Sài Gòn đầu tháng chín, trời nắng đó rồi mưa đó, giống như có ai trên cao buồn vui thất thường. Mới sáng còn nắng chói chang làm sân trường hắt lên một lớp sáng trắng, vậy mà tới gần trưa, mây đen đã kéo về từng mảng, phủ ngang mấy dãy nhà cao tầng của trường đại học.
Tuấn đứng dưới tán cây dầu già trước hội trường, một tay cầm xấp hồ sơ nhập học, một tay kéo nhẹ cổ áo sơ mi cho đỡ nóng. Anh mới từ quê lên Sài Gòn được mấy bữa. Cái gì cũng lạ. Đường đông, xe nhiều, người đi ngang qua nói chuyện nhanh như gió. Nhưng trường đại học thì làm Tuấn thấy trong lòng có một cảm giác rất khó tả: vừa hồi hộp, vừa háo hức, vừa như sắp bước vô một cuộc đời khác.Tuấn cao, vai rộng, dáng người rắn rỏi nhờ mấy năm phụ ba làm vườn, chở hàng, khuân vác đủ thứ ở quê. Nước da không trắng nhưng khỏe, gương mặt sáng, sống mũi cao, mắt sâu và có cái vẻ trầm trầm làm mấy bạn nữ đi ngang thường liếc nhìn thêm một lần. Tuấn biết có người nhìn mình, nhưng anh làm bộ như không để ý. Anh không phải kiểu con trai thích khoe mẽ. Càng đông người, Tuấn càng im."Ê ông, ông cũng khoa Quản trị hả?"Một thằng con trai đeo balo đen bước tới, cười tỉnh queo. Tuấn quay qua nhìn."Ừ. Còn ông?""Tôi cũng vậy. Tôi tên Khang. Mới vô đây mà thấy đông quá trời, muốn lạc luôn."Tuấn cười nhẹ."Tôi tên Tuấn.""Ở quê lên hả?""Ừ. Miền Tây.""Vậy đồng hương rồi. Tôi ở Long An. Mà ông nhìn vậy chắc lên đây mấy nhỏ mê dữ lắm à nha."Tuấn hơi nhíu mày, chưa kịp nói gì thì Khang đã cười hề hề, vỗ vai anh như quen lâu rồi."Giỡn thôi, đừng có căng. Đi vô hội trường không? Nghe nói sinh hoạt đầu khóa tới giờ rồi."Tuấn gật đầu. Hai người vừa định bước vô thì một cơn gió mạnh thổi ngang sân. Lá dầu khô bị cuốn lên xoay vòng. Mấy tờ giấy trên tay một cô gái phía trước bay tung ra, trắng xóa giữa khoảng sân."Trời ơi!"Giọng cô gái vang lên, nhỏ nhưng hoảng. Cô cúi xuống chụp vội mấy tờ gần chân, nhưng gió cứ giỡn mặt, thổi chúng lăn về phía Tuấn.Tuấn bước nhanh tới, chặn một tờ giấy bằng mũi giày rồi cúi xuống nhặt lên. Khang cũng phụ lượm thêm hai tờ khác.Cô gái chạy lại, hơi thở gấp. Mái tóc dài của cô bị gió thổi rối, vài sợi dính lên má. Cô mặc áo sơ mi trắng, váy dài ngang gối, trên vai đeo một cái túi vải màu kem. Lúc cô ngẩng lên nhìn Tuấn, anh bỗng khựng lại một nhịp rất nhỏ.Cô đẹp theo cái kiểu không cần làm gì nhiều cũng khiến người khác chú ý. Da trắng, mắt đen, tóc dài mềm rơi xuống hai bên vai. Gương mặt có nét dịu dàng, nhưng không yếu đuối. Dáng cô thon, cân đối, vừa nữ tính vừa có cái gì đó rất cuốn hút của tuổi hai mươi. Không phải vẻ đẹp sắc lạnh làm người ta ngại tới gần, mà là vẻ đẹp khiến người ta muốn nhìn lâu thêm chút nữa.Tuấn đưa mấy tờ giấy cho cô."Của Thư hả?"Cô gái hơi ngạc nhiên."Sao Tuấn biết tên Thư?"Tuấn chỉ nhẹ lên tờ giấy trên cùng."Trên đây có ghi."Cô nhìn xuống, rồi bật cười. Nụ cười đó làm gương mặt cô sáng hẳn lên, như nắng vừa lọt qua đám mây."