo anh như một cử chỉ rất nhanh."Vai áo Tuấn bị lệch."Tuấn đứng yên.Đầu ngón tay cô chạm vào cổ áo anh, chỉ một giây thôi. Nhưng với cả hai, đó giống như một cái ôm được thu nhỏ lại, một lời tạm biệt không thể nói thành lời.Thư rút tay về."Thư đi nha.""Ừ. Về tới nhà nhắn Tuấn.""Người yêu của Thư về cũng phải nhắn."Tuấn nhìn cô. Giữa sân trường đông người, câu nói nhỏ đó đủ làm anh thấy mọi buồn bã dịu đi."Ừ. Người yêu của Thư sẽ nhắn."Thư đỏ mặt, kéo vali đi nhanh về phía cổng.Tuấn đứng nhìn theo. Chiếc xe hơi màu bạc quen thuộc đậu trước cổng. Tài xế xuống mở cốp, lấy vali cho cô. Trước khi lên xe, Thư quay đầu lại. Cô không vẫy tay, chỉ nhìn anh một cái thật lâu.Tuấn cũng nhìn lại.Rồi cô lên xe.Chiếc xe rời khỏi cổng trường, hòa vào dòng xe cuối chiều.Tuấn đứng yên thêm một lúc. Nắng Sài Gòn hắt lên sân trường, nóng hơn nắng miền Tây. Tiếng còi xe ngoài đường làm anh thấy mọi thứ trở lại quá nhanh. Vai anh vẫn còn cảm giác Thư tựa vào. Tay anh vẫn nhớ bàn tay cô. Môi anh vẫn nhớ nụ hôn dưới mưa đêm qua.Khang đi tới bên cạnh, không chọc nữa."Về phòng không mày?"Tuấn gật đầu."Về."Khang nhìn mặt anh:"Buồn hả?""Có chút.""Nhưng có người yêu rồi mà."Tuấn nhìn ra cổng trường."Chính vì có rồi nên mới sợ mất."Khang im một lúc, rồi nói:"Thương thiệt nó vậy đó."Tuấn quay sang:"Mày nói như chuyên gia.""Tao coi nhiều phim mà."Tuấn bật cười.Hai thằng kéo vali về phòng trọ. Trên đường, Khang vẫn nói xàm như thường lệ, kể chuyện nó bị muỗi cắn, chuyện Mai mắng nó, chuyện bé Nhi hỏi câu nào cũng chí mạng. Tuấn nghe, thỉnh thoảng cười, nhưng lòng vẫn nằm đâu đó trên chuyến xe vừa qua, dưới cái áo khoác nơi bàn tay Thư từng nắm tay anh.Trong khi đó, Thư ngồi trong xe về nhà.Tài xế mở nhạc nhẹ. Thành phố ngoài cửa kính đông đúc và ồn ào. Mọi thứ quen thuộc nhưng lại làm cô thấy hơi xa. Cô vừa rời khỏi một nơi chỉ có tiếng mưa, tiếng trẻ con, tiếng bạn bè cười giỡn, và Tuấn ở rất gần. Bây giờ, cô đang trở lại căn nhà có cổng cao, có phòng riêng, có bàn ăn nghiêm túc, có những câu hỏi được đặt ra bằng giọng quan tâm nhưng luôn làm cô thấy mình nhỏ lại.Điện thoại cô rung.Tuấn:"Tuấn đang về phòng."Thư đọc, lòng ấm lên.Cô nhắn:"Thư cũng đang về nhà."Tuấn:"Thư mệt không?"Thư:"Mệt. Nhưng vui."Tuấn:"Tuấn cũng vậy."Một lúc sau, anh nhắn thêm:"Vai Tuấn còn mùi tóc Thư."Thư đỏ mặt ngay trong xe.Cô quay đầu nhìn tài xế phía trước, thấy chú đang chăm chú lái xe, mới cúi xuống nhắn:"Tuấn đừng nói mấy câu đó ngoài đường."Tuấn:"Tuấn đang đi bộ."Thư:"Vậy cũng không được."Tuấn:"Sao?"Thư:"Thư ngại."Tuấn:"Vậy về phòng Tuấn nói tiếp."Thư nhìn dòng đó, vừa muốn cười vừa muốn giấu điện thoại."Tuấn nguy hiểm thiệt rồi."Tuấn:"Người yêu của Thư dạy."Cô bật cười khẽ.Về tới nhà, Thư vừa bước vào đã thấy mẹ ngồi ở phòng khách. Ba cô chưa về. Mẹ đặt điện thoại xuống, nhìn cô từ đầu tới chân."Về rồi hả con?""Dạ.""