À, Thư quên. Cám ơn Tuấn nha."Lần này tới Tuấn ngạc nhiên."Sao Thư biết tên Tuấn?"Thư đưa mắt nhìn bảng tên dán trên ngực áo anh. Trên đó ghi: Nguyễn Minh Tuấn - Khoa Quản trị kinh doanh."Trên đây có ghi."Khang đứng kế bên nghe vậy liền cười khì."Hai người mới gặp mà đối đáp coi bộ hợp dữ ha."Thư hơi mắc cỡ, cúi xuống xếp lại giấy tờ. Tuấn cũng quay mặt đi chỗ khác, nhưng khóe miệng không giấu được nụ cười."Thư cũng khoa Quản trị?" Tuấn hỏi."Ừ. Lớp QTKD 1. Tuấn lớp nào?""Chắc cũng lớp đó.""Vậy mình học chung rồi."Câu "mình học chung rồi" của Thư nói rất bình thường, vậy mà Tuấn nghe xong lại thấy trong lòng có gì đó mềm xuống. Ở một nơi xa lạ, giữa bao nhiêu người xa lạ, tự nhiên có một người nói với mình bằng giọng thân quen như vậy, cảm giác thiệt lạ.Trời bắt đầu rơi vài hạt mưa lưa thưa. Sân trường xôn xao. Mấy nhóm sinh viên mới vội chạy vô hội trường. Khang đưa tay che đầu."Thôi vô lẹ đi, không chút nữa ướt như chuột."Ba người đi nhanh vô hội trường. Bên trong đông nghẹt. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng ghế kéo, tiếng micro thử âm thanh vang lên từng đợt. Khang lanh lẹ chen vô một hàng ghế còn trống rồi quay lại ngoắc."Ê Tuấn, bên này còn chỗ nè."Tuấn bước theo, nhưng vừa ngồi xuống thì nhận ra Thư cũng ngồi ngay bên cạnh, cách anh một ghế trống. Một bạn nữ tóc ngắn chen vào ngồi cạnh Thư rồi quay sang hỏi:"Bà tên Thư hả? Tôi tên Mai. Cũng lớp QTKD 1."Thư cười."Ừ, mình tên Thư."Mai liếc qua Tuấn rồi ghé tai Thư nói nhỏ, nhưng vì ngồi gần nên Tuấn vẫn nghe được:"Bạn nam hồi nãy lượm giấy cho bà đẹp trai quá ha."Thư đỏ mặt, đánh nhẹ tay Mai."Bà nói gì kỳ vậy."Khang nghe loáng thoáng, liền chồm qua nói với Tuấn:"Thấy chưa, tôi nói rồi. Mới vô trường là ông có tiếng liền."Tuấn liếc Khang."Ông im giùm tôi cái."Khang cười ha hả. Tuấn làm bộ khó chịu, nhưng trong lòng lại hơi rối. Anh không dám quay qua nhìn Thư, chỉ thấy từ khóe mắt tà áo trắng của cô, mái tóc dài phủ xuống bờ vai, và mùi dầu gội thoảng nhẹ trong không khí. Một mùi hương rất sạch, rất con gái, làm Tuấn tự nhiên ngồi thẳng lưng hơn.Buổi sinh hoạt đầu khóa kéo dài gần hai tiếng. Thầy cô nói về nội quy, chương trình học, câu lạc bộ, thư viện, học phí, điểm rèn luyện. Có lúc Tuấn chăm chú nghe, có lúc lại vô thức nhìn xuống tay Thư đang cầm bút ghi chép. Chữ cô nhỏ, tròn, đều. Mỗi lần cô vén tóc ra sau tai, chiếc vòng tay bạc nơi cổ tay lại lóe lên một chút dưới ánh đèn hội trường.Tuấn tự nhủ: Mới gặp thôi, đừng có kỳ.Nhưng càng tự nhủ, anh càng để ý.Đến phần chia nhóm làm quen, cả lớp được yêu cầu đứng dậy giới thiệu bản thân. Khang là người xung phong đầu tiên trong nhóm nhỏ."Tôi tên Khang, quê Long An. Tính tôi dễ chịu, ai mượn tiền thì hơi khó chịu thôi."Cả nhóm cười ồ. Mai chỉ vô Khang:"Ông này mới vô lớp mà thấy xàm rồi đó."Khang nhún vai."Xàm cho vui, chứ ngồi im quê lắm."Tới Tuấn, anh đứng dậy, nói ngắn gọn:"Tuấn tên đầy đủ là Nguyễn Minh Tuấn. Quê ở Vĩnh Long. Tuấn lên đây học, mong được mọi người giúp đỡ."Mai chớp mắt."Ủa sao nói nghiêm túc dữ vậy? Đây đâu phải phỏng vấn xin việc đâu ông."Khang cười lớn."Nó vậy đó bà. Người đàn ông ít nói, nội tâm sâu sắc."Tuấn nhìn Khang bằng ánh mắt cảnh cáo. Thư ngồi đối diện, cúi đầu cười nhẹ. Tuấn thấy nụ cười đó, tự nhiên cũng đỡ ngại hơn.Tới lượt Thư, cô đứng lên. Dáng cô thanh mảnh mà nổi bật giữa nhóm. Giọng cô mềm, rõ ràng."Thư tên là Lê Hoàng Anh Thư. Thư ở Sài Gòn. Thư thích đọc sách, nghe nhạc, và... Thư hơi sợ nói trước đám đông, nên nếu sau này có thuyết trình dở thì mọi người đừng cười Thư nha."Mai lập tức nói:"Không sao, bà đẹp là được tha hết."Cả nhóm lại cười. Thư đỏ mặt, ngồi xuống. Tuấn nhìn thấy tai cô ửng hồng. Không hiểu sao khoảnh khắc đó làm anh nhớ rất lâu về sau.Buổi sinh hoạt kết thúc thì trời bên ngoài đã mưa thiệt lớn. Mưa Sài Gòn đổ xuống ào ào, trắng cả sân trường. Sinh viên đứng chật dưới mái hiên, người gọi điện, người mở app đặt xe, người lấy áo mưa. Tiếng mưa rơi lên mái tôn phía căng tin nghe rào rào như có ai đổ cả thau nước từ trên trời xuống.Khang móc trong balo ra cái áo mưa mỏng."Tuấn, tôi về trước nha. Nhà trọ gần đây. Ông có áo mưa không?"Tuấn lắc đầu."Không có. Chắc đợi tạnh.""Vậy tôi đi trước. Mai gặp. Ê Thư, Mai, mai gặp nha."Mai kéo tay Thư."Bà có ai đón chưa?""Ba Thư nói lát nữa mới tới. Chắc Thư đứng chờ."Mai nhìn đồng hồ."Chết, tôi có hẹn với chị tôi. Tôi đi trước nha. Bà đứng đây được không?""Được mà. Bà đi đi."Mai chạy ra cổng, để lại Thư đứng dưới mái hiên với xấp giấy ôm trước ngực. Người trong hội trường tản dần. Chỉ còn mấy nhóm nhỏ trú mưa.Tuấn đứng cách Thư không xa. Anh muốn nói gì đó, nhưng lại sợ mình đường đột. Một lát sau, gió thổi mạnh, mưa tạt vào mái hiên. Thư khẽ rùng mình, hai tay ôm xấp giấy sát hơn. Áo sơ mi trắng của cô bị vài giọt mưa làm ẩm ở vai. Cô quay mặt nhìn ra sân, mái tóc dài hơi rối, ánh mắt xa xăm.Tuấn nhìn xuống cái áo khoác mỏng mình đang cầm. Anh chần chừ vài giây rồi bước tới."Thư lạnh hả?"Thư quay lại, hơi bất ngờ."Không sao đâu. Chỉ tại gió tạt vô thôi."Tuấn đưa áo khoác cho cô."Khoác đỡ đi."Thư nhìn cái áo, rồi nhìn Tuấn."Vậy Tuấn không lạnh hả?""Tuấn không sao.""Nhưng...""Thư cứ khoác đi. Lát bệnh ngày mai khỏi đi học."Câu nói của Tuấn không ngọt, không hoa mỹ, nhưng giọng anh trầm và thật. Thư nhìn anh thêm một chút rồi nhận áo."Vậy Thư cám ơn nha."Cô khoác áo lên vai. Áo hơi rộng so với người cô, làm dáng cô nhỏ lại trong lớp vải màu xám. Mùi nắng, mùi vải sạch, và một chút mùi rất riêng của Tuấn bao quanh cô. Thư không nói ra, nhưng tự nhiên thấy lòng ấm hơn cả cái áo.Hai người đứng cạnh nhau, giữa tiếng mưa dày đặc. Lâu lâu có vài bạn chạy vụt qua sân, la lên vì nước bắn. Tuấn nhìn ra màn mưa, hỏi:"Thư nhà xa trường không?""Cũng không xa lắm. Khoảng nửa tiếng nếu không kẹt xe.""Ba Thư tới đón hả?""Ừ. Nhà Thư hơi khó, chưa cho tự chạy xe đi học."Tuấn gật đầu."Vậy cũng tốt. Mới vô học, đường đông lắm."Thư cười."Tuấn nói chuyện giống người lớn ghê.""Vậy hả?""