Đi có mệt không?""Dạ hơi mệt, nhưng vui.""Để vali đó cho cô giúp việc đem lên. Con ngồi xuống nói chuyện chút."Tim Thư khựng lại.Cô ngồi xuống ghế đối diện mẹ. Phòng khách nhà cô rộng, sáng, sạch đến mức có chút lạnh. Mùi tinh dầu thơm nhẹ, tiếng máy lạnh chạy đều đều. Bên ngoài cửa kính, trời chiều đang tắt nắng.Mẹ cô hỏi:"Chuyến đi thế nào?""Dạ tốt. Tụi con dạy học, phát quà, dọn sân trường, tập văn nghệ.""Có chụp hình không?""Dạ có. Đoàn chắc sẽ gửi hình sau.""Con gửi mẹ coi vài tấm."Thư hơi căng người."Dạ, lát con gửi."Mẹ cô nhìn cô, ánh mắt sắc hơn."Trong chuyến đi, con vẫn giữ chừng mực chứ?"Thư siết tay trên đùi."Dạ.""Bạn Tuấn có đi chung nhiều với con không?"Câu hỏi đến không bất ngờ, nhưng vẫn làm cô thấy tim mình đập mạnh."Dạ tụi con cùng nhóm nên có làm việc chung. Nhưng đi theo đoàn, có Mai, Khang, Linh với nhiều bạn nữa."Mẹ cô im lặng nhìn cô."Thư, mẹ không phải không tin con. Nhưng mẹ thấy dạo này con nhắc tới bạn Tuấn hơi nhiều. Bạn đó cũng quan tâm con nhiều hơn mức bạn bè bình thường. Mẹ muốn con cẩn thận."Thư cúi đầu."Dạ.""Mới năm nhất. Việc chính là học. Những chuyện tình cảm tuổi này thường làm người ta xao nhãng. Nhất là với người chưa có gì ổn định."Câu "chưa có gì ổn định" như một gai nhỏ đâm vào lòng Thư.Cô ngẩng lên:"Mẹ, Tuấn học rất nghiêm túc. Bạn ấy đi làm thêm nhưng vẫn học tốt. Bạn ấy cũng rất đàng hoàng."Mẹ cô hơi nhíu mày."Mẹ chưa nói bạn đó không đàng hoàng. Mẹ chỉ nói con phải biết giới hạn. Con bênh nhanh vậy làm mẹ càng lo."Thư cắn môi. Cô biết mình đã để lộ quá nhiều cảm xúc."Dạ, con hiểu.""Con lên phòng nghỉ đi. Tối ăn cơm mẹ gọi."Thư đứng dậy, kéo vali lên phòng. Vừa đóng cửa lại, cô dựa lưng vào cửa, thở ra thật chậm.Căn phòng của cô vẫn như cũ: giường trắng, rèm trắng, bàn học gọn gàng, mùi nước xả vải quen thuộc. Nhưng sau ba ngày ở Bến Tre, căn phòng này bỗng trở nên quá yên, quá sạch, quá xa Tuấn.Cô mở điện thoại.Tuấn đã nhắn:"Tuấn về phòng rồi. Đang đi mua cơm."Thư nhìn dòng đó, lòng dịu lại. Cô ngồi xuống giường, nhắn:"Mẹ Thư hỏi chuyện Tuấn."Tin nhắn gửi đi rồi, cô hơi lo.Tuấn trả lời sau một lúc:"Mẹ Thư nói gì?"Thư:"Mẹ nói Thư phải giữ chừng mực. Nói mới năm nhất, chuyện tình cảm dễ xao nhãng. Nói Tuấn chưa có gì ổn định."Bên kia im lâu.Thư nhìn dấu ba chấm hiện lên rồi biến mất. Tim cô thắt lại.Cô nhắn thêm rất nhanh:"Tuấn đừng buồn nha. Thư có nói Tuấn học nghiêm túc, đàng hoàng."Tuấn vẫn im vài phút.Cuối cùng anh trả lời:"Tuấn không buồn."Thư nhìn ba chữ đó, biết ngay là không đúng.Cô nhắn:"Tuấn có buồn."Tuấn:"Có chút."Cô nhắm mắt. Ít nhất anh đã nói thật."Thư xin lỗi."Tuấn:"Sao Thư xin lỗi?"Thư:"Vì để Tuấn phải nghe mấy câu đó."Tuấn:"Không phải lỗi của Thư. Mẹ Thư lo cũng có lý."Thư đọc mà lòng càng nặng."Tuấn đừng nói vậy."Tuấn:"Nhưng đúng. Tuấn chưa có gì ổn định thật."Thư nằm xuống giường, nhìn trần nhà. Cô biết anh sẽ nghĩ vậy. Biết câu của mẹ sẽ đánh vào chỗ anh tự ti nhất.Cô nhắn:"Tuấn nhớ trên xe Tuấn nói gì không?"Tuấn:"Gì?"Thư:"Tuấn nói Tuấn tin Thư."Một lúc sau, Tuấn trả lời:"Ừ. Tuấn nhớ."Thư:"Vậy tin Thư thêm câu này. Thư không thương Tuấn vì Tuấn đã ổn định. Thư thương Tuấn vì Tuấn là Tuấn. Còn ổn định thì sau này mình cùng cố."Tuấn đọc tin nhắn đó trong phòng trọ nhỏ.Anh đang ngồi ở mép giường, trên bàn là hộp cơm vừa mua nhưng chưa mở. Khang chưa về, phòng yên tĩnh. Áo tình nguyện còn treo trên ghế, vương mùi mưa, mùi nắng, mùi chuyến đi. Câu của mẹ Thư vừa nãy như một hòn đá đặt lên ngực anh. "Chưa có gì ổn định." Anh không thể cãi. Anh đúng là chưa có gì ngoài tuổi trẻ, sức khỏe, vài cuốn giáo trình, một công việc làm thêm và tình cảm dành cho Thư.Nhưng rồi tin nhắn của cô tới."Còn ổn định thì sau này mình cùng cố."Chữ "mình" làm mọi thứ trong anh dịu lại.Anh nhắn:"Tuấn sẽ cố."Thư:"Không phải chỉ Tuấn. Là mình."Tuấn nhìn câu đó rất lâu."Ừ. Mình."Tối đó, Thư ăn cơm với ba mẹ nhưng lòng không ở bàn ăn. Cô trả lời các câu hỏi về chuyến đi, kể chuyện bé Nhi, kể chuyện dạy học, kể chuyện trời mưa, nhưng cẩn thận không nhắc quá nhiều tới Tuấn. Mẹ cô vẫn quan sát, nhưng không hỏi thêm.Sau bữa cơm, Thư lên phòng với lý do mệt. Cô tắm xong, thay đồ ngủ, rồi ngồi bên cửa sổ. Thành phố ngoài kia sáng đèn. Tiếng xe chạy dưới đường vọng lên xa xa. Cô mở lại mấy tấm ảnh trong chuyến đi. Ảnh nhóm, ảnh trẻ con, ảnh sân trường, ảnh nhà văn hóa. Rồi cô dừng ở một tấm Mai gửi riêng.Tấm ảnh chụp lén Tuấn và Thư trên bậc thềm lớp học. Hai người ngồi cạnh nhau, balo đặt bên cạnh, vai gần vai. Không thấy tay họ có nắm nhau hay không, nhưng ánh mắt Tuấn nhìn Thư trong ảnh rất rõ. Dịu, sâu, và đầy thương.Mai nhắn kèm:"Giữ đi. Đẹp."Thư lưu ảnh.Cô gửi cho Tuấn."Mai chụp lén nè."Tuấn mở ảnh, im lặng khá lâu.Rồi anh nhắn:"Tuấn nhìn Thư lộ vậy hả?"Thư bật cười."Lộ dữ lắm."Tuấn:"Vậy chắc cả đoàn biết hết."Thư:"Khang biết từ trước khi tụi mình biết."Tuấn:"Nó nhiều chuyện nhưng lần này có ích."Thư:"Mai cũng biết hết."Tuấn:"Vậy còn mẹ Thư thì chưa được biết."Đọc câu đó, Thư cười chậm lại."Ừ. Chưa được."Tuấn:"Không sao. Mình từ từ."Thư nhìn câu đó, mắt dịu xuống."Nhưng không lùi."Tuấn:"Ừ. Không lùi."