Ừ. Kiểu... chững chạc."Tuấn hơi ngại."Chắc tại ở nhà Tuấn là anh hai. Quen lo chuyện này chuyện kia.""Tuấn có mấy em?""Hai đứa. Một thằng em trai lớp chín, một nhỏ em gái lớp sáu.""Vậy chắc Tuấn thương em lắm.""Cũng la tụi nó hoài.""Nhưng la vì thương."Tuấn quay qua nhìn Thư. Cô nói câu đó nhẹ lắm, như thể cô hiểu anh dù mới gặp chưa bao lâu. Ánh mắt Thư dưới mái hiên mưa có cái gì đó rất mềm. Tuấn bỗng thấy cổ họng mình khô lại."Còn Thư?" anh hỏi. "Thư có anh chị em không?""Thư là con một.""Vậy chắc được cưng."Thư cười, nhưng nụ cười lần này không sáng như lúc nãy."Cũng được cưng. Mà nhiều khi được cưng quá cũng mệt."Tuấn nghe vậy thì im. Anh không hỏi thêm. Có những câu chuyện người ta chưa muốn kể, mình đừng vội mở ra.Mưa vẫn chưa dứt. Gió thổi qua, một lọn tóc của Thư bay lên dính vào môi. Cô đưa tay vén lại, nhưng vì tay còn ôm xấp giấy nên hơi lúng túng. Tuấn thấy vậy, trong một khoảnh khắc rất tự nhiên, anh đưa tay ra định giúp. Nhưng tay anh dừng lại giữa chừng.Thư nhìn thấy. Hai người bỗng im lặng.Khoảng cách giữa họ lúc đó không gần tới mức chạm vào nhau, nhưng cũng không còn xa như hai người mới quen. Tuấn có thể thấy vài giọt nước li ti trên tóc Thư, thấy hàng mi cô cong nhẹ, thấy má cô hồng lên vì lạnh hay vì ngại, anh không biết. Còn Thư thì thấy bàn tay Tuấn khựng lại, những ngón tay dài, rám nắng, mạnh mẽ nhưng rất dè dặt.Cuối cùng Tuấn rút tay về, cười ngượng."Xin lỗi. Tuấn..."Thư lắc đầu rất nhẹ."Không sao."Không sao. Chỉ hai chữ đó thôi mà làm cả hai cùng bối rối.Điện thoại Thư reo lên. Cô lấy ra nghe."Dạ con nghe ba... Dạ, con đứng trước hội trường... Dạ, con thấy xe rồi."Cô tắt máy, quay sang Tuấn."Ba Thư tới rồi. Thư về trước nha.""Ừ."Thư cởi áo khoác ra trả lại. Tuấn cầm lấy, thấy áo vẫn còn hơi ấm từ người cô. Một cảm giác rất lạ chạy qua lòng anh, nhẹ thôi, nhưng đủ làm anh nhớ."Cám ơn Tuấn nha. Hôm nay Tuấn giúp Thư hai lần rồi.""Có gì đâu.""Mai gặp lại.""Mai gặp."Thư bước xuống bậc thềm, chạy nhanh qua màn mưa về phía chiếc xe hơi màu bạc ngoài cổng. Trước khi mở cửa xe, cô quay đầu lại nhìn. Tuấn vẫn đứng dưới mái hiên, áo sơ mi trắng, tay cầm áo khoác, dáng cao giữa nền mưa xám. Anh giơ tay lên chào nhẹ.Thư cũng cười, rồi lên xe.Chiếc xe rời khỏi cổng trường, hòa vào dòng xe đông nghẹt ngoài đường. Tuấn đứng nhìn theo cho tới khi không còn thấy nữa. Mưa vẫn rơi, nhưng trong lòng anh không còn thấy lạc lõng như hồi sáng.Khang từ đâu chạy ngược lại, người ướt một nửa, tay cầm cái nón bảo hiểm."Ê Tuấn! Tôi bỏ quên giấy tờ trong hội trường. Mà khoan..." Khang nheo mắt nhìn mặt Tuấn. "Sao mày đứng cười một mình vậy?"Tuấn giật mình."Ai cười?""Mày chứ ai. Mới gặp người ta có một buổi mà hồn bay đâu rồi?""Xàm quá.""Xàm gì. Tao nhìn là biết. Cô đó tên Thư đúng không?"Tuấn không trả lời, chỉ khoác áo lên vai rồi quay đi.Khang chạy theo, cười khoái chí."Rồi xong. Đại học chưa học buổi nào mà mày dính mưa tình đầu rồi đó con."Tuấn vẫn không nói gì. Nhưng khi bước ngang qua khoảng sân còn ướt nước, anh vô thức nhìn về phía cổng trường một lần nữa.Ở đó, chỉ còn mưa.Nhưng từ giây phút ấy, trong ký ức của Tuấn, cơn mưa đầu tiên của đời sinh viên đã có tên một người con gái.Tên là Thư.Hết phần 1
Cảm ơn bạn đã đọc truyện tại đây. Chúc bạn vui nha!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!