Đêm đó, hai người nói chuyện lâu hơn dự định. Không còn cảnh mái hiên mưa, không còn sân trường miền Tây, không còn tiếng Khang hát sai lời hay bé Nhi hỏi những câu làm đỏ mặt. Chỉ có hai căn phòng ở Sài Gòn, một căn phòng trọ nhỏ và một căn phòng rộng quá mức, nối với nhau bằng ánh sáng của hai màn hình điện thoại.Nhưng kỳ lạ là sau chuyến đi, những tin nhắn cũng khác.Thư không còn chỉ hỏi "Tuấn ăn chưa?" mà hỏi "người yêu ăn chưa?"Tuấn không còn chỉ nhắn "Thư ngủ ngon" mà nhắn "người yêu của Tuấn ngủ ngon."Mỗi lần thấy hai chữ đó, Thư lại cười như một cô gái vừa được tặng một món quà bí mật.Gần mười một giờ, Tuấn nhắn:"Thư ngủ đi. Hôm nay đi đường mệt."Thư:"Thư chưa muốn ngủ."Tuấn:"Sao vậy?"Thư nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, Sài Gòn đã bớt ồn, nhưng lòng cô vẫn chưa yên."Vì ngủ dậy là hết cảm giác chuyến đi."Tuấn đọc câu đó, lòng chùng xuống.Anh nhắn:"Không hết đâu."Thư:"Sao Tuấn biết?"Tuấn:"Vì Tuấn còn nhớ hết. Mái hiên mưa. Nhà văn hóa. Bé Nhi. Chuyến xe. Vai Tuấn. Tay Thư. Câu người yêu ngủ ngon."Thư đọc từng chữ, mắt cay nhẹ.Cô nhắn:"Tuấn nhớ nhiều vậy hả?"Tuấn:"Ừ. Tuấn sợ quên nên nhớ kỹ."Thư:"Vậy sau này nếu mình mệt, mình nhắc lại chuyến đi này nha."Tuấn:"Ừ. Đây là chỗ để mình quay về trong trí nhớ."Thư nhìn câu đó rất lâu."Chỗ để mình quay về trong trí nhớ."Cô thấy câu ấy đẹp và buồn một cách kỳ lạ. Như thể ngay khi tình yêu đang mới nhất, ngọt nhất, họ đã chuẩn bị một nơi để sau này nếu đau có thể tìm về.Cô không muốn nghĩ xa.Nhưng trong lòng vẫn thoáng lạnh.Tuấn nhắn tiếp:"Thư.""Ừ?""Ngày mai đi học, Tuấn vẫn giữ ghế."Thư mỉm cười."Vậy Thư sẽ tới ngồi.""Ừ.""Nhưng ở lớp mình đừng lộ quá nha.""Tuấn biết.""Không phải Thư không muốn.""Tuấn biết.""Tuấn nói biết nhiều quá.""Vì Tuấn biết thiệt."Thư bật cười.Một lúc sau, cô nhắn:"Người yêu ngủ ngon."Tuấn:"Người yêu của Tuấn ngủ ngon."Cô đặt điện thoại xuống, kéo mền lên. Căn phòng vẫn rộng, vẫn yên, vẫn xa mùi mưa miền Tây. Nhưng trong lòng cô có một chỗ ấm.Còn Tuấn, trong phòng trọ, nằm nhìn lên trần nhà, bên cạnh là Khang đã ngủ say. Hộp cơm đã ăn hết, chai nước đặt cạnh giường. Anh mở lại tấm ảnh Mai chụp lén, nhìn Thư trong ảnh.Anh nghĩ:"Ngày mai mình lại giữ ghế cho Thư."Một việc rất nhỏ.Nhưng với anh, nó giống như cách anh giữ lấy tình yêu này giữa Sài Gòn rộng lớn.Ngày mai, họ sẽ trở lại giảng đường.Trở lại những tiết học, bài thuyết trình, căng tin, thư viện, những ánh mắt tò mò, những câu chọc của Khang và Mai.Trở lại cả những giới hạn chưa thể vượt qua.Nhưng họ không còn là Tuấn và Thư của ngày đầu gặp dưới mưa nữa.Họ đã có một chuyến đi.Có một lời thương.Có một nụ hôn.Có một câu hứa rất nhỏ, nhưng đủ để chống lại nỗi sợ trong đêm đầu trở về thành phố:"Mình từ từ. Nhưng không lùi."Hết phần 12
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!